Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 54 Ai nói tôi đã kết hôn?

Bạn đang đọc Ai Nói Tôi Kết Hôn của Thương Tố Hoa

Phiên bản Dịch · 10506 chữ · khoảng 38 phút đọc

Lâm Thiến ngồi ở trên ghế trị liệu giật mình tỉnh lại. Bác sĩ Trương – bác sĩ đặc biệt điều trị cho cô bị buộc phải dừng lại tiến trình điều trị, ân cần hỏi: “Sao thế?”

Đôi mắt Lâm Thiến trống rỗng nhìn trần nhà, hồi lâu mới phục hồi tinh thần. Cô nở một nụ cười lạnh với bác sĩ, tiếng cười trong bóng đêm có vẻ dị thường âm trầm: “Tôi hình như giết người.”

Bác sĩ vội vàng che miệng của cô lại: “Không phải, yên tâm, cô chỉ nằm ác mộng. Ngủ dậy liền quên đi. Cô nằm xuống đi, tôi giúp cô.”

Lâm Thiến nghe lời nằm xuống nhưng cô không dám nhắm mắt lại. Bởi vì vừa nhắm mắt cô có thể nhìn thấy một mảng máu phóng lên trời. Máu tươi kia tưới vào xe của cô, trước mắt cô chỉ có một màu đỏ - màu đỏ của máu.

Bác sĩ cực kì bất đắc dĩ. Mấy năm nay trị liệu cho Lâm Thiến, càng ngày hắn phát hiện kết quả trị liệu càng kém. Tuy sự biến động tinh thần không lớn nhưng tinh thần của cô càng ngày càng xấu đi. Bác sĩ hoài nghi cái loại điên cuồng tiềm tàng trong thân thể này sớm hay muộn cũng sẽ cắn nuốt lấy lý trí của cô. Cô có thể làm ra cái loại hành động điên rồ gì thì thật khó có thể tưởng tượng.

Lâm Thiến bỗng nhiên đưa ánh mắt hướng tới bác sĩ, dùng một loại ánh mắt cực kì khát vọng nhìn hắn: “Cho tôi cái kia, liền đi.”

Bác sĩ chấn kinh: nếu tái nghiệm lần hai liền khó mà bỏ được, cô...

***************

Lúc Hàn Duệ nhận được điện thoại, anh còn đang cho Hữu Hữu ăn điểm tâm. Tay anh đụng lật bát cháo hải sản. Cháo dính vào cổ tay áo của anh, còn Hữu Hữu thì hô lên một tiếng. Anh quay đầu liếc Hữu Hữu một cái, không nói lời nào ôm bé đi ra cửa.

Hữu Hữu khẩn trương hỏi anh có chuyện gì nhưng bộ dáng anh vẫn trầm mặc làm hại trái tim Hữu Hữu căng lên.

Lúc ngồi trên xe, Hữu Hữu vẫn không ngừng ở phía sau hô to: “Ba! Ba! Chậm một tí, hù chết Hữu Hữu rồi.” Tiếng kêu sợ hãi làm cho Hàn Duệ tỉnh táo lại, anh cuống quít phanh xe, rồi đi chậm lại.

Anh nhìn đường phố đông đúc, thở phào nhẹ nhõm: chưa nhìn thấy cô, không khéo thì mình và con lại xảy ra chuyện.

Khoảng cách vài km ngắn ngủi mà anh đi vô cùng gian khổ, đầy sợ hãi cùng lo lắng, suy đoán... con bà nó, cả đời này anh chưa từng thất kinh tới như vậy. Anh lo lắng, nếu Tả Tư Ninh xảy ra chuyện, anh và con phải làm sao bây giờ? Cô nếu mà thật dám bỏ lại anh và con, anh có thể đuổi tới địa ngục bắt cô trở về sao?

Anh cơ hồ vô tri vô giác ôm con xuống xe, tiến vào bệnh viện, hỏi rõ phòng bệnh sau đó vội vàng chạy qua. Lúc đứng ở ngoài phòng bệnh, anh do dự, ngừng lại một cái.

Hữu Hữu sờ sờ cái mũi, thấp giọng nói: “Ba, đừng sợ, làm sao vậy?”

Hàn Duệ sững sờ một chút, đứa nhỏ nhìn thấy mình sợ hãi sao? Anh cười cười với bé một cái: “Không có việc gì, chúng ta đi xem mẹ.” Nói xong liền mở cửa.

Lúc phòng bệnh mở ra, anh nhìn thấy Tả Tư Ninh nằm ở trên giường, trên người cắm bình truyền, đầu quấn băng, tay cũng bị băng bó nhưng không phải dùng bình oxy. Anh thở một hơi dài, tình hình này có lẽ là không quá nghiêm trọng đi.

Đứa nhỏ vặn vẹo trong lòng anh, anh để bé xuống đất. Hữu Hữu chạy đến bên giường, lấy tay lắc lắc thân thể của Tả Tư Ninh, nhỏ giọng hô: “Mẹ, mẹ! Mẹ sinh bệnh sao? Mẹ mở mắt nhìn Hữu Hữu và ba có được không?”

Hàn Duệ đứng một hồi rồi ra cửa tìm bác sĩ. Chưa có ra khỏi cửa liền nhìn thấy một đống áo blouse trắng chạy tới phòng giải phẫu, vẻ mặt rất khẩn trương. Lúc giường bệnh đi ngang qua anh, anh nhìn thoáng qua nhận ra đó là Phương Mạn Lâm. Hai người bọn họ đều bị đưa tới bệnh viện sao? Nhưng thương thế của Mạn Lâm xem ra là quá nặng.

Hàn Duệ áp chế nghi hoặc, đi tới văn phòng bác sĩ, hỏi thăm tình hình của Tả Tư Ninh. Bác sĩ nói não của cô chỉ bị chấn động nhẹ, cộng thêm kinh hách quá độ nên có thể bị bất tỉnh một lát. Sau khi cô tỉnh lại thì sẽ làm kiểm tra lại lần nữa, nếu không phát hiện dị thường liền có thể xuất viện.

Lần thứ hai trở lại phòng bệnh, chỉ thấy Tả Tư Ninh đã thức dậy.Cô ôm con, sắc mặt đờ đẫn, khi thấy Hàn Duệ là lúc cô nhúc nhích môi, âm thanh nghẹn ngào: “Có thấy chị Mạn Lâm không?” Trong tiếng khóc của cô có run rẩy.

Hàn Duệ tới gần, ôm lấy cô, giọng nói trầm ổn có lực: “Cô ấy đang ở phòng giải phẫu. Anh sẽ theo vào. Nếu có tin tức liền báo cho em. Đúng rồi, cô ấy có người nhà hay bạn bè gì không? Giải phẫu xong phải có người đến chiếu cố cô ấy.”

Tả Tư Ninh lắc đầu, Mạn Lâm làm gì có bạn bè nào, người bạn duy nhất của cô ấy chính là mình.

Cô bỗng nhiên đẩy con ra, rút ống truyền, muốn xuống giường.

Hàn Duệ khẩn trương bắt lấy tay cô, quát lớn: “Em làm gì? Nằm yên ở trên giường!”

Tả Tư Ninh thất thần nhìn anh: “Làm sao em có thể nằm được! Làm sao em có thể an tâm nằm! Cô ấy bị đâm thay em a!” Nói xong lời cuối cùng cô kêu lên sợ hãi. Trước mắt cô lại quay trở về cái giây phút đó. Lúc đó ánh đèn chui vào mắt, cô nhìn thấy chiếc xe lao tới mình, không cho cô cơ hội để phản ứng nào. Mà cũng trong một giây kia, Mạn Lâm xông tới, đẩy mình ngã xuống.

Lúc té lăn trên mặt đất, Tả Tư Ninh nhìn thân thể Mạn Lâm bị đánh bay ra rất xa. Tả Tư Ninh bò đến bên người Mạn Lâm, thấy cô ấy ngã trong vũng máu. Cô ấy cứ nằm yên lặng như vậy không rên một tiếng. Một giây trước, Tả Tư Ninh còn náo loạn với cô, một giây sau cô nằm gục trên mặt đất. Tới cùng là đã xảy ra chuyện gì?

Hàn Duệ ôm con và Tả Tư Ninh, nghe lời nói của Tả Tư Ninh anh có cảm nhận khác. Chiếc xe kia rõ ràng là nhằm vào Tả Tư Ninh, tới cùng là ai hận cô đến như vậy? Hai mắt anh nheo lại, nghĩ đến một người. Đây rất giống việc làm điên cuồng của cô ta.

****************

Một đêm này Lan Tả ngủ không được an ổn. Sáng sớm tinh mơ lại làm vỡ chén, đang mắng chửi thì có tiếng điện thoại vang lên, là thám tử tư cô nhờ cậy.

Người nọ cực kì cảm khái: “Lan Tả, con gái của cô rốt cục cũng đã tra được mặt mũi rồi.”

Tay Lan Tả run lên, mảnh vỡ cứa vào tay cô. Cô cầm điện thoại hồi lâu nói không ra lời, nhìn từng giọt máu rơi xuống đất, có có chút nghi hoặc hỏi: “Thật không? Anh không gạt tôi chứ?”

Người nọ nở nụ cười: “Tra xét nhiều năm như vậy, hao phí nhiều tài lực vật lực như vậy, thật sự là đã tìm được rồi. Lan Tả, chúc mừng cô...”

Lan Tả là một người rất tốt, người bình thường tối đa chỉ có thể chờ một, hai năm liền buông tay. Cô thuê thám thử đã hơn mười năm, chưa bao giờ buông tay, chấp nhận chờ đợi, thật sự là một người khó có được.

Cúp điện thoại, Lan Tả không băng bó tay mà lấy chìa khóa đi ra cửa. Trong điện thoại người thám tử đưa cho cô một cái địa chỉ. Cô nhìn qua thì thấy có phần quen thuộc nhưng đầu óc cô hiện giờ đang hỗn loạn, làm sao có thể nghĩ nhiều như vậy.

Lái xe, nghe nhạc, bỗng nhiên cô vừa khóc vừa cười: rốt cục cũng tìm được rồi sao.

****************

Lúc Hàn Duệ đỡ Tả Tư Ninh qua phòng giải phẫu gặp được một người. Đó một người đàn ông hơn năm mươi tuổi. Ông ta hình như là còn say rượu, quần áo nhàu nhĩ không tương xứng cùng với một bộ tóc bóng nhoáng. Khi ông ta nhìn thấy Tả Tư Ninh và Hàn Duệ liền nhíu mày nghi hoặc: “Các người là người nào của Mạn Lâm?”

Tả Tư Ninh nhìn thấy ông ta bỗng nhiên nổi giận, phát cuồng lên nắm lấy cổ áo ông ta đánh đấm, miệng rống: “Cũng tại ông, nếu không phải ông tới tìm chị Mạn Lâm thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy. Cô ấy làm sao bị xe đụng, cô ấy làm sao có thể...”

Hàn Duệ bắt lấy đôi tay cô nhưng cô không ngừng lấy chân đá người. Một khắc kia cô hận người đàn ông mở ngân hàng, nhưng cô hận chính bản thân mình nhất. Nếu lúc đó mình không nháo Mạn Lâm, nghe Mạn Lâm cho lái xe tới đón thì đã không xảy ra chuyện như vậy.

Nhìn Tả Tư Ninh bất an suy sụp, Hàn Duệ nắm lấy tay Tả Tư Ninh, quay đầu cô, để cô nhìn vào mình: “Nghe, hiện tại trọng yếu nhất là kết quả giải phẫu của Mạn Lâm. Cái dạng này của em nếu để cho Mạn Lâm biết hẳn sẽ đau lòng.”

Người đàn ông hơn năm mươi tuổi kia vẫn ngồi yên tĩnh. Ánh mắt của ông rơi vào cái đèn phía trên phòng giải phẫu. Giờ khắc này ông suy nghĩ cảm giác của mình đối với Mạn Lâm. Lúc gặp cô lần đầu là ở bữa tiệc rượu. Người phụ này cực kì an tĩnh, thanh thuần, xinh đẹp. Ngay từ đầu ông cảm thấy thú vị nên đem cô đoạt tới, nhưng khi tới tay lại phát hiện cô không phức tạp như ông tưởng tượng. Cô không chủ động tranh thủ tình cảm, nhưng lại làm cho người ta nguyện ý vì cô tiêu tiền. Cô không lên tiếng, nhưng khi mình uống rượu lại mát xa huyệt Thái Dương cho mình.

Ông thích cảm giác nằm ở trên đùi của Mạn Lâm, có một loại an bình.

Đột nhiên trong lúc đó ông hình như nghĩ thông điều gì.

Không biết qua bao lâu, giải phẫu rốt cục cũng xong. Bác sĩ tháo khẩu trang xuống nói cùng bọn họ: “Người bệnh tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng nhưng bởi vì va chạm quá độ, não bộ có máu bầm nên còn phải nằm viện quan sát. Người bệnh có thể tỉnh lại hay không là do ý chí của người bệnh...”

Mạn Lâm bị chuyển tới phòng chăm sóc đặc biệt, không cho phép thăm nom, được ngăn cách bằng thủy tinh. Tả Tư Ninh vẫn nhìn, ánh mắt càng nhìn càng lạnh. Cô bỗng nhiên trở về phòng bệnh, cởi đồ bệnh viện ra, mang theo mũ che băng gạc trên trán lại rồi đi ra cửa.

Hàn Duệ ngăn cô lại, giọng cường thế: “Trở về!”

Tả Tư Ninh hất tay anh ra, anh ôm lấy cô, Tả Tư Ninh hung hăng lấy gót giầy dẫm vào chân anh, một phen đủ ngoan độc nhưng Hàn Duệ vẫn không buông tay.

Anh hít một hơi: “Em muốn ra ngoài, có thể! Nhưng phải để anh đi cùng em.”

Mặt Tả Tư Ninh không chút thay đổi: “Đi cùng? Đừng hòng! Tôi muốn đi tìm người yêu cũ của anh liều mạng, anh bị kẹp ở giữa khó xử quá rồi.” Lúc cái xe kia lái đi cô nhìn thấy biển số xe, nếu cô nhớ không nhầm thì đó chính là xe của Lâm Thiến! Cái con đàn bà khốn nạn kia!

Hàn Duệ bế cô lên, không để ý đến nắm đấm của cô. Anh hạ quyết tâm để cho bác sĩ tiêm cho cô một mũi an thần. Ngồi ở bên giường, anh vuốt tóc Tả Tư Ninh, nhẹ giọng nói: “Hiện tại em cần phải nghỉ ngơi. Em có biết hay không em cũng chính là bệnh nhân. Kích động có hại cho sức khỏe của em. Ngủ một giấc đi, đem mọi chuyện giao cho anh. Anh sẽ đi tìm cô ta, nếu thật sự là do cô ta làm, anh sẽ không bỏ qua. Em nghĩ xem, nếu em ra khỏi bệnh viện ai sẽ chăm sóc Mạn Lâm?”

Nói xong, anh cũng không xác định Tư Ninh có nghe được hay không nhưng vẫn nhờ y tá nếu có chuyện gì liền báo ngay cho mình. Anh cũng đã gọi cho Hàn Trữ, nhờ hắn qua đây chiếu cố Tư Ninh cùng con trai. Làm xong những thứ này anh mới lái xe đi tìm Lâm Thiến.

******************

Tôn Minh Huân nhận được thông báo là có người ở quá bar nhìn thấy Lâm Thiến, mà tình hình của cô không được tốt. Hắn liền quăng buổi chụp quảng cáo ra sau đầu rồi vụt chạy đi tìm Lâm Thiến.

Đến ghế lô ưa thích của cô tại quán bar, hắn quả nhiên phát hiện Lâm Thiến nhưng lại nhìn đến cảnh như vậy: trong ghế lô sương khói lượn lờ, Lâm Thiến núp ở trong góc nhỏ, quần áo xốc xếch. Bên cạnh là một tên đàn ông, tên kia ngã vào trên ghế salon, thân thể quay tới quay lui, sắp bổ nhào vào trên người Lâm Thiến. Tôn Minh Huân xông lên, đấm cho tên kia một cái rồi đẩy hắn ra chỗ khác, lạnh giọng quát: “Cút ngay đi!”

Tên đàn ông bị đánh nhặt quần áo rơi trên mặt đất rồi chạy đi. Dáng đi thất tha thất thểu, mũi không ngừng xụt xịt.

Ánh mắt khép hờ của Lâm Thiến rơi lên trên người Tôn Minh Huân: “Anh đã tới rồi sao, ngồi xuống. Muốn uống rượu hay là hút thuốc? Không, thuốc phiện không được lấy ra.” Cô giơ tay lên bình thuốc phiện, nắm lấy: “Bên trong đó có vật, anh không thể hút.”

Chợt thuốc phiện trên tay cô bị cướp đi. Tôn Minh Huân dẫm nát chỗ thuốc phiện dưới chân, hận không thể hòa nát nó vào trong đất. Hắn bắt được tay của Lâm Thiến, vừa hận vừa đau lòng: “Em đã nói là sẽ không đụng chạm thứ này rồi cơ mà? Sao lại bắt đầu lại? Em có biết không, thứ này không thể đụng vào. Vừa đụng vào liền sẽ nghiện, sẽ lấy mạng của em.”

Lâm Thiến cười đến mê ly: “Cái mạng thối nát của em thà không có còn hơn. Ha ha. Cái mạng thối nát này của em đã quá dài rồi.”

Tôn Minh Huân bế cô ra khỏi quán bar, vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Hàn Duệ. Vẻ mặt của anh thật bình tĩnh nhưng lại có chút ngoan độc.

Tôn Minh Huân xin anh tránh ra, có chuyện gì để sau hẵng nói.

Hàn Duệ liếc nhìn người đàn bà trong lòng hắn một cái - một cái nhìn đầy thù địch. Anh ngăn cản tay của Tôn Minh Huân, bắt lấy tay của Lâm Thiến, gằn từng chữ hỏi: “Có phải cô làm hay không?”

Lâm Thiến liếc mắt nhìn anh cười, không kiềm chế được cơn giận mà cười, thân thể cong vẹo: “Nếu phải thì sao? Không phải thì sao?”

Hàn Duệ giờ phút này hận không thể tát cho cô mấy bạt tay hoặc là trực tiếp đánh chết cô. Nhưng anh vẫn nhịn xuống, anh buông tay ra, nhìn Lâm Thiến ngã nhào xuống đất, nhìn Tôn Minh Huân nâng cô dậy. Anh nhìn từ trên cao xuống: “Tôi sẽ điều tra ra. Nếu thật là cô, nửa đời sau chuẩn bị ngồi ở trong tù đi. Cũng nói với ba của cô, nếu muốn bảo vệ cô, không quá ba ngày, hình tượng xí nghiệp Lâm thị bởi vì hai cha con các người mà xuống dốc không phanh.”

Hàn Duệ lái xe đi không một tia lưu luyến.

Ngồi dưới đất, Lâm Thiến bỗng nhiên khóc lên.

******************

Lan Tả vẻ mặt mệt mỏi trở về, cô còn chưa kịp cất hành lý liền nghe nói Tả Tư Ninh xảy ra tai nạn xe cộ liền vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện, lại nhìn thấy vài người lôi kéo không cho cô ra cửa. Hỏi ra mới biết là chuyện Hàn Duệ nhờ làm, bởi vì hiện tại, cảm xúc của cô cực kì kích động, nói không chừng sẽ làm ra chuyện gì đó ngốc nghếch.

Lan Tả níu lấy cô, lớn tiếng quát: “Nha đầu kia, sao lại cứ mù quáng lăn qua lăn lại như thế. Không nghĩ người khác sẽ lo lắng cho em sao?”

Lúc nhìn thấy Lan Tả, Tả Tư Ninh giống như nhìn thấy người thân. Cô ôm lấy Lan Tả, nước mắt không ngừng chảy xuống, âm thanh nghẹn ngào: “Lan Tả, chị Mạn Lâm bị xe đụng. Chị ấy thay em bị xe đụng. Em nên làm gì bây giờ?”

Lan Tả vỗ vào lưng cô, giọng nói nhu hòa: “Đứa nhỏ này, biết em không có chuyện gì chị rất mừng. Em có nghĩ tới không, nếu em xảy ra chuyện thì chị nên làm sao bây giờ?”

Tả Tư Ninh nghi hoặc nhìn cô lại thấy cô đang khóc. Lan Tả từ trước tới nay vẫn là một người phụ nữ mạnh mẽ, chưa bao giờ khóc, hiện tại làm sao vậy?

Lan Tả lấy mu bàn tay lau nước mắt, xấu hổ quay đầu đi: “Chị đã đưa nhiều tâm tư vào em, em còn chưa có hồi báo chị, làm sao có thể gặp chuyện không may. Đi! Mang chị đi xem Mạn Lâm.”

Lúc nắm tay Tả Tư Ninh, Lan Tả hi vọng thời gian có thể dừng lại ở một khắc này. Cô hi vọng có thể kéo tay con như vậy, nói cho con biết: “Con àh! Mẹ là mẹ của con.” Cô hồi tưởng lại lúc đi đến địa chỉ mà thám tử đưa cho cô, đến chỗ đó nói chuyện cùng cặp vợ chồng kia mới biết bọn họ là ba mẹ nuôi của Tả Tư Ninh. Cô bỗng thấy mình thật ngu ngốc, lúc Tả Tư Ninh vào công ty, có điền qua hồ sơ, cô nên biết ba mẹ nuôi của Tả Tư Ninh là ai. Đáng tiếc một khắc kia đầu óc của cô như bị chặn lại, không hề suy nghĩ kĩ.

Khó trách lần đầu tiên mình nghe Tư Ninh ca hát lại vô duyên vô cớ khóc lên, khó trách mình hết lần này đến lần khác dung túng tùy hứng của cô. Tuy tức giận cô nhưng chưa bao giờ muốn buông tay, coi cô giống như là con của mình vậy, không phải, cô chính là con của mình. Mấy năm nay, cô và con luôn sớm chiều ở chung vậy mà cô không biết đó chính là người mà mình tìm mười mấy năm.

Ông trời đối với mình rốt cục là thiện lương hay là tàn nhẫn?

Lúc xuất viện, Lan Tả hít một hơi thật sâu, cô đồng tình với Mạn Lâm. Cô bé này lựa chọn tàn nhẫn với chính mình bởi trên con đường sự nhiệp, dù không hài lòng cũng chỉ có thể ẩn nhẫn. Đó là con đường mà cô đã lựa chọn. Có ngàn vạn cái không nên giờ phút này lại nói không ra miệng. Chỉ hi vọng cô có thể sớm tỉnh lại, tìm được một người đàn ông thật lòng thật dạ yêu cô, che chở cho cô, để tuổi già của cô không cô đơn.

Để cho Lan Tả đau đầu còn có một đứa trẻ khác – Lâm Thiến. Bởi vì sớm rời nhà trốn đi cho nên ấn tượng của cô đối với đứa nhỏ này không sâu sắc nhưng Lan Tả ở đó vài năm, thật tâm coi cô như là con mình cho nên đứa nhỏ này vẫn có thể nhớ mình, gọi mình một tiếng cô. Đúng là ai có thể nghĩ đến, một người gọi cô là cô và một người gọi cô là mẹ lại có gút mắt như vậy? Thật sự là tạo hóa trêu người.

Lúc lái xe đến nhà họ Lâm, Lan Tả suy nghĩ nên dùng cái dạng gì tới đối mặt với người nhà họ Lâm. Mấy năm nay cô không quay trở lại nhà họ Lâm bởi vì nhà họ Lâm đối với cô mà nói không phải là một cái nhà, mà là một hồi ức thổng khổ: cô mất đi con, mà cũng mất đi người yêu. Cả đời hạnh phúc của cô bị hủy trong cái nhà này.

Lần thứ hai bước vào nhà họ Lâm, tâm tình cô lại vô cùng bình tĩnh. Không vì cái gì khác, mà là vì con gái. Cô nên an ủi anh của mình rồi hỏi anh cho rõ vì sao năm đó anh gạt mình, đưa đứa nhỏ đi?

******************

Lúc Hàn Duệ về liền thấy thật cao hứng khi Tả Tư Ninh vẫn còn trong bệnh viện. Mà trong bệnh viện còn có cả Hàn Trữ. Hàn Duệ gật đầu cảm ơn anh trai.

Hàn Trữ cười rộ lên, lúc đi qua Hàn Duệ bỗng nhiên vỗ vai em trai một cái, thấp giọng nói: “Em có biết sinh nhật của đứa nhỏ kia không? Hỏi thử một chút đi, có lẽ sự việc rất có ý tứ.” Nói xong hắn không quay đầu lại, đi thẳng. Hắn phải về nhà một chuyến vì vừa rồi quản gia nhà họ Lâm có gọi điện thoại cho hắn, nói nhà họ Lâm đang rất loạn. Em gái thất tung nhiều năm của Lâm Chấn Hải trở về, muốn lộ ra ân oán gút mắt nhiều năm, hơn nữa Lâm Thiến lại hít thuốc phiện....

Hàn Trữ bỗng nhiên muốn biết cái vị kiều tiểu thư Lâm Tĩnh kia sẽ đối phó với chuyện này như thế nào.

Tuy bộ dáng anh trai cà lơ phất phơ nhưng mọi chuyện anh nói đều đáng tin đến thần kì. Lần trước là chuyện của Lâm Thiến, lần này a? Anh trai nói đứa nhỏ, chỉ Hữu Hữu sao? Sinh nhật Hữu Hữu lại có quan hệ gì?

Lúc tiến vào phòng bệnh, Tả Tư Ninh đang chỉnh lý nọ kia, còn đứa nhỏ đứng yên lặng canh cô, không ầm ĩ cũng không nháo.

Đứa nhỏ nhìn thấy Hàn Duệ đi vào lập tức chui vào lòng anh, dán ở lỗ tai anh nói: “Mẹ nói muốn đưa con đi sang nhà ông ngoại, bà ngoại. Hữu Hữu không muốn đi.”

Hàn Duệ xoa đầu đứa nhỏ, an ủi: “Hữu Hữu yên tâm, một nhà ba người chúng ta sẽ ở chung.”

Tả Tư Ninh xoay người, gật đầu khách khí với Hàn Duệ: “Phiền anh đưa hai người chúng tôi đến bến xe.”

Hàn Duệ ôm con không hề động đậy mà Hữu Hữu ôm chặt cổ của anh cũng không hề động.

Tả Tư Ninh liếc nhìn hai người bọn họ, mặt không thay đổi, bình tĩnh nói: “Hữu Hữu, đi xuống!”

Hữu Hữu ôm chặt hơn nữa, lắc đầu như trống.

Hàn Duệ khuyên nhủ: “Đứa nhỏ không phải của một mình em, để cho anh bảo hộ hai người.”

Tả Tư Ninh không nói lời nào liền cầm tay đứa nhỏ, muốn kéo bé ra khỏi lòng Hàn Duệ. Cô dùng lực khá mạnh làm cho Hữu Hữu khóc rống lên: “Mẹ, mẹ, đau! Hữu Hữu đau!...”

Hàn Duệ lo lắng sẽ thương tổn đến đứa nhỏ nên buông tay ra. Nhưng ngay sau đó anh ôm chặt lấy cả hai mẹ con Tả Tư Ninh, âm thanh giận dữ: “Em mau tỉnh lại. Em cho là giao cho ba mẹ nuôi của em, bọn họ sẽ nuôi được sao? Tuổi tác bọn họ đã không nhỏ, hai người chiếu cố chính mình còn không được, sao lại có thể chiếu cố một đứa nhỏ đang tuổi ăn tuổi chơi? Mà em đã kiên trì nhiều năm như vậy, em đang sợ cái gì?”

Không thoát ra được, vậy thì đành buông bỏ chuyện vùng vẫy. Tả Tư Ninh rất muốn cười đáng tiếc cười không có nổi. Cô thất thần nhìn Hữu Hữu: “Tôi phát hiện tôi sai lầm rồi, mọi người bên cạnh tôi bởi vì tôi mà chịu thương tổn. Có lẽ năm đó tôi nên buông tha đứa nhỏ. Ít nhất thì hôm nay nó không phải theo tôi chịu khổ. Ít nhất nó không phải kêu tôi là chị trước mặt người ngoài. Lúc nó sinh bệnh tôi cũng không thể quang minh chính đại đến xem nó. Mỗi ngày nó đều bị nhốt trong nhà, một người chơi thơ thẩn, ngẩn người. Tôi thậm chí không biết làm sao để nó có thể đến trường, để nó có thể sống một cuộc sống bình thường... Tôi không xứng làm mẹ!”

Hữu Hữu do dự vươn tay, bàn tay nho nhỏ ôm lấy mặt cô, khóc thút thít nói: “Mẹ, mẹ đừng khóc. Hữu Hữu yêu mẹ, Hữu Hữu muốn cùng ở một chỗ với mẹ cho nên mẹ đừng đưa Hữu Hữu đi có được không? Hữu Hữu sẽ thật ngoan, cực kì nghe lời.”

Hàn Duệ thở dài một hơi, anh bắt lấy tay Tư Ninh đặt lên ngực của mình, mỉm cười: “Nơi này của anh vẫn có hận. Hận ba mẹ năm đó không để anh là Hàn Trữ ở lại bên người. Anh không sợ chịu khổ, bị đánh, ăn mặc đói rách… những thứ này đều kém hơn so với cô độc, không có ba mẹ, giống như mình là người dư thừa. Cho nên, em biết anh bội phục dũng khí của em biết bao nhiêu.”

Tả Tư Ninh nhắm mắt lại, lắc đầu, thấp giọng hỏi: “Tôi ngay cả ba của con trai mình là ai cũng không biết. Tôi là cái loại mẹ gì? Tôi có là gì?”

Bỗng nhiên nhớ tới lời Hàn Trữ, khóe miệng Hàn Duệ giật giật, anh thăm dò: “Nói cho anh biết sinh nhật của Hữu Hữu.”

Tả Tư Ninh ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi anh: “Vì sao lại hỏi như vậy?”

Hàn Duệ sốt ruột: “Em cứ nói sinh nhật của nó cho anh biết, cái khác anh sẽ giải thích cho em sau.”

“Mùng bẩy tháng tư năm mười hai.”

Âm thanh của Tả Tư Ninh vừa vang lên, đã thấy Hàn Duệ kéo đứa nhỏ, ôn nhu nói: “Hữu Hữu, lát nữa đi rút máu với ba được không? Không phải sợ, ba đi cùng con.”

Lúc Tả Tư Ninh còn chưa kịp phản ứng, Hàn Duệ đã mang đứa nhỏ ra ngoài. Một lớn, một nhỏ, bộ dáng tay trong tay không sợ hãi gì... bọn họ là cha con sao?

Tả Tư Ninh bị cách nghĩ này dọa sợ.

******************

Nhà họ Lâm quả thực đủ loạn. Lan Tả giằng co cùng Lâm Chấn Hải hơn hai giờ, mà Lâm Thiến cơ hồ là điên cuồng bởi vì người cô thân yêu của cô lại trở thành mẹ của Tả Tư Ninh. Bao nhiêu vớ vẩn cùng buồn cười, mà Hàn Trữ đến đây làm cho sự tình càng thêm gay gắt, hắn nói, Hữu Hữu là con trai của Hàn Duệ.

Lâm Thiến bỗng cảm thấy thế giới này quá điên cuồng, cô xông về phòng, lục tìm cây kim tiêm, liều lĩnh tiêm vào người chất này nọ. Cô chưa bao giờ có khát vọng muốn chết mãnh liệt đến như vậy. Cô khao khát chết ở trong ảo tưởng tốt đẹp, chết ở trong ảo ảnh hoà thuận, hòa hợp...

Lâm Tĩnh khóc không được, cô nghe bọn họ cãi nhau, cô nghe tiếng Lâm Thiến hét lên chói tai, cô nhìn Hàn Trữ đang đứng thờ ơ, thấp giọng hỏi: “Nói cho em biết giờ nên làm thế nào?”

Hàn Trữ cười cười: “Em nên tự hỏi chính mình.”

Giọng nói của Lâm Tĩnh rất thấp, coi như lẩm bẩm lầu bầu: “Em chưa bao giờ thấy qua cái bộ dạng này của Thiến Thiến, cũng không biết ba làm ra chuyện như vậy, còn có cô... Em vẫn cho rằng nhà họ Lâm ngạo nghễ lại không ngờ có nhiều bí mật mình không biết đến như vậy. Em cực kì ngu xuẩn đi?” Cô bỗng nhiên nở nụ cười: “Hàn Trữ, chúng ta ly hôn đi. Em thả anh đi, về sau đều sống mạnh khỏe.”

Nghe được câu nói chờ đợi đã nhiều năm, Hàn Trữ không cảm thấy thoải mái mà là nặng nề.

Trong lòng cảm thấy bị coi thường.

******************

Hàn Duệ liên lạc bạn học cũ nghiệm chứng DNA của anh và Hữu Hữu. Lúc ra báo cáo, anh hẹn bạn ra gặp, không hỏi kết quả như thế nào đã đưa ra một tấm chi phiếu, khẩn thiết nói: “Nhất định phải là quan hệ cha con!”

Bạn học đẩy đẩy kính mắt, khinh bỉ nhìn anh một cái: “Vì đề phòng cậu làm như thế này nên tôi đã đưa kết quả cho vợ cậu. Nhưng chi phiếu, cậu đã đưa tôi cũng không phản đối.”

Nói xong hắn lấy tay định cầm lấy chi phiếu nhưng bị người hung hăng vỗ cho một cái. Hàn Duệ túm lấy chi phiếu, không nói gì chỉ nhìn hắn: “Mẹ nó, cậu đích thực không phải bạn của tôi.”

Nói xong đứng dậy đi tìm Tả Tư Ninh.

Người bạn xoa xoa tay, bĩu môi: “Con bà nói, tôi cũng không muốn có người bạn như cậu. Bất quá...” Hắn nhướng mày: “Vận khí của tiểu tử cậu không phải tốt một cách bình thường...”

Hàn Duệ đuổi tới bệnh viện, mấy ngày nay Tả Tư Ninh một mực ở phòng Mạn Lâm chiếu cố cô. Hữu Hữu cũng không đi vì phải chờ kết quả DNA. Lúc tới phòng bệnh, anh có điểm khẩn trương. Nếu Hữu Hữu không phải con của mình thì sự tình sẽ biến thành cái dạng gì?

Hít sâu một cái, bước vào phòng bệnh, nhìn thấy chỉ có Tả Tư Ninh, Phương Mạn Lâm đã đi nơi nào không biết. Hữu Hữu lại càng không thấy, Hàn Duệ sốt ruột, giọng nói cũng không bình tĩnh: “Con đâu rồi?”

Nói còn chưa xong, đã thấy Tả Tư Ninh chậm rãi đi tới phía anh, cười, không hề báo trước vung tay lên tát cho anh một cái, cuồng nộ nó: “Năm đó vì sao mạnh mẽ cưỡng gian tôi?”

Hàn Duệ sửng sốt, hơn mười giây sau mới nhếch lên khóe miệng, cười: “Hữu Hữu là con anh, đúng không?”

Anh vừa nói xong, từ phía sau liền truyền đến âm thanh ngọt ngào ngây thơ: “Ba!”

Xoay người, chỉ thấy Hữu Hữu đứng chống nạnh ở cửa, trợn mắt nhìn anh: “Sao năm đó ba lại khi dễ mẹ?”

Nhìn vợ và con, Hàn Duệ có một loại cảm giác, rằng cả đời này anh phải sống trong lời khiển trách của một lớn một nhỏ này rồi.

Bất quá, cảm giác này cũng không tồi.

Hàn Duệ ôm con và Tả Tư Ninh, nghe lời nói của Tả Tư Ninh anh có cảm nhận khác. Chiếc xe kia rõ ràng là nhằm vào Tả Tư Ninh, tới cùng là ai hận cô đến như vậy? Hai mắt anh nheo lại, nghĩ đến một người. Đây rất giống việc làm điên cuồng của cô ta.

****************

Một đêm này Lan Tả ngủ không được an ổn. Sáng sớm tinh mơ lại làm vỡ chén, đang mắng chửi thì có tiếng điện thoại vang lên, là thám tử tư cô nhờ cậy.

Người nọ cực kì cảm khái: “Lan Tả, con gái của cô rốt cục cũng đã tra được mặt mũi rồi.”

Tay Lan Tả run lên, mảnh vỡ cứa vào tay cô. Cô cầm điện thoại hồi lâu nói không ra lời, nhìn từng giọt máu rơi xuống đất, có có chút nghi hoặc hỏi: “Thật không? Anh không gạt tôi chứ?”

Người nọ nở nụ cười: “Tra xét nhiều năm như vậy, hao phí nhiều tài lực vật lực như vậy, thật sự là đã tìm được rồi. Lan Tả, chúc mừng cô...”

Lan Tả là một người rất tốt, người bình thường tối đa chỉ có thể chờ một, hai năm liền buông tay. Cô thuê thám thử đã hơn mười năm, chưa bao giờ buông tay, chấp nhận chờ đợi, thật sự là một người khó có được.

Cúp điện thoại, Lan Tả không băng bó tay mà lấy chìa khóa đi ra cửa. Trong điện thoại người thám tử đưa cho cô một cái địa chỉ. Cô nhìn qua thì thấy có phần quen thuộc nhưng đầu óc cô hiện giờ đang hỗn loạn, làm sao có thể nghĩ nhiều như vậy.

Lái xe, nghe nhạc, bỗng nhiên cô vừa khóc vừa cười: rốt cục cũng tìm được rồi sao.

****************

Lúc Hàn Duệ đỡ Tả Tư Ninh qua phòng giải phẫu gặp được một người. Đó một người đàn ông hơn năm mươi tuổi. Ông ta hình như là còn say rượu, quần áo nhàu nhĩ không tương xứng cùng với một bộ tóc bóng nhoáng. Khi ông ta nhìn thấy Tả Tư Ninh và Hàn Duệ liền nhíu mày nghi hoặc: “Các người là người nào của Mạn Lâm?”

Tả Tư Ninh nhìn thấy ông ta bỗng nhiên nổi giận, phát cuồng lên nắm lấy cổ áo ông ta đánh đấm, miệng rống: “Cũng tại ông, nếu không phải ông tới tìm chị Mạn Lâm thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy. Cô ấy làm sao bị xe đụng, cô ấy làm sao có thể...”

Hàn Duệ bắt lấy đôi tay cô nhưng cô không ngừng lấy chân đá người. Một khắc kia cô hận người đàn ông mở ngân hàng, nhưng cô hận chính bản thân mình nhất. Nếu lúc đó mình không nháo Mạn Lâm, nghe Mạn Lâm cho lái xe tới đón thì đã không xảy ra chuyện như vậy.

Nhìn Tả Tư Ninh bất an suy sụp, Hàn Duệ nắm lấy tay Tả Tư Ninh, quay đầu cô, để cô nhìn vào mình: “Nghe, hiện tại trọng yếu nhất là kết quả giải phẫu của Mạn Lâm. Cái dạng này của em nếu để cho Mạn Lâm biết hẳn sẽ đau lòng.”

Người đàn ông hơn năm mươi tuổi kia vẫn ngồi yên tĩnh. Ánh mắt của ông rơi vào cái đèn phía trên phòng giải phẫu. Giờ khắc này ông suy nghĩ cảm giác của mình đối với Mạn Lâm. Lúc gặp cô lần đầu là ở bữa tiệc rượu. Người phụ này cực kì an tĩnh, thanh thuần, xinh đẹp. Ngay từ đầu ông cảm thấy thú vị nên đem cô đoạt tới, nhưng khi tới tay lại phát hiện cô không phức tạp như ông tưởng tượng. Cô không chủ động tranh thủ tình cảm, nhưng lại làm cho người ta nguyện ý vì cô tiêu tiền. Cô không lên tiếng, nhưng khi mình uống rượu lại mát xa huyệt Thái Dương cho mình.

Ông thích cảm giác nằm ở trên đùi của Mạn Lâm, có một loại an bình.

Đột nhiên trong lúc đó ông hình như nghĩ thông điều gì.

Không biết qua bao lâu, giải phẫu rốt cục cũng xong. Bác sĩ tháo khẩu trang xuống nói cùng bọn họ: “Người bệnh tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng nhưng bởi vì va chạm quá độ, não bộ có máu bầm nên còn phải nằm viện quan sát. Người bệnh có thể tỉnh lại hay không là do ý chí của người bệnh...”

Mạn Lâm bị chuyển tới phòng chăm sóc đặc biệt, không cho phép thăm nom, được ngăn cách bằng thủy tinh. Tả Tư Ninh vẫn nhìn, ánh mắt càng nhìn càng lạnh. Cô bỗng nhiên trở về phòng bệnh, cởi đồ bệnh viện ra, mang theo mũ che băng gạc trên trán lại rồi đi ra cửa.

Hàn Duệ ngăn cô lại, giọng cường thế: “Trở về!”

Tả Tư Ninh hất tay anh ra, anh ôm lấy cô, Tả Tư Ninh hung hăng lấy gót giầy dẫm vào chân anh, một phen đủ ngoan độc nhưng Hàn Duệ vẫn không buông tay.

Anh hít một hơi: “Em muốn ra ngoài, có thể! Nhưng phải để anh đi cùng em.”

Mặt Tả Tư Ninh không chút thay đổi: “Đi cùng? Đừng hòng! Tôi muốn đi tìm người yêu cũ của anh liều mạng, anh bị kẹp ở giữa khó xử quá rồi.” Lúc cái xe kia lái đi cô nhìn thấy biển số xe, nếu cô nhớ không nhầm thì đó chính là xe của Lâm Thiến! Cái con đàn bà khốn nạn kia!

Hàn Duệ bế cô lên, không để ý đến nắm đấm của cô. Anh hạ quyết tâm để cho bác sĩ tiêm cho cô một mũi an thần. Ngồi ở bên giường, anh vuốt tóc Tả Tư Ninh, nhẹ giọng nói: “Hiện tại em cần phải nghỉ ngơi. Em có biết hay không em cũng chính là bệnh nhân. Kích động có hại cho sức khỏe của em. Ngủ một giấc đi, đem mọi chuyện giao cho anh. Anh sẽ đi tìm cô ta, nếu thật sự là do cô ta làm, anh sẽ không bỏ qua. Em nghĩ xem, nếu em ra khỏi bệnh viện ai sẽ chăm sóc Mạn Lâm?”

Nói xong, anh cũng không xác định Tư Ninh có nghe được hay không nhưng vẫn nhờ y tá nếu có chuyện gì liền báo ngay cho mình. Anh cũng đã gọi cho Hàn Trữ, nhờ hắn qua đây chiếu cố Tư Ninh cùng con trai. Làm xong những thứ này anh mới lái xe đi tìm Lâm Thiến.

******************

Tôn Minh Huân nhận được thông báo là có người ở quá bar nhìn thấy Lâm Thiến, mà tình hình của cô không được tốt. Hắn liền quăng buổi chụp quảng cáo ra sau đầu rồi vụt chạy đi tìm Lâm Thiến.

Đến ghế lô ưa thích của cô tại quán bar, hắn quả nhiên phát hiện Lâm Thiến nhưng lại nhìn đến cảnh như vậy: trong ghế lô sương khói lượn lờ, Lâm Thiến núp ở trong góc nhỏ, quần áo xốc xếch. Bên cạnh là một tên đàn ông, tên kia ngã vào trên ghế salon, thân thể quay tới quay lui, sắp bổ nhào vào trên người Lâm Thiến. Tôn Minh Huân xông lên, đấm cho tên kia một cái rồi đẩy hắn ra chỗ khác, lạnh giọng quát: “Cút ngay đi!”

Tên đàn ông bị đánh nhặt quần áo rơi trên mặt đất rồi chạy đi. Dáng đi thất tha thất thểu, mũi không ngừng xụt xịt.

Ánh mắt khép hờ của Lâm Thiến rơi lên trên người Tôn Minh Huân: “Anh đã tới rồi sao, ngồi xuống. Muốn uống rượu hay là hút thuốc? Không, thuốc phiện không được lấy ra.” Cô giơ tay lên bình thuốc phiện, nắm lấy: “Bên trong đó có vật, anh không thể hút.”

Chợt thuốc phiện trên tay cô bị cướp đi. Tôn Minh Huân dẫm nát chỗ thuốc phiện dưới chân, hận không thể hòa nát nó vào trong đất. Hắn bắt được tay của Lâm Thiến, vừa hận vừa đau lòng: “Em đã nói là sẽ không đụng chạm thứ này rồi cơ mà? Sao lại bắt đầu lại? Em có biết không, thứ này không thể đụng vào. Vừa đụng vào liền sẽ nghiện, sẽ lấy mạng của em.”

Lâm Thiến cười đến mê ly: “Cái mạng thối nát của em thà không có còn hơn. Ha ha. Cái mạng thối nát này của em đã quá dài rồi.”

Tôn Minh Huân bế cô ra khỏi quán bar, vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Hàn Duệ. Vẻ mặt của anh thật bình tĩnh nhưng lại có chút ngoan độc.

Tôn Minh Huân xin anh tránh ra, có chuyện gì để sau hẵng nói.

Hàn Duệ liếc nhìn người đàn bà trong lòng hắn một cái - một cái nhìn đầy thù địch. Anh ngăn cản tay của Tôn Minh Huân, bắt lấy tay của Lâm Thiến, gằn từng chữ hỏi: “Có phải cô làm hay không?”

Lâm Thiến liếc mắt nhìn anh cười, không kiềm chế được cơn giận mà cười, thân thể cong vẹo: “Nếu phải thì sao? Không phải thì sao?”

Hàn Duệ giờ phút này hận không thể tát cho cô mấy bạt tay hoặc là trực tiếp đánh chết cô. Nhưng anh vẫn nhịn xuống, anh buông tay ra, nhìn Lâm Thiến ngã nhào xuống đất, nhìn Tôn Minh Huân nâng cô dậy. Anh nhìn từ trên cao xuống: “Tôi sẽ điều tra ra. Nếu thật là cô, nửa đời sau chuẩn bị ngồi ở trong tù đi. Cũng nói với ba của cô, nếu muốn bảo vệ cô, không quá ba ngày, hình tượng xí nghiệp Lâm thị bởi vì hai cha con các người mà xuống dốc không phanh.”

Hàn Duệ lái xe đi không một tia lưu luyến.

Ngồi dưới đất, Lâm Thiến bỗng nhiên khóc lên.

******************

Lan Tả vẻ mặt mệt mỏi trở về, cô còn chưa kịp cất hành lý liền nghe nói Tả Tư Ninh xảy ra tai nạn xe cộ liền vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện, lại nhìn thấy vài người lôi kéo không cho cô ra cửa. Hỏi ra mới biết là chuyện Hàn Duệ nhờ làm, bởi vì hiện tại, cảm xúc của cô cực kì kích động, nói không chừng sẽ làm ra chuyện gì đó ngốc nghếch.

Lan Tả níu lấy cô, lớn tiếng quát: “Nha đầu kia, sao lại cứ mù quáng lăn qua lăn lại như thế. Không nghĩ người khác sẽ lo lắng cho em sao?”

Lúc nhìn thấy Lan Tả, Tả Tư Ninh giống như nhìn thấy người thân. Cô ôm lấy Lan Tả, nước mắt không ngừng chảy xuống, âm thanh nghẹn ngào: “Lan Tả, chị Mạn Lâm bị xe đụng. Chị ấy thay em bị xe đụng. Em nên làm gì bây giờ?”

Lan Tả vỗ vào lưng cô, giọng nói nhu hòa: “Đứa nhỏ này, biết em không có chuyện gì chị rất mừng. Em có nghĩ tới không, nếu em xảy ra chuyện thì chị nên làm sao bây giờ?”

Tả Tư Ninh nghi hoặc nhìn cô lại thấy cô đang khóc. Lan Tả từ trước tới nay vẫn là một người phụ nữ mạnh mẽ, chưa bao giờ khóc, hiện tại làm sao vậy?

Lan Tả lấy mu bàn tay lau nước mắt, xấu hổ quay đầu đi: “Chị đã đưa nhiều tâm tư vào em, em còn chưa có hồi báo chị, làm sao có thể gặp chuyện không may. Đi! Mang chị đi xem Mạn Lâm.”

Lúc nắm tay Tả Tư Ninh, Lan Tả hi vọng thời gian có thể dừng lại ở một khắc này. Cô hi vọng có thể kéo tay con như vậy, nói cho con biết: “Con àh! Mẹ là mẹ của con.” Cô hồi tưởng lại lúc đi đến địa chỉ mà thám tử đưa cho cô, đến chỗ đó nói chuyện cùng cặp vợ chồng kia mới biết bọn họ là ba mẹ nuôi của Tả Tư Ninh. Cô bỗng thấy mình thật ngu ngốc, lúc Tả Tư Ninh vào công ty, có điền qua hồ sơ, cô nên biết ba mẹ nuôi của Tả Tư Ninh là ai. Đáng tiếc một khắc kia đầu óc của cô như bị chặn lại, không hề suy nghĩ kĩ.

Khó trách lần đầu tiên mình nghe Tư Ninh ca hát lại vô duyên vô cớ khóc lên, khó trách mình hết lần này đến lần khác dung túng tùy hứng của cô. Tuy tức giận cô nhưng chưa bao giờ muốn buông tay, coi cô giống như là con của mình vậy, không phải, cô chính là con của mình. Mấy năm nay, cô và con luôn sớm chiều ở chung vậy mà cô không biết đó chính là người mà mình tìm mười mấy năm.

Ông trời đối với mình rốt cục là thiện lương hay là tàn nhẫn?

Lúc xuất viện, Lan Tả hít một hơi thật sâu, cô đồng tình với Mạn Lâm. Cô bé này lựa chọn tàn nhẫn với chính mình bởi trên con đường sự nhiệp, dù không hài lòng cũng chỉ có thể ẩn nhẫn. Đó là con đường mà cô đã lựa chọn. Có ngàn vạn cái không nên giờ phút này lại nói không ra miệng. Chỉ hi vọng cô có thể sớm tỉnh lại, tìm được một người đàn ông thật lòng thật dạ yêu cô, che chở cho cô, để tuổi già của cô không cô đơn.

Để cho Lan Tả đau đầu còn có một đứa trẻ khác – Lâm Thiến. Bởi vì sớm rời nhà trốn đi cho nên ấn tượng của cô đối với đứa nhỏ này không sâu sắc nhưng Lan Tả ở đó vài năm, thật tâm coi cô như là con mình cho nên đứa nhỏ này vẫn có thể nhớ mình, gọi mình một tiếng cô. Đúng là ai có thể nghĩ đến, một người gọi cô là cô và một người gọi cô là mẹ lại có gút mắt như vậy? Thật sự là tạo hóa trêu người.

Lúc lái xe đến nhà họ Lâm, Lan Tả suy nghĩ nên dùng cái dạng gì tới đối mặt với người nhà họ Lâm. Mấy năm nay cô không quay trở lại nhà họ Lâm bởi vì nhà họ Lâm đối với cô mà nói không phải là một cái nhà, mà là một hồi ức thổng khổ: cô mất đi con, mà cũng mất đi người yêu. Cả đời hạnh phúc của cô bị hủy trong cái nhà này.

Lần thứ hai bước vào nhà họ Lâm, tâm tình cô lại vô cùng bình tĩnh. Không vì cái gì khác, mà là vì con gái. Cô nên an ủi anh của mình rồi hỏi anh cho rõ vì sao năm đó anh gạt mình, đưa đứa nhỏ đi?

******************

Lúc 80Hàn Duệ 07về liền f8thấy thật 61cao hứng 06khi Tả Tư 7Ninh vẫn fcòn trong 27bệnh viện. a © DiendanLeQuyDon.comMà trong 58bệnh viện 08còn có cả fHàn Trữ. 56 © DiendanLeQuyDon.comHàn Duệ 6gật đầu 6cảm ơn anh e9trai.

Hàn 01Trữ cười 7frộ lên, c0lúc đi qua 8Hàn Duệ dbỗng nhiên 85vỗ vai em 2trai một 8cái, thấp fgiọng nói: bc“Em có cbiết sinh 4nhật của 2eđứa nhỏ c4kia không? c0Hỏi thử 4fmột chút eđi, có lẽ ddsự việc 5rất có ý 01tứ.” Nói axong hắn 95không quay ađầu lại, bđi thẳng. 8d © DiendanLeQuyDon.comHắn phải fvề nhà một ddchuyến vì fbvừa rồi 0quản gia 3nhà họ Lâm 25có gọi điện 07thoại cho ehắn, nói bbnhà họ Lâm bbđang rất b5loạn. Em b7gái thất 5tung nhiều c8năm của 33Lâm Chấn 01Hải trở 55về, muốn flộ ra ân aoán gút 89mắt nhiều 2năm, hơn 5nữa Lâm 34Thiến lại 58hít thuốc 7dphiện....

Hàn c4Trữ bỗng d5nhiên muốn 8fbiết cái 6fvị kiều 9tiểu thư bLâm Tĩnh akia sẽ đối 3phó với 43chuyện này 8như thế 1nào.

Tuy 8cbộ dáng 3anh trai cà alơ phất aaphơ nhưng 37mọi chuyện 0anh nói đều 9eđáng tin a8đến thần e5kì. Lần 1trước là edchuyện của 8Lâm Thiến, clần này ba? Anh trai 4nói đứa bnhỏ, chỉ 0Hữu Hữu 9sao? Sinh 40nhật Hữu aHữu lại 28có quan hệ 9gì?

Lúc 61tiến vào 0phòng bệnh, 07Tả Tư Ninh 7đang chỉnh 8lý nọ kia, dcòn đứa anhỏ đứng 1yên lặng acanh cô, fkhông ầm ecĩ cũng không cbnháo.

Đứa 1enhỏ nhìn 00thấy Hàn eDuệ đi bvào lập 4tức chui dvào lòng 6anh, dán 1ở lỗ tai 6anh nói: 5“Mẹ nói 6muốn đưa econ đi sang 2nhà ông 8ngoại, bà cngoại. Hữu 01Hữu không cmuốn đi.”

Hàn 7aDuệ xoa e5đầu đứa 80nhỏ, an abủi: “Hữu 55Hữu yên a0tâm, một 55nhà ba người 99chúng ta 2sẽ ở chung.”

Tả 5Tư Ninh xoay edngười, abgật đầu 5khách khí 07với Hàn a1Duệ: “Phiền ffanh đưa 08hai người cchúng tôi 4đến bến 9xe.”

Hàn fcDuệ ôm 0con không 1hề động eđậy mà 0Hữu Hữu cdôm chặt decổ của 65anh cũng a7không hề cđộng.

Tả cTư Ninh liếc bnhìn hai 21người bọn 3họ, mặt akhông thay deđổi, bình 37tĩnh nói: 6c“Hữu Hữu, 9đi xuống!”

Hữu 01Hữu ôm 8chặt hơn 40nữa, lắc 0đầu như 5btrống.

Hàn 24Duệ khuyên eenhủ: “Đứa 3nhỏ không ephải của 29một mình 8em, để 7cho anh bảo 9hộ hai người.”

Tả aTư Ninh không d0nói lời 38nào liền 9cầm tay 7đứa nhỏ, f4muốn kéo fbé ra khỏi 9lòng Hàn 3Duệ. Cô d1dùng lực f8khá mạnh 5clàm cho Hữu 0Hữu khóc 9rống lên: 49“Mẹ, mẹ, dđau! Hữu fHữu đau!...”

Hàn 60Duệ lo lắng 27sẽ thương 5atổn đến a4đứa nhỏ 31nên buông 5tay ra. Nhưng cngay sau đó 5eanh ôm chặt 1lấy cả 01hai mẹ con 7Tả Tư Ninh, f0âm thanh 32giận dữ: 84“Em mau 9tỉnh lại. 23 © DiendanLeQuyDon.comEm cho là fgiao cho ba 6mẹ nuôi 1của em, 0bọn họ 0sẽ nuôi dfđược sao? aaTuổi tác 86bọn họ 1đã không enhỏ, hai 81người chiếu e2cố chính 12mình còn 8không được, 79sao lại 6có thể echiếu cố amột đứa 00nhỏ đang 10tuổi ăn 17tuổi chơi? 3Mà em đã dkiên trì 3cnhiều năm 41như vậy, 8dem đang sợ 61cái gì?”

Không 19thoát ra d9được, 5vậy thì 8đành buông c9bỏ chuyện 4vùng vẫy. 44 © DiendanLeQuyDon.comTả Tư Ninh 2rất muốn 86cười đáng e9tiếc cười bkhông có 0dnổi. Cô bbthất thần 3nhìn Hữu dHữu: “Tôi 2dphát hiện 25tôi sai lầm 86rồi, mọi 1người bên 90cạnh tôi 0bởi vì 0tôi mà chịu bdthương tổn. fb © DiendanLeQuyDon.comCó lẽ năm 5đó tôi 7nên buông 6tha đứa 1nhỏ. Ít 4enhất thì 21hôm nay nó 00không phải batheo tôi 69chịu khổ. c2 © DiendanLeQuyDon.comÍt nhất 38nó không 97phải kêu 84tôi là chị dtrước mặt 9người ngoài. bb © DiendanLeQuyDon.comLúc nó sinh bbệnh tôi 0cũng không fthể quang 85minh chính f6đại đến 9xem nó. Mỗi 1ngày nó 36đều bị cbnhốt trong d4nhà, một 5người chơi ethơ thẩn, 9engẩn người. 4 © DiendanLeQuyDon.comTôi thậm 2chí không 8dbiết làm asao để c6nó có thể d9đến trường, 73để nó 3ecó thể e0sống một 51cuộc sống 6bình thường... 68 © DiendanLeQuyDon.comTôi không e4xứng làm dfmẹ!”

Hữu 6Hữu do dự a0vươn tay, ebàn tay nho 9nhỏ ôm 8clấy mặt 40cô, khóc 1bthút thít 8nói: “Mẹ, 2mẹ đừng 1khóc. Hữu bHữu yêu bmẹ, Hữu e2Hữu muốn 3cùng ở 06một chỗ c0với mẹ fcho nên mẹ d0đừng đưa cHữu Hữu 06đi có được 96không? Hữu 54Hữu sẽ 0thật ngoan, 4cực kì 09nghe lời.”

Hàn 5Duệ thở bdài một 6hơi, anh 8bắt lấy 96tay Tư Ninh 7dđặt lên 16ngực của 9fmình, mỉm 1dcười: “Nơi 56này của aanh vẫn 6có hận. 4 © DiendanLeQuyDon.comHận ba mẹ 58năm đó 60không để 6danh là Hàn 1Trữ ở 44lại bên engười. df © DiendanLeQuyDon.comAnh không b8sợ chịu 4khổ, bị bcđánh, ăn 2mặc đói frách… những athứ này 5đều kém 6chơn so với ccô độc, 1bkhông có 56ba mẹ, giống 8anhư mình blà người edư thừa. 7 © DiendanLeQuyDon.comCho nên, 6em biết 4eanh bội 4ephục dũng ekhí của 3em biết cabao nhiêu.”

Tả e7Tư Ninh nhắm cmắt lại, 2lắc đầu, 9thấp giọng dhỏi: “Tôi 5ngay cả 5ba của con b9trai mình blà ai cũng 02không biết. a0 © DiendanLeQuyDon.comTôi là cái bloại mẹ a8gì? Tôi 0có là gì?”

Bỗng a3nhiên nhớ 42tới lời 8Hàn Trữ, 6khóe miệng 10Hàn Duệ 6egiật giật, c0anh thăm 2adò: “Nói d7cho anh biết e5sinh nhật 03của Hữu 34Hữu.”

Tả 33Tư Ninh ngẩng aađầu, nghi 67hoặc hỏi d8anh: “Vì fsao lại 9hỏi như 0vậy?”

Hàn 2Duệ sốt 2ruột: “Em 6cứ nói 9sinh nhật 87của nó fbcho anh biết, 7cái khác a8anh sẽ giải 8bthích cho cem sau.”

“Mùng 25bẩy tháng 3tư năm mười 17hai.”

Âm 22thanh của bTả Tư Ninh cvừa vang 5lên, đã b2thấy Hàn 4Duệ kéo 4đứa nhỏ, eôn nhu nói: ed“Hữu Hữu, 43lát nữa cđi rút máu 6với ba được 3không? Không cphải sợ, f5ba đi cùng 62con.”

Lúc bTả Tư Ninh 3còn chưa d2kịp phản 33ứng, Hàn e3Duệ đã 68mang đứa 7nhỏ ra ngoài. b © DiendanLeQuyDon.comMột lớn, 17một nhỏ, 7cbộ dáng 04tay trong 5tay không 58sợ hãi 75gì... bọn 1họ là cha 89con sao?

Tả 0Tư Ninh bị bcách nghĩ ecnày dọa csợ.

******************

Nhà 3họ Lâm equả thực 2đủ loạn. d © DiendanLeQuyDon.comLan Tả giằng 9fco cùng Lâm fdChấn Hải fhơn hai giờ, bmà Lâm Thiến 2cơ hồ là c9điên cuồng b4bởi vì e7người cô edthân yêu 24của cô 34lại trở bthành mẹ 89của Tả 5dTư Ninh. 8 © DiendanLeQuyDon.comBao nhiêu d6vớ vẩn 23cùng buồn 5dcười, mà 11Hàn Trữ 20đến đây 2alàm cho sự 29tình càng 0thêm gay 79gắt, hắn 3nói, Hữu 0fHữu là fdcon trai của 0Hàn Duệ.

Lâm 28Thiến bỗng 6cảm thấy 1thế giới enày quá 0điên cuồng, 9cô xông 2bvề phòng, 0lục tìm 8cây kim tiêm, fcliều lĩnh 99tiêm vào 8người chất 0này nọ. 2 © DiendanLeQuyDon.comCô chưa 7bao giờ 9có khát 1vọng muốn 57chết mãnh 3liệt đến 54như vậy. f © DiendanLeQuyDon.comCô khao khát 8chết ở 5trong ảo 3ctưởng tốt 33đẹp, chết 2ở trong a5ảo ảnh 5hoà thuận, 0hòa hợp...

Lâm 2Tĩnh khóc 93không được, cbcô nghe bọn bhọ cãi 2nhau, cô 4nghe tiếng aaLâm Thiến fhét lên 0dchói tai, 4cô nhìn e0Hàn Trữ 9đang đứng bthờ ơ, cthấp giọng 06hỏi: “Nói 75cho em biết 9giờ nên 6làm thế cdnào?”

Hàn 66Trữ cười a9cười: “Em dnên tự d5hỏi chính 6mình.”

Giọng 54nói của 97Lâm Tĩnh 48rất thấp, ccoi như lẩm 8bẩm lầu 4bầu: “Em 1chưa bao b4giờ thấy aqua cái bộ 80dạng này f9của Thiến 34Thiến, cũng 3fkhông biết b5ba làm ra 9achuyện như b5vậy, còn 6có cô... 00 © DiendanLeQuyDon.comEm vẫn cho 2drằng nhà a5họ Lâm ddngạo nghễ c2lại không 59ngờ có 5nhiều bí 46mật mình c0không biết f5đến như 41vậy. Em bccực kì 69ngu xuẩn 1đi?” Cô 8bbỗng nhiên cfnở nụ dcười: “Hàn aTrữ, chúng 1dta ly hôn 6đi. Em thả 7anh đi, về 75sau đều csống mạnh 7dkhỏe.”

Nghe 0dđược câu 2nói chờ ađợi đã cnhiều năm, 8Hàn Trữ 9dkhông cảm 34thấy thoải d7mái mà là 42nặng nề.

Trong 2lòng cảm 5thấy bị 42coi thường.

******************

Hàn 6Duệ liên alạc bạn 90học cũ 99nghiệm chứng 40DNA của 4aanh và Hữu 8Hữu. Lúc 3ra báo cáo, 9aanh hẹn 08bạn ra gặp, adkhông hỏi 81kết quả 47như thế enào đã abđưa ra một e3tấm chi 9phiếu, khẩn 06thiết nói: 1“Nhất fđịnh phải 62là quan hệ f5cha con!”

Bạn e9học đẩy 2đẩy kính 75mắt, khinh 26bỉ nhìn banh một 9cái: “Vì 1đề phòng b9cậu làm 50như thế 0này nên 8tôi đã eđưa kết e3quả cho 5vợ cậu. 6 © DiendanLeQuyDon.comNhưng chi 43phiếu, cậu 5đã đưa 6dtôi cũng 5không phản cđối.”

Nói exong hắn blấy tay 5fđịnh cầm 4lấy chi dphiếu nhưng abị người echung hăng avỗ cho một 2fcái. Hàn eDuệ túm 6lấy chi 3phiếu, không fnói gì chỉ 7cnhìn hắn: 0a“Mẹ nó, 56cậu đích 90thực không fbphải bạn 2của tôi.”

Nói 6xong đứng c3dậy đi 3btìm Tả 2cTư Ninh.

Người 7bạn xoa 8cxoa tay, bĩu 9môi: “Con 0bà nói, 4tôi cũng 90không muốn 6có người 1bạn như 9cậu. Bất 2bquá...” 8aHắn nhướng 5mày: “Vận 3khí của 6btiểu tử 3cậu không fphải tốt 1một cách 1fbình thường...”

Hàn 9eDuệ đuổi 3tới bệnh dviện, mấy 5ngày nay eTả Tư Ninh 2fmột mực f7ở phòng 3Mạn Lâm achiếu cố f9cô. Hữu 44Hữu cũng 0bkhông đi 7bvì phải dchờ kết 4quả DNA. 9 © DiendanLeQuyDon.comLúc tới 5dphòng bệnh, 8anh có điểm 05khẩn trương. 8 © DiendanLeQuyDon.comNếu Hữu c8Hữu không bphải con 29của mình cthì sự c6tình sẽ 04biến thành 8cái dạng 3egì?

Hít asâu một 27cái, bước 21vào phòng e7bệnh, nhìn 7thấy chỉ 3bcó Tả Tư ffNinh, Phương eMạn Lâm 7đã đi nơi 5nào không abiết. Hữu f2Hữu lại 6ccàng không athấy, Hàn 8Duệ sốt fruột, giọng 30nói cũng 50không bình ctĩnh: “Con 8đâu rồi?”

Nói 1ccòn chưa 5exong, đã c0thấy Tả 8dTư Ninh chậm 1rãi đi tới 2phía anh, 11cười, không bhề báo 9trước vung 30tay lên tát 99cho anh một ecái, cuồng bnộ nó: b“Năm đó f4vì sao mạnh cmẽ cưỡng egian tôi?”

Hàn 5Duệ sửng fsốt, hơn fmười giây d3sau mới 2nhếch lên 20khóe miệng, 35cười: “Hữu e5Hữu là 3con anh, đúng akhông?”

Anh bvừa nói 0dxong, từ bphía sau a4liền truyền fbđến âm cthanh ngọt 7ngào ngây 4thơ: “Ba!”

Xoay 40người, 49chỉ thấy 0Hữu Hữu cđứng chống 6nạnh ở f2cửa, trợn 8mắt nhìn 9fanh: “Sao fenăm đó 2ba lại khi 5cdễ mẹ?”

Nhìn 07vợ và con, 2Hàn Duệ 1ccó một eloại cảm 3agiác, rằng 12cả đời cnày anh phải 3csống trong 52lời khiển fatrách của 38một lớn emột nhỏ 8fnày rồi.

Bất 64quá, cảm fgiác này 2cũng không 2tồi.

Hàn e2Duệ làm 1hộ tịch e5cho Hữu eHữu, cũng 0fliên hệ bvới trường 4mẫu giáo. 1 © DiendanLeQuyDon.comHữu Hữu 0blần đầu d7tiên được 0đi nhà trẻ, cbiểu hiện 0đặc biệt bhứng thú 0thế nên 90giáo viên e8nhà trẻ dđều không d7chống đỡ 1dnổi cậu 32bé không 93sợ người 2lạ mà lại 1còn hiếu ekì đến 8ekinh người 8này.

Hàn 7Duệ lái f9xe, cùng Tả fcTư Ninh đi 3đón con 39tan học. 78 © DiendanLeQuyDon.comDọc đường eđi Hữu 91Hữu hưng f3phấn vừa aca hát vừa 2nhảy múa, 3chận không bthể đem 6etoàn bộ 9những gì f7học được 8ở trường 9fbiểu diễn bbcho ba mẹ a7xem.

Về 2đến khu 57cư xá, lúc 59một nhà beba người 5đi lên lầu 5athì phát 3hiện có 0người của 9công ty chuyển eenhà đang avận chuyển 2đồ đạc. b2 © DiendanLeQuyDon.comLúc ra khỏi d9thang máy 5mới phát bchiện ra 74thì ra là edọn vào e8nhà kế b8bên.

Lúc 0chạng vạng 6tối có d1người tới d2gõ cửa, 70Hữu Hữu 3echủ động 7chạy ra 4mở cửa. 33 © DiendanLeQuyDon.comVừa nhìn 4ethấy người 47bên ngoài 53bèn giật cmình kêu 92lên: “Ba, c2mẹ, tới 43nhanh nha!”

Tả eTư Ninh đang 2mặc tạp 1dề chạy d8từ phòng abếp ra, 2còn Hàn cDuệ mặc 8áo sơ mi 1bchạy từ 30phòng khách 8bra. Hai người d1nhìn ra ngoài 9cửa, cùng 6lúc kêu elên: “Lan 46Tả?”

Trên dtrán Lan 87Tả là mồ 1hôi đầm 18đìa, không eckịp thở dliền nói: b“Chuyển enhà thật 38là mệt 7chết người. 6e © DiendanLeQuyDon.comCó nước c8lạnh không?”

Cô 7tiến vào 09tự nhiên bnhư vào c6nhà của f1mình, lấy 2từ trong 1btủ lạnh dra một chai anước lạnh, 49mở ra liền 7duống ừng dực.

Tả 9Tư Ninh không ckhỏi chấn 8bđộng: “Lan 71Tả, chị e0theo đến 6tận nơi d0này sao? 72Hẳn là 3không phải f2theo đuổi 2giết em 2chứ?”

Lan eTả lườm 77cô một ecái, nuốt e6một hụm 59nước lạnh 15thật lớn bdrồi mới cnói: “Ai enói là không 7phải? Xú 82nha đầu bnhà ngươi 9vừa cố 06chấp lại 3evọng động, 5thật không 1biết sẽ 9làm ra chuyện egì làm người 50lo lắng. 5 © DiendanLeQuyDon.comTa phải 95đến cạnh 5ctrông chừng 0ngươi mới eyên tâm.”

Tả 8Tư Ninh và 8dHàn Duệ bliếc nhau 4một cái, 05cảm thấy 30không thể 93hiểu nổi: 9angười đại 70diện Lan 0bTả có hơi 79quá ôm đồm 92rồi không?

Trên 4fmặt Lan 8eTả tuy bình ftĩnh nhưng btrong lòng b6là gió bão 8cthét gào. 3 © DiendanLeQuyDon.comCô từ trước 9cđến nay 33rất muốn 2nói câu 0“ta là 1mẹ của 0econ” cho eTả Tư Ninh 08nhưng lại akhông dám. d2 © DiendanLeQuyDon.comCô sợ Tư fNinh không amuốn nhìn fthấy người cdmẹ không 4chịu trách c6nhiệm này. 4 © DiendanLeQuyDon.comKhông bằng acứ ở bên a4cạnh gia 15đình của b5Tư Ninh, 2từ từ 24trở thành 8người nhà 59cho đến 6ekhi Tư Ninh 7có thể 2tiếp thu 37sự thật 2này. Tuy 18Lan Tả không 0cbiết phải 9mất thời 5gian bao lâu, 7nhưng cô 2esẽ dùng etoàn bộ 1cthời gian 4còn lại acủa cô dcđể cố 7gắng phấn 6ađấu, để b2trở thành 13một người 0fmẹ đúng ecnghĩa.

Buổi 9tối, sau 0khi dỗ con 0etrai đi ngủ, 9bTả Tư Ninh d1cùng Hàn 54Duệ nằm dcở trên 71ban công 0ngắm sao. ed © DiendanLeQuyDon.comBiểu hiện acủa Tả cfTư Ninh cực dkì bình 0tĩnh, giống 03như là kể 9lại chuyện a2của người dkhác vậy: a3“Hôm nay bcục cảnh 8sát liên a4hệ em, nói 18bởi vì d9ngày hôm 4đó trời c5tối, không 8fthể phân ebiệt rõ 8ràng biển 13số xe. Em 61hỏi bọn 72họ là khẩu 8fcung của bem ngày trước 15có hữu 5dụng hay 84không, bọn 89họ tìm 5emọi lý 4do làm lấy 4lệ. Xem 1bra có người 52ở phía 46sau tạo dáp lực 9rồi.”

Hàn a1Duệ hôn 63trán cô 3emột cái, 0ôn nhu hỏi: 7“Em muốn 1làm như f3thế nào?”

Tả fTư Ninh rụt 3rụt trong 99lòng anh, 8tìm một evị trí 1thoải mái, 0giọng nói bclười biếng: 01“Em đã 3đi tìm tòa csoạn báo, 68cũng đã b6liên hệ 06với giới b8truyền thông. f © DiendanLeQuyDon.comNhưng vừa fnghe nói 5flà muốn ddtố giác 8nhà họ d4Lâm thì 8không ai 3muốn làm. 97 © DiendanLeQuyDon.comNhưng hôm 83nay em nghe 58được một a3chuyện khác, eLan Tả nói 11chị ấy d7cũng là bngười nhà 7họ Lâm. 22 © DiendanLeQuyDon.comChị nói 0là Lâm Thiến bđã bị bđưa đi 7trại cai e8nghiện, dfhơn nữa 08trạng thái 4tinh thần 9cũng không c7tốt. Em 33biết đây 27là chuyện 9bcô ta tự achuốc lấy 54nhưng không 3có nghĩa clà cô ta 65có thể 42thoát khỏi 1sự trừng 4phạt của 9pháp luật.” 3Cô rụt 3cổ lại: 36“Hôm nay bdchị Mạn 89Lâm tỉnh fedậy, chị enói chuyện 4với em một b6hồi lâu. 8 © DiendanLeQuyDon.comChị nói, 39coi như Lâm 6Thiến gieo 27gió cũng 5đã gặt 17bão rồi. 4 © DiendanLeQuyDon.comLan Tả cũng 2dkhuyên em 0nên sống 1fcuộc sống 4dcủa chính 6fmình, đừng eađể chuyện 40này làm 58rào cản.”

Hàn cDuệ để 6cằm lên 9atrán của a3cô, nhìn 1bầu trời, fdgiọng nói ccchắc chắn: 0“Mặc kệ 4em làm ra equyết định egì, anh sẽ bủng hộ. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhà của 25chúng ta, 14ba người 3một lòng.”

Tả c6Tư Ninh nhàn 00nhạt nở f5nụ cười: 0f“Bốn.”

Bạn đang đọc Ai Nói Tôi Kết Hôn của Thương Tố Hoa
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 15

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự