Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 22 Ngoại truyện 1-2

Bạn đang đọc Ai gửi cánh thư vào trong mây của Ảnh Chiếu

Phiên bản Dịch · 4406 chữ · khoảng 16 phút đọc

Ngoại truyện 1: Tương phùng giữa lối nhỏ ngát hương

Lại đến cuối tuần, Thương Thang vẫn nằm ì trên giường chưa chịu dậy.

"Ê! Anh dậy đi chứ!" Tôi ra sức đẩy anh: "Đã nói với anh là hôm nay phải đi gặp bố rồi mà!"

"Ờ, ờ." Anh ậm ờ mấy tiếng, trở mình rồi ngủ tiếp.

Tôi không biết làm thế nào, liền bước đến định kéo chăn của anh ra, xem xem anh còn định chây ì đến mức nào.

Không ngờ tôi vừa thò tay ra, anh liền mở to đôi mắt, kéo ngay tôi xuống giường.

"Ái!" Tôi ngã ngay vào lòng anh, mặt đỏ bừng vì tức: ''Anh lưu manh quá, dám giả vờ ngủ!"

Anh cười hềnh hệch, thơm tôi một cái. Sau đó ghì chặt tôi trong lòng, nói với vẻ rất hả hê: "Không hôn chào buổi sáng đâu có được, bà xã?"

Không kìm được, tôi liền vỗ nhẹ vào mặt anh, dỗ dành: "Anh dậy đi, em đã làm món sandwich anh thích ăn rồi đấy."

"Vậy hả?" Mắt anh sáng rực như đèn pha ô tô, thừa cơ thơm trộm tôi cái nữa. "Anh dậy ngay đây."

Tôi cười, để mặc anh làm trò rồi vào bếp nấu bữa sáng.

Thực ra cái gọi là bánh sanchvich chỉ là món bánh mì gối kẹp với mấy thứ linh tinh mà thôi. Nhưng gã Thương Thang nhà tôi lại thích món này, thích vô cùng, lúc nào cũng gọi nó là "món sandwich sở trường bà xã làm".

Tôi vừa nhớ lại vừa cười, tiếp tục vừa ngân nga ca hát vừa thái dưa chuột .

Đột nhiên, trong lòng tôi bỗng thấy hoảng hốt, tôi không kịp dừng tay, ngón tay trỏ bị cứa ngay một miếng, máu lập tức chảy ra.

Tôi vốn có tính sợ máu, giờ lại càng thấy sợ hơn, liền rút vội một tờ giấy ăn ra bịt chặt ngón tay lại, nghĩ rằng tốt nhất là không nên nhìn.

Nhưng máu vẫn chảy ta không ngớt, thấm ướt cả tờ giấy ăn, trông rất đáng sợ.

Tôi không biết việc này chứng tỏ điềm gì, chỉ thẫn thờ nhìn ngón tay, quên cả băng lại.

"Oái! Sao em lại bất cẩn như vậy?" Thương Thang vừa bước đến, liền nhìn thấy ngay cảnh tượng này.

"Sao em không gọi anh?" Anh liền chạy ngay đi tìm miếng băng tay, xót xa quấn lại cho tôi.

"Không sao." Tôi bình thản cười: "Cưới nhau sắp một năm rồi mà anh vẫn cứ thích quan trọng hóa vấn đề như khi chưa cưới vậy!"

"Thật chẳng dễ thương chút nào cả!" Anh thơm lên má tôi một cái, thể hiện sự trừng phạt rồi hậm hực nói: "Lần sau không được bất cẩn như thế nữa, nghe chưa? "

Tôi mỉm cười, gật đầu.

Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có điều gì đó rất bất an.

Hai ngày sau, bố mẹ đến ăn cơm. Tôi và mẹ bận rộn trong bếp, Thương Thang và bố ngồi nói chuyện trong phòng khách.

Nghe tiếng nói chuyện của hai người đàn ông ở phòng ngoài, mẹ cười nói với tôi: "Con xem, không phải hiện tại đang rất hạnh phúc đó sao?"

Tôi gật đầu, mỉm cười.

Bỗng phòng khách có tiếng điện thoại đổ chuông. Tôi nghe thấy Thương Thang bước đến nghe máy.

"Ưu Ưu! Có người tìm em!" Một lát sau, anh gọi với vào trong.

Tôi đặt mớ rau xuống, lau tay rồi chạy ra.

"A lô. Xin chào, tôi là Trác Ưu đây ạ." Tôi đón lấy ống nghe, mỉm cười nói nhỏ.

Đầu bên kia vẫn im lặng;

"À lô? Ai đó ạ?" Tôi thấy hơi ngạc nhiên.

Đột nhiên đầu bên kia vang lên một tiếng thở dài nặng nề, sau đó liền cúp máy.

"Chuyện gì vậy nhỉ?" Tôi ngẩn người nhìn Thương Thang, "Bảo là tìm em cơ mà?"

"Ừ!" Thương Thang cũng nhìn tôi bằng ánh mắt thắc mắc: ''Vừa nãy rõ ràng là có cô nào đó bảo tìm em mà! Cô ta nói rất rõ ràng rằng: Anh làm ơn cho tôi gặp chị Trác Ưu. Chắc chắn anh không thể nghe nhầm được."

"Chắc là kẻ nào đó có vấn đề! Ai mà chơi xấu vậy nhỉ" Tôi dẩu môi đi vào bếp. Loáng thoáng nghe thấy Thương Thang thì thầm nói xấu tôi với bố:

"… Bao nhiêu năm rồi mà câu rủa người khác không hề thay đổi… Vẫn là cô nàng ngờ nghệch như ngày nào…"

"Thương Thang!" Tôi nổi trận lôi đình, quay lại giơ tay lao vào anh.

Anh vẫn cười hềnh hệch, còn đắc ý dang hai tay ôm tôi vào lòng.

Thấy tôi vừa tức vừa xấu hổ, bố mẹ đều bật cười thích thú.

Tôi nghĩ, đúng là tôi thật hạnh phúc!

Hai tháng sau, tôi và Thương Thang ra phố lang thang. Anh đòi đi xem phim trước, tôi thì đòi đi ăn bánh pizza trước.

"Sao lần nào em cũng nghĩ đến ăn đầu tiên vậy?" Anh vòng tay qua eo tôi, cau mày hỏi.

"Ai là người bình thường bắt em phải ăn kiêng? Mãi anh mới có thời gian đi chơi với em, đi chơi mất nhiều ca-lo thì phải ăn thêm gì chứ!" Tôi hất hàm với anh, trả lời rất hùng hồn.

Không biết làm thế nào, anh đành phải đầu hàng: "Thôi được! Ăn trước vậy!"

Tôi cười lỏn lẻn, quay mặt đi thơm anh một cái với vẻ rất đắc ý: "Thế này mới gọi là ngoan chứ!"

Bất giác, tôi chợt sững lại khi cảm thấy có một khuôn mặt hằn sâu trong ký ức hiện ra ở phía xa.

"Sao vậy? Nhìn thấy người quen à?" Thương Thang cũng quay đầu lại, nhìn theo hướng tôi đang nhìn.

Tôi định thần nhìn lại, chiếc bóng đó đã không còn thấy đâu nữa.

"Không, chắc là em hoa mắt thôi." Tôi mỉm cười: "Mà người ta cũng không thể đến đây được. Chắc tại em nhớ nhầm!"

Thương Thang nhún vai với vẻ thắc mắc rồi khoác vai tôi, nói: "Đi thôi, đi ăn bánh pizza bà xã nhé!"

Tôi khẽ cười.

Tôi nghĩ, suốt đời tôi sẽ không hối hận khi làm vợ Thương Thang.

Ngoại truyện 2: Chỉ hận tại sao mộng quá ngắn

"Kathy!"

"Kathy!"

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn về phía bóng người đang cuống cuồng chạy về phía tôi.

"Mãi mới tìm thấy cậu!"

Jessica thở hổn hển chạy tới, ngồi phịch xuống bãi cỏ.

"Có chuyện gì vậy?" Tôi nhìn mái tóc đỏ bù xù như tổ quạ của Jessica, không nén được cười hỏi.

"Phù…" Đầu tiên cậu ta thổi phù một hơi rồi chớp chớp mắt với tôi, vẻ bí ẩn: "Có một tin vui thông báo với cậu đây!"

"Tớ thì có tin gì vui chứ!" Tôi nhún vai với vẻ không thèm tin rồi tiếp tục vùi đầu vào cuốn tíểu thuyết.

"Tin vui thật mà!" Jessica dùng hai bàn tay xoay mặt tôi lại, hỉ hả nói: "Lớp mình chuẩn bị có một bạn Trung Quốc chuyển vào! Đồng hương của cậu!"

"Anh Ben nói thế, anh ấy còn bảo cậu bạn sắp chuyển vào rất đẹp trai!" Nói đến đâỵ, Jessica bắt đầu chớp mắt mơ màng: "Có khi lại đúng là hình mẫu bạch mã hoàng tử mà cậu mơ ước ấy nhỉ!"

"Sao có chuyện đó được?" Tôi cười khúc khích.

Tôi là Kathy Chan, là người gốc Hoa.

Mặc dù tôi sinh ra và lớn lên ở Anh, nhưng không phải là người mất gốc. Bố mẹ tôi rất coi trọng việc giữ gìn vốn tiếng Trung cho tôi. Ngoài việc yêu cầu tôi ở nhà không được dùng tiếng Anh, họ còn thường xuyên đưa cho tôi một số tiểu thuyết Trung Quốc đơn giản để tôi đọc.

Đôi lúc, đọc nhiều loại sách đó, tôi thường mong chờ có một nhân vật nam chính đẹp trai, dịu dàng, biết quan tâm đến người khác xuất hiện trước mặt tôi.

Nhưng những cậu bạn xung quanh tôi đều chỉ là những chú nhóc con. Bọn họ chỉ biết gào lớn: "Kathy, anh yêu em!" hoặc chạy theo tôi gọi với: "Kathy, anh thực sự thích đôi mắt đen của em!"

Thế là nhiều lúc tôi nghĩ, những chàng trai đến từ đất nước Trung Quốc cổ xưa, không biết có kín đáo và ý tứ hơn không nhỉ?

Sau đó, đúng vào năm tôi mười sáu tuổi, cuối cùng tôi đã gặp được chàng bạch mã hoàng tử đích thực - Dương.

Dương là chàng trai rất hiền lành, anh có đôi mắt cuốn hút màu xám. Anh nói tiếng Anh lưu loát, ngữ khí rất chuẩn, thành tích học tập cũng khá xuất sắc... Tóm lại, anh rất có duyên, đám con gái trong lớp có không ít cô thích anh, thậm chí có người còn đánh cược với nhau xem ai có thể làm bạn gái của anh trước.

Một điều lạ là, mặc dù anh tốt với tất cả các cô gái, nhưng không hề yêu ai, lại còn từ chối rất nhiều lời tỏ tình táo bạo của họ. Thế là mọi người đồn nhau rằng anh là kẻ đồng tính luyến ái.

Đây là chuyện rất bình thường, nhưng tôi vẫn cảm thấy chán nản: Tại sao mình không thể gặp người ưng ý?

Cảm giác chán chường này kéo dài đến tận hôm cả lớp chúng tôi đi picnic ở ngoại ô.

Do biết nói chút tiếng Trung nên tôi thường tìm cơ hội để bắt chuyện với Dương. Anh luôn tỏ ra rất kiên trì khi giải đáp những thắc mắc của tôi về Trung Quốc, còn thường xuyên sửa lại những từ tôi nói sai. Khi tôi nói mình cũng hay đọc tiểu thuyết và xem phim truyền hình Trung Quốc, anh cười bảo rằng không tin, còn bắt tôi nói một số câu thoại.

Bí quá, tôi liền nhớ tới đoạn phim cung đình thời cổ đại của Trung Quốc mà mẹ tôi xem trước đây, ranh mãnh bắt chước một câu: "Trẫm tha tội cho nhà ngươi đấy!"

Sau đó, tôi liền thấy Dương sững lại.

Mãi cho đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ vẻ sửng sốt trên khuôn mặt Dương lúc ấy.

Anh nhìn xuống, im lặng một lát rồi mỉm cười, vỗ tay và nói với tôi: "Em nói hay lắm!"

Không biết có phải tôi tưởng bở hay không mà luôn có cảm giác rằng ánh mắt Dương nhìn tôi dịu dàng và chân thành hơn rất nhiều.

Thế là tôi liền lấy hết can đảm, hỏi: "Dương, anh không thích con gái sao?"

"Tại sao em lại hỏi như vậy?" Dương mỉm cười hỏi.

"Vì em thấy rõ ràng điều kiện của anh rất tốt, nhưng anh lại không thích có bạn gái!" Tôi nhìn chằm chằm vào Dương.

Dương liền bật cười: "Dĩ nhiên là anh thích con gái chứ! Chỉ có điều..." Anh trầm ngâm một lát rồi nói: "Chỉ có điều anh đã thích một người rồi."

Tôi vốn đang hào hứng, nghe thấy câu này liền như bị giội một gáo nước lạnh, tiu nghỉu hỏi: "Cô nào ở trường này à? Linda? Ann? Hay Vera?"

"Đều không phải." Anh khẽ lắc đầu: "Cô ấy tên là Yo Yo, hiện vẫn đang học cấp ba ở Trung Quốc!"

"Cô ấy có xinh không? Là cô gái như thế nào?" Tôi kiềm chế sự thất vọng trong lòng, hỏi nhỏ.

Ánh mắt Dương nhìn về phía xa xăm, chậm rãi trả lời bằng giọng rạng ngời hạnh phúc: "Đó là một cô gái rất tốt bụng, nhanh nhẹn, dễ thương. Nhiều lúc rất thông minh, nhưng đôi khi lại rất ngờ nghệch. Tuy nhiên..."

Nói đến đây, đột nhiên Dương lại cười hiền: "Cô ấy rất trong sáng, tốt bụng, thế nên rất cần có một chỗ dựa."

Nhìn khuôn mặt rạng ngời gió xuân, đôi mắt hút hồn đó, tôi không thể không thừa nhận, mình bắt đầu ghen tỵ với cô gái tên là Yo Yo kia: Tại sao cô ấy lại may mắn được Dương yêu thương như vậy?

"Yêu nhau xa như vậy sẽ rất khổ đấy!" Tôi hỏi: "Anh không sợ cô ấy thay lòng sao?"

Dương liền sững lại, cúi đầu lẩm bẩm: "Thay lòng?... Thậm chí anh còn không biết cô ấy có thích anh không!"

Tôi vội sửng sốt hỏi: "Sao vậy, cô ấy chưa phải là bạn gái anh ư?"

Dương lắc đầu, nói với vẻ chua chát: "Bọn anh... chẳng qua chỉ là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau mà thôi."

"Vậy hả?" Tôi hỏi nhỏ, nhưng trong lòng tự nhiên lại thấy vui vui: Kathy, nhà ngươi vẫn còn có cơ hội! Anh ấy vẫn chưa có người yêu!

Cuối cùng tôi và Dương đã trở nên thân thiết hơn sau buổi picnic đó. Để được ở bên anh nhiều hơn, tôi thường xuyên lấy cớ chạy đến nhà anh chơi.

Tôi cảm thấy nhiều lúc Dương rất lạ. Ví dụ anh thường xuyên mỉm cười thẫn thờ nhìn tôi hoặc thẫn thờ nhìn cuốn lịch rồi thở dài.

Và món đồ mà anh nâng niu nhất lại là một tấm thiệp.

Tôi đã từng thấy nó từ xa. Đó là một tấm thiệp vải rất bình thường, thô sơ, hình như là thiệp handmade, bên ngoài là hoa bách hợp, bên trong là một cô bé đang múa ba lê.

Tuy nhiên, mỗi lần mở tấm thiệp đó ra xem, khuôn mặt Dương đều vô cùng dịu dàng, ánh mắt rạng ngời, dường như vật anh đang cầm trên tay là một món đồ trang sức đắt tiền, quý giá nhất thế gian.

Tôi đoán, đó chắc chắn là tấm thiệp do cô gái tên là Yo Yo kia tặng.

Tôi rất buồn, và càng ghen tỵ hơn, thế là một hôm tôi hỏi Dương: "Anh thích Yo Yo như vậy thì tại sao không đi tỏ tình với cô ấy?"

Dương sững lại, cúi đầu lặng lẽ nói: "Anh cảm thấy thời cơ chưa đến."

"Thế có nghĩa là sao?" Tôi thắc mắc: "Lẽ nào nói lời thích người khác còn phải lựa chọn thời điểm hay sao?"

Dương bình thản trả lời: "Ngày trước còn ở Trung Quốc, anh đã từng có quá khứ không được hay cho lắm, để xảy ra một vài tai tiếng với mấy cô bạn. Sau đó lại có một quãng thời gian qua lại với bạn thân của cô ấy, anh sợ cô ấy thanh cao, không chịu chấp nhận anh."

"Từng qua lại với người khác thì có sao? Chỉ cần hai bên thích nhau là vẫn có thể ở bên nhau mà!" Tôi lắc đầu, thực sự không hiểu sự "ý tứ" của người Trung Quốc.

Anh cười buồn đáp: "Cô ấy là một cô gái bề ngoài rất cứng rắn nhưng nội tâm lại mềm yếu, rất dễ bị ảnh hưởng bởi người khác. Nếu anh tỏ tình với Yo Yo, có thể sẽ gây ra nhiều rắc rối không cần thiết cho cô ấy. Và với cá tính ương ngạnh đó, chắc chắn cô ấy sẽ không đích thân nói với anh. Anh sợ đến lúc đó không thể bảo vệ được cô ấy nên đành phải lựa chọn cách im lặng, lặng lẽ ở bên chăm sóc cô ấy."

"Những cô gái thích anh sẽ gây rắc rối cho cô ấy ư?" Tôi tò mò hỏi, vì trong trường tôi cũng xuyên nghe nói đến chuyện này.

Dương chỉ bình thản đáp một câu: "Thực ra cũng còn nguyên nhân khác, trường trung học ở Trung Quốc không cho phép yêu sớm, đặc biệt là những học sinh giỏi càng không được phép yêu sớm, chắc là cô ấy không muốn bị khoác tội danh đó."

"Thế anh định giấu cô ấy suốt đời sao?" Tôi nhìn đôi mắt đầy vẻ ưu tư của Dương, lặng lẽ hỏi nhỏ.

"Không, dĩ nhiên là không rồi:" Anh lập tức quay sang tôi, để lộ nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời và nói với giọng rất quả quyết: "Đợi đến khi cô ấy tròn mười tám tuổi, thi đỗ trường đại học mà cô ấy mơ ước, chắc chắn anh sẽ quay về và đích thân nói với cô ấy!"

Nhìn vẻ kiên định và rạng ngời hạnh phúc của Dương, trái tim tôi đột nhiên đau nhói.

Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc chúng tôi tốt nghiệp cấp ba. Lúc đăng ký trường đại học, tôi phát hiện ra những tài liệu mà Dương tìm đều liên quan đến ngành y.

"Anh định học y à?" Tôi hỏi Dương: ''Sao em nghe bố anh nói muốn anh học ngành Thiết kế kiến trúc để thừa kế công ty của bố anh cơ mà?"

Dương mỉm cười đáp: "Anh học là vì một lời hứa."

Lời hứa gì? Hứa với ai? Anh không chịu nói, tôi cũng sẽ mãi mãi không bao giờ được biết.

Tôi và Dương cùng đăng ký một trường, và cuối cùng tôi đã được thỏa nguyện, trở thành bạn học của anh một lần nữa.

Rồi một ngày kia, Dương đột nhiên chủ động đến tìm tôi.

"Kathy!" Anh cười tủm tỉm nhìn tôi nói: "Em giúp anh một việc được không? Anh cần một lời khuyên của em."

"Có chuyện gì vậy anh?" Tôi rất ngạc nhiên.

"À." Anh cười tươi hơn: "Anh chuẩn bị về nước nên muốn mua tặng Yo Yo một món quà."

Tôi như người bị rơi xuống vực thẳm: Dương! Lẽ nào anh quyết định xa em thật ư?

Tôi cùng Dương đi chọn quà – một chai nước hoa NOA rất xinh xắn.

Lúc ấy, sau khi nghe lời giới thiệu của cô nhân viên bán hàng, Dương tỏ ra rất hài lòng về món quà này, anh nói: "Yo Yo trong lòng anh là một cô gái như thế."

Nhìn vẻ hào hứng đầy mong chờ của anh, tôi biết anh chuẩn bị về nói lời tỏ tình, trong lòng thực sự cảm thấy vô cùng hụt hẫng.

Sau đó, tôi đã đưa ra một quyết định cực kỳ quan trọng. Tôi phải tìm cơ hội để nhét ảnh mình vào vali của Dương, kể cả là không thích tôi, nhưng anh sẽ không thể quên tôi.

Và tôi đã làm chuyện đó thật, tôi chủ động đề nghị giúp Dương đóng hộp lọ nước hoa, sau đó cho cả ảnh mình cùng hộp đựng lọ nước hoa vào một chiếc túi rồi niêm phong. Tôi nói dối Dương rằng không được mở ra vì nước hoa dễ bay hơi. Anh đã tin thật, sau đó mang ảnh của tôi về Trung Quốc.

Hồi đó, tôi đứng ở sân bay nhìn theo bóng anh khuất dần, thực sự không biết rốt cuộc sự bồng bột nhất thời của mình sẽ gây ra tai họa hay đem lại hạnh phúc cho anh.

Hai tháng sau, Dương quay lại. Anh như biến thành một người hoàn toàn khác, lầm lì trông rất đáng sợ.

"Em nói đi! Tại sao em lại nhét ảnh mình vào va li của anh?" Vừa nhìn thấy tôi, anh gầm lớn: "Rốt cuộc là em có ý đồ gì?"

Tôi chưa bao giờ thấy Dương nổi nóng như vậy, ánh mắt anh nhìn tôi, ngoài sự phẫn nộ điên cuồng, dường như còn toát lên vẻ tuyệt vọng khó tả.

"Em.. em chỉ muốn anh đừng quên em..." Tôi sợ đến nỗi bật khóc: "… Vì em rất thích anh!"

Dương sững sờ, sau đó nhắm chặt mắt lại, nghiến răng nói: "Em đi đi, anh không muốn nhìn thấy em nữa!"

Ba tháng liền Dương không đếm xỉa gì đến tôi, suốt ngày chỉ trầm tư suy nghĩ. Tôi đoán chắc chắn khi anh về Trung Quốc đã xảy ra chuyện gì đó, tôi rất lo, liền chủ động mò đến nhà mới của anh.

Lúc đó Dương không có nhà, bố anh thân thiện bảo tôi vào phòng đợi anh. Thế là tôi liền tò mò ngó nghiêng căn phòng của Dương. Trong lúc vô tình, tôi phát hiện thấy ngăn kéo bàn đang mở, bèn quyết định mạo hiểm mở ra xem.

Sau đó, tôi phát hiện ra một tập thư dày không được gửi đi.

Tất cả phần mở đầu, đều chỉ ghi tên một người: "Ưu Ưu."

Phần ký tên đều ghi là "Dương".

Và ngày tháng là của ba năm về trước, bắt đầu từ ngày Dương đặt chân sang Anh.

Tôi không kiềm chế được bản thân, run rẩy mở ra đọc từng trang:

"Ưu Ưu, em có khỏe không? Anh đã sang đất Anh rồi, mọi việc đều thuận lợi. Tại sao em không ra tiễn anh ? Có phải vì sợ chia tay với anh không? Ngốc ạ, anh biết chắc chắn em sẽ nấp vào một góc nào đó và khóc thầm."

"Ưu Ưu, anh đã sang Anh được gần một tháng rồi, đã bắt đầu quen với cuộc sống ở đây. Anh là quốc gia rất tuyệt vời, nhưng anh vẫn nhớ quê hương vì ở chốn này không có em."

"Ưu Ưu, hôm nay anh và bác anh đến phố người Hoa ăn cơm, gặp một cô gái lúc cười trông rất giống em, nhìn giống hệt một chú mèo tinh nghịch! Không hiểu có phải là do lâu ngày không được gặp em không mà anh vừa nhìn thấy cô gái dịu dàng có mái tóc đen và đôi mắt đen đó là lại nhớ đến em."

"Ưu Ưu, giờ này anh không tài nào ngủ được, liền bò dậy viết thư cho em. Em có còn nhớ hồi học mẫu giáo, anh rất hay bắt nạt em không? Haizz, anh nghĩ ngay từ hồi đó, anh đã thích em rồi. Nhưng tại sao sau bao nhiêu năm như vậy mình mới tương ngộ trong hoàn cảnh khó xử đó? Anh đã trở thành bạn trai của cô bạn gái thân nhất của em, vì thế chỉ có thể lặng lẽ đứng bên quan sát em."

"Ưu Ưu, giờ này em đang làm gì vậy? Đã sang hè rồi, em đừng chạy nhảy lung tung nhé! Anh sợ em lại bị chảy máu cam. À, bác anh và bố anh đều muốn sau này anh học ngành Thiết kế kiến trúc. Em yên tâm, dĩ nhiên là anh sẽ không nghe theo họ đâu. Vì anh đã hứa là sẽ chăm sóc em mà!"

"Ưu Ưu, anh cứ sợ là em đã quên anh. Hiện tại em học ở trường Nhất Trung, chắc chắn xung quanh em có rất nhiều vệ tinh. Người khiến anh lo nhất chính là anh chàng Thương Thang đó. Lần đầu tiên gặp cậu ta, anh đã đoán là cậu ta có cảm tình với em, vì ánh mắt cậu ta nhìn anh hàm chứa đầy thách thức. Cô bé à, em nhớ đợi nhé! Đợi em tròn mười tám tuổi, không còn sức ép về kỳ thi đại học, anh nhất định sẽ trở về."

"Ưu Ưu, anh lại viết thư cho em đây, nhưng em sẽ mãi mãi không bao giờ nhận được, vì anh sẽ không gửi nó đi. Nhiều lúc, anh thực sự rất trách em vì thấy em luôn tỏ ra mạnh mẽ, hiếu thắng, luôn quan tâm tới ánh mắt của người khác. Thanh cao có gì là hay đâu? Tuy nhiên, bản thân anh dường như cũng rất giả tạo, sợ bị em từ chối, kết quả là bị em lãng quên ở một xó xỉnh nào đó như cậu bạn năm xưa vì em mà phải chuyển trường. Chính vì thế anh đã từng nói với người khác rằng, người mà anh thích không phải là em."

"Ưu Ưu, hôm nay anh cùng bạn bè đi trượt tuyết, sân trượt rất rộng và đẹp. Nhưng anh vẫn nhớ sân bóng nhỏ ở trường Phụ Trung. Tại đó, lần đầu tiên anh được nắm tay em, em mỉm cười bẽn lẽn, đôi mắt sáng ngời, anh nghĩ có lẽ suốt đời anh không thể nào quên được nụ cười ấy. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng."

"Ưu Ưu, em còn nhớ hồ sen trong mùa hè năm đó không? Em trượt chân ngã vào lòng anh. Haizz, đến giờ nghĩ lại, nếu thời gian mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc ấy thì tuyệt vời biết bao. Nếu được ôm em như thế cho đến hết cuộc đời thì anh nghĩ rằng dù đang mơ, anh cũng sẽ cười đến bừng tỉnh mất."

"Ưu Ưu, em chuẩn bị thi đại học rồi, anh đoán chắc là em sẽ căng thẳng lắm. Em luôn là người hiếu thắng mà, việc gì cũng muốn number one, anh rất lo em ạ! À, trong thư gửi cho Cực, anh đã gửi kèm lời chúc may mắn đến em, em đã đọc được chưa?"

"Ưu Ưu, anh chuẩn bị về nước rồi, vì gia đình anh chuẩn bị di cư sang Anh. Cuối cùng em cũng đã tròn mười tám tuổi, có thể có người yêu một cách danh chính ngôn thuận rồi. Tuy nhiên, lúc này anh lại cảm thấy sợ. Anh sợ em đã trở thành bạn gái của người khác, vì anh không thể xác định được tình cảm mà em dành cho anh. Em chưa bao giờ tỏ ra ghen vì anh cả, cho dù đối phương là Sử Vân, Cố Đình hay Tô Tịnh. Anh chỉ mong được nhìn thấy em ghen! Ít nhất điều đó có thể chứng minh được rằng trong trái tim em, anh có một vị trí rất quan trọng."

"Ưu Ưu, ngày mai anh lên đường rồi, hy vọng đây là lá thư cuối cùng không được gửỉ đi. Anh mua tặng em một lọ nước hoa, không biết em có thích hay không?"

Cuối cùng, trên trang giấy mới nhất, chỉ viết một câu rất điên cuồng:

"Tại sao em lại yêu cậu ta trước?"

Bạn đang đọc Ai gửi cánh thư vào trong mây của Ảnh Chiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự