Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 714 Thất tinh các (Phần 1)

Bạn đang đọc Ác Ma Pháp Tắc của Khiêu Vũ

Phiên bản Dịch · 4977 chữ · khoảng 18 phút đọc

Trong thư, Andrea tướng quân mang theo vài phần ý hướng tới Đỗ Duy mà xin lỗi.

Ngày trước Đỗ Duy đồng ý cấp cho mình mười thành viên tinh duệ của Tiểu đội Phách Thiên Hổ. Tuy nhiên, trong quá trình thực hiện nhiệm vụ đã bị tổn thương hai người. Andrea tướng quân nhớ rất rõ rằng trước khi giao người, Đỗ Duy đã trực tiếp yêu cầu mình rằng mười người này là thành viên cực kỳ trân quý của, mỗi một người là nhân tài của tương lai.

Nhưng bây giờ, lần đầu tiên xuất phát đã bị tổn thương, hai kỵ sỹ trong Phách Thiên Hổ bỏ mình.

Trong hai người đó thì một người theo Đỗ Duy từ ngày Ma pháp học viện mới sáng lập, là Ma pháp học đồ, sau đó đã theo Đỗ Duy đến Tây bắc, có thể nói đối với Đỗ Duy là một kẻ cực kỳ trung thành.

Người còn lại Rohand, gã mà Đỗ Duy đích thân chứng kiến sự thành tựu vượt bậc. Tiểu tử này tuổi còn trẻ, một người trung thành, có cha là một thợ mộc ở bình nguyên Rowling... mặt khác chính Đỗ Duy đã tặng hắn một khỏa giới chỉ lưu trữ ma lực.

Rohand có thành tích huấn luyện kiệt xuất, năng lực học tập xuất sắc, thông minh, trầm ổn và quyết đoán, ở trong tiểu đội Phách Thiên Hổ có tư cách trở thành đội trưởng. Trong lúc ở Tây Bắc, tiểu tử này đã gặp qua và đối mặt với tam vương tử của Long tộc – một Hoàng Kim Long, quả là nghé con mới sinh không sợ hổ. Là một trong mười người xung phong ra tiền tuyến.

Ở tiền tuyến, tình huống cũng không quá lạc quan, quân đội của tội dân tập kích lên thuyền của đế quốc. Mặc dù tình huống xảy ra có hai lần, nhưng đến cùng, quân đội đế quốc cũng không biết binh chủng tấn công thuyền mình dưới nước là cái dạng gì.

Ngoài ra, không quân của quân đội tội dân, rốt cuộc cũng lộ diện, Không biết rốt cục tinh linh vương Lạc Tuyết có âm mưu gì, vì mấy ngày nay, tinh linh tộc không có chính thức chiến đấu, trên chiến trường, tình hình không có gì mới, dường như quân đội Thú Nhân tộc, Tinh Linh tộc đang chờ đợi cái gì đó…

Thư của Andrea tới, phía dưới được hắn và Ziege cùng ký. Ziege trong bức thư cũng xin thỉnh tội đến Đỗ Duy. Bất quá Đỗ Duy, dù rất bực mình nhưng cũng hiểu được chiến sự vô thường, đối với loại chuyện tình này, lại không trách tội họ.

Ron Barton trên mật tín cung cấp một số thông tin đơn giản. Tên mập đó, điều hành dong binh khắp đại lục. Mấy ngày nay, tên mập tại với các thủ đoạn bàn tay sắt, quân đoàn ô hợp đã có chút bộ dáng.

Chỉ là, bộ chỉ huy quân đội tiền tuyến, từ tướng quân Rostock xuống dưới, bao gồm phần lớn sĩ quan cao cấp của Bạo Phong quân đoàn là người của quân đội. Tất cả họ từ khắp nơi trên đại lục để tránh lệnh chiêu binh - không thể để nhóm người này tiếp tục ở lại trong doanh trại làm lãng phí lương thực. Chỉ là tầng lớp cao tầng quân đội của Bạo Phong quân đoàn vẫn giữ im lặng. Hiển nhiên, họ không tin vào khả năng chiến đấu của đội quân ô hợp này.

Gã béo ở tiền tuyến buồn chán, án binh bất động. Cuối cùng chạy đến Andrea tướng quân, vẫn là dựa vào giao tình năm đó ở Tây Bắc, mạnh mẽ từ Andrea tướng quân, lấy ra một tiểu đoàn trinh sát, với danh nghĩa là dùng chiêu bài “Tránh cho tướng quân của Bạo Phong quân đoàn chút rắm chim”... đây là nguyên văn lời nói của gã béo.

Andrea tướng quân dù không đành lòng, bất quá chỉ có thể đau khổ đáp ứng yêu cầu của gã béo, cuối cùng còn bị gã béo lấy từ trong tay một đội khinh khí cầu.

T

Kết quả là sau đó Ron Barton lớn mật, mang theo 500 thuộc hạ tinh nhuệ được chọn lựa, thừa dịp đội khinh khí cầu xuất phát, cũng không hồi báo thống suất ở tiền tuyến. Bằng vào khí cầu, đầu tiên qua phía Đông, sau đó lên phía Bắc, rồi vòng lại. Để vượt qua vùng phía bắc Main Cery, từ thành lũy phía đông, một đường hướng lên phía bắc, cuối cùng lại dùng khí cầu, 500 người hạ xuống tại phía bắc quân phương của địch.

Chuyện này làm Đỗ Duy đọc xong không khỏi dở khóc dở cười. Quả nhiên là gã béo lớn mật, cư nhiên vô thanh vô tức, trong lịch sử quân sự của Rolan đại lục, lần đầu tiên dùng không quân tập hậu vào hậu phương địch.

Gã béo tự nhiên không biết chính mình vô tình đã biến quân mình thành lính dù. Hắn dẫn 500 lính trong vùng tội dân chiếm lĩnh bắt đầu tiến hành đội kích.

Năm trăm binh sĩ này, vốn đa số xuất thân từ dân buôn lậu hoặc dong binh. Nói về tu vi, tất cả tối thiểu cũng là võ sĩ thấp cấp, với không ít trung cấp võ sĩ.

Gã béo mang theo năm trăm người, phân làm vài tiểu đội, trước tiên thống nhất thời gian và địa điểm tập họp, cùng ước định với đội khí cầu thời gian triệt thoái. Thống nhất xong, gã béo ra lệnh một tiếng, những người này, ngay tại chiến khu địch, như một con chuột tản ra tứ phía.

Một nhóm người như vậy, nếu như là tác chiến trên chiến trường thì tuyệt đối không thể là đối thủ của quân đội chính quy. Nhưng nếu là đột kích thì tuyệt đối là những chiến sĩ giỏi. Biệt kích thì không nói, nhưng về năng lực sinh tồn dã ngoại thì cũng tuyệt đối cường hãn – Không ít người đều đã từng vào những nơi mạo hiểm như rừng rậm băng phong hay đầm lầy ở phương nam.

Về phần mai phục và đánh lén thì không còn gì phải nói.

Ngắn ngủi trong vòng năm ngày thời gian, nhóm “kỳ binh” này đã hạ được một tiểu đội lang kỵ binh, còn có rất nhiều những thứ trên người những thú nhân này. Có thể nói là chiến quả không tầm thườngg.

Theo như gã béo nói, chạy đến vùng đất của địch thì không thể dùng những quân đội chính quy, vậy thì chỉ có một biện pháp là biến những quân nhân thành một nhóm… cường đạo! Một nhóm buôn lậu!

Mà sách lược tác chiến của gã béo càng đơn giản mà tinh hoa, có thể tổng kết trong tám chữ: “nhất ủng nhi thượng, nhất oanh nhi tán”! vandai79: (Thành ngữ: Một sự bùng nổ và phân tán), (Nghĩa của nó các bạn cứ hình dung như quả pháo hoa duy nhất ấy. Âm thầm nổ trong đêm, phân tán ra…)

Loại phương pháp tác chiến này thật càng hợp khẩu vị của những cựu dong binh này: những người này lúc trước có không ít đều là có lý lịch đen. Làm dong binh cũng được, buôn lậu cũng được, đều là chuyên về ẩn núp và cùng với quân chính quy đánh du kích.

Kết quả là, rất nhiều những nhóm nhỏ, đi vòng quanh những nơi bị tội dân chiếm đóng đủ ba ngày, làm một số “giao dịch”. Sang ngày thứ ba, tội dân mới phát hiện sự tồn tại của kẻ thù, liền phái một nhóm lang kỵ binh tiêu diệt những “thổ phỉ” này. Còn gã béo thì mang theo một nhóm lão dong binh từng ra vào rừng rậm đóng băng như ăn cơm, xảy ra giao chiến quy mô nhỏ vài lần với các lang kỵ binh, đôi lúc là mai phục, đôi lúc lại cài bẫy, phân tán lực lượng đối thủ và còn ngụy trang. Qua bốn ngày sau, Lang kỵ binh cũng tìm thấy dấu vết của nhân loại.

Có thể lúc này, gã béo đã cùng những nhóm khác hoàn thành một vòng, tập kết tại địa điểm đã định, chuẩn bị rút lui cho một chiến thắng lớn.

Nếu như chuyện này chấm dứt như vậy, thì lần tác chiến bằng đường không này của gã béo tuyệt đối có thể là một chiến thắng lớn, hơn nữa còn là lần đầu tiên trong lịch sử đại lục. Đủ để ghi vào trong sử sách, viết thành tư liệu để những đời sau nghiên cứu.

Nhưng… ngay trước khi chạy trốn sắp thành công thì gã béo lại gặp phải địch nhân.

Lúc này, Tinh linh tộc xuất hiện

Đối mặt với đội cung thủ phi hành trong không trung, kị binh của quân đội đế quốc bị vô hiệu, nhìn cảnh này, ngay cả Ron Barton cũng thở dài, biết rằng đội của mình có trốn cũng không thoát, lòng quyết tâm liều chết.

- Giết

Cùng lúc hàng trăm người gầm lên bi tráng.

Kết quả, với đôi cánh dài do sự gia trì ma pháp. Những cung thủ này sau khi tiến công chắc chắn sẽ thu được thắng lợi, tuy nhiên điều không thể ngờ rằng, đối phương lại đưa ra một người đàm phán.

Vốn Ron Barton tướng quân còn tưởng đối phương bức bách mình đầu hàng, hắn còn chuẩn bị cự tuyệt, liều chết, nhưng không ngờ đối phương lại không có ý chiêu hàng.

Thông điệp được gửi từ một tinh linh, yêu cầu gặp riêng Ron Barton để đàm thoại và chỉ có một câu: “Lần này ta phụng mệnh lệnh của Tinh linh vương rằng Tinh Linh vương ta, nợ gia tộc hoa Tulip một ân tình, hôm nay coi như trả đủ. Chuyển lời công tước đại nhân, Núi sông còn đó, sau này sẽ gặp lại.”

Lời này khiến lão mập tức muốn ói, tuy nhiên vì đánh không lại đội không quân của đối phương, nên sau khi tinh linh rời đi, liền lập tức quay về.

Vốn tưởng rằng chắc chết, mặc dù mang một bụng nghi vấn. Tuy nhiên địch nhân quay lui, toàn đội đều thở phào nhẹ nhõm.

Gã béo quay về quân doanh, tuy nhiên sau khi trở về liền hạ lệnh cấm túc, chuyện này không được kẻ nào tùy ý rời khỏi quân doanh.

Sau đó, đích thân viết một phong thư, mô tả những gì đã trải qua và lập tức chuyển cho một kị binh khẩn cấp quay về đế đô giao lại cho Đỗ Duy.

Sau khi đọc bức thư, Đỗ Duy trong lòng cũng tràn ngập nghi hoặc.

Cái tên Tinh Linh vương từng đuổi ta chạy đến mức “thượng thiên vô lộ, nhập địa vô môn” (Không đường lên trời, hết cửa xuống đất) này không ngờ lại tặng cho mình một cái nhân tình a! Nếu tên mập Ron Brrton này mà chết đi, vậy tuyệt đối sẽ cấp cho mình một cái đả kích thật lớn. Ngoại trừ gã béo, quả thật tìm không ra một tướng quân lãnh binh cường hãn như thế.

Mà lời nhắn của Tinh linh vương: "núi sông còn đó sau này sẽ gặp lại" rốt cuộc là có ý tứ gì? Bây giờ song phương đang chiến tranh, đã ở vào thế ngươi chết ta sống, không có chuyện hoà hoãn, thế thì lúc này tên Lạc Tuyết kia còn tính toán cái quỷ gì đây?

Đối với bản thân hắn có chỗ tốt gì? Làm như vậy, dụng ý là sao?

Đỗ Duy đang nghĩ tới xuất thần về hai lá thư nọ, vào lúc này, hắn mới loáng thoáng nghe được tiếng Nhiếp Chính vương ngồi ở ngai vàng trên cao, dùng lời nói mang theo hào khí bừng bừng, đọc phong thư từ tiền tuyến: "tin thắng trận".

Rất hiển nhiên, tin chiến thắng này là do thống soái Bạo Phong quân đoàn, tuớng quân Rostock gửi tới.

Vị tướng quân Rostock này là người rất có lai lịch, tay cầm trọng binh nhiều năm, toạ trấn phương bắc đế quốc. Trong quân đội, hắn có tầm ảnh hưởng cực kì to lớn. Có thể ngồi tại vị trí này nhiều năm mà không ngã, nếu chỉ là một quân nhân có tư tưởng đơn giản thì tuyệt đối không làm được điểm ấy.

Đối với các loại quy tắc quan trường, Rostock cũng cực kì thuần thục.

Vị tướng quân già dặn này hiểu được: chiến tranh đã bắt đầu được một năm, mà vào thời điểm này cũng nên theo thông lệ mà gửi về đế đô một cái gì dó, coi như là lễ vật chúc mừng, cho mọi người cùng vui vẻ, thế mới là phải lẽ. nhưng gửi lễ vật gì mới làm cho các đại ca ở đế đô vui vẻ, về vấn đề này thì phải giảng giải một chút.

Chẳng lẽ lại gửi tiền tài làm lễ vật? Bản thân làm thống soái ở tiền tuyến, không sợ người ta nói mình tham ô quân lương sao?

Đánh lâu như vậy, giờ đây làm gì có lễ vật nào có thể so sánh với một hồi đại thắng để quân vương cùng các lão thần đại khai nhãn giới.

Tết năm nay, chỉ bằng một phong thư báo đã là một món quà tuyệt vời.

“Năm này trước, Bạo Phong quân đoàn, Sư đoàn 4, tổng cộng sáu ngàn tướng sỹ, cùng với 3 ngàn thần thánh kỵ sỹ đoàn của Quang Minh giáo hội trợ trận, quân ta khai thành xuất chiến, cùng địch quân chém giết sáu lần. Giết địch nhân ba ngàn, bắt hai tù binh thẩm tra, Tuy nhiên tù binh tuyệt thực, 3 ngày sau thì chết. Dưới đây là danh sách thần thánh kỵ sĩ đoàn lập chiến công cho đế quốc.”

Hạ bút - Ronstock

Nhiếp Chính vương mỉm cười, đương nhiên vì tin thắng trận, khi vừa dứt lời, toàn triều hô lớn:

- Tuyền tuyến đại thắng, Đế Quốc Vạn tuế, Nhiếp Chính vương, Bệ hạ anh minh thần vũ.

Nhất thời tiếng hô đồng thanh trong đại sảnh như ngựa hí, cạnh đó có một số người âm thầm giận chính mình phản ứng trì độn, không phải là người thứ nhất mở miệng, đang nát óc suy nghĩ xem có thể tìm được câu vỗ mông ngựa thích hợp.

Nhiếp Chính vương cao cao tại thượng nhìn đại điện mỉm cười, trong ánh mắt có chút mừng rỡ.

Đỗ Duy chuyển ánh mắt nhìn trên khuôn mặt Nhiếp Chính vương, hắn từ khuôn mặt thần hoàng tử suy ra, trong chiến báo có vấn đề…

Ra khỏi thành dã chiến ư? Ronstock luôn trầm ổn, thế nào lại làm ra chuyện mạo hiểm, Nếu hắn lúc trước mạo hiểm không tập thì đã không làm Đỗ duy giận đến đánh gãy bàn.

Người trong nghề… thật hiểu nhau a…

Đột nhiên có tiếng ho khan bên cạnh, kèm theo tiếng hỏi khẽ:

- Công tước đại nhân, tiền tuyến thắng lớn, nhìn qua hình như thấy có vẻ ngài không hân hoan a…

Đỗ Duy liếc lão quan này thần sắc thong dong, lạnh nhạt đáp:

- Đánh thắng trận đương nhiên là cao hứng, nhưng cũng không cần phải thể hiện trên mặt, sợ gì người khác không biết.

Đỗ Duy không nhịn được xúc động, nghĩ trong lòng, châm chọc đối phương một câu.

“Lão già Ronstock ở tiền tuyến dũng kháng địch quân, cuống quýt lập công, nhưng ông, thân là Tướng quân tây bắc lại không có động tĩnh gì à?”

*

Trong buổi yến tiệc.

Điểm bất đồng năm nay, vì Nhiếp chính vương muốn tạo cho nhi tử của mình chút mặt mũ, nên để hắn chủ trì điệu nhảy đầu tiên.

Vị tiểu hoàng đế có chút hài lòng, đứng lên trong tiếng nhạc êm dịu. Xung quanh vô số ánh mắt chờ mong của các tiểu thư quý tộc.

Chính hắn là hoàng đế a, hơn nữa mới mười hai tuổi, chưa từng có vị hôn phối, nếu như… thì chẳng phải là trở thành… nữ nhân cao quý nhất ư... ?

Trước đây, những ánh mắt này Đỗ Duy đã từng được hưởng thụ giờ đến phiên tiểu hoàng đế này a…

Nhưng cuối cùng, Vị tiểu hoàng đế này lại trực tiếp đến chỗ Đỗ Duy, hắn hướng tới em gái phu nhân Listeria, cô gái có trang phục kỵ sĩ. Khiêm tốn cúi chào, hữu thủ vươn ra, rất có phong đô, ngữ điệu nhẹ nhành.

- Xin mời!

Cùng lúc đó, Đỗ Duy và Garbi, hai người không tự chủ được, nhíu mày.

Garbi có chút khó chịu, tiểu tử này hoa tâm thật lớn,

Đỗ Duy nhìn thấy ý tứ trong ánh mắt tiểu hoàng đế càng chứng thực nghi vấn trong lòng. Xem ra tâm tư của đệ đệ mình với Muse không thể là hảo sự a.

Không nghĩ tới trong lúc đó, cùng mang trong lòng tâm tư, còn có Listeria phu nhân.

Vị quý phụ kiều diễm của đế quốc, thanh danh vượt xa cả chồng này, nhìn thấy bệ hạ đối với muội muội của mình mời khiêu vũ, trong lòng đã có chút lo lắng đứng lên. Người đàn bà thông minh này đã sớm nhìn ra tình ý của Gabri đối với Muse. Bản thân Trong lòng nàng cũng cực kỳ tán thành cặp đôi này.

Gabri chính là thân đệ đệ của Đỗ Duy, hai người có mối quan hệ rất thân thiết. Dựa vào quyền thế của Đỗ Duy, hơn nữa Gabri sắp thừa kế Rowling gia tộc, nhất định tiền đồ rất là sáng lạn. Tự nhiên là một hôn phối tốt của Muse. Hơn nữa, cùng với Đỗ Duy thành người một nhà, đã là lộ tuyến Listeria phu nhân đặt ra cho gia tộc mình.

Nhưng đây là bệ hạ...

Mặc dù hoàng đế có thân phận so với bá tước càng cao quý hơn nhiều. Nhưng đối với sự thông thái của Listeria phu nhân, đây vị tất đã là chuyện tốt.

Vị Listeria phu nhân này cũng là một người rất thông minh. Đỗ Duy sớm đã nhìn ra trong hoàng tộc, với Charlie vẫn còn quá nhỏ để có thể lên ngôi, mà Nhiếp Chính vương thì vẫn còn tại vị, đã để lại một mối nguy hiểm tiềm ẩn trong tương lai về tranh đoạt hoàng quyền.

Thông minh như Listeria, sao lại không nhìn ra mối nguy hiểm tương lai này? Trong hoàn cảnh này, tốt nhất là không nên thân cận quá với hoàng tộc. Kính nhi viễn chi, đó mới là thượng sách. Tránh cho trong tương lai tranh đoạt hoàng quyền, gia tộc mình không bị cuốn vào dòng suối đó.

Muse nhìn tiểu hoàng đế nhỏ bé, trên mặt không có nửa điểm vui mừng, do dự một chút, rồi chậm rãi nói:

- Xin bệ hạ thứ lỗi, ta sẽ không khiêu vũ.

Ta sẽ không khiêu vũ...

Ta sẽ không khiêu vũ…

Ta sẽ không khiêu vũ…

Tiểu hoàng đế Charlie vừa nghe lời ngày, vẻ mặt bất ngời hạ xuống, không khỏi nhìn chính mình. Ta là ai? Ta là Hoàng đế, ta là chúa tể của chúng nhân, là người trên vạn người .

Nàng can đảm cự tuyệt mình?

Sẽ không khiêu vũ? Nói đùa, với đối với lẽ nghi này các quý tộc đã có một quá trình rèn luyện, có thể nào lại không khiêu vũ?

Giờ phút này, Charlie có chút nộ hỏa.

Áp lực trong thâm tâm có chút không không chế được, không ngừng tràn lên.

Tuy nhiên, dù sao tiểu hoàng đế cũng cực kỳ thông minh, miễn cưỡng nở nụ cười thật sâu, liếc mắt nhìn quanh một cái, Charli biết cách khôn ngoan nhất lúc này là hắn mỉm cười và lắc đầu rời khỏi Muse.

Tại sao nàng cự tuyệt ta?

Nếu ta là hoàng đế chính thức, nàng dám cự tuyệt ta sao? Nàng dám sao?

Dựa theo lễ nghi, Charli vốn có thể chọn lựa bạn nhảy trong số các cô gái xinh đẹp còn lại, xung quanh có vô số cô gái nhiệt tình đưa ánh mắt mời chào. Charlie không chút quan tâm, hắn chết lặng nhìn quanh, cuối cùng cũng đi lại phía muội muội mình.

Chính là muội muội mình.

Karina có chút ngoài ý muốn, vẻ mặt nhìn ca ca mình đi tới, không đợi Charlie đưa tay mời đã đứng lên.

Chung quanh, đồng loạt tiếng thở dài, mỗi người nhớ tới, trước đây Đỗ Duy cũng mời Karina. Tuy nhiên người dạy lúc đó là sư phụ chân chính

- Anh khôngvui à?

Theo tiếng nhạc, Karina vừa nhảy với Charlie vừa ôn nhu hỏi. Muse tiểu thư có lẽ không biết nhảy thật mà.

Charlie trên mặt vẫn giữ nụ cười, ánh mắt có vẻ âm trầm. Thanh âm lạnh lùng:

- Hừ ta thật ra muốn xem nàng, đêm nay có biết nhảy hay không?

Nhiều quý tộc đều lớn tiếng trầm trồ khen hoàng đế bệ hạ nhảy rất điêu luyện.

Đỗ Duy ngồi ở ghế, ngáp một cái, động tác này cố che dấu trong lòng có tia ba động.

Phiền toái... ây za, chuyện này phiền toái đây.

Giờ phút này Nhiếp Chính vương vẫn ngồi yên, bảo trì nụ cười ưu nhã, nhưng nhẹ nhàng ho lên hai tiếng, Đỗ Duy bị thanh âm kinh động nhìn lại, thấy sắc mặt Thần Hoàng tử có vẻ tái nhợt.

Tư thế ngồi của Thần Hoàng tử cũng có chút cứng ngắc, khẽ yêu cầu tùy tùng bên cạnh đưa đến một chén trà tím.

Hai người ngồi khoảng cách không xa, Mũi Đỗ Duy lập tức ngửi ra được mùi vị nhàn nhạt quen thuộc… đích thị là mùi của Băng Tương quả.

Băng tương quả! Chính là băng tương quả. … Không thể nhầm lẫn, vì dù sao hắn là dược tề ma pháp sư.

Sau hai ngụm, thần Hoàng tử còn muốn chống đỡ, thân thể có chút không ổn, hắn vừ ngồi xuống đã muốn đứng lên, cố ý cưới đối với người bên cạnh.

- Phía sau còn có việc, ta cần đi xem xét.

Sau đó Nhiếp Chính Vương cùng tùy tùng lẳng lặng rời đi.

Đỗ Duy cẩn thận quan sát vị nhiếp chính vương sau khi rời đi, dáng đi có vẻ mệt mỏi.

Đáng tiếc, chính lúc Đỗ Duy liếc qua, lập tức có hai Ma pháp sư cung đình che bóng lưng Thần Hoàng tử.

Thần Hoàng tử như vậy rời đi, người khác không chút để ý, tuy nhiên Đỗ Duy trong lòng có chút bất an.

Hắn bệnh, thời điểm nghiêm trọng này hắn lại bị bênh?

Suy nghĩ một lúc, điệu nhảy của huynh muội Hoàng đế hoàn thành, khúc kế tiếp tính ra người chủ trì điệu nhảy phải là Đỗ Duy, tuy nhiên giờ đây Đỗ Duy ngồi xe lăn, với khuôn mặt xanh xao.

Camille Ciro, con rể lão tể tướng, bây giờ là quân vụ đại thần, mặc dù thời gian chưa lâu, tuy nhiên trong hoàn cảnh này hắn tiếp tục chủ trì điệu nhảy tiếp theo là người phù hợp nhất.

Đỗ Duy đang suy tư, từ phía sau, một thái giám đến bên cạnh và thấp giọng thưa:

- Công tước Đại nhân… Nhiếp Chính Vương điện hạ mời ngài ra phía sau nói chuyện.

À… ?

Đỗ Duy sửng sốt hồi lâu rồi gật đầu.

- Tốt, Ta đi.

Bên cạnh Garbi không rõ tình huống, đang muốn đẩy Đỗ Duy đi, thái giám kia đã thấp giọng nói, Nhiếp Chính vương phân phó chỉ một mình ngài đi thôi.

Đỗ Duy cười cười, đối với Garbi bảo: T

- Tốt, ngươi ở chỗ này, chớ chọc vào phiền toái đấy nhé.

Garbi cười, đáp lại:

- Phiền toái! Anh cho em còn là trẻ con sao.

Thái giám đẩy xe lăn cho Đỗ Duy, từ tình huống hiện tại, hắn biết những ánh mắt xung quanh nhìn hắn rời đi, có chút ái ngại, cuối cùng cũng không biết là vì cái gì.

Thân cận của Nhiếp Chính vương, Công tước Hoa Tulip quả thật không tâm thường nha, Nếu muốn đến mình, cũng không có cơ hội đâu nha…

Rời yến hội, cửa chính đóng lại, hết thảy ồn ào náo nhiệt bị ngăn lại.

Giờ phút này, xung quanh được bao bọc bởi một cỗ hàn khí.

Thái giám đẩy Đỗ Duy đi xuyên qua một dãy hành lang, trên hành lang các thị vệ gặp Đỗ Duy đều cúi đầu thi lễ.

Lạnh như thế này, Đỗ Duy chứng kiến thái giám kia quần áo có chút đơn bạc, tự hồ phát run. tùy ý cười nói.

- Thời tiết này, các ngươi cũng khổ nhỉ.

Nói rồi, từ tay móc ra một xấp ngân tệ, giúi vào tay thái giám. Thái giám này có chút kinh ngạc, cuống quýt cảm tạ, thần sắc có chút khẩn trương, hắn cũng biết Đỗ Duy là đại nhân vật, nhưng vẩy tay đã có một xấp ngân tệ như vậy khiến cho người ta kích động không thôi.

- Này, không phải chúng ta đi thư phòng hay sao?

Đỗ Duy nhìn phía trước tự hồ không quen thuộc phương hướng, hỏi thái giám.

Công tước đại nhân, Điện hạ có một số việc, xin mời ngài vào trước sau đó điện hạ sẽ đích thân tiếp kiến ngài.

Thái giám cẩn thận đáp, Đỗ Duy cũng không nhiều lời. Hắn đẩy Đỗ Duy tới một căn phòng tĩnh lặng.

Địa phương này trước đến giờ, dường như Đỗ Duy chưa từng tới, có vẻ hẻo lánh, vắng vẻ. Diện tích không quá lớn, bất quá trang hoàng hết sức hoa lệ, mặt đất trải thảm, tường dát đá xanh, tạo nên cảm giác rất là ấm áp.

Sau khi đưa Đỗ Duy đến đại điện này, tên thái giám kia khom lưng thi lễ rồi lập tức lui ra.

Đại điện này quá mức yên tĩnh, Đỗ Duy ngồi một mình ở trong này khó tránh khỏi cảm thấy có chút buồn bực. Hơn nữa, nhớ tới vừa rồi Nhiếp Chính vương sau khi vì thân thể không được khỏe rời đi lại đột nhiên muốn gặp riêng mình… hắn muốn nói gì với mình?

Hắn muốn nói với mình về chuyện gì?

Vấn đề này rất đáng để nghiền ngẫm thật kỹ!

Đỗ Duy trong lòng âm thầm tính toán. Nếu như… nếu như một lúc nữa… Hoàng tử Thần hắn, hắn liệu có thể trực tiếp nói cho mình biết về bệnh tình của hắn không?

Sẽ không… Hắn sẽ không làm thế! Bí mật lớn như vậy, hắn hẳn là sẽ không nói cho mình. Nhưng là nếu chút nữa hắn nói cho mình… mình nên ứng đối như thế nào?

Nhíu mày suy nghĩ một hồi, mà thời gian trôi so với bình thường dường như chậm hơn rất nhiều.

Đúng lúc này, vang lên một tiếng nhỏ, cửa của đại điện này bị đẩy ra. Một tên người hầu trong cung bước vào, không phải là kẻ vừa nãy đưa Đỗ Duy đến đây. Tên người hầu này trên tay bưng khay có một tách trà, còn có vài món điểm tâm, hắn nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Đỗ Duy.

Đỗ Duy nhìn lại, trong long âm thầm cảm thấy có cái gì đó quái dị và bất ổn, chỉ là nhất thời không nghĩ ra được là điểm nào.

Tên người hầu này .. phảng phất như là …

Ừm, hình như là hơi cao lớn uy vũ quá mức một chút!

Với thể cách như vậy, nếu như là một thị vệ ngự lâm quân thì ngược lại không có gì đáng kỳ quái. Nhưng đắng này, một người như vậy lại là một người hầu?

Hơn nữa, trong khi người này đặt tách trà lên bàn, Đỗ Duy vô tình nhìn lướt qua tay của hắn … xương bàn tay rất thô.

Trong nháy mắt, trong long Đỗ Duy như có ánh chớp lóe lên, lập tức bừng tỉnh!

Chính là trong một nháy mắt đó!

Tên người hầu kia đặt chén trà xuống rồi, nhưng lại dột nhiên thuận tay luồn xuống dưới, rồi từ dưới bàn rút ra một thanh trủy thủ sang choang. Cổ tay hơi động, thủ pháp vô cùng cao minh. Đã thấy thanh chủy thủ hung hăng đâm về phía ngực Đỗ Duy.

Lúc này khoảng cách giữa hai người quá gần, tên người hầu kia đứng chỉ cách Đỗ Duy không tới nửa bước! Cự ly ngắn như vậy, công kích lại cũng đột nhiên như vậy, nhát đâm này quả thực cực kỳ hung hiểm! Hơn nữa, thanh chủy thủ sang choang kia còn ánh lên một màu lam quỷ dị, hiển nhiên là đã bôi thuốc độc.

Người hầu kia than thủ rất nhanh nhẹn, động tác mang teo một cảm giác vô cùng mạnh mẽ. Mà cũng trong một chớp mắt đó, trên chủy thủ bạo phát ra một đoàn quang mang màu bạc.

Đấu khí! Cao cấp võ sĩ!

Thích khách!

- Phặc!

Bạn đang đọc Ác Ma Pháp Tắc của Khiêu Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự