Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Ca ca không thân thiết

Bạn đang đọc ABO - Rượu Nhưỡng Dâu Tây của Phù Lê Nguyệt

Phiên bản Dịch · 1341 chữ · khoảng 4 phút đọc

Nam nhân mặt vô biểu tình đem hợp đồng chuyển nhượng cổ phần phóng tới trước mặt Hoài Cẩn, thanh âm trầm thấp dễ nghe: “Ký xong, công ty chính là của ngươi.”

Hoài Cẩn cảm thấy không bình thường.

Hắn vì đoạt lại di sản mà trải qua khổ cực đến chết, hiện tại tốt xấu gì cũng được trải nghiệm trào lưu trọng sinh một lần, tuy rằng phân hóa có chút không thể hiểu được, nhưng cũng là một kiếp nhân sinh mới a!

Hắn còn không có hưởng thụ tốt sinh hoạt đâu, lại muốn mệt chết mệt sống trở lại đường cũ, hắn mới không làm việc ngu ngốc này!

Hoài Cẩn nhìn nam nhân trước mắt, y chính là vị ca ca không thấy mặt của nguyên chủ - Tần Dã. Căn cứ vào ký ức trong đầu, vị ca ca này là đoạt gia sản của nguyên chủ, nhưng mà chính hắn cảm thấy người ca ca này cũng không có cái loại ý tứ muốn đoạt gia sản.

Thấy Hoài Cẩn không chút nào che dấu nhìn chằm chằm chính mình , Tần Dã không vui nhíu mày.

Ai cũng không mở miệng, không khí chung quanh giống như là đọng lại , nhưng Hoài Cẩn đang lâm vào suy nghĩ của chính mình, không cảm giác được chung quanh áp suất hạ thấp, cùng với ánh mắt càng ngày càng lạnh của nam nhân đối diện

Hoài Cẩn chống lại ánh mắt mang theo áp bách của Tần Dã, lười nhác mở miệng: “Không cần, không cần, tôi không muốn.”

Tần Dã không nghĩ tới Hoài Cẩn sẽ cự tuyệt, hôm nay hắn vốn dĩ chỉ là chuẩn bị đưa hợp đồng liền đi, dù sao cả hai đều không vừa mắt, hoàn toàn không cần thiết chịu đựng cái ngột ngạt khi ở cùng đối phương.

Là không muốn, hay là muốn cái khác?

Tần Dã híp mắt, giọng nói mang theo một chút không kiên nhẫn: “Như thế nào lại từ chối ? Cái này ngươi không phải vẫn luôn muốn sao?”

Hoài Cẩn biết Tần Dã vì cái gì hỏi như vậy, rốt cuộc thì nguyên chủ vẫn luôn cho rằng Tần Dã muốn nuốt trọn công ty của Hoài gia.

Kỳ thật, Tần Dã chỉ là công cụ mà vợ chồng Hoài thị bồi dưỡng mà thôi, tuy rằng đối ngoại được xưng là thu dưỡng, nhưng hộ khẩu của Tần Dã luôn chỉ có một mình hắn, chuyện này, ngay cả nguyên chủ cũng không biết.

Tập đoàn Hoài thị xác thực là một cái xí nghiệp lớn, nguyên chủ có thể được đưa đến bệnh viện kịp thời cũng là nhờ công lao của hệ thống tự động báo nguy, tuy rằng cuối cùng vẫn không nhịn qua được, nhưng lại bởi chạy chữa kịp thời, cho nên hiện tại tuyến thể của hắn mới có thể hỗn loạn rất nhỏ, mà không phải không thể trị hoàn toàn.

Mà nguyên chủ cũng không biết kỳ thật Tần Dã là cha mẹ cậu mua tới để bồi dưỡng thành công cụ , hắn cho rằng vị con hoang này là muốn cùng hắn đoạt gia sản, 11 năm qua số lần nguyên chủ cùng Tần Dã gặp mặt có thể đếm được trên đầu ngón tay, hơn nữa mỗi lần gặp mặt đều phi thường gượng ép, đặc biệt là sau khi khi cha mẹ Hoài Cẩn qua đời, có thể nói mỗi lần gặp mặt nguyên chủ đều cừu thị châm chọc Tần Dã.

Cha mẹ Hoài Cẩn tại lúc 12 tuổi liền xảy ra tai nạn qua đời, bất quá tai nạn xe cộ lần đó không phải ngoài ý muốn, là do một nhà thúc thúc “thiện lương” của Hoài Cẩn gây nên

Hoài Cẩn thu hồi ánh mắt, không thèm để ý cười cười: “Khi đó tôi còn nhỏ, luôn cảm thấy ca ca đoạt đồ vật của mình. Nhưng hiện tại trưởng thành, ba ba mụ mụ đem tài sản để lại cho tôi, công ty tự nhiên là của anh. Huống hồ tôi cũng không cần, cũng quản lý không tốt công ty.”

Tần Dã nhìn Hoài Cẩn thật sâu , y liếc mắt một cái, đầu tóc nam hài mềm mãi rũ xuống , mặt mày thả lỏng, thoạt nhìn thật sự vô hại.

( Tiểu Nhiên : xác thực "vô hại" đó anh hai >-< )

Xác thực không giống nhau , trong trí nhớ, Hoài Cẩn phẫn nộ chất vấn , cậu hận không thể giết chết y

Tần Dã lần đầu tiên thấy bộ dáng ngoan ngoãn của Hoài Cẩn, cũng là lần đầu tiên y nghe thấy Hoài Cẩn kêu chính mình một tiếng ca ca.

“A.” Tần Dã mang theo ý vị không rõ cười một tiếng.

“Hợp đồng ta đặt ở nơi này, ba ngày sau ta lại qua đây. Hiện tại ngươi đã thành niên, chính mình quyết định chính mình phụ trách.” Tần Dã nói xong liền đứng dậy rời đi.

Hoài Cẩn trực tiếp làm lơ lời nói của Tần Dã, nhìn chằm chằm bóng dáng rời đi mạnh mẽ, thân là một tên nhan cẩu hắn không hề hổ thẹn bắt đầu liếm nhan!

Như đang suy tư gì , Hoài Cẩn vuốt cằm, emmmm, vị này ca ca là thật sự soái ! Tuy rằng đầy mặt tràn ngập lãnh khốc , nhưng cũng không thể ngăn cản khuôn mắt tuấn tú ấy!!!

Nếu như vị này ca ca này không lãnh khốc như vậy thì tốt rồi, bọn họ có lẽ còn có thể thật sự sống tốt với nhau như hai anh em.

“Ai……” Hoài Cẩn từ từ thở dài.

Hoài Cẩn đã ở thế giới này cũng đã vài ngày, cũng hiểu biết rõ ràng sự phân hoá ——Alpha cùng Omega. Hai cái trước 16 tuổi liền thành công phân biệt coi như là thành niên, Beta không có tuyến thể, cho nên chỉ cần đầy 18 tuổi liền tính đã thành niên.

15 tuổi là gần tuổi phân hoá , mà Hoài Cẩn lại tại năm 17 tuổi mới phân hóa, thật là sốt ruột!

Ngẫm lại còn muốn uống trấn an tề một tuần, Hoài Cẩn thở dài thật mạnh một hơi, ai có thể nghĩ đến, trấn an tề không phải chất lỏng mà là thể rắn a a a a a!!!

Tuy rằng chỉ có một viên rất nhỏ nhưng số lượng lại nhiều a, một bình nhỏ liền đã 200 viên!!! Đặt trên tay tựa như một tòa núi nhỏ!!! Hơn nữa hương vị khó nuốt khiến người giận sôi, một ngày còn phải ăn hai lần , đây không phải phản nhân loại sao!

(╬ ̄皿 ̄) khinh bỉ cái thế giới vô lương này!

Hoài Cẩn bi thương sờ soạng một phen nước mắt, chuẩn bị tới lầu hai ngủ một giấc rồi lại nói tiếp .

Bởi vì Omega vốn mảnh mai, mà Omega sinh bệnh càng là yếu ớt vô cùng……

Hoài Cẩn: Ta không nghĩ phun tào, ngươi đừng ép ta.

Hoài Cẩn đứng trước gương, nhìn gương mặt giống nhau y hệt là có thể đoán được lý do cậu xuyên vào thân thể này, trong gương ,thiếu niên môi hồng răng trắng, đôi mắt tròn vo màu nâu cực kỳ giống mèo, đuôi mắt hơi chút rũ xuống, tóc mềm buông xõa, càng có vẻ nhu nhược đáng thương.

Hắn ở gia trang của thúc thúc 6 năm, ngay từ đầu chỉ vì đoạt lại di sản, sau đó lại phát hiện cha mẹ chết không phải ngoài ý muốn, vì ở lại tại nhà bọn họ, chỉ có thể giả ngu ngốc, rơi chậm phòng bị của đám người.

Chuẩn bị một phần nước ấm để tắm, Hoài Cẩn mặc xong quần lót liền trực tiếp chui vào trong chăn, thói quen của hắn là không bao giờ mặc áo ngủ, như vậy sẽ tương đối thoải mái.

Bạn đang đọc ABO - Rượu Nhưỡng Dâu Tây của Phù Lê Nguyệt
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Bịrađảoa
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 1
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự