Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Chương 7

Bạn đang đọc Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước của Tả Vân

Phiên bản Dịch · 6663 chữ · khoảng 24 phút đọc

“Sắc lang!” Tất Ngọc Nhi dùng chăn bao thân thể mềm mại như ẩn như hiện, cầm lấy gối đầu ném về phía Khúc Túc sảng khoái tinh thần đã mặc quần áo xong. Hắn buồn cười tiếp nhận gối đầu cô ném, thả lại trên giường, nhanh chóng ở trên má cô hôn một cái. “Tinh thần không tệ.” “Anh —— đáng giận!” Cô liều mạng cầm lấy gối đầu đánh hắn. “Đừng tức giận.” Cầm lấy tay của cô, thuận thế ôm cô, ngăn cản cô bạo hành. “Thả em ra!” Cô giãy dụa thân thể, giãy không ra khỏi sức mạnh của anh, chỉ có thể tức giận đến nghiến răng. “Em nhích tới nhích lui, lại muốn một lần nữa sao?” Môi anh dán vào môi cô nói. Cô phát đỏ mặt, mở miệng rất hung ác, “Nhanh đi làm a!” Ôm chặt như vậy, cô không thở nổi. “Em phải về Tân Trúc rồi?” “Đương nhiên.” Cô ngây ngốc tự động đưa tới cửa, rồi bị ăn sạch sẽ luôn, còn muốn cô đợi ở chỗ này, cũng không phải là chỉ có chữ đần có thể hình dung. Thiếu chút nữa cô còn nhận định, anh là sau khi kết hôn mới có thể phát sinh cái loại hành vi tình dục kia… Đàn ông, kết quả hoàn toàn đều không phải như vậy. “Giữa trưa cùng nhau ăn bữa cơm, anh chở em đi.” Anh gặm cắn cánh tay của cô. “Không cần phải cắn em.” Ngượng ngùng đưa cánh tay co lại đến bên trong chăn, tức giận trừng mắt anh, bị anh hành hạ một buổi tối còn chưa đủ sao? “Em thật thơm.” “Anh đang nói bậy bạ gì đó!” A —— anh nói rõ ràng, cô xấu hổ đầu liền vùi vào trong chăn, co lại nằm ở trên giường, “Tạm biệt, không tiễn.” Nhìn cô ngây thơ có hành vi đà điểu, hắn vỗ vỗ cô nói: “Cái chìa khóa đặt lên bàn, cái đó cho em, từ nay về sau trực tiếp đến là được, không cần đặc biệt đến công ty chờ anh.” “A!” Anh…… Anh cho cô chìa khóa trong nhà, có phải tiêu biểu là cô rất đặc biệt? “Còn nữa, nước anh vừa xả, em trước ngâm nước nóng cho thoải mái.” “Ân…..” “Bữa sáng đã ở bên ngoài, ăn xong mới rời đi, anh trở về sẽ kiểm tra.” “Được……” Cô nghe được thanh âm cửa đóng lại, lúc này mới chậm rãi nhô đầu ra, đỏ mặt, bỏ chăn trở lại, khi anh ở giường lớn lăn qua lăn lại. “Nha ——” Sét đánh ngang tai —— Tiêu đề đính hôn lớn ở trang đầu, Tất Ngọc Nhi chấn động đầu váng mắt hoa, đây là theo như đồn đãi “Bắt cá hai tay” sao? Cô sắc mặt trắng bệch nhìn từng chữ báo viết, càng xem trái tim càng vô lực, cô sẽ không cố ý trở thành bên thứ ba mà không biết? Hay là chính cô giống như bị là hắn vui đùa a? Thật thê thảm, cô ngay cả mình “Bị bắt”, hay là “Bắt người” cũng không rõ ràng lắm. Không nên suy nghĩ bậy bạ, có lẽ ở giữa có chút hiểu lầm, cô gõ đầu của mình. Nhưng một đêm đang lúc phong vân biến sắc (sau khi mây mưa với nhau, xxoo), bạn trai của cô muốn kết hôn, đối tượng nếu không phải chính mình, loại hiểu lầm này cũng quá đáng sợ a! Tỉnh táo, việc quan trọng hơn, cô trấn định buông tờ báo, có lẽ chờ một chút A Túc sẽ gọi điện thoại để giải thích, cô tự xoa dịu mình. — Thời gian trôi qua cho tới trưa, mỗi khi điện thoại trong tiệm vang lên, Tất Ngọc Nhi liền như cẩn thận vượt qua tiếp điện, trong nội tâm chờ mong lại sợ bị thương tổn, nhưng lần lượt thất bại, cô lo âu cùng tức giận tăng cao. “Ngọc Nhi cô nương, sắc mặt trắng bệch như vậy, cùng Khúc đại soái cãi nhau a?” Đường Thành Ân kiểm tra order quay qua, nhìn xem tinh thần cô có chút không tập trung, thuận miệng hỏi. “Không có.” Anh liền gọi điện thoại cũng không, muốn tranh cãi ầm ĩ sao? “Phải không?” Đường Thành Ân cảm thấy nên lập tức cầm cái gương làm cho cô biết rõ sắc mặt của cô nàng có bao nhiêu trắng bệch. Tất Ngọc Nhi nghiêng liếc bạn tốt, đem tạp chí đưa cho cô xem. “Oa ô —— Khúc đại soái muốn kết hôn!” Đường Thành Ân buông, trừng lớn mắt, “Cậu muốn kết hôn?” “Cậu xem rõ ràng cái tên dùm cho mình!” Cô hung ác trừng mắt bạn tốt, không cần phải lại kích thích cô! “Giản, Hiểu, Bái, cái tên hoàn toàn dễ nghe ——” cảm giác được ánh mắt bén nhọn phóng tới, “Mình tùy tiện nói một chút.” Đường Thành Ân giơ tay lên đầu hàng, tiếp theo hào sảng ôm bả vai Tất Ngọc Nhi, “Dù sao cũ không mất đi, mới sẽ không đến, nếu không thì ăn lại cỏ hồi đầu cũng không tồi chứ (ăn cỏ hồi đầu ở đây có nghĩa là quay lại với người cũ)?” Trong đầu lập tức hiện lên tên đàn ông thành thật ra là có kế hoạch. “Không cần.” Tất Ngọc Nhi quyết định, mặc kệ sự tình là thật hay là giả, cô trước tỏ ra tức giận, sau đó cùng hắn chiến tranh lạnh vài ngày, trừ phi hắn ôn tồn hướng cô nói xin lỗi, bằng không cô mới không cần tha thứ hắn! Một cuộc điện thoại cũng không có, hơi quá đáng! “Có muốn mình với cậu cùng đến Đài Bắc, chém phụ tâm lang (kẻ bạc tình) hay không?” Đường Thành Ân nắm cái cằm, chăm chú suy tư, dầu gì cũng là bạn tốt bị ủy khuất, phải tìm cách giúp cô phát tiết ra. Tất Ngọc Nhi mặc kệ cô, trong lòng buồn khổ không chỗ biểu đạt, đành phải đoạt lấy tạp chí, xé thành mảnh nhỏ. — “Sắc mặt không tốt, cùng khách trong tiệm phát sinh chuyện không vui rồi?” Khúc Túc sờ sờ gương mặt của cô. “Không có.” Cô né tránh hành động thân mật của hắn, nhìn đến hắn thần sắc bất mãn, thừa dịp bữa ăn còn chưa có mang lên, Tất Ngọc Nhi hít sâu, tính toán trực tiếp đi thẳng vào nói rõ vấn đề, không ngờ chuông điện thoại di động cắt đứt kế hoạch. Tất Ngọc Nhi xem xét, là điện thoại của mẫu thân đại nhân, không thể không tiếp; đè xuống sóng lớn cảm xúc đang mãnh liệt, cô che ống nghe cúi đầu nói: “Mẹ, chuyện gì?…… Ngô Quý Thủy? Là vị nào nha?” Cô không phải rất chăm chú nghe, “Ăn cơm?” Đang muốn phủ quyết mẫu thân bữa tiệc ba không năm lúc thì đồng thời nhớ tới chính mình “nhanh” khôi phục độc thân rồi, liền lập tức vòng vo ý niệm trong đầu, “Tốt! Chủ Nhật, con đã biết.” Cô tâm tư phức tạp chấm dứt trò chuyện, ngẩng đầu lên, chứng kiến đầu lông mày của anh ta nhăn nhó, “Làm sao vậy?” Cô phản xạ hỏi thẳng. “Chủ Nhật muốn đi ăn cơm với ai?” “Bạn của mẹ.” Khư ~~ mới nói đã muốn khoan dung, có thể tật xấu nhất thời rất khó sửa, chỉ cần lời nói của anh vừa hỏi, cô sẽ tự động tự phát, ngoan ngoãn trả lời, thấy rõ điểm này, cô không khỏi có chút ảo não. “Em không có cùng bá mẫu nói, em đã có anh đây là bạn trai sao?” Anh đây đang là ác nhân cáo trạng trước sao? “Em cảm thấy được việc này không cần thiết.” Tất Ngọc Nhi giả bộ như không quan tâm lấy ra tạp chí bày cho anh xem. “Anh có lời gì muốn cùng em nói sao?” Sợ anh không nhận, cô còn đặc biệt một lần nữa mua một tờ tạp chí khác, hại cô không công lãng phí mười lăm tệ. Cô uống nước, len lén đánh giá hắn, ánh mắt tìm tòi trên mặt Khúc Túc để lại bất cứ dấu vết chột dạ gì. “Em tin tưởng những thứ này?” Anh chỉ là liếc một cái ngắn ngủi. “……” Không phải mong muốn câu trả lời này, cô ngược lại không biết nói tiếp như thế nào, ngữ khí của anh làm cho cô cảm giác mình ngu ngốc, nhưng anh cũng có thể nhận thức một chút tâm tình của cô, tức thời mới làm sáng tỏ là…… “Đó là tin tức lung tung của mẹ anh, anh sẽ giải quyết.” Ưu nhã thu hồi tạp chí, “Em đang ở đây giận anh?” Hắn cơ hồ là khẳng định. “Có một chút.” Nhưng thật ra là rất tức giận! Nhưng thái độ của anh cự tuyệt cô làm ngạc nhiên, anh căn bản là không biết nội tâm của cô có bao nhiêu khó chịu, hơn nữa bà Khúc cũng không thích cô, nội tâm Tất Ngọc Nhi cảm thấy uể oải một hồi. Nghĩ cô lúc trước còn có lời thề son sắt cam đoan cùng bác Khúc, cô cùng Khúc Túc quan hệ chỉ là đồng nghiệp bình thường, nếu như bác Khúc biết rõ cô bây giờ là bạn gái của anh, cách nhìn đối với cô nhất định chỉ biết càng hỏng bét. “Anh cho là chúng ta kết giao thành lập trên cơ sở tín nhiệm.” Ngữ khí của anh có một chút trách mắng. “Thực xin lỗi.” Cô nói xong, nghi hoặc nhìn anh, hiện tại như thế nào ngược lại biến thành cô không đúng? “Lần sau có vấn đề, trực tiếp gọi điện thoại tới hỏi anh là được.” “Được.” Cứ như vậy? “Đưa điện thoại đây.” Tất Ngọc Nhi mặc dù không rõ động cơ của hắn, vẫn là ngoan ngoãn đưa. Khúc Túc tìm ra dãy số trò chuyện vừa rồi, thêm vào bên trong điện thoại di động của mình, sau đó thông qua. “Alo, xin chào, xin hỏi là bác Tất sao?” Tất Ngọc Nhi trừng lớn mắt, tay muốn cướp đi điện thoại di động của anh, bất đắc dĩ đối phương tay dài, một tay liền đem cô ngăn cản bên ngoài. “Anh gọi cho mẹ em làm cái gì a?” Cô lo lắng gầm nhẹ. “Con là bạn trai Tất Ngọc Nhi, con gọi là Khúc Túc.” Đưa một cái ánh mắt cảnh cáo cho cô, “Con biết rõ người rất kinh ngạc, đúng, cô ấy hiện tại bên cạnh con, cần gọi cô ấy nghe sao? Xin chờ một chút.” Điện thoại đưa cho cô. “Anh làm cái gì a!” Cô bụm lấy ống nghe, chân tay luống cuống nhìn hắn. “Mau cùng mẹ em giải thích nói em đã có bạn trai, Chủ Nhật hủy bỏ gặp mặt.” Anh cũng không biết chuyện nghiêm trọng, không xử lý tốt nhưng sẽ bị áp lên lễ đường a! Mặt trắng không còn chút máu, Tất Ngọc Nhi không tình nguyện tiếp nhận điện thoại nói: “Uy…… Mẹ…… Dạ, đúng rồi! Chính là cái vị mà Thành Ân nói kia……” Microphone lập tức truyền đến việc mẫu thân kêu kinh ngạc đối với những người khác tuyên bố tin tức kinh hỉ, cô đưa điện thoại di động dời bên tai, qua vài giây sau mới nói: “Mẹ, người không cần phải khắp nơi tuyên truyền a!” Cô vô lực bụm mặt, “Được rồi ~~ con sẽ hỏi lại anh ấy, dạ, tạm biệt.” Cô cầm lấy giấy lau sạch mồ hôi lạnh bên trên trán. “Hỏi anh cái gì?” Anh nâng cằm lên, xem khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở của cô. “Mẹ của em hỏi anh, tuần lễ này có ngày nào có thể tới nhà của em ngồi một chút? Anh không rảnh a?” Cô mang hi vọng hỏi. “Anh có sao.” “Em van anh a ~~ không cần phải như vậy.” Cô chắp tay trước ngực, “Anh là người tốt nhất, không rảnh đúng hay không?” Cô phóng thanh âm mềm nhũn thỉnh cầu. “Anh không thể gặp người sao?” nâng lông mày, hiện tại cho dù cô làm nũng cũng vô dụng. “Tuyệt —— đối —— không phải vấn đề này.” Vội vàng khoát tay, thận trọng phủ nhận. “Đó là vấn đề gì?” “Mẹ của em rất đáng sợ.” “Xin lắng tai nghe.” “Em sợ nói ra anh sẽ chia tay với em ngay.” Cô gượng cười. Anh bật cười, nhìn cô nói thật tình như vậy, hôm nào lại đến ép hỏi cô. Nhìn anh một bộ dạng không sao cả, cô dứt khoát kể lại chuyện thê thảm mẫu thân đại nhân đã làm với cô, lại thật tốt thưởng thức biểu lộ anh lo lắng bị buộc kết hôn. Chỉ là A Túc giống như cho tới bây giờ cũng chưa bị ai uy hiếp, dáng vẻ này của cô, đã bị hắn ăn được gắt gao, nói một không hai, không dám phản kháng. Nhất định là nô tính của mình quá mạnh mẽ. “Chủ Nhật anh sẽ đi đón em.” Anh mỉm cười, trực tiếp tuyên án tử hình cho cô. “Tùy anh.” Đến lúc đó người hối hận nhất định là anh. Mẹ cùng A Túc, hai người bọn họ kia mình rất sợ, cái này vừa vặn thuận tiện quan sát, xem ai khí thế hơn? “Em còn có cùng Học trưởng Tiểu Thành liên lạc sao?” Anh đưa một miếng salad lên ăn, không đếm xỉa tới hỏi. “Không có.” Rầu rĩ liếc nhìn anh, làm gì vậy đột nhiên chọc miệng vết thương cũ của cô. “Anh đem điện thoại xóa, em muốn liên lạc như thế nào?” Sách! “Không cẩn thận.” Anh nói không hề hối hận. “Lấy điện thoại ra, em cũng vậy muốn xóa bỏ số điện thoại Giản Tiểu Thư.” Cô đưa tay cực kỳ ăn chua. “Điện thoại di động của anh trong đó không có số của Giản Hiểu Bái, lại càng không cùng người nhà cô ấy liên lạc qua.” “Làm sao có thể?” Cô vẻ mặt kinh ngạc. “Em muốn kiểm tra sao?” Hắn làm bộ lấy điện thoại di động ra. “Không cần a!” Cô mỉm cười, không thể che hết nội tâm vui sướng, cảm giác khoái hoạt của mình được muốn bay lên rồi, nhưng nghĩ đến còn có mẹ bên kia phiền toái muốn giải quyết, vui vẻ lập tức như bọt khí biến mất, “Anh muốn giải quyết chuyện báo viết như thế nào?” “Anh tự có phương pháp.” “Ân?” Sự tình giải quyết, mặt cũng đưa lên bàn, lực chú ý trên mặt của cô hoàn toàn chuyển tới đắc ý đại lợi thơm ngào ngạt, không tập trung nói. “Chúng ta kết hôn.” “Tốt!” Cô không chút nghĩ ngợi đáp. “Thật sự?” Anh giơ lông mày lên, nghĩ cũng biết cô còn không có nghe lọt. “Đương nhiên không có vấn đề, kết hôn thôi mà, Giản ——” khá tốt một chữ độc nhất không nói ra miệng, trừng lớn mắt, cô sợ tới mức nhất thời cũng không biết nên làm thế nào cho phải, anh vừa…… Mới vừa nói chính là kết hôn sao? “Thật cao hứng chúng ta có chung nhận thức.” Buông dĩa ăn của cô, nhanh chóng ở môi cô nhẹ hôn xuống. Anh mỉm cười, cô cứ như vậy bày ra bộ dáng ngốc lăng lăng, thật đúng là làm cho hắn cảm thấy thú vị! Ngừng ngừng ngừng —— khi nào thì nhảy đến đoạn này? “Anh đang cùng em nói giỡn?” Cô bừng tỉnh đại ngộ vỗ vỗ tay, không sai, nhất định là như vậy. “Anh không nói đùa.” Cô xem hướng biểu lộ của Khúc Túc, xong rồi! Anh là chân thật. “Như vậy không tốt lắm đâu……” Cô nuốt nước miếng, dừng sau nửa ngày, mới nói ra mấy chữ. “Em không muốn?” Anh nheo lại con mắt lạnh. “Vậy anh…… Anh nghĩ cùng em…… Kết…… Kết hôn?” Cô vạn phần khó khăn nói ra hai chữ kết hôn. “Anh nói cực kỳ rõ ràng.” Cô hiện không phải cho là anh giả ngu sao? “Anh phạm tội trùng hôn?” Cô thử nói sang chuyện khác. (vi phạm chế độ hôn nhân 1 vợ 1 chồng) “Em có thể nói lại lần nữa xem!” Anh có chút phát hỏa, cô gái này là đang nghĩ cái gì, đều nói trên báo viết là giả. “Được rồi ~~ thực xin lỗi.” Cô lập tức nói xin lỗi, “Em là…… Em cảm thấy quá là nhanh.” Nói xong lập tức gật đầu, đúng, quá là nhanh! “Là em chưa từng lo lắng qua a?” Anh chỉ ra chuyện thực một cách rất rõ ràng. “Chúng ta kết giao mới có mấy tháng.” “Vậy em cảm thấy muốn bao lâu mới được?” Anh tính khí nhẫn nại hỏi thăm ý kiến của cô. Cô dùng ngón tay đưa ra ba con số. “Ba tháng?” Cô lắc đầu, đâu có thể nào a! “Ba năm?” Vẫn là lắc đầu, mới không phải! “Chờ em tới ba mươi tuổi.” Cô phát hiện cô gái phải có sự nghiệp mới được, cô nhất định phải đến ba mươi tuổi có sự nghiệp bây giờ lại biến thành kết hôn. Trọng điểm là, lúc cô ba mươi tuổi còn có hơn năm năm! “Không có khả năng.” Anh lạnh lùng phủ quyết. Chu miệng lên, liếc xéo anh một cái, người đàn ông này thật sự là bá đạo, cô sinh khí, không muốn lại động đến hắn. “Được rồi!” Hắn đột nhiên lại nhàn nhạt gật đầu. Phản ứng của hắn cũng chỉ là như thế này? Hắn sẽ đơn giản như vậy mà bỏ qua cho cô? Người đàn ông này từ trước đến nay bá đạo sẽ nhượng bộ? “Đối phó em rất đơn giản.” Anh đột nhiên nói. “Anh nghĩ làm cái gì?” Trong lòng rung động cảnh báo, cô ngừng động tác bên cạnh, nghi hoặc nhìn hắn, đuôi mắt đồng thời liếc lấy con đường thoát thân, “Anh muốn đánh em?” để bức cô đi vào khuôn khổ? “Anh trực tiếp nói cho em tính toán của anh, chính em cân nhắc nặng nhẹ.” Anh nói lời ít mà nhiều ý. “Em sẽ không thay đổi tâm ý của em.” Cô vẻ mặt kiên quyết, cô chính là phụ nữ thời đại mới giỏi giang khôn khéo. “Đầu tiên, anh sẽ trực tiếp đối tòa soạn báo tuyên bố vị hôn thê của anh là em, đồng thời làm sáng tỏ hôn sự cùng Giản tiểu thư.” Cái này rất đơn giản. Cô trừng lớn mắt, “Anh dám ——” “Lại nói anh sẽ trực tiếp đến nhà của em đi bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu tương lai, trực tiếp biểu đạt anh nguyện ý muốn cùng em kết hôn.” Chiêu này cô hẳn là rất sợ. “Bọn họ sẽ không đáp ứng.” Miệng cô cứng ngắc nói, nhưng trời biết, nếu mẫu thân đại nhân biết được tin tức anh muốn kết hôn với cô, nhất định sẽ ngay lập tức đem con gái dâng hai tay, cũng uy hiếp không có đường lui. “Không đáp ứng cũng không còn quan hệ.” Anh gật gật đầu, “Anh đây hay dùng chút ít thủ đoạn, cho cha mẹ em không cẩn thận gặp được em cùng anh trên giường luyến ái với nhau, cuối cùng anh lại xin lỗi nhận lỗi, cũng sẽ chịu trách nhiệm.” Nhìn! Anh ta là người đàn ông tốt thời đại mới. “Anh…… Làm sao anh có thể dùng loại thủ đoạn hạ lưu này?” Cô ngược lại co lại một ngụm lãnh khí. “Anh chỉ cần kết quả.” Anh dù sao cũng là người làm ăn! “Anh không có cơ hội này.” Cô đỏ mặt tuyên cáo, cô sẽ chý ý cẩn thận, không cho hắn đụng phải một cộng lông tơ của cô. “Anh sẽ tìm được cơ hội sẽ ra tay, em muốn một mực đề phòng anh sao?” Bằng chút năng lực ấy của cô? “……” “Nếu như em vẫn kiên trì không lấy anh làm chồng, nhiều lắm là anh cố gắng thêm một chút nữa, trước hết để cho trong bụng em có một Bảo Bảo, đến lúc đó em không lấy anh làm chồng cũng không được.” Chiêu này cho dù là đau xót. “Anh tâm cơ nặng nề ——” cùng địch nhân nói ra mưu kế của mình, trực tiếp bức đối phương đi vào khuôn khổ. “Anh cũng không nghĩ những chuyện này làm cho em hao tâm tổn trí hao tâm tốn sức, nói cho anh biết đáp án của em?” “……” Cô có thể có đáp án gì? Ai tới cứu cô nha? “Không nói lời nào, anh đây coi như là em đồng ý.” Chấm dứt cái đề tài này. “Em van anh —— em hiện tại không muốn kết hôn.” Cô khởi miệng, bộ dáng rất đáng thương. “Làm nũng cũng vô ích.” Anh liếc mắt nhìn thấu thủ đoạn kém cỏi của cô. Tất Ngọc Nhi nhếch môi, đây rõ ràng là uy hiếp, nhưng đáng hận chính là, cô lại một chút năng lực phản kích cũng không có. “Nếu không anh hiện tại liền gọi điện thoại cho tòa soạn báo?” Hắn lười biếng lấy điện thoại cầm tay ra. “Chờ…… Chờ một chút a ——” “Như thế nào?” “Bác Khúc sẽ mất hứng.” Cảm tạ lão Thiên, còn có bà Khúc. “Làm sao em lại cho rằng như vậy?” Hắn dùng một loại ánh mắt “em thật là đần đến bất trị” nhìn chằm chằm vào cô. — “Em sai rồi, xin anh tha thứ cho em, có thể không nên đi vào không?” Tất Ngọc Nhi rất không có chí khí cầu xin tha thứ, cầm chặt lấy thành ghế, thề cùng chỗ ngồi cùng tồn vong. “Nhanh xuống xe.” “Anh dẫn em đến trong nhà bác Khúc, là muốn lấy gì đó sao?” Cô nói mang kỳ vọng. “Không phải.” Khúc Túc hai chân thon dài bình tĩnh chính là đi đến bên kia, mở cửa xe, mắt giơ lên lông mày đẹp, “Muốn anh ôm em đi vào sao?” “A Túc…… Em không cần phải xuống xe được không?” Cô phóng âm điệu mềm nhũn, đáng thương cầu xin anh có thể tha cho cô một lần. “Đếm tới ba.” “Van cầu anh a!” Ngũ quan toàn bộ dẹp thành một đoàn, chỉ là đối phương bất vi sở động. “Một ——” “Ít nhất để cho em có tâm lý chuẩn bị trước ——” nào có người đột nhiên như vậy! “Hai ——” Cô ai oán trừng mắt với anh, biết mình lần này là tránh không khỏi rồi, đành phải không tình nguyện mà xuống xe. Khúc Túc rất tự nhiên dắt tay của cô, Tất Ngọc Nhi muốn tránh thoát, lại bị bắt càng chặt hơn. Tất Ngọc Nhi cước bộ trầm trọng bước vào phòng khách Khúc gia, bà Khúc đúng lúc dựa vào nằm ở trên mặt ghế sô pha nhàn nhã đan áo lông. “Con đã trở về.” “Bác Khúc, đã lâu không gặp.” Tất Ngọc Nhi mỉm cười cứng ngắc, thậm chí khẩn trương đến cảm thấy được dạ dày đều nhanh loét. “Con mang cô ta tới nơi này làm gì?” Đẩy đẩy kính lão, bà Khúc híp mắt lại, tại sao lại là cô nhỏ này! “Con đặc biệt mang bạn gái hướng mẹ thỉnh an.” Khúc Túc kéo Tất Ngọc Nhi đến bên cạnh mình, tuyên cáo tư cách, địa vị hết sức nồng hậu đắc ý. Bà Khúc ánh mắt nghiêm khắc đảo qua cô, bất mãn nhếch môi, không nói một câu, chỉ là tiếp tục cúi đầu đan áo lông trong tay. Tất Ngọc Nhi mặc dù sớm biết bác Khúc không thích cô như vậy, nhưng tâm tình có chút uể oải, “A Túc, em đã bắt chuyện rồi, có thể trở về sao?” Cô đưa lỗ tai hỏi nho nhỏ. “Chờ một chút.” Mục đích mang cô về nhà là muốn cô không có băn khoăn về chuyện cùng anh kết giao, không thể để cho cô trốn tránh lùi bước trở về. “Không thể đợi?” bà Khúc liếc xéo Tất Ngọc Nhi, cô cũng sẽ không đơn giản buông tha cơ hội nói móc con dâu tương lai, “Trước không phải nói cô cùng A Túc chỉ là đồng nghiệp?” Hừ! Lúc trước cô nhìn biết Tất Ngọc Nhi là cô gái câu dẫn con trai bà. “Con cũng vậy thật bất ngờ……” Tất Ngọc Nhi vẻ mặt xấu hổ nhỏ giọng phản bác. “Cô không phải nói Khúc Túc cùng Hiểu Bái rất phù hợp sao, kết quả?” Bà tận lực kiểm tra. “Bọn họ rất phù hợp……” Ngữ khí lại dừng ở bên cạnh trong tầm mắt sắc bén của người đàn ông, ai ~~ cô bây giờ là hai mặt thù địch.(trước sau đều có địch) “Có thể hay không biết đan áo len?” bà Khúc nhìn hành động của hai người, đáy mắt hiện lên một chút hứng thú. “Trước kia học qua, nhưng quên…… Quên mất.” “Đó chình là không ý tứ.” Bà Khuất ngữ khí nhẹ đạm (nhẹ nhàng, lãnh đạm), khí thế không giảm trái lại còn tăng. “Mẹ ——” Khúc Túc lông mày gay gắt, anh đem bạn gái về, cũng không phải là vì muốn đánh vào lòng tin của cô sao. “Biết rồi.” Mới nói cô gái nhỏ này một đôi lời, con trai liền đau lòng như vậy, thật sự là trọng sắc khinh mẫu. “Con đã đem người về.” “Con thích là tốt rồi.” Dù sao nếu như cô gái nhỏ này phải gả đến nhà bà làm dâu, bà nhất định phải tra tấn —— khụ, huấn luyện một phen. Tất Ngọc Nhi nhịn xuống muốn ngoáy lỗ tai, cô mới vừa rồi có hiểu lầm ý tứ bà Khúc không a? Bà ấy…… Bà ấy không có phản đối cô? “…… Giản tiểu thư làm sao bây giờ?” Tất Ngọc Nhi thốt ra nghi vấn thoáng chốc đưa tới mắt lạnh từ hai phía. Thả ra tin tức kết hôn, anh cùng hợp tác Giản Hiểu Bái đưa ra kế hoạch có lợi, chủ yếu là đang ép con trai bà nhanh lên mang con dâu về nhà cho bà xem, việc này lòng dạ mọi người đều biết rõ, kể cả con trai khôn khéo của bà, cũng chỉ có cô gái nhỏ ngây ngốc này bị con trai bà lừa gạt. Đần! “Mẹ, con đi về trước.” Khúc Túc lôi kéo cô gái kinh ngạc muốn rời đi, anh còn có nợ muốn cùng cô tính. “Con mắt trừng lớn như vậy làm cái gì? Không có khí chất lại xấu chết!” bà Khúc miễn cưỡng liếc quét qua cô, không rõ từ trước đến nay con trai rốt cuộc vừa ý cô gái nhỏ này ở điểm nào nhất? Nhiều lắm cũng chỉ là rất thú vị mà thôi a! Bà Khúc khóe miệng có chút giơ lên, không hiểu cảm giác của mình lại cũng có chút chờ mong thời gian trong tương lai cùng cô gái nhỏ này ở chung. “Anh cũng không biết thời điểm bác Khúc không nói lời nào, hào khí cùng áp lực thật sự rất dọa người.” Tất Ngọc Nhi xoay người cởi giày kiêm oán trách, “Hơn nữa bác ấy nghiêm mặt, ai biết được có phải là đang tức giận?” Cô thở dài thật sâu. Khúc Túc kéo cô vào, đưa tay ra đem cửa khóa lại. “Anh kéo làm gì thế —— ô……” Nghi vấn bị hôn nồng nhiệt mãnh liệt ngăn chặn, cô bị động thừa nhận cái thân mật này có chút thô bạo. Cô hai tay chống đỡ bả vai của anh, “Anh làm đau em.” “Vì cái gì mà cứ tác hợp anh cùng Giản tiểu thư?” Anh gặm cắn môi của cô, nghe được cô bị đau mà kêu một tiếng, chính là phóng nhẹ lực đạo. “Thực xin lỗi, em lần sau không dám…… Không cần lại phải cắn……” Cô thở dốc, vội vàng cầu xin tha thứ. Khúc Túc nâng thân thể cô lên, làm cho hai chân cân xứng của cô vòng lên bên eo của anh, tay không an phận tiến vào trong áo sơ mi của cô, cởi bỏ nội y màu hồng phấn của cô, nhẹ xoa ngực tuyết trắng rất tròn của cô, cảm giác được cô sợ run. “Chờ…… Chờ một chút……” Cô thở gấp lên tiếng, bắt lấy bàn tay không an phận của anh, chỉ là không tới vài phút, tay bị chế trụ, môi mềm lại một lần nữa bị chiếm lĩnh. Đầu lưỡi người đàn ông thăm dò vào cái lưỡi đinh hương của cô, cùng cô dây dưa, dụ dỗ khiến cô đáp lại. Khi anh nhiệt tình biến thành dục tính, Tất Ngọc Nhi lẩm bẩm một tiếng, cam chịu ôm cổ của anh, thân thể dán chặt lấy anh, cảm thụ nhiệt tình như lửa của anh vét sạch. Sau khi hoan ái kịch liệt, cô lười biếng dán ở bộ ngực của anh, động cũng không muốn động, mơ màng ngủ say. Khúc Túc nhẹ vỗ về tóc của cô, ánh mắt ôn nhu nhìn mặt cô ngủ, điện thoại vang lên, Tất Ngọc Nhi lên tiếng thở nhẹ, mí mắt động vài cái; Khúc Túc nhíu mày, chính mình tiếp nhận điện thoại. “Bác Tất sao? Con là A Túc.” Anh giảm thanh âm thấp xuống. “Thì ra nha đầu kia cùng một chỗ với cậu, khó trách tìm không thấy nó.” Bà Tất vừa mừng vừa sợ, từ sớm đến giờ đều dính tại một chỗ, xem ra cảm tình cô dâu mới rất ổn định, lần này xác định chắc chắn không có vấn đề rồi, “Ha ha a, vậy chủ nhật cậu sẽ đến a?” Trong lúc ngủ mơ nghe được thanh âm mẫu thân, Tất Ngọc Nhi đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng đoạt lấy điện thoại, lưng trần đối với hắn, bụm lấy microphone nói: “Mẹ —— người không cần phải náo loạn, A Túc đi làm bề bộn nhiều việc, làm sao có thời giờ đến Tân Trúc.” “Con nghĩ rằng mẹ sẽ tin tưởng chuyện ma quỷ của con!” bà Tất hừ lạnh một tiếng, bà sinh ra cô gái này, bà còn không biết sao? “Con bây giờ đang cùng người kia ở đâu?” “Tại trong nhà A Túc nha!” Cô thành thật trả lời. “…… Các con……Có làm gì không?” “Làm?” Tất Ngọc Nhi nghi hoặc lặp lại, cảm giác người đàn ông sau lưng không an phận tới gần, cô vỗ anh một cái, cảnh cáo. Khúc Túc mặt chôn ở cổ vai của cô, hô hấp lấy hương vị ngọt ngào khí tức của cô, cười khẽ một tiếng. Tất Ngọc Nhi rụt cổ, rất phân tâm ứng phó đầu bên kia điện thoại. “Thì…… Cái kia nha!” bà Tất ngữ khí mười phần mập mờ. “Nào có…… Không có a! Mẹ! Người không nên nói lung tung.” Tay cô đẩy người đàn ông phía sau, nhưng đã nhận ra ám hiệu của mẫu thân trong điện thoại, khuôn mặt của cô phát hồng, giống như là bị bắt tại chỗ vậy. “Được được được, không có, không có, không quấy rầy con, nhớ rõ mang A Túc về chơi.” Đô đô….. “Thảm, thảm, bà ấy nhất định biết rõ ——” thả lại điện thoại, lấy chăn bao người lại lăn đến bên giường, cô lần này chết chắc rồi…… “Biết rõ cái gì?” Khúc Túc ôm cô trở lại bên cạnh mình, không thích cô rời đi quá xa. “Biết rõ chúng ta…… Chúng ta……” “Ân ái?” “Anh không cần nói rõ ràng như vậy được không!” Cô đem mặt vùi đi. Làm đều làm, còn sợ nói? Anh đem tay của cô kéo ra, buồn cười nhìn một lúc khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rừng rực cô. “Cho nên?” Anh khởi động thân thể, chuyển một tay nhẹ nhàng mát xa sống lưng của cô, làm cho cô buông lỏng chút ít. “Cho nên…… Tương lai em không có ngày tốt lành qua.” Cô nhắm mắt lại, lực đạo vừa phải làm cho cô buông ra cảnh giác, không khỏi thoải mái phát ra thở dài. “Em rất sợ anh cùng bác Tất gặp mặt?” “Mẹ của em một mực bức em kết hôn…… Phía trên một chút.” Cô đương nhiên chỉ huy, hôm nay anh không giống như trước trầm mặc như vậy, thái độ cường thế của anh từ trước đến nay đã bị thanh âm ôn nhu thay thế, cô miễn cưỡng đánh một cái ngáp, rất tự tại hưởng thụ lấy. “Vì cái gì không muốn kết hôn?” Hắn ngừng tay công việc mát xa bên cạnh, ý bảo muốn cô nói rõ. Cô bất mãn lẩm bẩm một chút, bắt được tay của anh lung tung thả lại trên lưng, “Em khi đó chỉ là muốn cùng Học trưởng Tiểu Thành cùng chung một gia đình, sau đó em sinh hai Bảo Bảo, làm bà chủ gia đình, a —— nhẹ một chút.” Làm gì vậy đột nhiên gia tăng lực đạo, có đau nhức a! “Vậy bây giờ?” Hắn chịu đựng khẩu khí không vui hỏi. “Hiện tại chỉ cảm thấy lúc ấy rất đần.” Ban đầu là nghĩ đến quá hoàn mỹ, cô biết rõ Học trưởng Tiểu Thành, tất cả đều là cực kỳ quan sát mặt ngoài, cô cảm thấy hắn rất ôn nhu nhã nhặn, còn lại bối cảnh gia đình, tình hình kinh tế tất cả đều hoàn toàn không biết gì cả, “Em nghĩ trở lại vài năm công tác, hôn nhân quá không đáng tin.” Nếu là đến lúc đó cô lại bị từ bỏ, chẳng phải không còn có cái gì nữa! “Chỉ là như vậy sẽ không kết hôn?” Anh có thể tin tưởng lý do thật đơn thuần như vậy sao? “Còn có, bác Khúc rất nguy hiểm.” Nghĩ lý do tùy tiện đều có. “Bà ấy không có phản đối chuyện chúng ta kết giao.” “Bà ấy cũng không tán thành.” Cô phản xạ cãi lại. “Anh biết rõ đây không phải là nguyên nhân chính, có muốn hay không anh hiện tại gọi điện cho bà ấy?” Không có biện pháp, không uy hiếp cô, cô chính là không chịu nói thật. “Được —— em nói là được.” Người đàn ông này chính là chỗ này ác liệt, động một chút lại uy hiếp cô, “Em——Em sợ a!” Cô hoàn toàn không có tin tưởng cùng anh luôn luôn đi với nhau, nghĩ đến từ nay về sau có lẽ sẽ cãi nhau, có lẽ sẽ chán ghét, có lẽ…… Quá nhiều có lẽ làm cho cô bắt đầu khiếp đảm. “Việc này có gì phải sợ?” Anh nhướn lông mày, rất không thể tiếp nhận loại từ ngữ này. “Anh không hiểu……” Cô sợ nếu như kết cục không phải hạnh phúc, vậy sau này cô cũng đã không thể ôm anh hoặc là đối với anh làm nũng, cô rất sợ mất đi anh…… Nhưng cô không mở miệng. “Em không nghĩ đánh cuộc một chút xem sao?” “Em không đánh cuộc.” Cô như bây giờ cũng rất tốt, còn có chuyên gia hầu hạ, nếu như thua cuộc, hết thảy liền cái gì cũng không có. Khúc Túc ôn nhu xoa xoa tóc của cô. “Em thật sự rất đần.” “Cái gì?” Khóe miệng cô co rúm một chút, hắn nói cô đần? Cô thông minh lo lắng nhiều như vậy, cái đó là đần? Nếu không phải hiện tại anh có biểu hiện hài lòng, cô nhất định phải cùng anh so đo chuyện anh nói cô đần. “Xấu nhất chính là chúng ta ly hôn, em còn có thể tìm được phí phụng dưỡng, em có tổn thất cái gì?” Nhẹ nhàng đem tóc của cô vén tốt, thấy cô liếm liếm cánh môi khô khốc, hắn lại muốn hôn cô. Tất Ngọc Nhi sợ run ba giây, mới đưa lời của hắn tiêu hóa, “Em lại không nghĩ tới……” Một câu bừng tỉnh người trong mộng (mộng tưởng), cô căn bản không cần đi làm, mỗi ngày chỉ cần chờ phí phụng dưỡng dẫn đến nơi. Loại ý nghĩ này tuy nhiên rất không có cốt khí, nhưng mà thập phần thật sự, như thế không sai chút nào. “Bác Tất cũng vẫn tạo áp lực cho em, em có thể đuổi người bao lâu?” “Ân……” “Em vẫn hay nói, cứ đi tới đi lui Tân Trúc, Đài Bắc sẽ rất vất vả?” Cầm chính lời của cô nói dọa tới cô. “Đúng nha……” Cô biết mình trốn tránh, hơn nữa nếu như kéo dài tới cuối cùng mới phát hiện lẫn nhau không thích hợp, cô còn có thể có bao nhiêu cái thanh xuân có thể hao phí cho một đoạn tình yêu? “Vẫn là em tình nguyện muốn anh cùng những cô gái khác kết hôn?” Dọa cô. “Mới không phải.” Cô hữu khí vô lực trả lời, không có phát hiện đến thần sắc tính toán của anh, “Anh cũng bị thúc hôn a?” “Em cảm thấy thế nào?” Cô đã quên, anh cũng có áp lực của bà Khúc, thì ra anh và cô là người trong đồng đạo, a……”Nhưng kết hôn thật là phiền phức.” Tâm ý có chút không ổn định, một đống hành trình lại để cho cô bước lui về phía sau hoàn toàn. “Trước tiên có thể công chứng.” Trước đem cô đóng vào đã, tiến trình sau đó lại chậm rãi đi đến thi hành. “Công chứng……” Cảm giác giống như rất thuận tiện…… Tiểu sơn dương hoàn toàn chưa phát giác ra bẫy rập trong lời nói. “Duy trì không được liền ly hôn, còn có thể có phí phụng dưỡng?” Nếu như có thể, cô thật muốn vẫn nằm ở nơi này. “Dĩ nhiên.” Cô đây là đang hiển nhiên chủ ý lấy tiền của anh sao? “Tùy thời cũng có thể ly hôn sao?” Cô lo lắng hỏi lần nữa. “Đúng.” Chỉ bất quá anh biết chắc là không cho cô cơ hội này, cô từ nay về sau tốt nhất là nghĩ cũng đừng nghĩ. “Vậy chúng ta đây kết hôn tốt lắm.” Vạn nhất hôn nhân của bọn họ thật sự va phải đá ngầm, hai người tùy thời cũng có thể giải thoát, liền thử xem sao! Thảm nhất chính là, cho dù ly hôn, cô vẫn có tiền có thể lấy, có khoản tiền kia, cô hẳn là có thể chống được cuộc sống không hôn nhân, chỉ là sự thật nghĩ gì, đánh chết cô cũng sẽ không khiến hắn biết rõ. “Quyết định như vậy.” Khúc Túc hôn hít lấy gương mặt của cô, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cô bị vây hãm, lại nhịn không được đưa lên miệng nhỏ của cô, trong nội tâm chỉ có thỏa mãn. Vì vậy Tất Ngọc Nhi đang nhìn đến việc cưới hỏi bá đạo trong ngày hôm ấy, bị Khúc Túc nói cảm động, sáng sớm hôm sau liền ngoan ngoãn đi theo Khúc Túc đến pháp viện đăng ký kết hôn, trở thành bà Khúc danh xứng với thực.

Bạn đang đọc Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước của Tả Vân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự