Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 651 Lựa chọn của Gabri.

Bạn đang đọc Ác Ma Pháp Tắc của Khiêu Vũ

Phiên bản Dịch · 6384 chữ · khoảng 23 phút đọc

Lúc nhắc về lễ trưởng thành, thần sắc của Gabri vẫn bình thản, nhưng khi nói đến “vị hôn thê” này, Gabri đã có vài phần mất tự nhiên, hắn tựa hồ cố ý liếc mắt nhìn huynh trưởng của mình, thay đổi chủ đề:

- Ta nghe nói, huynh đã giết một tên Thần Thánh kỵ sĩ, hơn nữa còn là đại kỵ sĩ trưởng.

Gabri nhìn sắc mặt của Đỗ Duy.

Đỗ Duy khẽ nhíu mày, sau đó mới cười nói:

- A, tin tức truyền đi nhanh vậy à?

Gabri thở dài, thoáng có chút lo lắng:

Huynh, ta biết tính của người, làm chuyện gì đều có đạo lý của mình. Cho nên mặc kệ huynh đã làm gì, ta đều sẽ đứng ở phía huynh… Nhưng huynh đừng quên, mẫu thân của chúng ta là một tín đồ thành kính của giáo hội. Biết được tin tức kia, mẫu thân rất buồn.

Đỗ Duy suy tư một lát, đột nhiên cười lạnh:

- Hừ, giáo sở của giáo hội ở Rowling bình nguyên đã chạy đến nói nhảm gì ở đấy?

- … Giáo sở ở Prescott hành tỉnh đã hành động trước khi ta rời đi, đã tới nhà một lần trên danh nghĩa là tặng ta vài món lễ vật, chúc mừng ta sắp tổ chức lễ trưởng thành, nhưng … khẳng định là đã cố ý đem một chút chuyện thông qua đám người hầu truyền tới tai mẫu thân.

Đỗ Duy hắc hắc cười lạnh:

- Những tên thần côn này luôn thích trò “ám chiêu”.

Hắn liếc mắt nhìn đệ đệ:

- Ngươi đã làm thế nào?

Trong ánh mắt Gabri lộ ra một tia cương nghị:

- Còn có thể làm thế nào? Trước khi đi ta đã cho quản gia đem chặt đứt chân và đuổi cổ ra đường những tên người hầu nói láo với mẫu thân, sau đó nói cho mẫu thân biết, hoàng quyền cùng thần quyền cho tới bây giờ vẫn còn đấu tranh gay gắt, bây giờ nhà chúng ta đã gắn bó với hoàng thất, có một số việc không thể không làm. Còn về phần giáo hội của Prescott hành tỉnh… ta đã hạ lệnh giảm 50% thuế cống hiến tôn giáo, khiến cho bọn người kia không dám chạy đến đế đô mà cáo trạng.

Đỗ Duy cười cười, đối với sự trưởng thành của đệ đệ rất vừa lòng. Dù sao, tương lai muốn quản lý gia tộc Rowling cũng không thể là một con cừu ôn nhu, mà phải là một con sư tử có gan tiêu diệt tất cả những sự khiêu khích trên lãnh địa của mình!

- Được rồi, sau khi lễ trưởng thành của ngươi tổ chức, có hai kiện đại sự: một là chuyện gia đình, cho ngươi đám cưới với vị hôn thê của ngươi, chuyện thứ hai … chính là tiền đồ của ngươi. Dựa theo truyền thống xưa nay, người thừa kế gia tộc Rowling đều vào quân đội, ngươi có ý kiến gì không?

Hai huynh đệ ngồi trên lưng ngựa vừa đi vừa nói. Sau khi Đỗ Duy đưa ra vấn đề, Gabri cũng không lập tức trả lời, mà cúi đầu trầm mặc một hồi lâu, sau đó khi hắn ngẩng đầu lên, trên gương mặt thiếu niên tràn đầy vẻ chân thành:

- Ca ca, huynh hy vọng ta sẽ đi đâu?

Đỗ Duy sửng sốt, hắn nhìn người đệ đệ đã trưởng thành của mình, mỉm cười nói:

- Ngươi đã trưởng thành, không phải chuyện gì cũng là do ta an bài, ngươi hẳn là có chủ trương của bản thân. Ta chỉ có thể cho ngươi một ít ý kiến, cũng không có thể giúp ngươi quyết định gì cả.

Vừa nói, Đỗ Duy dừng ngựa, nhìn đệ đệ đang ngồi thẳng trên lưng ngựa một chút, đột nhiên cười cười rồi tiện tay cởi áo choàng của mình xuống mặc vào cho Gabri, ôn nhu nói:

- Đế đô dù sao cũng không phải như phương nam, buổi tối trời rất lạnh, ngươi mặc thêm cái này vào đi.

Gabri nhìn gương mặt của ca ca, hai huynh đệ tướng mạo có năm, sáu phần tương tự. Nhưng nếu so sánh thì trái lại, kẻ mới mười bốn tuổi như Gabri đã có chút phong phạm truyền thống của gia tộc Rowling là cường tráng. Hình dáng khuôn mặt cũng sắc sảo một chút, thậm chí mới gần mười lăm tuổi mà trên mặt đã có một ít lông tơ nhàn nhạt như một chòm râu mềm mại. Trái lại Đỗ Duy, trưởng tử của gia tộc Rowling, tựa hồ so sánh với đệ đệ của mình lại gầy hơn một chút, bả vai cũng không rộng như Gabri.

Từ điểm đó xem ra, sau khi Gabri lớn lên, chỉ sợ so với Đỗ Duy hay Raymond bá tước còn có phần hình tượng của một võ tướng đế quốc hơn.

Ngược lại Đỗ Duy, lại trông giống như một quan văn.

Sau khi nhìn vào hai mắt ca ca, Gabri không chút do dự đem áo choàng khoác vào. Đỗ Duy vừa lòng cười cười:

- Tốt lắm, nói đi, ngươi có ý kiến gì không! Ngươi cứ nói với ta trước, dù sao bây giờ ta cũng là người có chút địa vị, ngươi muốn làm gì ta sẽ để cho ngươi như ý nguyện.

- Ta muốn vào quân đội, muốn điều binh khiển tướng, cho dù khởi đầu có là quân cấp thấp đi nữa cũng được, giống như phụ thân năm đó vậy.

Thanh âm của Gabri rất kiên định:

- Ta không muốn trực tiếp vào trong Thống soái bộ làm việc như một văn chức quân nhân, như vậy thật không có ý nghĩa.

- Đi quân đội làm quân cấp thấp?

Đỗ Duy do dự một lát rồi không nói gì thêm nữa.

Hai huynh đệ đều bảo trì trầm mặc, nhưng Gabri lại ngẫu nhiên thỉnh thoảng lén đánh giá Đỗ Duy, nhìn ánh mắt Đỗ Duy đang biến hóa, trong lòng cũng có chút thấp thỏm, không biết ca ca có thể duy trì quyết định của mình hay không.

Hắn lựa chọn như vậy thật ra cũng có nguyên nhân. Phụ thân của bọn họ, Raymond bá tước quá cố năm đó sau khi trưởng thành đã trực tiếp lấy thân phận bá tước gia nhập vào quân đội của đế quốc, mà không lựa chọn làm văn chức trong thống soái bộ, trực tiếp tiến vào quân đoàn Bạo Phong tại phương bắc, sau đó làm quân cấp thấp ba năm, từ từ thăng tiến, tiếp đó lên chức đội trưởng, sau ba năm nữa thì rốt cục đã được làm thống lĩnh quân.

Đương nhiên, tốc độ thăng quan như thế quả thật là nhanh như hỏa tiễn, dù sao thân phận của hắn cũng là người thừa kế của Rowling gia tộc. Có thể quyết định như vậy, đã xem như rất hiếm thấy trong các quý tộc đương thời, bởi vì đa số các nhà giàu có quý tộc đều sẽ không đem người thừa kế của mình mà đưa đến quân đội chịu khổ sở gian nan đi đầu, mà là đều lựa chọn một cái chức vị nào đó trong các ngành tại đế đô, sau đó từ từ xây dựng tư cách, khi tới độ tuổi nhất định sẽ lại được phái đến quân đội địa phương. Trực tiếp đảm nhận một chức vụ quân cao cấp, kiếm vài cái công trạng linh tinh như “trừ phiến loạn” và “duy trì trị an địa phương”, sau đó có thể vinh quang mà quay lại đế đô, tại quân đội trở thành một vị tướng quân có quân hàm cấp bậc, hoặc là giữ một chức vụ không thấp trong thống soái bộ…

Đấy mới là con đường làm quan của đại bộ phận những kẻ thừa kế quý tộc, rất thuận lợi hơn nữa không phải chịu nhiều đau khổ.

Năm đó Raymond xem như là một trường hợp cá biệt, hắn cự tuyệt ở lại Thống soái bộ trong đế đô, mà chạy đến gia nhập vào một trong tứ đại quân đoàn chủ chiến của đế quốc có điều kiện gian khổ nhất, thủ hộ rừng rậm Băng Phong tại phương bắc - Bạo Phong quân đoàn. Mặc dù ba năm liền lên tới chức thống lĩnh quân cũng là do có lực ảnh hưởng của gia tộc nhưng hắn vẫn cắn răng chịu khổ khiến cho tất cả mọi người rất bội phục. Hơn nữa, Bạo Phong quân đoàn có thể xem là nơi gian khổ nhất đế quốc, hắn tự mình mang theo quân đội vào rừng rậm Băng Phong giao chiến cùng ma thú, cũng cùng những dong binh đoàn buôn lậu giao thủ, thụ thương rồi lập công… những công lao này chỉ xem như đem hạt muối giữa biển…

… nhưng hắn làm vậy đã quá đủ để mọi người kính nể đối với hắn. Tất cả đều cho rằng, thân là một người thừa kế võ huân gia tộc của đế quốc, mà có thể làm như vậy, đủ để thấy được sự vĩ đại của hắn, như vậy hẳn là hắn có thể quay về đế đô để hưởng phúc rồi.

Nhưng hắn vẫn không làm vậy!

Hắn lại chạy tới quân đoàn Tây bắc! Đảm nhiệm chức đoàn trưởng đoàn kỵ binh một năm, dẫn người tại tây bắc cùng với những tên mã phỉ hung tàn và người thảo nguyên chém giết một hồi!

Có thể nói, hai quân đoàn chủ chiến gian khổ nhất đế quốc, hắn đều đã trải qua. Đã từng nằm gai nếm mật!

Đế quốc hòa bình hai trăm năm, các nhà giàu và quý tộc bao gồm rất nhiều võ huân thế gia, đều đã dần dần trở nên tầm thường, trầm mê trong hòa bình, rất ít có người như Raymond nguyện ý chịu khổ tôi luyện chính mình.

Bây giờ, rất hiển nhiên Gabri cũng hy vọng được bước theo dấu chân của phụ thân.

Đỗ Duy lại trầm tư, không lập tức trả lời Gabri, mà hai người cứ thế một mạch về đến phủ công tước.

Đi tới cửa, nhìn tòa nhà và đình viện rất quen thuộc trước mắt, mặc dù nó đã được tu bổ và xây dựng thêm khiến cho phủ công tước bây giờ so với bá tước phủ ngày xưa càng hoa mỹ lộng lẫy hơn.

- Bá tước phủ của ngươi bây giờ đã không còn địa chỉ.

Đỗ Duy cười nói:

- Chuyện xảy ra nhiều lắm, hơn nữa ta cũng xin lỗi ngươi, cái nhà này … nguyên là của ngươi. Nhưng điện hạ lại thưởng cho ta làm phủ công tước, cho nên mấy ngày này ngươi chịu khó ở tạm.

Gabri cười ha ha một tiếng:

- Được rồi, ca ca của ta, nhà này là của huynh cũng chính là của ta, hai huynh đệ ta không cần phải phân biệt làm gì.

Bọn người hầu chạy tới dắt ngựa vào trong, kỵ binh hộ vệ của Gabri cũng đi vào nghỉ ngơi, Đỗ Duy trực tiếp mang theo đệ đệ đi tới thư phòng trước tiên.

Một lát sau, bọn người hầu dọn bữa tối đến, hai huynh đệ ăn tại thư phòng, chỉ ăn một chút thịt nướng đơn sơ.

Gabri ăn được hương vị ngọt ngào, sau cùng xoa xoa miệng cười nói:

- Nói tới thịt nướng, cũng là ca ca làm là tuyệt nhất.

- Dù sao bây giờ ngươi cũng đã tới đây rồi, sau này còn nhiều dịp, có cơ hội ta sẽ làm cho ngươi ăn.

Đỗ Duy cười cười.

Sau đó hắn nhẹ nhàng vứt bỏ cây dao nhỏ trong tay, sắc mặc khôi phục vẻ nghiêm túc, nhìn đệ đệ:

- Tốt lắm, chúng ta nói chuyện.

Sắc mặc Gabri cũng nghiêm nghị, cùng Đỗ Duy trở lại ngồi trước bàn làm việc. Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của huynh trưởng có chút nhíu mày, Gabri có thể cảm giác được cùng với tuổi của huynh trưởng ngày càng lớn lên, tước vị ngày càng cao, quyền lực sở hữu trong tay ngày càng nhiều, thì uy thế trong ánh mắt ấy phát ra cũng càng ngày càng nặng.

Giờ phút này ngồi trước mặt ca ca, trong lòng Gabri đột nhiên sinh ra một loại cảm giác kỳ diệu: hiện tại nhìn ca ca, phảng phất như năm đó nhìn phụ thân uy nghiêm cũng giống như vậy.

- Ngươi muốn đi tòng quân, từ trong đó tôi luyện chính mình, ta vì dũng khí đó mà cảm thấy kiêu ngạo.

Đỗ Duy chậm rãi mở miệng, thanh âm của hắn trầm xuống:

- Ngươi muốn đi đến chi quân đội nào?

Gabri cười, hắn nghe ra ca ca đã tán thành ý nghĩ của mình:

- Mấy địa phương phòng ngự không cần phải nghĩ tới, ngươi cũng biết bộ dáng của những địa phương này mà! Đi tới những địa phương này chỉ sợ ngay cả ta cũng sẽ lười biếng.

- Không, Gabri.

Đỗ Duy lắc đầu:

Ngươi ở tại Rowling bình nguyên có lẽ không biết, kỳ thật hai năm gần đây Nhiếp Chính vương điện hạ một mực chỉnh đốn các địa phương phòng ngự, giải trừ quân bị một nhóm lớn nhân viên rườm rà tại các địa phương phòng ngự này, mà huấn luyện hằng ngày với quân kỷ đã trải qua chỉnh đốn, so với năm xưa tốt hơn rất nhiều.

- Dù sao ta cũng không muốn đi đến các địa phương phòng ngự đó.

Gabri thẩn khiết nói một câu.

Đỗ Duy cười:

- Không đi thì không đi, như vậy ngươi muốn đi đến mấy cái quân đoàn chủ chiến sao? Hay là Vương Thành cận vệ?

- Vương Thành cận vệ cũng đừng nghĩ tới đi! Vương Thành cận vệ quân lại đóng tại đế đô, thực ra ta không muốn ở lại đế đô.

Đỗ Duy thở dài, hắn mơ hồ đoán được tính toán của đệ đệ, nhưng vì tôn trọng đệ đệ hắn vẫn hỏi:

- Ngươi muốn đi nơi nào?

Gabri cười cười, hắn bắt đầu chỉ tay nói:

- Ta rất có hứng thú với đạo quân Lôi Thần Chi Tiên (chiếc Lôi Thần Chi Tiên), nghe nói cái quân đoàn mới thành lập này có vũ khí trang bị đều cực tốt, rất nhiều vũ khí kiểu mới đều là ưu tiên cho bọn họ, ta rất muốn đi. Nhưng thống soái của quân đoàn này là Arike, ta dù một mực ở tại Rowling bình nguyên nhưng cũng biết cái tên Arike này cùng ca ca bất hòa, cùng với gia đình chúng ta là địch nhân cho nên ta tự nhiên không thể đi làm thủ hạ của hắn, nếu không chẳng lẽ để hắn hành hạ cho đến chết ư.

Đỗ Duy cười, nhìn trên mặt đệ đệ mình lộ ra tính trẻ con quen thuộc, trong lòng có chút ấm áp.

- Quân đoàn phía nam cũng không cần phải nói, hàng năm canh giữ những cái ao đầm kia tại phía nam… Nhưng mà cả phía nam quanh năm hòa bình, hơn nữa nhiều năm qua một mực bị giải trừ quân bị và điều động người, xây dựng hải quân đều là điều động từ quân đoàn phương nam. Lúc thanh trừ Vương Thành cận vệ quân, cũng là điều động một nhóm từ quân đoàn phía nam. Lần này thành lập quân đoàn Lôi Thần Chi Tiên này, lại cũng là điều động nòng cốt từ phía nam nốt. Bây giờ quân đoàn phía nam chỉ là một cái thùng rỗng, sức chiến đấu thực tế chỉ sợ còn không bằng các địa phương phòng ngự nữa! Ta cũng không thèm đi đến cái địa phương nhàm chán như vậy.

- Chẳng lẽ ngươi muốn đi Phương Bắc?

Đỗ Duy sắc mặt bắt đầu ngưng trọng.

- Đúng vậy, Bạo Phong quân đoàn là lựa chọn đầu tiên của ta.

Gabri cười nói:

- Huynh cũng biết, lúc phụ thân còn trẻ cũng đi tới quân đoàn bạo phong đầu tiên, bây giờ quân đoàn trưởng Rostock tướng quân chính là bạn tốt của phụ thân năm đó. Chỉ cần ta nói với hắn một tiếng, hắn hẳn là sẽ chiếu cố cho ta nên huynh cũng không cần phải lo lắng.

Đỗ Duy trong lòng thở dài, trên mặt lại không chút biến hóa, chậm rãi nói:

- Trừ Bạo Phong quân đoàn ra, ngươi còn lựa chọn nào khác không?

- Đi sư đoàn tự lập tại tây bắc cũng không sao.

Gabri cười cười:

- Nhưng đó là địa phương của huynh, quân đoàn tự lập tại Tây Bắc cũng là thuộc quyền hành của huynh, cũng xem như là quân đội tư nhân của huynh, ta mặc dù đối với nơi đó có hứng thú thế nào đi nữa, nhưng cũng lo lắng có người nói xấu. Ta chính là muốn đi tôi luyện chính mình, không muốn cứ mãi ẩn mình trong đôi cánh bảo vệ của huynh …

Câu nói sau cùng, Gabri đã biểu lộ thực trạng nội tâm của mình.

Đỗ Duy mơ hồ nhíu mày lại.

Bởi vì hắn rất rõ ràng, hai lựa chọn này đều là không ổn! Cực kỳ không ổn!

Nếu như vào thời kỳ hòa bình, Đỗ Duy đương nhiên không phản đối đệ đệ của mình đi hứng chịu chút đau khổ, đi tới Bạo Phong quân đoàn cũng không sao. Mặc dù rừng rậm Băng Phong có thể sẽ có chút nguy hiểm, nhưng chỉ cần phái thêm mấy người cao thủ hộ vệ của gia tộc hẳn là không có vấn đề gì lớn.

Phụ thân năm đó chẳng phải cũng vậy sao.

Nhưng bây giờ thì khác!

Gabri không biết… nhưng Đỗ Duy thì biết!

Tương lai một năm nữa, tội dân dị tộc sẽ từ phương bắc xâm lược. Lúc đó, Bạo Phong quân đoàn sẽ đứng mũi chịu sào đầu tiên!

Mặc dù Đỗ Duy không muốn đả kích tâm tình của đệ đệ, nhưng thân là ca ca hắn cũng có tư tâm! Tương lai có chiến tranh, là phòng tuyến đứng đầu nên Bạo Phong quân đoàn sẽ trở thành người đầu tiên cùng đại quân tội dân chém giết, tỉ lệ thương vong hiển nhiên sẽ rất cao!

Hắn không muốn đệ đệ của mình đi mạo hiểm!

Mà quân đoàn độc lập tại tây bắc … kỳ thật cái quân đoàn này chính là một cái quân đoàn ngụy trang do Đỗ Duy và Thần hoàng tử lập nên mà thôi!

Cái quân đoàn độc lập tây bắc này, kỳ thật căn bản không phải là bộ binh! Bởi vì sau khi quân đoàn tây bắc bị diệt, uy hiếp từ thảo nguyên đã bị Đỗ Duy khóa chặt từ bên ngoài, nên tây bắc không cần phải có đại quân đóng binh nữa. Cái đại quân độc lập này thật ra là do Đỗ Duy và Thần hoàng tử lặng lẽ lập ra…

Không quân tương lai của đế quốc!

Hơn hai năm qua, nhà xưởng tại tây bắc thành đã sản xuất ra cuồn cuộn không ngừng, sau khi trải qua kỹ thuật cải trang và thay đổi đã bắt đầu trang bị qui mô lớn cho quân đoàn độc lập tây bắc. Tiến hành rất nhiều huấn luyện, chi quân đội này sẽ là quân chủ lực trong đại chiến tương lai!

Quân đoàn độc lập này, tương lai dựa theo hình thức chiến đấu không quân chắc chắn sẽ cùng với tội dân liều chết. Đỗ Duy vì an toàn của đệ đệ mình, tất nhiên là không muốn cho Gabri đi làm phi công!

Nhớ lại, Bạch Hà Sầu từng dùng vu thuật truyền lại cho mình bức thư, miêu tả chiến lực của tội dân.

Những tê ngưu (bò tót) võ sĩ thực lực vượt xa nhân loại bình thường này, ngoài ra còn có binh lính thú nhân tùy thời có thể cuồng hóa để tăng sức chiến đấu… vũ khí chiến đấu do ải nhân tộc làm ra uy lực cũng mạnh mẽ mười phần.

Nhìn lại khuôn mặt còn thanh niên của đệ đệ mình.

Đỗ Duy kiên quyết lắc đầu!

- Đệ đệ, ta nói, ta tôn trọng tất cả lựa chọn của ngươi, ta cũng sẽ không bắt buộc ngươi phải làm cái gì. Nhưng thân là ca ca của ngươi, ta cần phải nói ra ý kiến của mình.

Đỗ Duy sắc mặt ngưng trọng, ánh mắt gắt gao nhìn chăm chú Gabri:

- Ta… phản đối ngươi đi Bạo Phong quân đoàn hay quân đoàn độc lập tây bắc.

- Tại sao?

Gabri không có lập tức sốt ruột phản bác, mà rất trầm ổn đưa ra nghi vấn đối với Đỗ Duy.

Biểu hiện này khiến cho Đỗ Duy rất vừa lòng. Rất tốt, đệ đệ rốt cục cũng có vài phần bộ dáng của người trưởng thành, mà không phải như đám tiểu hài tử chiếp bông không biết sống chết.

- Ta không giấu gì ngươi.

Đỗ Duy thở dài, đè thấp thanh âm:

- Chuyện này bây giờ còn là một bí mật, nhưng sau nửa năm nữa sẽ được công bố ra.

Hắn đột nhiên từ cái bàn lôi ra bản đồ đế quốc, trải dài trên mặt bàn, đưa tay chỉ lên rừng rậm Băng Phong phương bắc:

- Ta nghĩ ngươi biết hai năm trước rừng rậm Băng Phong phát sinh sự tình ma thú tàn sát bừa bãi. Lần đó đã khiến cho Bạo Phong quân đoàn tổn thất thảm trọng.

- Biết!

- Rất tốt! Vậy ta cho ngươi biết, đây chỉ là khúc dạo đầu mà thôi.

Thanh âm Đỗ Duy tràn ngập mùi vị lãnh khốc:

- Trong tương lai, một năm sau, ở phương bắc, từ phía rừng rậm Băng Phong sẽ có một nhóm lớn rất lớn… chúng ta chưa bao giờ biết, cũng chưa bao giờ được biết chủng tộc tà ác xâm lược! Bọn họ không phải là nhân loại, mà là dị tộc. Bọn họ có đại quân ít nhất là hơn trăm vạn và sức chiến đấu cường đại! Mục tiêu của bọn họ không giống như những con ma thú láo nháo chạy bán sống bán chết kia, mà là… tiêu diệt sạch loài người! Đây là một hồi đại chiến tranh! Rừng rậm Băng Phong sẽ là chiến tuyến đầu tiên!

Gabri sợ ngây người.

Trong phòng đột nhiên rơi vào yên tĩnh.

Gabri nhìn ánh mắt của ca ca mình, lại nhìn một chút trên bản đồ vị trí rừng rậm Băng Phong.

Tin tức như vậy, bất luận là kẻ nào trong chốc lát chỉ sợ rất khó tin tưởng và đón nhận!

Đại lục đã hòa bình mấy trăm năm! Cho tới nay, đối với người của Roland đế quốc, địch nhân duy nhất được biết đơn giản chính là cái quân đoàn tây bắt phản động kia, bây giờ đã bị Đỗ Duy tiêu diệt.

Ngoài ra còn có vó ngựa của thảo nguyên, những tên mọi rợ thảo nguyên kia nhưng cũng chỉ là một mối họa mà thôi, không tính là đại uy hiếp gì.

Nếu như miễn cưỡng mà nói, có lẽ về phần Nam Dương… người Roland kiêu ngạo cũng sẽ không đem những người dân trên thuyền nhỏ cầm trường mâu múa may này xem là “địch nhân” - bọn họ không có tư cách đó!

- Phương bắc?

- Phía bắc rừng rậm Băng Phong?

- Dị tộc không phải là nhân loại?

Gabri nhất thời hỏi liền ba vấn đề liên tiếp.

Hắn nhìn ra được, ca ca tuyệt đối không phải là đang giỡn!

- Bây giờ người biết chuyện này trong đế đô chỉ có Nhiếp Chính vương điện hạ, hắn có lẽ đã nói cho Chelsea đại nhân, nhưng cũng giới hạn trong nội bộ hạch tâm quyền lực của đế quốc sẽ không có quá năm người biết. Mà trừ lần đó ra, biết tin tức kia còn có Giáo hoàng của Thần điện… ngoài ra, chủ tịch của ma pháp công hội là Jacobin Dougan hẳn là cũng được cho biết.

Đỗ Duy chậm rãi di chuyển ngón tay:

- Ngươi cũng biết, tại phương bắc đế quốc chúng ta đã thành lập một cái phòng tuyến quân sự, đế quốc đã kiến tạo một cái phòng tuyến quân sự đặc biệt rất dài - Kapersky phòng tuyến! Nếu như chỉ là vì phòng ngừa ma thú sát hại bừa bãi, chúng ta có cần phải không tiếc tiền mà kiến tạo một cái phòng tuyến như vậy không? Đệ đệ của ta…

Đỗ Duy âm thanh tràn ngập lãnh khốc:

- Đối ngoại thì tung ra tin tức, phòng tuyến này kiến tạo dựa theo một nhu cầu tất yếu của quân sự. Nhưng trên thực tế, kiến tạo ra nó đã tốn rất nhiều tâm sức và phí tổn! Ta đã bỏ vào cái phòng tuyến này hơn một ngàn sáu trăm vạn kim tệ! Đế quốc còn cho hơn mười vạn người lao công và dân phu. Nhà ở của công nhân cơ hồ đều tràn ngập một nửa phương bắc. Phòng tuyến thấp nhất đều cao gần mười lăm mét, chúng ta ở đây trang bị một số nỗ pháo và phòng ngự khí giới. Sau khi phòng tuyến này được hoàn thành, quy mô của nó đủ cho ba quân đoàn đóng binh, ngoài ra dự trữ vũ khí và lương thực… Trong một năm nay, lương thực phía nam cuồn cuộn không ngừng vận chuyển tới phương bắc. Ngoài ra ở Tây bắc ta cũng hao tốn một chút tinh lực, từ thảo nguyên ép giá dê ngựa mà mua. Cái quân đoàn Lôi Thần Chi Tiên mới thành lập, quân đoàn độc lập tây bắc của ta sắp tới đều sẽ bắc thượng, cùng với Bạo Phong quân đoàn tập hợp, sau đó… phòng tuyến này chính là bức tường chống đỡ quân xâm lược của chúng ta!

Gabri rốt cục cũng mở miệng, môi hắn rung rung vài cái:

- Những tên xâm lược này, rất cường đại sao?

- Phi thường cường đại.

Đỗ Duy cười khổ, áp lực ba năm nay của hắn lần đầu tiên có thể cùng thân nhân nói ra:

Cường đại đến mức ta cũng không thể nắm chắc! Những tên xâm lược này sức chiến đấu cá nhân đều hơn xa so với loài người chúng ta. Hơn nữa… bọn họ còn có trí tuệ, cừu hận, quyết tâm…v…v… tất cả!

Đỗ Duy thở dài, trên mặt của hắn lộ vẻ mỏi mệt.

Trên thực tế, ba năm nay hắn hết sức mỏi mệt! Trước mặt thuộc hạ của mình, hắn là kẻ đứng đầu nên không thể lộ ra chút mềm yếu nào. Nhưng bây giờ, trước mặt đệ đệ, người tín nhiệm nhất, hắn mới có thể biểu lộ thái độ mệt mỏi của mình.

- Đây không phải là chiến tranh tây bắc, đây không phải là cái loại như quân đoàn phản động tây bắc… cái loại quân phiệt phản động này, chỉ cần ba tháng là có thể diệt sạch. Cũng như hai mươi năm trước chiến tranh với thảo nguyên, rốt cục chỉ một hai năm là có thể kết thúc… Đây là một hồi chiến tranh bảo vệ đất nước, hoặc có thể nói là “bảo vệ loài người”, ta thậm chí hoài nghi trận chiến này có thể sẽ kéo dài mười năm, hai mươi năm… thậm chí còn lâu hơn!

Đỗ Duy trong lòng nhớ ra hai lần “Chiến tranh thần thoại” ở vạn năm trước.

Thời đại đen tối đó, ước chừng phải đánh suốt hơn trăm năm!

Trầm mặc...

Hai huynh đệ nhìn nhau im lặng.

Đột nhiên Đỗ Duy lại cười cười, xoay người từ giá sách lấy ra một bình thủy tinh. Bên trong bình có chứa rượu ngon - thói quen này cũng là do Đỗ Duy học hỏi từ phụ thân - lão Raymond mà ra.

Hắn vắt mở nắp bình, đưa cho đệ đệ:

- Ta nghĩ ngươi bây giờ nhất định phải uống hai ngụm.

Gabri cười khổ:

- Xem ra ta đúng là cần phải làm vậy.

Hắn ôm chai rượu, hung hăng uống hơn một nửa. Do uống quá nhanh nên sặc vài cái.

Nhìn đệ đệ đang ho mà mặt đỏ rần, Đỗ Duy rốt cục ôn hòa cười cười:

- Ngươi rất dũng cảm, Gabri. Ít nhất sau khi biết được tin tức kia, ngươi không có sợ hãi đến mức đái ra quần. Nếu như người bình thường mà biết loài người chúng ta sắp phải đối đầu với một cái nguy cơ diệt chủng như vậy, chỉ sợ đại bộ phận đều sẽ khủng hoảng mà sụp đổ.

- Tin tức này… tại sao lại một mực không công bố?

Gabri cười khổ.

- Tin này ba năm trước ta đã biết.

Đỗ Duy cười khổ nói:

- Nhưng chúng ta phải có thời gian để chuẩn bị chiến tranh! Ngươi tưởng tượng xem, nếu như tin tức kia được công bố vậy thì thế giới loài người sẽ bộc phát bao nhiêu khủng hoảng và hỗn loạn? Dưới sự sợ hãi lan tràn này … đế quốc sẽ xuất hiện rất nhiều nội loạn. Dưới sự tuyêt vọng… mỗi người đều sẽ không chú tâm mà lao động sản xuất… Như vậy thì không thể nào làm được gì cả! Chúng ta có ba năm thời gian, trong ba năm này phải cho nông phu tiếp tục trồng trọt, như vậy đế quốc mới có thể tích trữ lương thực. Cho thợ thủ công tiếp tục sản xuất, quân đội đế quốc mới có thể vũ khí trang bị sung túc. Cho thương nhân tiếp tục lưu thông, tài chính đế quốc mới có thể duy trì đủ quân phí! Ngoài ra, trong ba năm này, chúng ta không tiếc hết thảy bình định quân phiệt Tây bắc, tiêu trừ mối họa bên trong… ngươi tưởng tượng, nếu như tin tức kia công bố ra sớm, tự bên trong chúng ta chỉ sợ đã sớm nổi loạn không còn ra bộ dáng gì rồi! Còn bây giờ thì sao, đại bộ phận người đều không biết, cho nên chúng ta làm tốt việc chuẩn bị chiến tranh, chỉnh đốn quân đội, tích lũy vũ khí và lương thực, dự trữ tài chính, ngoài ra xây dựng phòng tuyến phương bắc…

- Nhưng việc công bố cũng rất quan trọng.

Gabri thấp giọng nói.

- Sẽ có, có lẽ sẽ trong mấy tháng tới.

Đỗ Duy thở dài:

- Sau đó, tất sẽ xuất hiện hỗn loạn. Nhưng may là chúng ta đã chuẩn bị công tác đàn áp hỗn loạn rất tốt, địa phương phòng ngự đều được chỉnh đốn. Ngoài ra quân phiệt Tây bắc đã bị tiêu diệt, ít nhất chúng ta sẽ không phải cứ lo lắng từ bên trong. Cho dù nhân dân khủng hoảng… đây là không tránh khỏi. Nhưng lương thực và vũ khí cũng đều được sản xuất đủ rồi, khủng hoảng thì cứ việc khủng hoảng đi, tới lúc đó… tin rằng với việc đứng đầu tinh thần của chúng ta, Giáo hoàng đại nhân của giáo hội sẽ nghĩ ra biện pháp để bình ổn sợ hãi. Dù sao, hắn cũng là đứng đầu tinh thần trong lòng người dân.

- Ực ực.

Gabri lại hung hăng uống vào ngụm rượu.

Giờ phút này, dưới sự kích thích của cồn… mới có thể khiến cho tên thanh niên đang run rẩy này dần dần bình tĩnh trở lại.

Hắn cũng không yếu đuối, nhưng với lại tin tức quá lớn này, phàm là nhân loại đều sẽ khiến đầu óc hỗn loạn. Ngay cả Đỗ Duy năm đó, khi biết tin tức này cũng giống vậy.

- Ta vẫn muốn gia nhập quân đội!

Gabri đột nhiên đem toàn bộ rượu còn lại đổ xuống đất.

Mặt hắn đỏ tới mang tai, đem chai rượu nặng nề đặt lên bàn.

- Ngươi là người thừa kế của gia tộc!

Đỗ Duy nghiêm túc nhắc nhở.

- Nhưng ta là người Rowling!

Gabri ngạo nghễ nói:

- Thân là tộc trưởng gia tộc Rowling, thân là thủ lĩnh vũ huân gia tộc kiêu ngạo, ở thời khắc vĩ đại này, Rowling gia tộc có thể nào lui ra phía sau! Nhà chúng ta chính là một phần tử thủ hộ đại lục này! Tổ tiên chúng ta đã vì đế quốc này hăng hái chiến đấu đẫm máu, phụ thân chúng ta cũng vì đế quốc này mà chảy máu! Ta như thế nào có thể tình nguyện lui về phái sau!

- Ngươi sẽ có cơ hội.

Đỗ Duy cười khổ:

- Nhưng, ta vẫn sẽ không đồng ý cho ngươi ra tiền tuyến, vì trong lúc chiến đấu ngươi rất có thể sẽ chết.

- Ta không sợ chết.

Gabri lắc đầu:

- Con cháu gia tộc Rowling, không bao giờ sợ chết.

- Ta biết. Nhưng

Đỗ Duy vẫn lắc đầu:

- Nhưng ngươi là tộc trưởng, nếu như ngươi chết ai sẽ kế thừa gia tộc? Đừng quên ngươi bây giờ ngay cả một đứa con cũng không có. Một mình ngươi vừa mới trưởng thành, ngươi muốn chết ít nhất phải cấp cho gia tộc một người thừa kế mới được. Nếu không, chẳng lẽ ngươi muốn xem ta đã hao phí hết thảy công sức phục hồi Rowling gia tộc, rốt cục liền đổ sông đổ biển sao?

Một vấn đề rất đơn giản, nhất thời khiến Gabri chìm trong im lặng!

Đúng vậy, Rowling gia tộc tới đời này, do Raymond chết quá sớm mà Gabri thì vừa mới trưởng thành, trưởng tử Đỗ Duy thì đã thoát ly gia tộc, trở thành một gia tộc khác.

Có thể nói, nếu như Gabri đột nhiên mà chết, như vậy Rowling gia tộc ngay cả một người thừa kế chân chính cũng không có… Kết cục chờ đợi cái gia tộc vĩ đại này chính là tan thành bụi phấn!

- Sau lễ trưởng thành của ngươi, liền lập tức kết hôn đi, hôn lễ giản lược thôi cũng được. Sau đó… ta muốn ngươi trong vòng một năm khiến vợ ngươi mang thai - hoặc là nhanh hơn một chút. Đây là trách nhiệm của ngươi đối với gia tộc. Về phần Bạo Phong quân đoàn, ta sẽ không cho ngươi đi, bởi vì bây giờ ngươi đi cũng không có tác dụng gì, nhưng chỉ là một quân cấp thấp bình thường mà thôi, không có giá trị cống hiến to lớn. Mà mặt khác ta sẽ có một chút an bài khác cho ngươi… Đương nhiên, tất cả đều sẽ phải thông qua ý kiến của ngươi. Ngươi là đệ đệ của ta nhưng ngươi đã trưởng thành, ta sẽ không đem ý kiến của mình mà áp đặt cho ngươi. Ngươi có thể suy nghĩ nếu như vẫn kiên trì với quyết định của mình…

Đỗ Duy cười khổ:

- Như vậy ta cũng sẽ đáp ứng, nhưng ta sẽ cho cao thủ đến bảo vệ ngươi, tận lực không để ngươi chết ở một cái chức vụ quân cấp thấp như vậy. Nếu như gia tộc Rowling Bá tước mà chết khi đang là một đội trưởng kỵ binh cấp thấp, chẳng khác nào một sự sỉ nhục. Ngươi còn có võ đài lớn hơn, đệ đệ của ta.

Gabri đứng lên, nhìn Đỗ Duy:

- Huynh là ca ca của ta, ta nguyện theo ý huynh an bài!

Dừng một cái, hắn đột nhiên thấp giọng hỏi:

- Ca ca, chuyện này… huynh rốt cuộc nắm chắc được bao nhiêu phần?

- Ngươi nói về cuộc chiến?

Đỗ Duy lắc đầu:

- Không có nắm chắc. Trận chiến này chỉ sợ sẽ phải kéo dài vài chục năm, thậm chí lâu hơn, cho nên… ta có một kế hoạch, sau ba tháng ta sẽ có biện pháp đem mẫu thân rời đến Nam Dương! Ở Nam Dương ta đã có chuẩn bị, cũng có thể xem như phạm vi thế lực của ta.

- Nam Dương?

Gabri sửng sốt một cái, nhưng hắn lập tức nắm được một tin tức:

- Chẳng lẽ huynh cho rằng, Kapersky phòng tuyến sẽ không ngăn được đối phương? Lo Rowling bình nguyên cũng sẽ rơi vào tay giặc?

- Tất cả đều có thể.

Đỗ Duy lắc đầu:

- Đây không phải chiến tranh giữa loài người với nhau. Nếu là chiến tranh giữa loài người, đánh tới tối hậu, một bên chịu thua đầu hàng thì sẽ kết thúc. Nhưng đây là chiến tranh diệt chủng! Mục tiêu của đối phương có thể là làm cho loài người diệt vong! Chiến tranh như vậy, mấy ngàn năm nay loài người chưa từng gặp qua.

Gabri nhìn Đỗ Duy một hồi:

- Huynh là ca ca của ta, ta tin tưởng huynh, vô điều kiện tin tưởng huynh! Huynh muốn ta làm gì thì ta sẽ làm cái đó!

Đỗ Duy cười, ánh mắt của hắn rất sáng, dùng sức nắm lấy tay của đệ đệ:

- Yên tâm, ta cũng là một thành viên của Rowling gia tộc! Ta sẽ không làm nhục uy danh của Rowling gia tộc. Đệ đệ của ta, ta chính là hy vọng sau phụ thân, ngươi sẽ tiếp tục trở thành một vị danh tướng!

Đột nhiên sắc mặc Gabri có chút cổ quái:

- Ca ca, về chuyện kết hôn, chúng ta có thể thương lượng một chút được không

Bạn đang đọc Ác Ma Pháp Tắc của Khiêu Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự