Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 35 chương 7

Bạn đang đọc Ai Là Định Mệnh Của Ai của Tuyết Ảnh Sương Hồn

Phiên bản Dịch · 3160 chữ · khoảng 11 phút đọc

Sau những ngày bận rộn vất vả nhưng vui vẻ đó, tháng Mười cũng qua đi, tháng Mười một đẹp đẽ đã đến. Khi còn năm ngày nữa là đến ngày đại hỷ, tôi đột nhiên phát hiện ra mình quên chưa mua một thứ rất quan trọng - một bộ nội y. Thật là… Sao lại có thể quên lãng nó được chứ? Tân nương nhất thiết phải có một bộ nội y mới, tốt nhất là màu đỏ. Trong đêm động phòng hoa chúc, nội y đẹp cũng là lớp vỏ đẹp đẽ cuối cùng của một tân nương. Chúng ta không thể để đoạn đầu luôn rực rỡ nhưng lại thua ở đoạn cuối cùng được.

Vội vàng kéo Điền Tịnh đi cùng ra cửa hàng nội y xem, tôi chỉ chuyên tâm chọn màu đỏ, và đương nhiên màu đỏ chót mà các chính cung hoàng hậu khi xưa hay dùng là lựa chọn đầu tiên.

Trong một cửa tiệm chuyên bán đồ nội y, tôi thấy ưng ý một chiếc áo ngực màu đỏ chót tươi tắn, phía trước là chất liệu ren, thêu nối, kiểu dáng cũng rất đẹp. Tôi mặc thử, nhìn như thể có một con bướm đỏ tuyệt mỹ đậu trên làn da trắng ngần vậy, cực kỳ hấp dẫn, phong tình.

Nội y của phụ nữ chính là thứ đồ dệt gấm thêu hoa, khiến cho phụ nữ càng nữ tính, đã đẹp lại càng đẹp hơn.

Điền Tịnh theo vào phòng thay đồ xem tôi mặc thử cũng gật đầu liên tục: “Được đấy, rất đẹp!”.

Đồ thì đẹp thật nhưng giá thành không rẻ chút nào, chỉ một cái áo lót mà giá đã năm trăm chín mươi tám tệ, kết hợp với chiếc quần lót ren màu đỏ giá một trăm tám mươi tám tệ nữa, như vậy một bộ giá ngót nghét tám trăm tệ rồi.

Thời buổi bây giờ giá cả không theo một chuẩn mực nào đến mức khó tưởng tượng. Tôi thật không hiểu nổi tại sao một đồ vật chỉ có hai miếng vải bé không quá một thước[3] chắp lại với nhau mà cũng đắt đến thế. Bạn cứ thử tính mà xem, một chiếc áo ngực cỡ khoảng trên dưới hai trăm centimét vuông, năm mươi chiếc áo ngực cỡ gần một mét vuông, giá xấp xỉ ba mươi nghìn tệ, như vậy tính ra giá một chiếc áo ngực còn cao hơn cả giá nhà đất. Làm phụ nữ, gánh nặng cũng có phần nặng hơn nam giới nhỉ? Mua áo ngực còn khó hơn cả mua nhà!

[3] Gần bằng 1/3 mét.

Mặc dù cô nhân viên cười tươi như hoa nói có thể giảm mười hai phần trăm nhưng giảm như thế có đáng gì, giá vẫn suýt soát bảy trăm tệ, chưa thỏa đáng lắm.

Điền Tịnh cũng cảm thấy hơi đắt, nói hay là sang hàng khác xem xem. Thế là tôi lại sang hàng khác thử một bộ giá hơn hai trăm tệ, đương nhiên không thích bằng bộ trước, chỉ cảm thấy được được thôi. Rốt cuộc mua bộ nào, đương nhiên tôi phải gọi điện hỏi ý kiến Chủ tịch Chu nhà tôi rồi.

Chủ tịch Chu nhà tôi kiên định giữ ý kiến: “Nghe anh nói nhé, mua bộ đắt như thế làm gì? Bộ hơn hai trăm tệ cũng là nhiều rồi. Anh trai không chú trọng vẻ bề ngoài, chỉ chú ý đến thực chất bên trong. Bà xã đại nhân, anh tin em là người rất có “thực chất bên trong”, không cần bề ngoài lòe loẹt, hoa mỹ làm gì”.<>

Nói thì nói vậy, chứ có bề ngoài đẹp đẽ lại chẳng hấp dẫn hơn à? Con gái luôn mong muốn mình được đẹp nhất có thể, đặc biệt trong ngày trọng đại nhất của cả đời người.

“Nhưng em vẫn thích bộ đắt tiền kia hơn, hay là em về, lên mạng xem thế nào”.

Tôi muốn dùng phương pháp cũ là lên mạng tìm mặt hàng giống hệt như thế và rất nhanh chóng tôi đã tìm được bộ đồ lót đó, trên mạng giảm bốn mươi phần trăm, như vậy giá còn gần năm trăm tệ, vẫn hơi đắt. Hơn nữa, bây giờ cũng muộn rồi, đặt hàng xong cũng phải ngày hôm sau họ mới duyệt. Mà mua hàng kiểu này cũng khó tránh khỏi giao hàng chậm, ngộ nhỡ có trục trặc, ba ngày hàng chưa đến nơi thì ngày hôm đó tôi mặc gì, sao có thể người không lâm trận được? Như vậy lại thành ra bị động!

Nghĩ tái nghĩ hồi, cuối cùng tôi quyết định kìm cái sự sung sướng lại. Thôi đi, ngày mai ra mua bộ hơn hai trăm tệ đó là xong!

Hôm đó Chu Nhất Minh phải làm thêm giờ, ăn tối xong mới tranh thủ gọi điện hỏi tôi đã lên mạng mua bộ nội y đó chưa. Tôi nói cho anh ấy biết là mình đã thay đổi ý kiến: “Giá trên mạng cũng gần năm trăm tệ, hơn nữa sợ vận chuyển bị chậm trễ, thời gian cũng sát ngày rồi. Thôi, ngày mai đi mua bộ hơn hai trăm tệ là được rồi!”.

Giọng của tôi vẫn đầy vẻ luyến tiếc, anh ấy nghe xong, không biết nói gì hơn: “Cứ như thế đã, anh đi làm việc đây. Hôm nay là liên kết hoạt động thực thi pháp luật, khả năng tối nay sẽ về muộn nên không sang nhà em được. Ngày mai anh bắt đầu nghỉ phép, em đợi anh sang rồi hai đứa đi mua sắm”.

Gần đây thành phố đang ra quân chấn chỉnh lại vài vấn đề nên những ngày này ban Quản lý đô thị của Chu Nhất Minh phải phối hợp với cơ quan công an để thực thi pháp luật. Tối nay, nhiệm vụ của bọn họ là phải xử lý những người bán hàng rong gần bến xe ô tô không có giấy phép kinh doanh, bày bán lộn xộn.

Bến xe ô tô là một trong những khu vực đông đúc nhất của thành phố, bên trái gần đường quốc lộ, bên phải có một siêu thị lớn. Người xe qua lại tấp nập như mắc cửi, ngày nào cũng ồn ào nhộn nhịp, do đó thu hút không ít các tiểu thương đến kinh doanh ở “nơi có phong thủy tốt” này. Phía trước bến xe là quảng trường, cửa sau là siêu thị, còn có hai đường quốc lộ hai bên, tất cả đều bị người ta chiếm đóng, bày bán đủ các mặt hàng, nào là hoa quả, bánh rán, phở xào, mì lạnh trộn, nào là di động cũ, đĩa CD lậu, v.v… Có người vác bao lớn đến bán, có người gánh hàng đến bán, còn có nhiều người bán hàng rong đẩy xe ba bánh chở bình ga, bếp đun, trên xe là cái nồi với đủ gia vị cay chua mặn ngọt để cung cấp cho người qua đường những món ăn nóng hổi.

Những người bán hàng rong này bạ đâu bày bán đấy khiến cho bến xe hỗn độn, chẳng ra thể thống gì cả. Vỉa hè và làn đường dành cho xe không có động cơ đều bị họ chiếm chỗ. Vì thế ban Quản lý đô thị đã nhiều lần nhận được đơn khiếu nại của người dân quanh vùng.

Người dân ở đây tỏ ra rất bức xúc, khoảng không gian trước cửa nhà họ đều bị những người bán hàng rong chiếm cứ, bày bán điện thoại, đĩa CD, khó chịu nhất là những chiếc xe bán hàng ăn di động, đặc biệt là bán đồ chiên, nướng. Người dân ở liền kề không dám mở cửa sổ vì sợ mùi, khói bay vào nhà. Lại còn những quán ăn đêm nữa, ồn ào chết đi được, những đội nhậu uống đến sáng vẫn chưa tàn cuộc, đố nhau, phạt rượu ầm ĩ khiến người khác không sao ngủ được.

Những người dân ở đó cảm thấy cuộc sống hàng ngày của mình bị ảnh hưởng, liền gọi điện cho ban Quản lý đô thị khiếu nại: “Ban Quản lý các anh làm sao thế? Khu vực chúng tôi loạn như vậy rồi mà vẫn không chịu đến xử lý”.

Ban Quản lý đô thị đương nhiên phải có trách nhiệm đi giải quyết. Ban đầu, trong giờ hành chính, đội đều cắt cử một xe ô tô với mấy đội viên đi làm nhiệm vụ, những sạp bán hàng rong bớt hẳn, ban ngày không dám bén mảng tới nhưng đội quản lý hễ tan làm là lại đâu đóng đấy, cứ như áp dụng đòn đánh du kích vậy. Thế là ban Quản lý phải chia thành hai ca, một ca làm ban ngày, một ca làm buổi tối để đội bán hàng rong không còn lúc nào thò đầu ra được nữa.

Những người bán hàng rong không có cách nào xoay xở kiếm tiền thì không cam tâm tình nguyện, một nhóm người vây lấy mấy nhân viên ban Quản lý đô thị khiêu khích, gây chuyện. Đội trưởng đã nhiều lần dặn dò đội viên không nên gây mâu thuẫn với bọn họ, cố gắng tập trung vào mục đích giáo dục là chính: “Mọi người cũng biết rồi, thời buổi này làm nhân viên ban Quản lý đô thị không dễ chút nào. Tốt nhất là đừng nên xích mích với bọn họ, bằng không chúng ta lại là người có lỗi”.

Nhưng ban Quản lý càng nhượng bộ thì đám người đó càng lấn tới, bọn họ “chân không chẳng sợ kẻ mang giày”, còn ném vỏ hoa quả, hạt dưa về phía nhân viên của ban Quản lý. Cuối cùng tình thế lại bị đảo ngược, không còn là ban Quản lý xua đuổi đám bán hàng rong nữa mà là đám bán hàng rong đuổi theo ban Quản lý.

Họ hung hăng càn quấy như vậy, trưởng ban Quản lý đô thị cũng không có cách nào lấy mục tiêu giáo dục làm trọng được nữa. Ban lãnh đạo quyết định đưa ra những biện pháp cứng rắn, tập hợp một đội lớn những nhân viên, kết hợp với đồn công an và hội Công thương cùng vào cuộc. Chu Nhất Minh cũng bị phái đi tham gia chiến dịch này.p>

Buổi tối không có việc gì làm, tôi liền ở nhà thu dọn đồ đạc, đồ nội thất và đồ gia dụng ở nhà mới đã sắp xếp đâu vào đấy cả rồi, những ngày này tôi bắt đầu chuyển dần quần áo, đồ dùng cá nhân sang bên ấy. Cứ nhét đầy va li rồi để xuống cuối giường, đợi ngày mai Chu Nhất Minh đến giúp tôi chuyển đi là xong.

Đồ đạc, quần áo trong phòng đang lanh tanh bành thì Điền Tịnh gọi điện, giọng có vẻ căng thẳng: “Mình đang ngồi uống cà phê với Tạ Đông Phương, đúng lúc gặp một người bạn của anh ấy đến đây uống cà phê, anh bạn đó vừa từ bến xe ô tô về, nói nhìn thấy rất nhiều người bán hàng rong và công an, nhân viên ban Quản lý đô thị đánh nhau, còn có mấy người mặc đồng phục bị thương nữa. Chu Nhất Minh tối nay tham gia chiến dịch ở bến xe phải không? Chắc anh ấy không việc gì chứ? Mình gọi điện cho anh ấy mà không thấy nghe máy”.

Cái gì? Tôi nghe mà bủn rủn hết cả người. “Ừ, tối nay Chu Nhất Minh cũng ở đó. Điện thoại của anh ấy không có ai nghe à? Để mình gọi thử xem!”.

“Ừ, cậu gọi thử đi. Quán cà phê này cách bến xe không xa, bây giờ mình và Tạ Đông Phương sẽ đến đó ngay xem tình hình thế nào. Giữ liên lạc nhé!”.

Quả nhiên điện thoại của Chu Nhất Minh không có ai nghe máy, chuông kêu mãi mà không thấy tiếng anh ấy trả lời. Tôi vừa sợ vừa lo lắng, cứ tưởng tượng lung tung. Anh ấy xảy ra chuyện rồi, anh ấy bị thương rồi, anh ấy bị thương đến mức… Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.

Trời ơi! Chỉ còn mấy hôm nữa là tôi và Chu Nhất Minh cử hành hôn lễ. Thời gian này anh không được đối xử tàn nhẫn với em, đừng để bất hạnh ập xuống đầu em như thế! Tôi tự nhủ. Tôi không thể không tưởng tượng ra cảnh nhân vật nữ chính trong bộ phim truyền hình cũng gặp bất hạnh như vậy. Trong thời khắc đáng lẽ là hạnh phúc nhất thì lại phải lâm vào cảnh tận cùng của bất hạnh. Tôi chưa từng làm điều gì xấu xa, chắc sẽ không bị báo ứng như vậy chứ?

Điện thoại không liên lạc được, tôi cũng chỉ có thể vội vàng chạy ra bến xe thôi. Nửa đường nhận được điện thoại của Điền Tịnh, câu đầu tiên đã khiến tôi thấy yên tâm: “Bọn mình đã tìm thấy Chu Nhất Minh rồi. Anh ấy không việc gì cả, trong đám nhân viên bị thương không có anh ấy”. Thề có Chúa, hai mươi bảy năm sống trên đời, đây là câu nói dễ nghe nhất mà tôi từng được nghe! Người đàn ông của tôi đã không việc gì, anh ấy vẫn bình thường, nguồn hạnh phúc của tôi vẫn có thể tiếp tục chảy.

Khi tôi vội vàng đến bến xe, chiến dịch liên hợp thực thi pháp luật về cơ bản đã kết thúc. Nhân viên cũng đã rời khỏi, hiện trường là một cảnh tượng hỗn độn. Những người dân đến xem cũng dần tản đi, Điền Tịnh và Tạ Đông Phương vẫn còn ở đó, kể lại cho tôi toàn bộ sự việc mà hai người đã mắt thấy tai nghe. Thì ra, sau khi hơn chục chiếc xe ô tô của cơ quan công an, ban Quản lý và hội Công thương ập đến, những người bán hàng rong liền nhận thức được hôm nay chính quyền sẽ xử lý nghiêm khắc chứ không còn lấy giáo dục làm trọng nữa, người nào người nấy vội vàng đẩy xe hàng tản đi. Nhưng nhiều người, nhiều xe cùng nhau phối hợp như vậy thì bọn họ có chạy đằng trời. Chưa chạy được mấy bước đã bị nhân viên ban Quản lý đô thị và công an tóm gọn, không cần biết đúng sai, cứ nhấc xe ba bánh cho lên xe tải rồi nói sau.

Thấy không còn lối thoát, một số người bán hàng rong “chinh chiến sa trường đã lâu” bắt đầu chơi xấu, la lối, khóc lóc om sòm.

Có một người phụ nữ còn lăn ra đất ăn vạ, vừa lăn lộn vừa xé quần xé áo của mình rồi đổ cho nhân viên ban Quản lý đô thị. Có ông còn tự phang chai rượu vào đầu mình, cho máu chảy ròng ròng xuống mặt rồi ôm chặt lấy cảnh sát, không chịu buông, gào lên nói cảnh sát đánh anh ta vỡ đầu. Còn có mấy cánh đàn ông cầm dao, cầm gậy các loại hùng hổ đòi đánh nhau, ai mà đe dọa tịch thu xe ba bánh là bọn họ quyết đòi mạng người ấy. Dữ tợn nhất là một người đàn ông béo bán đồ chiên rán, anh ta hắt cả chảo dầu nóng vào đám nhân viên ban Quản lý, làm mấy người bị thương.

Một đồng nghiệp của Chu Nhất Minh bị bỏng ở chân phải, giờ đang điều trị ở bệnh viện.

Điền Tịnh nói với tôi: “Chủ tịch Chu nhà cậu cũng đi cùng vào viện rồi, anh ấy bảo cậu cứ về nhà đợi anh ấy, lát nữa anh ấy sẽ qua tìm cậu”.p>

Khoảng mười một rưỡi Chu Nhất Minh mới trở về, đứng ở dưới lầu gửi cho tôi một tin nhắn: “Anh đã về đến dưới lầu rồi, bố em và dì Thạch chắc đã ngủ rồi hả? Anh không lên nữa”.

Tôi vừa nhìn thấy tin nhắn đã vội vàng chạy xuống lầu, lao thẳng vào lòng Chu Nhất Minh. Sau khi bị một phen hú vía, anh ấy như người từ cõi chết trở về, khiến trong tôi dấy lên cảm giác trân trọng bội phần.

Anh ấy vỗ vỗ vào lưng tôi như đang dỗ dành một đứa trẻ. “Sợ lắm phải không? Không sao, em nhìn anh vẫn khỏe mạnh đấy thôi”.

Tôi vẫn còn sợ hãi. “Nhưng vừa nãy em suýt nữa bị anh dọa cho chết rồi, sao mãi anh không chịu nghe điện?”.

“Bọn anh khi làm nhiệm vụ không được phép mang điện thoại theo, em quên rồi à?”.

Đúng rồi, hoảng quá tôi không còn nhớ được gì nữa, trong lòng chỉ thấy lo lắng, bất an!<>

“Được rồi, đừng nhăn nhó mặt mày nữa! Nào, Bé bự, cười một cái cho anh trai xem nào. Nếu không, anh trai cười cho em xem nhé!”.

Anh ấy nhe cả hàm răng trắng như tuyết ra trước mặt tôi, cố gắng cười. Tôi bị anh ấy trêu cho cười khì khì. “Đáng ghét, cũng biết huyên thuyên pha trò rồi đấy!”.

“Sao lại nói anh trai đáng ghét, anh trai còn mua quà cho em đây này. Nếu em còn chê anh đáng ghét, anh sẽ không đưa quà cho em nữa”.

“Anh mua quà gì thế? Em muốn, mau đưa em xem!”.

Chu Nhất Minh cười hì hì rồi mở cốp phía sau xe đạp điện, lấy ra một chiếc túi rất đẹp. Vừa nhìn thấy cái logo ngoài chiếc túi, tôi đã biết ngay anh ấy mua cái gì. Quả không sai, trong túi là bộ đồ lót màu đỏ tuyệt đẹp như hình cánh bướm ấy.

Tôi vừa mừng vừa ngạc nhiên. “Sao anh biết em thích bộ này? Sao anh vẫn có thời gian chạy đi mua?”.

“Tuy anh trai không biết em thích bộ này nhưng anh trai có nội gián! Sẩm tối, khi gọi điện cho em, nghe là biết em vẫn thích bộ này nên gọi cho Điền Tịnh nhờ cô ấy mua hộ, để khiến em bất ngờ. Vui phải không? Nào, cười một cái cho anh trai xem nào, cười tươi tươi một chút!”.

Tôi nhìn anh ấy, miệng cười tươi như đóa hoa nở rộ. Trước nay tôi chưa từng cười ngọt ngào đến thế, ngọt ngào từ tận đáy lòng tôi. Đứng trước một người mình yêu thương đồng thời là người đàn ông yêu thương mình sâu đậm, tôi chẳng có lý do gì lại không nở một nụ cười ngọt như mật!<>

Bạn đang đọc Ai Là Định Mệnh Của Ai của Tuyết Ảnh Sương Hồn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự