1140
960
720

Chương 166: Đoạn tuyệt hoàn toàn

Trò cười ….. thật sự là trò cười đó! Như vậy sau này, khi ta đi vào cái ma pháp học viện mới kiến lập, ta còn phải giúp đỡ hoàng đế và ma pháp công hội tranh đoạt lợi ích trong ma pháp học viện! Đến lúc đó hai mặt giáp công, ta sẽ liên lụy đến Rowling gia tộc! Tranh đoạt ma pháp học viện, phải đem Rowling gia tộc lên trên đầu sóng ngọn gió một lần nữa! Cứ như vậy, bản thân cũng không thể tiếp tục lưu lại gia tộc nữa! Đó là thứ hai!

Hôm nay, đột nhiên có tên Gandald này nhảy ra, như vậy mặc dù kết quả chính biến như thế nào, ma pháp công hội cũng sẽ tìm đến mình gây phiền phức! Giả mạo đồ đệ của đại lục đệ nhất ma đạo sư, giả truyền cái chết của Gandalf! Ha ha! Một tội danh lớn như vậy, làm sao lại không liên lụy đến gia tộc chứ? Đương nhiên là phải do một mình mình gánh chịu mới được! Hơn nữa, nếu như Đại hoàng tử đảo chính thành công, hắn nhất định sẽ quả quyết thân phận Gandalf áo bào xanh này là thật! Trò cười! Nếu như tên này là thật, như vậy ta là “đệ tử cuối cùng của Gandalf” cái quái gì nữa! Cho nên, mình không thể lưu lại gia tộc rồi, đó là thứ ba!

Hơn nữa, ở giữa trường công khai đoạn tuyệt với con trai mới là cơ hội thích hợp nhất để thể hiện lòng trung đối với Đại hoàng tử, vị hoàng đế tương lai này! Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Bá tước Raymond vứt bỏ con trai mình. Tại thời khắc mấu chốt tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, vứt bỏ đứa con phản nghịch của mình, phần nhân tình như vậy cũng đủ để cả đời hoàng đế sau này khắc ghi bá tước Raymond rồi!

Thật ra, lần nói chuyện cuối cùng ngày đó, cha cũng đã có ý này. Đáng tiếc hắn chần chừ chưa thật sự đưa ra cái quyết định như vậy …. Từ đó có thể thấy, hắn vẫn còn chút tình cha con đối với mình sao?

Ừ, nhất định có một chút, nhất định có một chút ….

Nghĩ tới đây, Đỗ Duy mở mắt đón ánh nắng chói chang.

Mặt trời a, mặc dù chói mắt, nhưng nhìn đã lâu cũng không thành thói quen phải không? A a …..

Đỗ Duy nhìn Gandalf áo bào xanh xa xa trước mặt. Tên pháp sư áo bào xanh này cũng đánh giá Đỗ Duy, trên mặt hắn mang theo nụ cười quái dị, ánh mắt có chút phức tạp, tựa hồ cũng tràn ngập cảm giác tò mò trong lòng.

Hai gã pháp sư một lớn một nhỏ cứ nhìn nhau như vậy một hồi lâu. Gandalf áo bào xanh đột nhiên cười, nụ cười hắn rất kỳ quái, giọng nói lại càng kỳ quái hơn.

-Ngươi chính là đệ tử cuối cùng của ta sao?

-Không sai, là ta!

Đỗ Duy thản nhiên nói:

-Nói một cách chính xác, ta không phải là đệ tử của ngươi mà là đệ tử của Gandalf.

Một lúc lâu, áo bào xanh pháp sư đột nhiên thở dài, giọng nói càng cổ quái:

-Xem ra ‘ta’ thu được một tên đồ đệ giỏi đấy…. Ồ, cái thứ trên đầu kia là Chris đưa cho ngươi phải không?

(Chú thích: sợ quý vị độc giả quên nên nhắc lại một chút, Chris chính là người hầu của ác ma, còn thứ trên đầu của Đỗ Duy là cái sừng)

Đỗ Duy chớp chớp mắt:

-Ồ, ngươi cũng biết Chris à …. Hừ, hình như những cường giả trên đại lục đều biết cái lão già này. Với thân phận của hắn, thì nên hạ thấp giọng xuống một chút nếu không muốn người khác biết được!

Trong ánh mắt áo bào xanh pháp sư hiện lên một tia quỷ dị:

-Ta biết hắn bởi vì ta chính là Gandalf!

-Nói đùa!

Đỗ Duy đột nhiên cười to một tiếng, sau đó như không coi mấy vạn người ở đây vào đâu, chỉ vào áo bào xanh pháp sư, lớn tiếng nói:

-Nói bậy nói bạ! Nếu nói ngươi là Gandalf thì ta phải là Aragon rồi!!!

Nếu như nói ngươi là Gandalf thì ta chính là aragon đây …

Những lời này vang vọng trên bầu trời, thiếu niên này cười to mà không kiêng kỵ điều gì, nhưng là hắn cũng không biết …. Ít nhất, lúc này hắn cũng không biết…

Hắn cũng không biết ……… Ý nghĩa trong lời nói này ……

Nhìn thiếu niên đùa cợt, pháp áo bào xanh sư lại tựa hồ không chút nào nổi giận, hắn lắc đầu:

-Ngươi thật sự muốn đánh một trận với ta phải không? Vì cái gì? Bây giờ ngươi có thể rời khỏi nơi này, nghĩ ngươi là đồ đệ của ‘ta’, ta không làm khó dễ ngươi. Hơn nữa ta cam đoan, nơi này không ai có thể làm khó dễ ngươi, cho dù là Đại hoàng tử muốn ngươi lưu lại, ta cũng dám cam đoan có thể làm cho hắn thay đổi chủ ý.

-Không cần đâu.

Đỗ Duy lắc đầu:

-Ta không muốn rời khỏi nơi này.

Đoạn tuyệt, đoạn tuyệt hòan toàn với gia tộc.

Sự tồn tại của mình đối với cái gia tộc này mà nói ngay lúc bắt đầu đã là sai lầm, là một người phiền toái, là một cái gánh nặng! Chỉ có hoàn toàn rời khỏi cái gia tộc này mới là lợi ích lớn nhất cho gia tộc.

Mẹ, con dùng cái phương thức này cam đoan lời thề của con, làm như vậy, không sai chứ ……

Hắn đột nhiên quay đầu đi, nhìn hoàng tử Thần trên đài cao, sau đó lớn tiếng cười nói:

-Thần điện hạ, ngài còn có một vị trí bên cạnh phải không? Ta nghĩ, mặc dù ta thực lực thấp kém, nhưng hẳn là vẫn còn có một chút giá trị lợi dụng?

Trên mặt hoàng tử Thần vẫn mỉm cười, nhìn Đỗ Duy:

-Rất hoan nghênh.

Đỗ Duy gật đầu, trên mặt hắn hiện lên vẻ tự giễu:

-Nếu như ngài lên làm hoàng đế, ngài có thể phong cho ta tước vị gì?

Hoàng tử Thần ha ha cười, nhìn cha mình Augustine VI một cái, sau đó lớn tiếng nói:

-Đỗ Duy, nếu như ngài giúp ta đăng cơ, ta sẽ phong ngài làm công tước! Ta bình sinh thích nhất là hoa Tulip ….. Ta sẽ phong ngài làm đại công tước Tulip!! Chỉ cần là cờ hoa kinh cức của ta còn tung bay thì hoa Tulip sẽ vĩnh viễn không bao giờ bị tàn trên cả khối đại lục này!!

Thấy hoàng tử Thần vào lúc này lại còn có thể mở miệng phong tước vị. Dường như không có chút lo lắng nào dưới tình huống nguy ngập này. Ngược lại còn lộ vẻ đắc ý phấn chấn tinh thần, thỏai mái tự nhiên.

Đại hoàng tử đứng dưới đài, nhìn em trai mình vui cười hứa hẹn với đứa con phản nghịch của Rowling gia tộc kia- Khoan đã. Thực sự chỉ là hứa hẹn đùa vui sao? Thực sự chỉ là điên cuồng trước khi chết sao? Thằng ôn Thần kia từ nhỏ đều lưu lại kế hoạch dự trữ trong mọi chuyện.

Sắc mặt của Đại hoàng tử lộ vẻ hoài nghi, tuy nhiên trong não vẫn tính toán lại từ đầu chí cuối. Cảm thấy thực sự không có chỗ nào tính sai. Thành phòng thủ của cả đế đô đã rơi vào trong tay ta! Ma pháp công hội ở đây có vị đại sư Gandalf này đối phó, trên đại lục phỏng chừng không có ma pháp sư nào dám đối nghịch cùng Gandalf. Mà phương diện vũ lực, võ sĩ thủ hạ mạnh nhất của cha mình cũng đã bị giết chết …… Ừ, như vậy tính ra, trong đế đô, nơi duy nhất có thể để cho thằng em trông cậy vào, cũng chỉ có thần điện !

Điều đó tuyệt đối không có khả năng. Đại hoàng tử đối với phương diện thần điện rất yên tâm. Thần điện cho tới giờ không tham dự bất cứ chính biến cung đình nào. Đế quốc khai quốc gần ngàn năm qua, vẫn vậy cho tới nay. Hơn nữa mình cũng đã âm thầm giữ lại kế hoạch dự trữ ứng phó với thần điện. Không sợ việc khác, chỉ lo thần điện lại nhân cơ hội hoàng thất nội loạn làm những thứ gì. Tuy nhiên gần đây thần điện vẫn không có động tĩnh gì, hiển nhiên đúng là giữ thái độ trung lập.

Như vậy, thằng em này của ta, còn có thể trông cậy vào ai?

Đại hoàng tử càng nhìn sắc mặt của hoàng tử Thần, lại càng cảm thấy bất an trong lòng.

-Được rồi.

Gandalf áo bào xanh trên mặt mang theo vẻ mỉm cười cổ quái. Thấy Đỗ Duy cùng vị hoàng tử Thần ở phía trên ngay trước mặt mình kiêu ngạo thương lượng phong thưởng tước vị như thế nào, hắn mặc dù không động nộ, nhưng cũng không khỏi cảm thấy tò mò tính tình của thiếu niên này:

-Anh bạn nhỏ. Cho dù tương lai ngươi muốn làm công tước gì đó, cũng phải đợi vị tiểu điện hạ phía trên kia trước hết qua được cửa ải ngày hôm nay mới được chứ.

Ngón tay hắn chậm rãi mơn trớn cằm. Liếc ngang Đỗ Duy một cái:

- Mới vừa rồi ngươi nói muốn động thủ cùng ta, bây giờ rốt cuộc còn tính nữa không?

-Ngươi rất mạnh.

Đỗ Duy đột nhiên thở dài, hắn nhìn kẻ trước mặt này, giọng nói rất bình tĩnh:

-Mặc dù ta rất căm ghét ngươi, bởi vì ngươi giả mạo một người đã khuất mà trong lòng ta rất tôn kính. Tuy nhiên, ta vẫn phải thừa nhận thực lực của ngươi thực sự rất mạnh. Ta thậm chí cảm thấy, có lẽ sợ rằng giả sử như đại sư Gandalf bản thân sống lại, cũng chỉ tương đương với thực lực của ngươi thôi. Cho nên trong lòng ta hiểu rõ ràng. Ta khẳng định không phải đối thủ của ngươi.

Gandalf áo bào xanh cười, trong vẻ tươi cười của hắn mang theo vẻ bỡn cợt:

-Nếu ngươi biết rõ địch không lại, sao vẫn muốn động thủ cùng ta?

-Ha ha!

Đỗ Duy lớn tiếng nói:

-Thứ nhất, con người sống trên đời này, nếu chỉ động thủ với những những người không bằng mình thì sẽ không gọi là tỷ thí mà gọi là cố ý ức hiếp người! Thứ hai, ta muốn cùng ngươi động thủ, cũng không phải là muốn đánh thắng ngươi, mà là muốn chứng mình ngươi là Gandalf giả!

Vừa nói, Đỗ Duy vừa giơ tay lên, từ một chiếc nhẫn tồn trữ vật đeo trên ngón tay lấy ra ma trượng của mình. Động tác của hắn thật sự dứt khoát nhanh nhẹn, có vài phần phong phạm của ma pháp sư chính quy. Nhưng khi mọi người thấy rõ ma trượng trong tay Đỗ Duy, ai nấy đều cười ………..

Ma trượng này không ngờ chỉ là một thanh gỗ hồ đào trơ trọi, đỉnh ma trượng, lại không có bất cứ ma pháp bảo thạch nào khảm lên. Ma trượng không có bảo thạch để tăng cường mật độ ma pháp. Như vậy chẳng khác nào một con dao không có lưỡi. Đỗ Duy cũng rất trịnh trọng nắm lấy ma trượng của mình, nhẹ nhàng chấm trên mặt đất:

-Ta chuẩn bị tốt rồi.

Gandalf áo bào xanh không nhịn được vuốt vuốt mũi. Nhìn chằm chằm cây gậy gỗ hồ đào trơ trụi kia trong tay Đỗ Duy, không nhịn được cười khổ nói: -Cái này…… chính là ma trượng của ngươi ư?

-Đúng!

Đỗ Duy gật đầu.

“Ồ…….

Gandalf áo bào xanh liên tục lắc đầu:

-Xem ra tên đồ đệ nhà ngươi chẳng ra dạng gì cả. Sao mà ‘ta’ ngay cả một cây ma trượng tốt một chút cũng không tặng cho ngươi. Ngươi nhìn thứ rễ cây này trong tay ngươi xem, thậm chí cũng không dùng ma pháp dược thủy ngâm qua, vẫn còn nguyên là một gốc cây hồ đào. Vỏ cây bên trên cũng không lột sạch sẽ. Đáng cười nhất chính là, ngươi không phải nghèo đến mức ngay cả ma pháp bảo thạch cũng mua không nổi chứ? Dù cho không có ma pháp bảo thạch, ngươi tốt xấu gì khảm lên hai khối ma lực thủy tinh, cũng miễn cưỡng giữ diện mà………... Cho dù ngươi ngay cả ma lực thủy tinh cũng không có tiền mua, vậy ngươi gắn lên một chút trang sức…… Quả thực đã làm mất mặt ma pháp sư quá đi!

Vừa nói, Gandalf áo bào xanh vừa liên tục lắc đầu:

-Quá kém! Quá kém! Phẩm vị quá kém!

Đỗ Duy vẫn không lùi bước chút nào, cũng trả lại một câu không chút khách khí:

-Phẩm vị của ta kém? Buồn cười! Chẳng lẽ! Ngươi một thân màu xanh, ăn mặc hình như giống với một gốc rau xanh! Ngớ ngẩn nhất chính là trên đầu còn đội một cái nón xanh! Ta thấy ngươi làm ma pháp sư đã rất lâu nên vệ đàn ông đội mũ xanh có ý nghĩa gì căn bản là ngươi cũng đã quên rồi!

Đỗ Duy mồm năm miệng mười ra sao, đấu võ mồm với hắn không khác gì phải quyết đấu với một vị thánh ma đạo sư! Lần trước tại Thần sơn hắn chỉ suýt chút nữa khiến vị Long tộc tộc trưởng phải tức đến vỡ gan hộc máu ra!

Gandalf áo bào xanh sắc mặt đang bị kiềm hãm, đột nhiên giận giữ:

-Thằng ôn độc ác được lắm! Vừa nói, hắn vừa giơ một ngón tay lên, một tia ánh sáng màu xanh biếc bắn tới Đỗ Duy.

Đỗ Duy thấy được rõ ràng, nhưng không dám thi triển ra bất cứ ma pháp phòng ngự nào. Ánh sáng màu xanh này một khi nhiễm lên phía trên, là có thể trực tiếp khống chế được thân thể mình! Ma pháp sư Raphael kia chính là bài học trước đó! Đỗ Duy đột nhiên thực hiện một động tác nhanh nhẹn hoàn toàn không tương xứng với ma pháp sư. Hắn dường như giống với một con linh dương khỏe khoắn nhảy đi. Còn ngã lăn vài vòng trên mặt đất, lúc này mới cách xa khỏi chỗ vừa đứng.

Đấu khí tinh không mặc dù không học được thực sự, nhưng những động tác cơ sở này đã luyện hơn nửa năm, thân thể khỏe mạnh là điều không cần nói, mấy cái té ngã liên tục đối với Đỗ Duy mà nói thực sự giống như ăn điểm tâm vậy. Chỉ là người xem bên cạnh lại đều ngây ngẩn cả người….. Gặp qua ma pháp sư chiến đấu, cho dù đánh cho tối tăm trời đất, cũng không kỳ quái. Nhưng theo bình thường, ma pháp sư tất nhiên đều phải giơ ma trượng lên, già yếu run rẩy, thanh âm khàn khàn ngâm xướng chú ngữ. Sau đó một cái ma pháp hoa lệ từ người hướng tới đối phương công kích ……. Nhưng nào đã gặp qua ma pháp sư trông nhún nhảy như thỏ trốn tránh ma pháp của đối phương?

Tên nhóc này, rốt cuộc là võ sĩ hay là ma pháp sư?

Gandalf áo bào xanh thậm chí đánh ngón tay ra mấy lần. Mấy lần phát ra ánh sáng màu xanh đều đánh hụt. Hắn tự trọng vào thân phận, ban đầu chỉ định giáo huấn Đỗ Duy một chút, thấy đối phương dùng loại biện pháp của võ sĩ này trốn tránh, cũng không tiếp tục ra tay được. Thu tay trở về phía sau, cười lạnh nói:

-Ngươi mưu toan cái gì vậy? Chẳng lẽ ngươi còn tu luyện ma vũ hai hệ ? Hừ hừ……. Mới vừa rồi mấy cái té ngã thật sự rất thuần thục, ta thấy ngươi cũng đừng cầm ma trượng nữa, tìm thanh kiếm đến đây đi.

-Mắt ngươi chẳng lẽ lại không nhìn sao! Kiếm trong tay ta cũng là ma trượng, ngươi cũng phân biệt không được phải không?

Đỗ Duy lạnh lùng nói.

-A ha! Được được được, ta thật sự muốn xem xem ngươi dùng ma trượng thế nào! Thằng nhóc, ngươi niệm đọc chú ngữ thi triển ma pháp của ngươi, lão già ta tuyệt đối không quấy rầy ngươi. Ngươi am hiều nhất cái gì, thì cứ việc dùng đi, lão già ta đều tận lực bồi tiếp từng cái. Ta thật muốn nhìn một chút, ngươi rốt cuộc có những ma pháp gì.

-Hừ, ai nói ta không biết dùng ma trượng! Nhìn, tới!

Đỗ Duy đột nhiên quát to một tiếng, giơ cao lên ma trượng. Sau đó giả như nghiêm túc ngâm xướng lên ma pháp chú ngữ.

Hắn ngâm xướng một đoạn chú ngữ thuộc ma pháp hỏa hệ vừa mới học được từ con chuột Ga, đó là loại chú ngữ triệu hoán một cơn lốc lửa. Chỉ cần là pháp sư có thực lực trung bình một chút hay thậm chí là ma pháp sư cấp thấp tại đại lục này thì cũng đều nắm giữ loại ma pháp này. Thật sự mà nói thì đây là một loại chú ngữ vô cùng phổ biến.

Gandalf áo bào xanh trên mặt mang vẻ mỉm cười quỷ dị như mèo bắt chuột, hắn ỷ vào thân phận, lại muốn xem tên nhóc Đỗ Duy tuổi còn trẻ như vậy, có thể có được bao nhiêu tu vi ma pháp? Cho dù hắn từ khi sinh ra đã bắt đầu học tập ma pháp, thì có thể học tới trình độ nào chứ? Hừ. Nữ đồ đệ kia của ta, coi như là thiên tài trong thiên tài không? Tư chất đứng đầu như vậy, cũng là dựa vào không ít đạo cụ cùng dược tề trân quý do mình tổn hao, mới miễn cưỡng tu luyện đến bát cấp. Thằng nhóc trước mắt này, chỉ sợ còn nhỏ hơn nữ đồ đệ của chính mình một chút. Hắn có thể dựng lên bao nhiêu con sóng lớn đây?

Nghe thấy Đỗ Duy niệm một ma pháp chú ngữ đơn giản nhất vừa dài vừa chậm, Gandalf áo bào xanh lại cơ hồ cũng phải phì cười ………

Thằng nhóc này học ma pháp ở đâu vậy? Làm sao ‘ta’ lại dạy ra đồ đệ như thanh củi bỏ đi như vậy? Đọc ma pháp chú ngữ,chỉ cần một chữ “nhanh”! Rất nhiều ma pháp sư cao thâm, thậm chí đều vì âm tiết bên trong một câu chú ngữ đơn giản có thể lược bớt hoặc đơn giản hóa mà hao phí vô số tinh lực. Đó là bởi khi ma pháp sư chiến đấu, chỉ sợ đối phương có thể trong nháy mắt đọc xong chú ngữ phát ra ma pháp trước, là có thể chiếm được cơ hội thật lớn, lợi thế cũng rất lớn.

Nhưng tên nhóc này……. Hắn tưởng hát kịch sao? Một câu chú ngữ đọc chậm như vậy, giống như còn sợ người khác nghe không rõ ràng, từng âm tiết đều đọc cẩn thận rõ ràng từng chữ từng chữ như vậy. Đọc lên như thế, dễ nghe đúng là rất dễ nghe, trông giống như ca hát. Nhưng nếu như lúc thực sự chiến đấu, dùng loại tốc độ đọc chú ngữ con rùa này của hắn, không đợi hắn đọc xong chú ngữ, địch nhân đã có thể giết chết hắn mấy chục lần!

Rốt cuộc, Đỗ Duy hao phí nhiều hơn năm lần thời gian so với ma pháp sư bình thường, Đọc hết một câu chú ngữ ma pháp hỏa hệ trung cấp loại kém như vậy. Chỉ là phóng ra “xoáy lửa”, nhưng chỉ nhỏ bằng một phần ba của ma pháp sư bình thường!

Nhìn “xoáy lửa” buồn cười đếm đáng thương này hướng phía mình cuốn tới, Gandalf áo bào xanh đột nhiên cảm thấy bản thân quả thật giống như đang bị một đứa bé đùa bỡn.

Chỉ là với loại đẳng cấp thân phận của mình, trước mặt nhiều người như vậy, mạnh miệng nói ra ngoài. Cho phép hắn hết sức thi triển, mình há có thể nuốt lời? Mắt thấy Đỗ Duy chỉ gắng gượng phát ra một cái “xoáy lửa” nhỏ bé đáng thương như vậy, Gandalf áo bào xanh thực sự rất hoài nghi. Mình chỉ cần ho khan một chút thổ ra một cục đờm sợ rằng cũng có thể dật tắt ngọn lửa nhỏ đáng thương này.

Hắn thở dài, đơn giản chỉ thu ma trượng của mình lên, tùy tay vung một cái, một đạo ánh sáng màu nước đã hóa giải “xoáy lửa” của Đỗ Duy.

Nhưng Đỗ Duy dường như còn chưa “biểu diễn” hoàn toàn, hắn lắc đầu ra vẻ không hài lòng, vừa phẩy tay vừa đá chân, rồi lại đọc lên một đoạn ma pháp phong hệ, lần này cũng là mũi tên gió cấp thấp nhất.

Thấy Đỗ Duy dường như phải mất khí lực rất lớn mới “bắn” ra hai làn đao gió lảo đảo nghiêng xuống, Gandalf áo bào xanh lần này thờ ơ khoang tay lại nhìn đao gió yếu ớt chuyển động tới, chỉ hít một hơi thật sâu, sau đó dùng sức thổi một cái, đao gió theo gió tản đi ……

-Ngươi biểu diễn xong chưa…..

Gandalf áo bào xanh sắc mặt có chút bất đắc dĩ. Nhưng tên nhóc trước mặt này lại giống như một sợi gân, không ngờ một lần nữa vung lên ma trượng, lần này tặc lưỡi cắn răng, rồi lại ngâm xướng một đoạn ma pháp chú ngữ thủy hệ.

Đừng nói là Gandalf áo bào xanh. Lúc này ngay cả những người xung quanh vây xem cũng không nhịn được đều lắc đầu. Tên nhóc này của Rowling gia tộc, quả nhiên thực lực quá kém…… Lấy loại tiêu chuẩn này của hắn, cũng chỉ là một ma pháp sư cấp thấp mà thôi, nhưng lại còn là vừa mới nhập môn. Cũng khó trách, bởi tuổi của hắn. Mười bốn tuổi có thể học được ma pháp. Mặc dù học được loại thấp kém như vậy, nhưng cũng có thể bỏ qua được.

-Nhóc con nghe ta nói, ta cũng không có nhiều thời gian nhắm mắt cùng ngươi như vậy được!

Gandalf áo bào xanh có chút không nhịn được:

-Nếu như chút bản lĩnh của ngươi chỉ như vậy, đừng ở nơi này tiếp tục làm mất thể diện nữa!

Đỗ Duy lại không thèm để ý tới kẻ này, lại vẫn lắc đầu ra vẻ không hài lòng ngâm xướng chú ngữ của mình.

Gandalf áo bào xanh đúng là trong lòng có khí mà không phát ra được, mới vừa rồi lời nói của mình quá vẹn toàn….. Hắn đang ảo não, thấy Đỗ Duy mới đọc được một trong ba phần chú ngữ, hắn đang muốn mở miệng quát bảo ngưng lại: -Được rồi, ngươi ….. hả!!

Bỗng đột nhiên trong lúc đó. Thanh âm ngâm xướng chú ngữ tốc độ con rùa kia của Đỗ Duy đột nhiên dừng lại. Rõ ràng là một câu ma pháp thủy hệ cấp thấp còn chưa đọc xong, nhưng Gandalf áo bào xanh vừa mạnh mẽ ngẩng đầu, đột nhiên nhìn thấy trước mặt vô số ánh lửa lóe lên!

Những quả cầu lửa dày đặc giống như mưa to, hầu như trong nháy mắt từ các bộ vị toàn thân Đỗ Duy: giầy, tay áo, ngón tay, cổ tay, áo, thậm chí còn có chuỗi vòng trên cổ!

Mấy chục….. Không, không ít hơn mấy trăm quả cầu lửa, tên nhóc này không ngờ không có chút dấu hiệu nào, không đọc chú ngữ, không cần ma trượng, hơn nữa rõ ràng nửa câu chú ngữ thủy hệ còn chưa có đọc xong. Tại sao những quả cầu lửa này từ đâu ra ……

Oanh một tiếng, cầu lửa đầy trời giống như mưa sao băng rải xuống đỉnh đầu của Gandalf!

Cũng là khi Đỗ Duy mới vừa rồi cố ý giả ngốc, giả bộ thực sự quá giống. Thân là ma pháp sư, đều vô cùng muốn thể diện cùng tôn nghiêm, nào có loại giả làm hề ở trước mặt số đông mọi người không biết xấu hổ như hắn? Gandalf áo bào xanh không có chút chuẩn bị, ma trượng của hắn còn đang ở trong chiếc nhẫn tồn trữ đồ vật, một tay hắn đặt tại phía sau, mặt khác một tay kia còn đang nắm tóc. Hơn nữa, hắn thậm chí không phát hiện ra, mới vừa rồi khi thằng nhóc này lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng, chân lại từng bước từng bước bí mật tiến lại gần mình. Chỉ là hắn giả bộ quá giống, không ai nhận thấy được động tác bước chân của hắn.

Quan trọng hơn chính là….. Cầu lửa nhiều như vậy, toàn bộ đều là:

Thuấn phát ! ! !

Không đọc chú ngữ. Không làm phép, rồi đột nhiên cầu lửa đầy trời này bất ngờ rơi xuống trên mặt, bất kể ai cũng phải nhất thời tay chân vội vàng bối rối.

Mà Đỗ Duy lại đột nhiên giống như phát điên, toàn thân xoay tròn nhanh chóng, vô số cầu lửa dường như vô cùng vô tận hướng Gandalf gần trong gang tấc cuốn tới!

Thuật cầu lửa chỉ là ma pháp cơ bản hỏa hệ cấp thấp nhất, nếu như chỉ phát ra một quả cầu lửa bắn trúng trên người, thậm chí cũng không có lực sát thương quá lớn, nhiều nhất chỉ bị một chút vết bỏng trên người mà thôi. Nhưng mà….. Thật sự cũng không thể chống đỡ được số lượng nhiều mà! Một hạt gạo trắng, không ai lại cảm giác được khó có thể nuốt xuống, nhưng nếu như là một tấn gạo trắng đặt trước mặt, nếu như dạ dày lớn có lợi hại, thì cũng bị bội thực mà chết!

Gandalf áo bào xanh quả nhiên ghê gớm, những quả cầu lửa dày đặc gần trong gang tấc như vậy, hơn nữa cầu lửa trong lúc đó va chạm lẫn nhau, phát ra những chuỗi nổ mạnh, nhất thời biến thành vụ nổ dày đặc khắp một vùng! Thanh âm “uỳnh oàng” giống như tiếng sét đánh liên hoàn trong ngày hè! Chấn động giữa tràng làm cho màng tai mọi người mơ hồ đau đớn.

Thấy Gandalf đã bị ánh lửa của những quả cầu lửa nuốt sống, bên trong ánh lửa đột nhiên biến hóa ra một đoàn ánh sáng màu lam, vô số nguyên tố nước gần như điên cuồng bị một dòng suối bên trong ánh sáng màu lam này hấp thụ vào! Sau đó hơi nước đầy trời, Gandalf áo bào xanh toàn thân bao phủ dưới một đoàn màn nước. Hắn hét lớn một tiếng, hơi nước nổ mạnh trong ngọn lửa sôi trào bốc hơi, nhất thời khiến cho khắp nơi đều là sương mù bốc lên. Gandalf vừa tức vừa giận, thằng hóc này không ngờ giảo hoạt như vậy, rõ ràng có thực lực cường đại, có thể trong nháy mắt phát ra nhiều pháp thuật cầu lửa như vậy, thực lực ma pháp hợp lại há tầm thường! Đáng giận chính là không ngờ mình bất cẩn như vậy, bị tên nhóc này đùa bỡn chật vật như thế!

Ma lực của hắn cũng thực sự vô cùng ghê gớm, ngọn lửa toàn trường dưới hơi nước của hắn nhất thời bị dập tắt, chỉ là vô số hơi nước bốc hơi hóa thành sương mù, cũng theo mấy cái ma pháp phong hệ hắn nhanh chóng gọi ra thổi đi tản mát!

Gandalf áo bào xanh trong lòng giận dữ, tuy nhiên xung quanh toàn hơi nước, hắn đã hiểu rõ tiểu tử giảo hoạt này, lo lắng hắn trong sương mù lại làm ra trò quỷ gì, sớm đã sờ ra ma trượng nắm trong tay, lúc này mới yên tâm lên nhiều.

Một đoàn ánh sáng ma pháp phòng ngự bao phủ trên người hắn, thanh âm tức giận của Gandalf áo bào xanh trong sương mù truyền đến:

-Tên nhóc đáng chết kia! Ngươi không ngờ ….. ngươi không ngờ không để ý tới tôn nghiêm ma pháp sư của bản thân!

-Hừ.

Đỗ Duy cười lạnh:

-Ngươi không phải để ta cứ việc thi triển thứ tốt nhất của ta chứ? Thứ ta am hiểu nhất chính là hại người.

Vừa nói, Gandalf bên trong sương mù đột nhiên nghe thấy được một tiếng động rõ ràng sắc bén ……

Kia hình như là …… tiếng động của dây cung?

Thời cơ tốt nhất kia là lúc này sương mù sắp tan chưa tán. Đỗ Duy sớm đã lấy ra bộ “tịch diệt chi cung”, quay về phía Gandalf bên trong sương mù kéo tay bắn một tiễn!

“Tịch diệt chi cung” trong nháy mắt hiện lên một đạo ánh sáng ma lực. Cuối cùng từ bên trong ma lực thủy tinh chứa đựng, một tia ma lực bị lấy ra, trong nháy mắt khởi động ma pháp trận mạnh mẽ trên chiếc cung thần kỳ này! Một đầu mũi tên ngắn nhỏ do ánh sáng ma pháp nhỏ ngưng tụ ra trong nháy mắt thành hình mũi tên. Sau đó dẫn theo một đạo ánh sáng bạc, giống như sao băng bắn về phía Gandalf áo bào xanh khoảng cách không vượt quá mười thước!

Gandalf áo bào xanh ngay khi tiếng dây cung của Đỗ Duy vang lên, đột nhiên cảm giác được trước mặt xuất hiện một nguồn ma lực cường đại! Tần suất ba động của ma lực kia rất mạnh, ngay cả Gandalf áo bào xanh cũng không nhịn được mà biến sắc!

Thằng nhóc này ….. Hắn làm sao lại có được ma lực mạnh như vậy?

Không đúng! Nhất định là hắn có ma pháp đạo cụ mạnh mẽ trong tay! Ma pháp trận mạnh mẽ nào đó gia trì!

Tiễn tới quá nhanh! Gandalf áo bào xanh cũng đã không kịp phản ứng. Ma pháp quanh thân hắn trong nháy mắt bùng phát ra. Vòng ánh sáng ma pháp phòng ngự nhiều màu sắc khác nhau này lúc trước đã ngăn cản vô số oanh tạc cuồng loạn của ma pháp sư Raphael, từng đoàn từng đoàn ánh sáng bảo hộ toàn thân hắn…..

Nhưng lai lịch cung tiễn của Đỗ Duy, đến ngay cả con chuột Ga cũng nhìn không ra. Uy lực vô cùng cường đại, tuyệt đối không dưới thần binh thần khí trong truyền thuyết trên đại lục này! Lại là từ khoảng cách gần như vậy bắn ra. Nào có dễ dàng ứng phó như vậy?

Gandalf áo bào xanh mắt thấy đầu mũi tên kia mang theo một tia ánh sáng màu bạc nửa trong suốt kỳ dị, không ngờ đâm xuyên qua vòng ánh sáng phòng ngự chính mình bố trí trước mặt dễ dàng như vậy. Đồng tử hắn trong nháy mắt co rút lại, trong ánh mắt đột nhiên hiện lên một tia ánh sáng màu đen quỷ dị………

Hô!

Giống như một đạo cuồng phong cuốn qua. Đầu tên của mũi tên ma pháp dường như tại giữa không trung bị vật gì đó đội lên một chút, trong một cái nháy mắt như vậy. Đỗ Duy thậm chí hoảng hốt bên trong sinh ra một loại ảo giác: dường như thời gian dừng lại một chút. Sau đó nhìn thấy dưới động tác của Gandalf không gian xung quanh dừng lại, lại rơi vào trong mắt Đỗ Duy một cách rõ ràng! Kẻ áo bào xanh này giơ lên ma trượng, rõ ràng chỉ là một thanh ma trượng, hắn lại giống như giơ lên tảng đá ngàn cân, sắc mặt vô cùng ngưng trọng, động tác của hắn vừa nặng nề vừa chậm rãi, ma trượng trong tay trong nháy mắt bộc phát ra ánh sáng màu đen chói mắt, sau đó dùng bảo thạch trên đỉnh ma trượng kia đập mạnh vào trên đầu mũi tên……….

Thời gian dừng lại lập tức dưới phát đập này, khôi phục lại bình thường …….

Một thanh âm rõ ràng sắc bén, mũi tên mang ánh sáng ma pháp do Đỗ Duy phát ra kia, đã hóa thành vô số bụi phấn tiêu tán mất, mà hơi thở của Gandalf lại có chút không bình thường. Đỉnh ma trượng trong tay ‘khách sát’ một tiếng, bảo thạch kia đã vỡ ra thành vô số khối! Mà vết nứt kia lan tràn rất nhanh ngay cả thanh ma trượng gỗ hồ đào thượng đẳng cũng xuất hiện đầy những vết nứt …… Sau đó dưới sự nắm chặt tại áo bào xanh của Gandalf, vô thanh vô tức vỡ nát !!!

Toàn trường náo động!

Gandalf áo bào xanh gắt gao coi chừng Đỗ Duy. Ánh mắt hắn đã không còn bộ dáng dễ dàng giễu cợt vui đùa trước kia nữa, mà tràn đầy vẻ ngưng trọng. Thậm chí mang theo một tia khí đáng sợ!

-Nhóc con! Trả lời ta một vấn đề! Trong ánh mắt Gandalf áo bào xanh đột nhiên loáng qua một tia sợ hãi, tia sợ hãi này đương nhiên không phải hướng vào Đỗ Duy, mà dường như hoàn toàn là sợ hãi cây ma cung kỳ dị này trong tay Đỗ Duy!

“ Vậy, thứ này trong tay ngươi…….kế đô la hầu tiễn thuẫn ngục tiễn*……thứ này là ngươi lấy được từ đâu?!

(*đêm rồi ngại tra tiếng anh, hôm sau sẽ bổ sung, chắc là tên của một loại mũi tên)

Thanh âm của hắn, đã trở nên run rẩy!

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
14 Xem
1 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền