Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương 9

Bạn đang đọc Ai Đã Mang Đi Khúc Sênh Ca của Kiều Tịch

Phiên bản Dịch · 885 chữ · khoảng 3 phút đọc

Hai mươi

Quân đội lùng bắt, như trước cuồn cuộn đi qua. Lý Quý nói, Muội Hỉ, nàng ở chỗ này không được chạy loạn, chờ ta dẫn dắt binh sĩ rời đi, người bọn hắn muốn bắt là ta, đến lúc đó, đám người tán đi, nàng hãy chạy trốn, chạy đến phương Nam, chạy đến Thi quốc của nàng.Sẽ không có truy binh.

Hắn nói, Muội Hỉ, ta không hi vọng nàng chết. Nói đến xúc động.

Tôi lần đầu tiên cảm nhận, nghiêm túc, nhìn thấy nam tử trước mặt. Hắn kỳ thật cũng có gương mặt rất tuấn lãng, ngũ quan, vì sao trước giờ tôi chưa từng thật tâm cảm nhận.

Tôi nói, chết cũng không sợ, đáng sợ hơn cả cái chết, là gặp phải những con người không phải người.

Tôi ngẩng đầu, Nguyệt thần mỉm cười như trước. Ánh hào quang của nàng vĩnh viễn không lụi tắt. Lúc đó, Lý Quý ôm tôi, cùng tôi cáo biệt. Tôi giữ chặt tay hắn , xin hắn đừng rời đi.

Tôi nói, nếu như kiếp sau ngài còn nhớ được tôi, xin ngài nhất định hãy tìm tôi trong đám người . Tôi gọi là Muội Hỉ.

Sau lần duy nhất đó, tôi nhìn hắn mỉm cười. Hắn hài lòng thoả dạ nhắm mắt.

Sách sử ghi lại, Muội Hỉ và Lý Quý, chết trên đường chạy trốn. Kỳ thật không phải như thế.

Chẳng qua là chúng tôi, ngồi tại Khuynh cung trên tường Huyền Vũ, ôm ấp, tựa như dôi chim huyền dựa vào nhau mà sống, làm một đôi duy nhất, cũng là cùng nhau bay lượn một lần.

Diễm quang liễm,lưu thủy hàn.

Hạ triều vong, thương thủ nhi đại chi.*

Dịch:

Ánh sáng rực rỡ, nước chảy lạnh

Triều Hạ diệt vong, sẽ có người thay thế.

Hai mươi mốt

Chỉ là, tôi vô tình mà biết được, hồ ly gọi là SÓc Mã kia, sau buổi chiều mẫu thân tôi chết, đã chết trong tay phụ thân hắn, lão hồ ly ngàn năm. Chỉ vì, lão hồ muốn linh hồn nữ tử hắn yêu, có thể sống lại, cho dù là hồ ly, không tiếc hy sinh con trai ruột. Hắn yêu bà, hơn cả người phàm, hơn cả thế gian vạn vật.

Như thế, khi ta mười ba tuổi gặp thiếu niên Sóc Mã, kỳ thật là linh hồn mẫu thân tôi. Rất lâu sau, tôi lại lần nữa tự tay giết chết mẫu thân mình.

Tôi nhìn thấy gương mặt mê hoặc của Nguyệt thần , nàng nhìn xuống phía dưới mỉm cười, nàng nói, tất cả đều là ý trời.

Tôi, cứ cười như thế.

Muội Hỉ vốn là mĩ nhân người nước Hữu Thi – một chư hầu của nhà Hạ.

Theo sử sách, Hạ Kiệt là ông vua tàn bạo, thích gây chiến tranh đàn áp các chư hầu. Hạ Kiệt mang quân đi đánh nước Hữu Thi, nước Hữu Thi không chống nổi bèn dâng mĩ nữ Muội Hỉ và xin Hạ Kiệt lui quân. Hạ Kiệt được nàng Muội Hỉ bèn tha cho nước Hữu Thi.

Hạ Kiệt sủng ái Muội Hỉ, tăng cường bóc lột nhân dân để hưởng lạc. Sự tàn bạo của Kiệt khiến nhiều bộ tộc nổi dậy chống lại. Nhân dân oán ghét nên nguyền rủa cho Kiệt mau chết.

Muội Hỷ có 1 sắc đẹp tuyệt trần hiếm có nhưng tính khí thất thường. Bình thường, nàng thích đội mũ, đeo kiếm như võ tướng. Thậm chí khi giao hoan, nàng cũng thích cương vị của phái mạnh. Nàng có 1 nụ cười tuyệt đẹp nhưng rất ít khi cười. Hạ Kiệt vốn là ông vua hoang dâm, hậu cung lúc nào cũng đầy mỹ nữ nhưng chỉ sủng ái mỗi người đẹp có khuôn mặt lạnh như tiền. Khi lâm triều, Muội Hỷ ngồi trên đùi Hạ Kiệt xem Hạ Kiệt tiếp kiến quần thần. Vua Kiệt suốt ngày bám lấy nàng, không lo gì chính sự.

Muội Hỷ tuy rất đẹp nhưng từ sáng đến tối không hề có 1 nụ cười, chỉ khi nghe tiếng xé lụa mới lộ vẻ tươi cười nên vua Kiệt đã hạ lệnh mỗi ngày chuyển một số lớn lụa đến để xé cho nàng nghe.

Dù sống trong cung điện nguy nga nhưng Muội Hỷ vẫn chưa bằng lòng. Nàng bắt vua Kiệt xây cho 1 cung điện mới nguy nga tráng lệ hơn. Ở trước cung điện xây 1 cái đài cao bằng ngọc gọi là Dao đài để ngắm phong cảnh “tửu trì” (ao rượu). Tửu trì rộng lớn đến mức có thể đi thuyền ra ngắm cảnh. Bả rượu dùng để đắp 1 con đê bao quanh có chu vi 10 dặm. Trên đê bả rượu có khoảng 3000 trai gái đứng chầu trực sẵn sàng đợi lệnh. Trên đài cao đặt mấy chiếc trống lệnh. Hạ Kiệt xuống lệnh, tiếng trống vanh trời, 3000 người theo tiếng trống lệnh, nhoài ngời ra như kiểu trâu uống nước, mông chổng lên trời, thò cổ chúc đầu xuống tửu trì uống rượu. Cảnh tượng đó khiến Muội Hỷ và Hạ Kiệt ha hả cười.

Các đại thần can ngăn vua Kiệt như Quan Long Bàng đều bị xử chết.

Bạn đang đọc Ai Đã Mang Đi Khúc Sênh Ca của Kiều Tịch
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự