1140
960
720

Chương 797: Ngàn năm.

pudeas hóa thành một cây đuốc sống , thân hình dần dần biến thành tro tàn , nhưng vẫn hát vang thánh ca….

Đôi cánh , mái tóc , da thịt , cơ gân … của hắn dần dần biến thành một đống tro tàn , hóa thành tàn lửa bay lên ….

Người ở đây đều bị hành động này làm cho giật mình . Giáo hoàng đã mềm nhũn ra ngồi xuống đất , ngây ngốc nhìn thiên sứ đang tự thiêu .

Lam Hải Duyệt cùng Đỗ Duy đều vẻ mặt ngưng trọng , hơi lùi lại mấy bước . Lão Chris cũng nhíu mày , đưa tay ra sau lưng

- Từ một thế giới đến một thế giới khác

- Trước khi ta chết trước mặt ngươi , sẽ hát vang thánh ca …

Hai câu này thoạt nhìn thì có vẻ thần thánh , nhưng phảng phất mang theo một lời nguyền rủa

Trong lòng Đỗ Duy có chút phát lạnh

Thân hình thiên sứ lúc này đã tan biến hơn nữa , khuôn mặt cũng mỉm cười thần bí , cuối cùng tiêu tan

Ánh sáng từ hắn cũng vẫn tiếp tục lóe lên , khúc ca vẫn lượn lờ bên tai

- Thanh âm này giống như đang gọi tỉnh thứ gì …

Lam Hải Duyệt thì thào , tiếng ca bi thương lại có thể khiến người nghe say đắm , phảng phất cả linh hồn cũng muốn ngủ say

Ánh mắt Đỗ Duy cũng có chút mê mẩn , nhưng trong lòng hắn cảm giác bất an càng lúc càng đậm . Có vẻ từ sâu trong linh hồn hắn toát ra một cảm giác nguy hiểm đang tới gần !

Hắn còn đang suy nghĩ … nhưng sau đó , đã không cần tưởng tượng nữa !

Ánh sáng từ thiên sứ tự thiêu phát ra , cuối cùng hóa thành một dòng sáng chậm rãi hướng tới Đỗ Duy …

Trường diện có vẻ quá thê lương , lại thêm tiếng ca dường như mê hoặc khiến Đỗ Duy mờ mịt , không tránh không né mặc cho dòng ánh sáng này quấn quanh người . Thậm chí , hắn còn vươn tay chạm thử vào dòng sáng ..

Nhưng dòng ánh sáng này lượn quanh Đỗ Duy một vòng cũng không dừng lại , hướng tới phía sau của hắn chảy tới !

Sau lưng hắn , Vivian , Joanna , Nicole đã ngây ngốc cả rồi , mặc cho dòng sáng chảy quanh người …

Semel cũng đứng ở đó , chỉ là trong con ngươi mỹ lệ lại tựa hồ có chút cổ quái , nếu nhìn cẩn thận có thể thấy cặp mắt của nàng trống rỗng vô hồn ! Giống như trong linh hồn nàng đang có thứ gì kêu gào chuẩn bị thức tỉnh !

Cuối cùng , dòng sáng tìm được mục tiêu của nó – Semel !

Nguyên bản đang chảy chậm rãi , đột nhiên nó tăng tốc quấn lấy Semel điên cuồng tụ lại . Semel kinh hô một tiếng , cả người nàng bị nhấc bổng lên cao !

Thịch ! Thịch ! Thịch ! Thịch !

Đỗ Duy nghe thấy tiếng tim mình đập càng lúc càng nhanh , từ trong linh hồn mình , hắn cảm thấy có một nỗi giận giữ vô bờ bùng lên không cách nào hiểu nổi – giống như mình nên biết cái gì , mà lại chưa biết !

Hình ảnh Semel càng lúc càng thay đổi

Mái tóc dài màu bạc của nàng bắt đầu mọc thêm , rất nhanh đã kéo xuống tận dưới chận ! Khuôn mặt thanh tú càng lúc càng trắng bệch , thậm chí có chút không giống con người ! Đôi mắt càng lúc lạnh lùng ! Khuôn mặt nàng lúc này có một vẻ đẹp khó miêu tả ! Nếu bình thường , nói Semel đẹp như nước mùa xuân thì hiện tại nàng như một khố băng không ai dám chạm vào !

Con ngươi càng lúc càng dài ra , ánh mắt cũng sâu hơn . Con ngươi lạnh lùng còn hơn cả băng tuyết !

Ngay cả đôi tay nàng cũng mở ra , móng tay cũng dài ra gấp đôi !

Ánh sáng !

Vô số ánh sáng !

Vô số ánh sáng từ trong thân thể Semel thoát ra , ngưng tụ lại thành một thứ gì đó …

Trường bào đỏ của nàng đã tan biến , thay vào đó là từng dòng sáng bao chặt lấy người . Semel ngửa đầu ngẩng lên , trong miệng phát ra một tiếng ngâm thấp trầm

Một tiếng ngâm này rơi vào tai mọi người , tất thảy đều biến sắc . Ai ai cũng vẻ mặt đau đớn , vội vàng bịt lỗ tai lại – vì âm thanh này giống như một cánh tay vô hình , muốn kéo tuột linh hồn mình ra khỏi cơ thể !

Lực lượng !

Đây là lực lượng !

Semel đứng trên không , cánh tay mở rộng ! Mỗi người đứng dưới đều cảm nhận được lực lượng cường đại đang tụ lại ! Phảng phất cả trời đất cũng đang nằm dưới sự khống chế của Semel !

Ánh sáng trên người nàng rất nhanh biến thành từng mảnh bám vào ngực , tay , eo của nàng ….

Khi ánh sáng dịu đi , lộ ra một bổ khải giáp hoa lệ vô cùng !

Ánh sáng vàng nhàn nhạt chảy trên cơ thể của nàng , váy chiến đấu đủ nữ tính mà cũng đủ hoàn mỹ ! Mái tóc dài như thác kéo tới chân tung bay sau lưng !

Semel đứng ở đó , vẻ mặt nàng đầu tiên hơi mê man , sau đó là ngưng trọng , con ngươi đã bình tĩnh trở lại – chỉ là lại giống như hai khối băng vạn năm !

Lạnh !

Mọi người bị ánh mắt nàng quét qua , cảm giác đầu tiên là lạnh thấu xương ! Phảng phất thân hình đang đứng giữa bão tuyết , không nhịn được rùng mình một cái !

Semel cúi đầu , ánh mắt nàng đã không có vẻ nhìn mọi người ở dưới như nhìn kiến hôi , mà là hoàn toàn không nhìn !

Ánh mắt bỏ qua không nhìn của loại người địa vị cao !

Nàng nhè nhẹ vươn tay trái , ngón trỏ như ngọc xuất hiện một tia sáng , tụ thành một chiếc nhẫn . Trên nhẫn có hoa văn ngũ sắc , một đám hơi bốc lên rất nhanh chụp thân thể của nàng vào trong đó …

Sau đó cổ tay trái của nàng xuất hiện một tia sáng màu lục , ngưng kết lại thành một vật màu đen . Giáp cổ tay giáp đen càng tôn thêm làn da trắng như tuyết !

Khải giáp chậm rãi hiện ra , sau đó từ hai vai của nàng hạ xuống eo , bao lấy thân hình nàng . Nguyên bản áo giáp vàng biến thành giống như bảy màu cầu vồng !

Sau cùng … là tay phải của nàng !

Ánh sáng vàng hợp thành một tấm khiên lục giác , tấm khiên màu bạc tỏa ra hơi lạnh , trên mặt khiên lờ mờ hoa văn , trông giống hình một thiếu nữ đang nhảy múa , ánh mắt sắc như kiếm !

Một tiếng thở nhè nhẹ từ trong miệng Semel truyền ra

Tiếng thở này phảng phất là cảm khái , là u oán , là cam chịu , là tiếc nuối .

- Cuối cùng ….

Thanh âm này hoàn toàn không giống Semel khi trước , biến thành ngưng trọng mà lạnh như băng

- Cuối cùng … ta nhớ ra rồi … nhớ ra ta là ai ….

Khuôn mặt Semel tựa hồ đang cười , nhưng cho dù thực sự là cười vẫn mang nét uy nghiêm không ai dám xâm phạm

Không ai nói chuyện , người người đều kinh ngạc nhìn lên

Trong thế giới mà ma thần đặt cấm chế này , nàng lại có thể thoải mái bay lượn trên không , toàn thân tràn ngập ánh sáng hoa lệ , ngay cả không khí cũng tràn ngập lực lượng từ nàng !

- Nhẫn thánh giả …. Thủ trạc bóng đêm …. Dải lụa 9 màu …. Khiên thần Amute ….

Giọng nói của giáo hoàng vô cùng kinh sợ , run rẩy nói ra . Mà Đỗ Duy nghe được sắc mặt càng thêm khó coi !

Nhẫn thánh giả ! Thủ trạc bóng đêm ! Dải lụa 9 màu ! Khiên thần Amute !

Nhìn ngón tay , cổ tay , dải lụa , khiên chắn của “ Semel “ , chả lẽ Đỗ Duy còn không đoán được sao

Paul XVI đột nhiên quỳ rạp xuống dập dầu , dùng lễ tiết long trọng nhất .

Bởi vì , trên mình Semel , lớp hơi nước như bạc kia không phải gì khác .

Chính là ánh sáng thần thánh ! Là ánh sáng thần thánh nhất của giáo hội , thuần túy nhất , nguyên thủy nhất , hoàn mỹ nhất !

Đỗ Duy run lên một cái , sau đó hắn cười đắng chát :

- Ta cuối cùng cũng hiểu ra … Hừ hừ , hết thảy đều dưới cặp mắt của thần linh . Ha ha ha ha ha ha ! Hóa ra là thế ! Hết thảy ngươi đều thấy hết !

Đỗ Duy thản nhiên chỉ vào “ Semel ” trên không !

Cái gì mà chiêm tinh thuật sư lừng danh nhất ! Cái gì mà tằng tằng tằng tổ mẫu ! Cái gì mà Semel !

Toàn là gạt người ! Toàn là gạt người cả !

Ngươi một mực vẫn bám vào cơ thể ta! Toàn bộ những gì ta nghe thấy , ta nhìn thấy ngươi đều biết ! Bí mật của ta , ngươi biết hết !

Tất cả , từ lúc bắt đầu đến giờ , toàn bộ ngươi đều thấy hết !

Dưới cặp mắt của thần !

Ánh mắt của “ Semel ” dừng lại trên người Đỗ Duy , nàng mỉm cười , nhè nhẹ nói :

- Aragorn , ngươi cho là một phàm nhân như ngươi có thể thoát khỏi cặp mắt thần linh hay sao ? Ngươi thua rồi ! Ngay từ đầu ngươi đã thua rồi

Aragorn ! Aragorn !!

Đỗ Duy đột nhiên nổi điên , ngẩng đầu gầm lên :

- Ta không phải là Aragorn ! Ta là Đỗ Duy ! Tất thảy là chuyện của các ngươi ! Toàn là các ngươi mới đúng !

Nicole , Joanna , Vivian đều đứng cạnh Đỗ Duy , sắc mặt ngưng trọng nhìn Semel trên không

Lúc này , trừ lão giáo hoàng vẫn bò rạp , ngay cả Rosetta cũng quỳ xuống . Chỉ có Lam Hải Duyệt cùng lão Chris nhíu mày , đứng bên cạnh Đỗ Duy

- Chính là ngươi . Ngay từ đầu , ngươi chính là Aragorn

Semel nói

Thế giới này giống như một dòng chảy . Vô số sinh linh đều là cá sống dưới sống . Chỉ có những con cá nào thật mạnh mới tự mình đột phá được những quy tắc này .

Giống như những con cá mạnh mẽ có thể nhảy lên khỏi mặt nước , nhìn dòng nước phía trước thế nào …. Những người nắm giữ quy tắc , bọn họ biết càng nhiều , nhìn được càng xa

Aragorn là thế ! Mà thần cũng vậy !

- Ngươi không chịu từ bỏ sao , Aragorn

Giọng nói Semel có chút thương xót , ngón tay nàng điểm nhẹ về phía lão Chris . Lão Chris biến sắc , tuy ánh mắt tràn đầy thù hận nhưng không chút nào nhúc nhích được

- Aragorn , kỳ thật ngươi vô tội . Từ đầu là ngươi bị cuốn vào . Nếu không phải ngươi gặp hắn , sau đó ngươi đến được kho tàng của ma thần , có lẽ ngươi cũng không gặp bất hạnh như vậy . Đáng tiếc , ngươi gặp hắn … Bất hạnh của ngươi bắt đầu từ lúc hai ngươi tiến hành giao dịch với nhau ! Ngươi vốn là người thường , lại bị quấn vào một trường tranh đấu không liên quan gì tới mình

- Ngươi chỉ là một người bình thường … thậm chí là một người không thuộc về thế giới này ! Nhưng ngươi lại cứng đầu nhất quyết đòi đấu với ta , đấu với thần linh !

Giọng nói Semel mang theo một tia giễu cợt :

- Ngươi vĩnh viễn không có cách nào đấu được với ta ! Sự nghiệp của ngươi , đế quốc của ngươi , vinh quang của ngươi … tất thảy đều là mây khói . Ngươi cho rằng giao dịch nằm dưới sự khống chế của ngươi , kỳ thật hết thảy đều dưới cặp mắt của ta

- Còn có ngươi

Semel chuyển ánh mắt sang lão Chris , cười :

- Ngươi cho rằng ta cầm tù ngươi , ngươi không chịu nói thì ta không biết được sao ? Chris , tên người hầu trung thành mà đáng thương , ngươi cho là trí tuệ của ngươi có thể kháng cự với thần thánh sao ?

Lão Chris cười thảm , giọng nói đầy chán nản :

- Cho nên , ngươi giam ta 1 vạn năm nhưng không thèm hỏi ta một câu ! Ha ha ha ha ha ! Còn có mấy tên thiên sứ đó là do ngươi cố ý phái xuống nữa ! Đúng không !

Đỗ Duy trong nháy mắt cũng hiểu ra !

Hai tên thiên sứ , một là Sphinx , một làpudeas !

Sứ mạng của Sphinx là đi tây bắc rồi bị mình giết chết ! Sau đó mình dùng linh hồn của hắn cứu lão Chris ra khỏi đảo Long thần !

Sphinx là chìa khóa để thả lão Chris ra , nhưng chìa khóa này lại là do nữ thần chủ động đưa cho mình !

Bởi vì , lão Chris khảng định sẽ không nói . Nhưng nếu cho hắn “trốn thoát ” hắn sẽ chủ động tìm ra nơi này !

Tât thảy , đều nằm dưới cặp mắt của Semel ẩn trong người Đỗ Duy !

Cho ngươi một chiếc chìa khóa , cho người trốn tù , ngươi tự mình tìm đến nơi này – Đỗ Duy sao có thể không hiểu !

Mà sau cùng ,pudeas tự thiêu , đốt cháy linh hồn mình , hóa thành một khúc ca – đó chính là chìa khóa gọi nữ thần thức tỉnh !!

Nếu đã đạt được mục đích , vậy nữ thần cũng không cần ẩn giấu nữa …

- Kỳ thật , hết thảy đã có thể kết thúc từ ngàn năm trước . Aragorn … ngươi lại đi đường vòng . Ngươi là hy vọng của Chris , hắn mong ngươi có thể cứu hắn ra , hoàn thành giao dịch của hắn . Hắn cho ngươi lực lượng , cho ngươi khả năng đi tới con đường đại nghiệp … nhưng ngươi lại phản bội hắn .. Bởi vì ngươi không tin thần .. Ngươi không tin bất cứ ai , ngươi chỉ tin chính mình . Nếu ngàn năm trước ngươi hoàn thành giao dịch , vậy chuyện này đã không xảy ra

Ánh mắt nữ thần có một tia thương xót :

- Đáng tiếc , thiên sứ ta phái xuống bị ngươi giết , ngươi vẫn không mang nó đi cứu Chris . Ngươi cứ tự mình đi tìm con đường nghịch thiên …. Thật đáng cười ! Ngươi cho rằng bằng sức một mình ngươi có thể thành thần , có thể cải biến thế giới này sao ?

Đỗ Duy run rẩy nói :

- Sau cùng , ta thua ?

- Thua

Nữ thần gật đầu :

- Bởi vì ngươi là người , mà ta là thần . Ngươi có nhược điểm , có cảm tình . Ta có thể khiến ngươi sụp đổ , khiến ngươi mất đi ý chí !

- Nhưng sau đó thì sao ?

Đỗ Duy cắn răng

- Sau đó ?

Ánh mắt nữ thần có một tia giễu cợt :

- Ngươi rất ưu tú . Nhưng cũng chỉ là một người thường mà thôi . Ngươi cho là ngươi có thể nhìn được trăm ngàn năm sau , có thể nhảy ra khỏi tầm nhìn của ta , sau đó làm lại ? Đáng tiếc , ngươi lại thua rồi !

- Ta …. Ta vì sao mà thua ?

Đỗ Duy hỏi , càng run hơn :

- Là vì lực lượng của ta không thể so sánh được với ngươi ?

- Không liên quan đến lực lượng

Nữ thần cười lạnh :

- Vì ngươi là người , người có tình cảm , có nhược điểm ! Ta không thể giết ngươi , vì ngươi là con đường giúp ta tới Chris , là chìa khóa của ta . Nhưng , ta có thể khiến ngươi thất bại !

Nói xong , thân hình nàng chậm rãi hạ xuống cách Đỗ Duy còn 10 bước

Đỗ Duy cắn răng :

- Thế còn lần này ? Ta vẫn không có cơ hội sao ?

- Không có cơ hội ! Ngươi là người , có tình cảm , có dục vọng , có dã tâm , có nhược điểm

Nữ thần lắc đầu :

- Ta không cần ra tay cũng có thể khiến ngươi bại

Nói xong , nàng đột nhiên cười thần bí , trong miệng khẽ ngâm một khúc ca

Khúc ca này có vài phần giống với lúcpudeas tự thiêu , nhưng nữ thần tự mình ngâm lại mang theo một vẻ rất đặc biệt !

Là thức tỉnh … cũng là nguyền rủa !!

Khúc ca lúc thì nghe bình thản như đưa tang , lúc lại giống như đang kêu gọi thứ gì …

Đỗ Duy sắc mặt hơi biến , đang muốn nói :

- Ngươi ! Ngươi …

Đáng tiếc , hắn chưa kịp nói hết !

Vòm ngực đột nhiên nhói lên

Một trước ! Một sau !

Hai cảm giác lạnh như băng đồng thời từ trước ngực sau lưng hắn đâm vào !

Đó là cảm giác kim loại đâm vào da thịt !

Đó là cảm giác tuyệt vọng , trái tim tan vỡ

Đó là cảm giác đau xót trước lúc tử vong !

Vivian !

Khuôn mặt thanh tú của nàng không biết từ lúc nào đã hóa thành u oán . Con ngươi thiện lương thuần khiến trống rỗng , biểu tình có chút cứng nhắc , nhưng vẻ thù hận trên mặt thì không chút che dấu !

Joanna !

Con ngươi của nàng tràn đầy thù hận ! Hận ý này phảng phất cho dù cách xa ngàn năm cũng không bị phai mờ !Vẻ mặt nàng đờ đẫn , nhưng có cả cảm giác lạnh lùng đến tê dại !

Trong tay Joanna là một thanh đoản kiếm . Trong tay Vivian là dao găm của Đỗ Duy !

Kiếm cùng dao găm , trong tay hai cô gái đã vô thanh vô tức đâm vào ngực Đỗ Duy , một trước một sau !

Nơi đâm vào chính là trái tim !

Đồng thời , từ trong miệng hai nàng , một âm thanh lạnh lùng tràn đầy hận ý bật ra !

- Aragorn ! Ngươi cho rằng thế này là kết thúc ư !

Hai nàng đồng thời dùng giọng nói lạnh như băng , đồng thời cất tiếng

- Aragorn ! Ngươi cho rằng thế này là kết thúc ư !

- Aragorn ! Ngươi cho rằng thế này là kết thúc ư !

- Aragorn ! Ngươi cho rằng …..

- ….Ngươi cho rằng thế này là kết thúc ư !

Thịch !

Thịch !

Thịch !

Trái tim đập càng lúc càng chậm , càng yếu . Trong mắt Đỗ Duy , vẻ mặt hai nàng dần dần mơ hồ , sau cùng đã không thấy rõ được nữa

Trong cặp mắt của các nàng , chỉ còn cừu hận !

Kết thúc ư ?

Đỗ Duy nhắm mắt lại

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
25 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền