Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 656 Bí mật của Deron

Bạn đang đọc Ác Ma Pháp Tắc của Khiêu Vũ

Phiên bản Dịch · 4505 chữ · khoảng 16 phút đọc

Sư thứu rốt cuộc là cái loại gì?

Nếu ngươi hỏi bất cứ người nào trên Roland đại lục vấn đề này, như vậy đáp án ngươi nhận được đại khái đều là: một loại ma thú hung mãnh tàn bạo, còn có uy lực cường đại, đồng thời thích quần cư.

Đáp án này đơn giản mà dễ hiểu.

Nhưng… như một vĩ nhân đã từng nói, nếu ngươi muốn chinh phục một người, ngươi phải hiểu rõ về người đó!

Kakalot, một võ giả thanh niên mới hai mươi ba tuổi, hắn rất cương trực, có phần đơn thuần. Nhiệt huyết thanh niên, tính cách quật cường chấp nhất, ân oán phân minh - Theo tiêu chuẩn của Đỗ Duy, hắn khá thích loại người như vậy.

Còn tội danh ám sát một thống lĩnh phòng thủ của một thành thị địa phương… Tội danh như vậy trong mắt Đỗ Duy cũng không tính là gì, dù sao hắn cũng vì báo thù.

Điều này rất dễ hiểu: sư phụ của Kakalot có công ơn nuôi dưỡng hắn như cha mẹ, thù giết cha không đội trời chung, vì thù hận mà liều mạng… ám sát một viên quan quân như thổ hoàng đế ở một địa phương của đế quốc, vậy cũng cần phải có dũng khí không nhỏ.

Hoàn toàn ngược lại, nếu Kakalot không làm như vậy, để mặc cho sư phụ có ơn dưỡng dục với mình bị người ta mưu sát mà hắn lại coi như không, cái gì cũng không làm…

Nếu hắn là người tính tính bạc bẽo như vậy, Đỗ Duy sẽ không chút do dự một cước đá hắn đi.

Bây giờ thì sao… Đỗ Duy rất vừa lòng, ít nhất nhân tuyển này khiến Đỗ Duy cảm thấy tương lai đủ để đảm nhiệm thủ lĩnh của kỵ sĩ đoàn thanh kiến Roland.

Cho nên Đỗ Duy mới có thể bỏ nhiều công sức ra tìm hiểu lai lịch của hắn như vậy, lại thêm tiết mục vừa đấm vừa xoa hôm nay… Hắn muốn thử chinh phục thanh niên này, có được lòng trung thành của hắn.

Muốn chinh phục một người trước tiên ngươi phải hiểu rõ về người đó.

Phương diện này Đỗ Duy làm rất tốt.

Mà chuyện vui ngoài ý muốn thì… chính là Sư thứu!

Khác với người ở thế giới này, thế giới này mặc dù có nhiều mặt rất thần kỳ - tỷ như văn hóa ma pháp, nhưng ở nhiều mặc trong mắt Đỗ Duy vẫn còn rất lạc hậu, thậm chí là ngu muội.

Nhất là đối với một số nhận thức của con người đối với tự nhiên lại bị tô lên một màu sắc huyền bí, đặc biệt là đối với những ma thú cường đại, chúng bị truyền tụng thành một câu truyện truyền kỳ.

Mà suy nghĩ trong lòng Đỗ Duy lại đơn giản hơn nhiều, mọi sinh vật cho dù là đáng sợ và cường đại như Sư thứu thật ra đều không thần bí.

Nếu ngươi muốn chinh phục chúng đầu tiên ngươi phải hiểu rõ về chúng đã!

Sư thứu chưa từng bị thuần phục, trong mắt Đỗ Duy đó là vì thế giới này loài người chưa bao giờ thực sự hiểu rõ về sinh vật này.

Mặc dù trong thế giới này đám người duy nhất có thể khống chế ma thú là ma pháp sư…

Nhưng ma pháp sư có được ma pháp lực mạnh mẽ, khi đối mặt với ma thú bọn họ không cần đi “thuần phục” chỉ cần đánh gục chúng sau đó dùng ma pháp ký kết linh hồn khế ước là có thể khiến ma thú biến thành ma sủng của mình.

Có ma pháp rồi, ai lại đi làm việc của thuần thú sư (người nuôi thú) chứ? Thật giống như trước mặt ngươi rõ ràng có một chiếc thang máy có thể đi lên tới tầng đỉnh, ngươi sẽ đi cầu thang bộ sao?

Việc này tạo thành một tình huống rất thú vị: người có bản lãnh thuần phục như vậy có thể dùng ma pháp trực tiếp hoàn thành công việc này, còn những người khác muốn thuần phục chúng song lại không có năng lực làm được như vậy.

- Sư phụ của ta cũng từng mê muội đối với Sư thứu như vậy.

Lời nói của Kakalot mang theo vài phần đau thương:

- Người từng nói cho ta những chuyện người từng trải qua. Người thích những sinh vật hung mãnh và cường đại như vậy, muốn hiểu rõ về chúng, muốn đến gần chúng… Trong mắt những người khác đây có thể coi là một loại bệnh tâm thần hay một hành vi tự sát. Vì nếu ngươi dám đến gần chúng, tám chín phần mười là sẽ bị chúng giết chết.

- Ta có thể hiểu được suy nghĩ của hắn.

Thanh âm của Đỗ Duy đầy vẻ chân thành:

- Người khác sẽ cho sư phụ của ngươi là người điên nhưng ta thì không.

Những lời này của hắn khiến trong lòng Kakalot nảy sinh hảo cảm… vì khi sư phụ hắn nói những điều này khuôn mặt rất bất đắc dĩ, hiển nhiên sư phụ đã phải chịu đựng vô số những lời trêu chọc, những ánh mắt khinh thường. Trong mắt người khác, hắn là một người điên.

Nhưng Đỗ Duy lại có thể hiểu.

Người thế giới này không hiểu, nhưng kiếp trước Đỗ Duy lại ở thế giới khác.

Đỗ Duy hiểu trên thế giới có rất nhiều người với những nghề nghiệp khiến họ luôn luôn hứng thú đối với các loài sinh vật, muốn hiểu rõ về chúng. Kiếp trước Đỗ Duy rất thích xem chương trình: “Tạp chí địa lý quốc gia”.

Trong mắt của hắn, vị sư phụ của Kakalot hiển nhiên là người như vậy, mặc dù người như vậy sẽ bị người trong thế giới Roland đại lục này xa lánh, nhưng đam mê thiên nhiên, muốn hiểu rõ thêm về những sinh vật trong thiên nhiên cũng không phải bệnh tâm thần.

- Sư thứu là sinh vật quần cư nên muốn bắt chúng rất khó… vì chúng gần như không bao giờ hoạt động muột mình. Mà nếu ngươi muốn quan sát cẩn thận chúng, ngươi chỉ có thể mạo hiểm sinh mạng của mình, tiến vào đầm lầy phía nam sau đó tới gần đám Sư thứu, hơn nữa lúc nào cũng phải cẩn thận, không để bị phát hiện nếu không kết thúc của ngươi sẽ là bị xé thành từng mảnh nhỏ!

Khi Kakalot nói những lời này hắn thật chăm chú. Điều khiến Đỗ Duy có một cảm giác cổ quái là những lời của tiểu tử này dường như… dường như không phải lão sư của hắn trải qua mà chính hắn cũng đã tự mình thể nghiệm qua.

- Khi sư phụ còn trẻ từng làm một ma pháp học đồ trong một thời gian ngắn. Mặc dù không lâu sau người cũng nhanh chóng phát hiện mình không có thiên phú ma pháp, cho nên người bỏ ma pháp chuyển qua học võ kỹ. Nhưng thời gian làm ma pháp học đồ cũng đem tới cho người rất nhiều trợ giúp, khiến cho người khi tiến vào đầm lầy phía nam có thể nhận rõ rất nhiều thực vật nguy hiểm có độc… Kỹ năng này giúp người rất nhiều, hơn nữa khi người ở trong dong binh đoàn cũng vô cùng hữu dụng! Người cũng đọc qua rất nhiều ma pháp điển tịch chỉ có ma pháp sư mới đọc… Những cuốn sách này người bình thường không đọc được, tỷ như… “Hình ảnh của ma thú trên đại lục.”

Kakalot nhỏ giọng nói:

- Sư phụ nói cho ta, khi người đọc qua quyển sách này người vẫn còn trẻ, còn đang là ma pháp học đồ, cho nên khi người trở thành dong binh người hiểu rõ về ma thú hơn hẳn so với những dong binh khác vì những người khác chỉ dựa vào kinh nghiệm còn người lại có nhiều chỗ dựa hơn.

- Tiếp tục nói đi.

Đỗ Duy gật đầu.

Mà lúc này, Deron lại đột nhiên đứng lên, thong thả bước vài bước trong phòng rồi lại đột nhiên mở miệng cười nói:

- Được rồi, các ngươi cứ từ từ nói chuyện nhé, ta không thấy hứng thú gì với chuyện này.

Nói xong hắn bước về phía cửa.

- Deron các hạ.

Đỗ Duy nhíu mày, kỳ quái liếc mắt nhìn Deron:

- Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy hứng thú gì sao?

- Công tước đại nhân của ta ơi.

Deron mỉm cười:

- Ta chỉ là một hội trưởng của Hiệp Hội kỵ sĩ mà thôi. Giờ khiến ta hứng thú chỉ có… kiếm tiền. Các ngươi nói dong binh cũng được, Sư thứu cũng thế hay là thứ gì khác cũng tốt, hứng thú của ta đều không lớn… Hơn nữa, ta không muốn vướng vào phiền toái, ta nghĩ ngươi hẳn hiểu ý của ta. Ta biết dụng ý của ta khi ngươi để ta ở cạnh tiên tiểu tử này. Được rồi, ta với quyền của hội trưởng Hiệp Hội kỵ sĩ sẽ ban cho hắn một thân phận kỵ sĩ, để cho hắn tiến vào kỵ sĩ đoàn Thanh kiếm Roland. Chỉ cần ngươi cảm thấy ổn vậy ta cũng tán thành. Nếu hắn có thể thắng lợi trong trận chung kết kể cả ngươi đề nghị hắn làm đoàn trưởng ta cũng không ý kiến… Ta nghĩ ngươi muốn ta làm hẳn là việc này.

Đỗ Duy càng thêm nghi hoặc.

Tên Deron này không hứng thú gì với Sư thứu sao?

- Ta chỉ không muốn gặp phiền toái thôi.

Deron thản nhiên nói:

- Ta thích cuộc sống thanh thản, rượu ngon, kim tệ, nữ nhân, sau đó sống yên ổn vài chục năm. Những chuyện khác ta không muốn đụng vào, đơn giản vậy thôi.

Vừa nói, hắn vừa như chạy trốn, không ngờ lại không đợt Đỗ Duy nói gì đã chạy mất.

Phản ứng của hắn khiến Đỗ Duy trong lòng rất nghi hoặc, bất quá giờ hắn còn muốn nghe xong câu chuyện của Kakalot nên tạm thời chỉ có thể bỏ nghi hoặc về Deron sang một bên.

Deron đi ra cửa phòng còn rất cẩn thận đóng cửa lại.

Sau đó vị hội trưởng Hiệp Hội kỵ sĩ này đi xuống cầu thang, nhìn lão Dofe đang quét rác trên đó.

- Sao ngươi lại đi ra?

- Phiền phức.

Deron lắc đầu thở dài sau đó đặt mông ngồi trên bậc cầu thang:

- Lão Dofe thân ái, ta rất lười, vô cùng lười… Ngươi hiểu rõ tính ấy của ta mà, ngươi thấy đấy, ngay cả mũi thương Ronkinus ta cũng tùy tiện đưa tên Đỗ Duy kia, còn chuyện gì có thể khiến ta hứng thú? Ta không muốn quản những chuyện khác… Chỉ cần bảo hộ tốt cho Hiệp Hội kỵ sĩ, không để nó đóng cửa, coi như không làm sư phụ ta thất vọng là được, những chuyện dư thừa ta không muốn động đến.

Lão Dofe chăm chú nhìn Deron, khác với trước dây, lần này lão không quay ra mắng Deron cũng không dùng những lời nói cay độc khích hắn - vì hắn thấy chút xa cách trong mắt Deron.

Nhẹ nhàng buông cây chổi xuống, lão Dofe đi tới bên người Deron, chậm rãi ngồi xuống. Bàn tay khô gầy khẽ vỗ vỗ lên đầu gối hắn, một lát sau lão mới chậm rãi nói một câu:

- Ta già rồi.

- …

Deron liếc mắt nhìn lão Dofe than:

- Ta biết ngươi đã già. Nếp nhăn trên mặt ngươi quả thực như da bánh mì để qua đêm.

Lão Dofe lại chẳng hề quan tâm tới câu châm chọc đó, giọng nói ôn hòa dị thường, quay sang nhẹ nhàng nói với Deron một câu:

- Nhưng ngươi vẫn chưa già.

Lời nói của lão ẩn chứa rất nhiều ý tứ, song Deron vẫn có thể nghe ra.

Deron suy nghĩ một lát rồi đột nhiên thở dài gật đầu:

- Ta hiểu ý của ngươi. Dofe… Nhưng trên thế giới này sớm đã không còn ‘kỵ sĩ’ nữa rồi! Những thứ như vậy sớm đã chết sạch, đã tuyệt chủng rồi! Nhưng ta lại phải tuân thủ lời thề nghiêm ngặt của mình, trước lúc chết khiến cái chỗ này không đóng cửa, coi như không khiến sư phụ thất vọng. Ngoại trừ nó ra những chuyện khác ta không muốn nghĩ tới, vì thế giới này đã không phải thời đại của kỵ sĩ nữa rồi!

- Nhưng Đỗ Duy xuất hiện.

Lời nói của lão Dofe rõ ràng mang theo thâm ý:

- Ta biết mặc dù miệng lưỡi ngươi cứng rắn nhưng ngươi đã thực sự động tâm. Ta có thể nhìn ra được… Ha ha! Tiểu tử, đừng quên ta đã coi ngươi từ lúc ngươi còn cởi truồng đấy! Ta có thể thấy lòng ngươi đang dao động. Miệng thì lúc nào cũng nói không muốn quản, cái gì cũng kêu không muốn tham gia… Nhưng ta vẫn cảm giác được, ngươi gần đây luôn lặng lẽ quan sát vị công tước hoa Tulip đại nhân đó.

Deron im lặng. Tên gia hỏa luôn cợt nhả này giờ sắc mặt lại đầy vẻ nghiêm túc.

- Nói thật… Mới đầu ta cũng không thích tên công tước Hoa Tulip đó, ta cho rằng tên tiểu tử đó mới chừng ấy tuổi, hơn nữa lại thành danh khi đang trai trẻ phân nửa là chẳng có bản lãnh gì, tới phần chấn hưng Hiệp Hội kỵ sĩ ta cũng cho là hắn bốc phét thôi. Hơn nữa… Chúng ta cũng biết hắn làm chuyện này là có mục đích khác.

Lão Dofe vừa nói vừa nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu gối Deron:

- Nhưng rốt cuộc chúng ta đều không thể không thừa nhận hắn làm rất không tồi! Thậm chí biểu hiện của ngươi cũng khiến ta cảm giác được ngươi đã không còn tuyệt vọng như trước nữa, tiểu tử đó đã đem tới hy vọng cho ngươi!

- Vậy còn ngươi?

Deron đột nhiên chăm chú nhìn lão bộc của mình:

- Dofe! Ngươi cả đời không kết hôn, không sinh con! Ta cũng hiểu là ngươi, ngươi cố ý! Ngươi muốn cho huyết mạch của mình dừng ở đời này! Không hy vọng sứ mạng trầm trọng đó vĩnh viễn áp chế trên đôi vai dòng họ! Ta cũng như ngươi thôi! Ta cũng hiểu… chúng ta đã chịu đựng quá lâu rồi! Đây quả thực là một truyện cười! Ngươi xem bên ngoài, trên đường không ai còn nhớ tới những thứ đó nhưng chúng ta lại đời đời tuân thủ lời thề. Vì trung thành, vì sứ mạng! Cút mẹ nó đi! Biến mẹ nó đi! Những thứ đó đã sớm thối nát rồi, đã hoàn toàn thối nát rồi! Đã kết thúc rồi!

- Cho nên ngươi cũng không kết hôn, mặc dù ngươi từng có nhiều nữ nhân như vậy nhưng lại không có một hậu đại nào thừa kế huyết thống của ngươi.

Lão Dofe chớp mắt, mỉm cười nhìn Deron:

- Ngươi cũng hy vọng huyết mạch của mình ngừng ở đây phải không.

Deron cúi đầu, hắn ngơ nhác nhìn tro bụi bám trên bậc cầu thang, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói:

- Có lúc ta thực sự hy vọng năm đó lão đầu tử trước khi chết không nói cho ta bí mật đó.

- Ta hiểu.

Deron vẫn cúi đầu, thanh âm của hắn như đang trong mộng:

- Giờ nhớ lại, ta thực hận người. Tại sao người phải chết lại còn trước khi chết nói cho ta hay, ta thật ra là một đứa con tư sinh của người. Hừ, ta gọi người là sư phụ mười mấy năm, tôn kính người mười mấy năm để rồi người nói cho ta hay ta thật ra là con của người… Nếu người đã dấu ta nhiều năm vậy sao không đem bí mật đó vào trong mộ đi, sao lại muốn nói ra trước khi chết! Nếu người không nói ta cũng sẽ như những đệ tử khác, không phải gánh những chuyện nhàm chán này trên vai, không cần vì một chuyện vốn không có hy vọng thành công mà đau khổ chờ đợi cả đời!

- Bởi vì…

Lão Dofe siết chặt những ngón tay đang đặt trên đầu gối của Deron, siết rất chặt:

- Những sư huynh đệ kia của ngươi có thể bỏ đi vì chúng chỉ là đệ tử của lão già đó thôi, còn ngươi, ngươi là con hắn! Trên người ngươi dòng máu của hắn đang chảy, dòng máu của gia tộc! Tin ta đi, ta hiểu cảm thụ của ngươi, ngươi xem, cuộc đời ta không phải cũng như vậy sao.

- Ngươi chọn kết thúc huyết mạch của mình, lựa chọn của ta cũng như ngươi.

Deron thản nhiên nói.

- Nhưng ta vẫn cảm thấy ngươi khác với ta.

Lão Dofe cười cười nói:

- Đừng tưởng ngươi ngụy trang tốt, ta vẫn cảm thấy ngươi thật ra không tuyệt vọng.

- Đùa cái gì thế!

Deron đột nhiên cười ha hả, chỉ tay vào lão Dofe nói:

- Ta không ngu! Công thành thân thoái, ẩn mình vào thế gian, yên lặng thủ hộ thế giới này, một khi nguy hiểm tới, tiếng kèn vang lên lại mang theo vinh quang vô tận, dùng huyết mạch được truyền thừa nhiều thế hệ để bảo vệ lời thề, bảo vệ thế giới này. Lão Dofe thân ái của ta ơi, lời thề này thúc thanh niên ngươi từng thề qua, giờ chúng ta đều biết mà! Thế giới này không cần chúng ta bảo vệ! Không cần chúng ta đứng trong bóng tối đợi lời ‘triệu hồi’ kia! Tiên sư nó! Cút mẹ nó đi! Ai sẽ tới triệu hồi chúng ta? Ta thậm chí nghi ngờ mười hai huyết mạch ban đầu kia giờ có lẽ đã sớm tuyệt chủng! Không chừng chỉ còn lại hai chi cuối cùng là ta và ngươi! Triệu hồi sao? Ai sẽ tới triệu hồi chúng ta? Chẳng lẽ là Aragon bệ hạ chui từ trong mộ ra gọi chúng ta? Hay chẳng lẽ Messi trong truyền thuyết kia một ngày nọ đột nhiên theo tia chớp từ trên trời giáng xuống đứng trước mặt chúng ta nói: “Hô, tới đây đi, chúng ta đi bảo vệ hòa bình thế giới!”

- Ồ, chắc là thế!

Nói xong những chữ cuối cùng, thanh âm Deron mang theo vẻ phẫn nộ và trào phúng rõ ràng!

- Chú ý cách ăn nói của ngươi, Deron thân ái.

Lão Dofe đột nhien lộ vẻ tức giận:

- Cho dù trong lòng ngươi buông tha, không tin tưởng lời thề đó nữa ta cũng không trách ngươi vì ta cũng sớm không tin rồi… Nhưng ngôn ngữ của ngươi không thể bất kính với Aragon bệ hạ và Messi! Mỗi hậu duệ của thành viên trong kỵ sĩ đoàn thánh Roland đều phải có tôn trọng tối thiểu như vậy!

- Kỵ sĩ đoàn thánh Roland!

Deron cười như đang khóc:

- Đúng vậy, kỵ sĩ đoàn thánh Roland vĩ đại theo hoàng đế bệ hạ khai quốc, chiến công hiển hách tiếng tăm lừng lẫy, kỵ sĩ đoàn mạnh mẽ nhất thần bí nhất trong sử sách! Nhưng giờ đây tổ chức vĩ đại đó chỉ sợ cũng chỉ còn hai người chúng ta thôi. Ngươi thì làm gì? Dofe? Ngươi ngày ngày quét rác trong sân rồi lại sang phòng bếp nấu cơm? Còn ta thì sao, ta trà trộn trong ổ yêu tinh kinh tởm nhất ôm những kỹ nữ đáng khinh đó sống mơ mơ màng màng… Chúng ta có thể làm gì? Bảo vệ hòa bình thế giới sao? Đúng là trò cười!

Lão Dofe thở dài, ánh mắt càng hiền từ.

- Ngươi… đang tức giận.

Lão Dofe thở dài.

- Tất nhiên… Ta đang tức giận.

Deron rốt cuộc cũng bình tĩnh trở lại, thở dài:

- Thật ra ta đã qua giai đoạn phẫn nộ rồi, Những năm trước ta đều rất khó chịu… Đều nhờ tên Đỗ Duy đó, hắn đột nhiên chạy tới, đột nhiên cho chúng ta một tia hy vọng… Song, một tia hy vọng đó lại khiến những kẻ chết lặng vì tuyệt vọng như chúng ta không biết phải theo hướng nào.

Nói xong, Deron đột nhiên làm mặt quỷ với lão Dofe:

- Ngươi cũng đừng nói ta, lão Dofe! Đừng cho là ta không biết trong lòng ngươi cũng bắt đầu rục rịch! Ta từng thấy, mỗi ngày, lúc nửa đêm ngươi lén lút lau thanh kiếm đã rỉ sét mấy chục năm của mình!

Lão Dofe cũng im lặng suy nghĩ một lát, nét mặt già nua của hắn hiện vẻ bất đắc dĩ:

- Không sai, đều do tên tiểu tử Đỗ Duy kia, hắn mang tới cho chúng ta cảm giác không biết theo ai.

- Có lẽ vậy.

Deron đứng dậy, vẻ tươi cười có hắn mang theo chút hoang đường:

- Cũng có lẽ… có lẽ đúng như lời ta nói, có lẽ sẽ có một ngày đế quốc gần như bị hủy diệt sau đó Aragon bệ hạ đột nhiên từ trên trời giáng xuống xuất hiện trước mặt chúng ta, ngoắc ngoắc ngón ta với chúng ta, uy nghiêm nói với chúng ta: “Tới đây đi, kỵ sĩ thánh Roland trung thành của ta.” Cùng ta chiến đấu, cùng ta đi bảo vệ hòa bình thế giới!” Ha ha ha ha ha ha ha ha...

- Có lẽ đó không phải một chuyện cười…. Có lẽ nó sẽ xảy ra thật.

Lão da Phu trợn mắt nhìn:

- Xem ra hai người chúng ta cũng điên rồi… Được rồi, chúng ta hẳn nên ngừng uống rượu thôi.

Có lẽ… Đó thực sự không phải một chuyện cười… Nhưng, chỉ có tương lai mới có thể có đáp án.

*

- Muốn chinh phục Sư thứu đầu tiên phải hiểu rõ chúng.

Trong phòng Đỗ Duy vẫn còn nghe Kakalot kể chuyện - Đáng tiếc là công tước đại nhân của chúng ta lại không biết mình bỏ lỡ đoạn đối thoại của hai tên hỗn đản một lớn một nhỏ trên bậc cầu thang, cũng bỏ lỡ một chuyện thú vị.

Kakalot vẫn còn tiếp tục nói về Sư thứu:

- Sư phụ ta sau nhiều năm cố gắng, người tham gia một dong binh đoàn, trong một lần tiến vào đầm lầy phía nam, trong quá trình mạo hiểm, người khác với những dong binh khác, họ thì đều cố gắng săn bắt nhưng ma thú cấp thấp còn sư phụ lại chẳng mấy hứng thú với chúng. Người dành phần lớn tinh lực vào việc tìm kiếm Sư thứu. Kết quả… Những dong binh khác đều thắng lợi trở về còn sư phụ của ta lại thu hoạc rất ít, việc này khiến nhiều năm sau khi người hồi hương cũng chỉ có rất ít tài sản trong tay. Dẫu vậy cả đời người đều trầm mê trong chuyện này, cho tới một năm nọ… Đợt mạo hiểm cuối cùng của Hồng Tuyết dong binh đoàn!

Đỗ Duy hít một hơi thật sâu:

- Sư phụ ngươi phát hiện điều gì?

- Người phát hiện… Sư thứu có thể được thuần dưỡng!

Câu nói của Kakalot khiến Đỗ Dung đứng bật dậy.

- Trong bút ký của sư phụ, từ khi khai quốc từng có hành động bắt giữ Sư thứu quy mô lớn. Aragon đại đế vĩ đại mang theo kỵ sĩ đoàn thánh Roland vô địch tiến vào đầm lầy phía nam, với thực lực cường đại của bọn họ bắt giữ một đám Sư thứu rồi trở về muốn tiến hành thuần hóa, song lại chỉ thu được thất bại…

Kakalot chậm rãi nói:

- Sư phụ từng nghiên cứu kỹ chuyện đó.

Đỗ Duy giật mình, xem ra không chỉ có mình đọc qua những lời đồn đại.

- Nhưng cuối cùng khai quốc hoàng đế bệ hạ thất bại vì người không biết tập quán sinh hoạt của Sư thứu, hay nên nói người không biết làm sao để nuôi Sư thứu con! Chúng ta cũng biết muốn thuần hóa dã thú tốt nhất nên bắt đầu từ khi còn nhỏ! Vì những dã thú trưởng thành đã có tính cách rất khó bị thuần hóa còn những con thú con chỉ là một tờ giấy trắng!

Kakalot nói tới đây bèn mỉm cười:

- Nhưng khai quốc hoàng đế bệ hạ bắt những Sư thứu trưởng thành về đều không cách nào thuần phục, ngay cả những thú con cũng nhanh chóng chết mất. Nghe nói là do những Sư thứu này tuyệt thực mà chết! Bọn chúng không ăn gì, bất cứ thứ thịt gì người nuôi cố gắng chu cấp cũng đều không ăn. Đám Sư thứu con toàn bộ đều chết đói.

- Từ đó, mọi người đều cho rằng Sư thứu không cách nào thuần hóa được, cho dù ngươi có bắt được chúng cũng cũng sẽ tuyệt thực mà chết, chúng cũng có trí tuệ nhất định. Nhưng sư phụ năm đó lại có một nghi vấn, cho dù là Sư thứu trưởng thành có trí tuệ cố ý tuyệt thực mà chết nhưng sao thú con cũng tuyệt thực? Cho dù Sư thứu là sinh vật trí tuệ nhưng thú con có hiểu gì đâu sao lại “đồng loạt” tuyệt thực được?

- Cho nên phương hướng nghiên cứu của sư phụ ta đặt ở thú con! Ý nghĩ của người giống với đa số tuần thú sư trên thế giới, muốn thuần phục dã thú phải bắt đầu từ thú con! Mà người đưa ra một phỏng đoán của mình: năm đó những ấu thú mà Aragon bệ hạ bắt về hoàn toàn không phải cố ý tuyệt thực mà chết mà là do Aragon bệ hạ không hiểu làm thế nào để nuôi dưỡng Sư thứu con! Bọn họ dùng sai cách nên Sư thứu còn nhỏ mới không chịu ăn gì, toàn bộ chết đói!

Đỗ Duy dần dần kích động:

- Sư phụ ngươi đã tìm ra cách?

- Tạp Kakalot sắc mặt lộ vẻ sầu thảm nhưng rốt cuộc vẫn nói ra đáp án mà Đỗ Duy mong muốn:

- Đúng vậy, người tìm được! Nhưng… cũng chính nó đem tới cho người vận mệnh bi thảm.

Bạn đang đọc Ác Ma Pháp Tắc của Khiêu Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự