Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Chương 2

Bạn đang đọc 10 Bí Quyết Chinh Phục Trái Tim của Sarah MacLean

Phiên bản Dịch · 6274 chữ · khoảng 22 phút đọc

Tuy nhiên, Nick không còn là người đó từ rất lâu rồi.

“Ngài biết chuyện gì rồi?”

“Nick…” Rock lên tiếng lần đầu tiên kể từ khi ngài công tước đến, nhưng Nick giơ tay ngăn lại. “Chỉ là tò mò thôi.”

“Ta chỉ biết nó đã biến mất. Nó đã lấy tiền và vài thứ nó cho là có giá trị.”

“Tại sao cô ấy bỏ đi?”

Leighton lắc đầu. “Ta không biết.”

“Luôn luôn có một lý do.”

“Có thể là do… nhưng ta không biết nữa.”

“Khi nào?”

“Hai tuần trước.”

“Và bây giờ ngài mới đến tìm tôi sao?”

“Nó đã lên kế hoạch đi gặp một người chị họ ở Bath. Khoảng mười ngày trước, giờ ta nhận ra nó đã nói dối.”

“Người hầu của cô ấy thì sao?”

“Ta đã khiến cô ta khiếp sợ để phải thừa nhận rằng Georgiana đã đi lên phía bắc. Cô ta không biết bất kỳ chuyện gì khác. Em gái ta rất cẩn thận trong việc che đậy dấu vết của nó.”

Nick ngả lưng ra ghế, miệt mài suy nghĩ. Kẻ nào đó đã giúp cô ta. Vẫn tiếp tục giúp ngay cả khi cô ta không từ bỏ và không quay trở lại với anh trai. Đã nhiều năm kể từ khi bắt đầu một cuộc tìm kiếm mới.

Nhưng đây không còn là cuộc sống của anh nữa rồi.

Anh bắt gặp ánh mắt lo lắng của ngài công tước. “Nick, nó là em gái ta. Cậu phải biết rằng ta sẽ không yêu cầu cậu tìm kiếm nó nếu như có cách khác.”

Câu nói ấy đã đánh trúng tâm can Nick. Anh cũng có một cô em gái. Và anh sẽ làm bất kỳ điều gì để bảo vệ con bé.

Chết tiệt.

“Thưa ngài?”

Nghe thấy giọng nữ ngập ngừng, Nick quay sang thấy hai phụ nữ trẻ đang gần đó, đang nhìn mình một cách háo hức. Nick nói với giọng cảnh giác. “Vâng ?”

“Chúng tôi... ”, một trong hai cô bắt đầu nói, sau đó dừng lại. Người còn lại đẩy nhẹ cô ta tiến đến gần anh.

“Vâng?”

“Chúng tôi là những người hâm mộ.”

Nick chớp mắt. “Của ai?”

“Của ngài.”

“Của ta.”

“Đúng vậy!” Cô thứ hai tươi cười và bước đến gần hơn, đưa ra một cái gì đó rất đáng ngờ, giống như...

Nick thầm chửi thề.

“Ngài có thể ký tặng vào cuốn tạp chí của chúng tôi không?”

Nick giơ một tay lên. “Các quý cô, ta sẽ làm, nhưng các cô tìm nhầm người rồi.” Nick chỉ tay về phía Gabriel. “Đó mới là Quý ngài Nicholas.”

Rock khịt mũi khi hai cô gái chuyển sự chú ý sang hầu tước Ralston, bản sao sáng chói của con mồi thực sự và cười khúc khích vì thích thú.

Ngay sau đó, Gabriel tự giới thiệu mình, cười tươi nói với hai cô gái. “Thật hân hạnh cho ta khi được ký tên lên tạp chí của các cô.” Cầm quyển tạp chí và bút mà họ đưa, anh ta nói, “Các cô biết đấy, phải thừa nhận rằng, đây là lần đầu tiên ta thu hút được sự chú ý của các quý cô khi có mặt anh trai ta. Ralston luôn được coi là người đẹp trai hơn trong hai người”.

“Không!” Hai cô nàng quả quyết.

Nick đảo mắt.

“Thật đấy. Hãy hỏi bất kỳ ai. Họ sẽ nói với các cô rằng ngài hầu tước là người tuyệt hơn. Tôi chắc chắn cá cô đã nghe thấy thế.” Gabriel nhìn họ với nụ cười chiến thắng. “Các quý cô, hãy thừa nhận điều đó đi. Chuyện đó không làm tổn thương ta đâu.”

Gabriel giơ quyển tạp chí lên, trưng ra cái bìa khoa trương: Bên trong! Các Quý ông hấp dẫn của London! “Đúng vậy... không nghi ngờ rằng chuyện này sẽ tạo nên những câu chuyện thần kỳ cho danh tiếng của ta. Thật vui khi biết khắp nơi đều cho rằng ta đang tìm kiếm một người vợ!”.

Hai cô gái gần như chết ngất vì sung sướng.

Townsend Park

Dunscroft, Yorshine

Isabel quan sát cô gái xanh xao mệt mỏi ngồi trước mặt nàng trên chiếc võng thấp hẹp. Cô gái ấy còn quá trẻ để đi một mình, mà còn là một mình trải qua chuyến đi xe ngựa bốn ngày đến một nơi xa lạ lúc đêm đen buông xuống.

Đôi mắt mở to đầy sợ hãi, cô gái trẻ đứng đó, giữ chặt lấy túi du lịch nhỏ bên mình.

Isabel mỉm cười dịu dàng. “Em là Georgiana.”

Cô gái vẫn đứng nguyên. Nét mặt không hề thay đổi.

“Chị là Isabel.”

Đôi mắt xanh của Georgiana lóe sáng như thể nhận ra một điều gì đó. “Quý cô Isabel?”

Isabel tiến đến gần hơn, ấm áp và chào đón. “Đúng vậy.”

“Em cứ nghĩ...”

Isabel cười tươi. “Để chị đoán. Em nghĩ chị là một bà già nhăn nheo hử?”

Cô gái khẽ cười. Một dấu hiệu tốt. “Có lẽ vậy.”

“Trong trường hợp này, chị sẽ coi sự ngạc nhiên của em là một lời khen ngợi.”

Cô gái đặt túi xuống và khẽ nhún gối cúi chào.

Isabel ngăn cô lại. “Ôi, đừng làm thế. Chị sẽ cảm thấy mình già nua và khô khan. Ngồi xuống nào.” Isabel kéo một chiếc ghế gỗ nhỏ ngồi xuống cùng cô gái. “Ở đây, chúng ta không cần phải giữ khuôn phép. Mà nếu có làm thế thì chị mới phải là người phải phục tùng em chứ. Dù sao, chị chỉ là con gái của một Bá tước, còn em...”

Georgiana lắc đầu, mặt buồn rười rượi. “Không còn thế nữa.”

Cô gái nhớ nhà.

Không phải cô gái nào dừng chân tại Townsend Park cũng muốn trở về nơi họ đến.

“Làm thế nào em tìm thấy chúng tôi?”

“Một... một người bạn của em. Cô ấy nói chị sẽ nhận những cô gái. Nói chị có thể giúp.” Isabel gật đầu, động viên. “Anh trai em. Em không thể nói cho anh ấy biết...” Giọng cô gái vỡ òa, nghẹn ngào, không thành tiếng.

Isabel vươn người tới, nắm lấy bàn tay lạnh cóng đang run rẩy của cô gái. “Em không cần phải nói với chị ngay bây giờ. Hãy chờ đến khi nào em sẵn sàng.”

Chị biết rằng đôi khi không nói gì thì dễ dàng hơn.

Georgiana ngước lên nhìn Isabel, đôi mắt mở to và ngập nước. “Bạn của em... Cô ấy nói chị sẽ chăm sóc chúng em.”

Isabel gật đầu. “Đúng vậy.” Georgiana sụp người nhẹ nhõm. “Chị nghĩ em đã có một chuyến đi dài. Chị thấy tốt hơn em nên chợp mắt một chút nhé? Chúng ta sẽ ăn sáng vào ngày mai và em có thể kể cho chị bất kể điều gì em muốn.”

Chỉ trong vài phút, Georgiana đã nằm giữa những tấm chăn thô ráp nhưng sạch sẽ trên chiếc giường chật hẹp, một chiếc giường mà Isabel nghĩ không thể tuyệt bằng bất kỳ chiếc giường nào mà em gái công tước Leighton đã sử dụng. Isabel ở lại một lúc để chắc chắn rằng cô gái thực sự đã ngủ, rồi rời khỏi căn phòng.

Để thấy những khán giả tò mò đã tụ tập ở ngoài hành lang.

“Cô ấy ngủ rồi à?” Cô em họ và là bạn thân nhất của Isabel, Lara, thì thầm hỏi.

Isabel gật đầu, chờ tiếng chốt cửa khẽ vang lên, rồi quay lại tiếp chuyện với các khán giả của mình.

“Tại sao hành lang không được sáng cho mấy vậy?”

“Bởi chị không có đủ tiền mua nến.”

Dĩ nhiên.

“Là em gái của một công tước sao, Isabel?” Jane khẽ khàng hỏi.

“Vấn đề không phải là cô ấy là ai”, Gwen, người đầu bếp, tranh luận. “Cô ấy cần chúng ta! Chúng ta đã cưu mang nhiều cô gái cần chúng ta.”

“Cô ấy không thể ở lại.” Kate nói thẳng, nhìn sang những người khác tìm sự hỗ trợ.

“Có phải chúng ta nên dừng nói chuyện về cô gái tội nghiệp này không?” Isabel nói khẽ, yêu cầu tất cả mọi người rời khỏi hành lang.

“Cô ấy không thể ở lại!” Kate thì thầm khi họ bước đi.

“Được rồi, tôi tin là cô biết rõ vị trí của mình trong chuyện này”, Isabel lạnh nhạt nói.

“Đó là một mối nguy hiểm lớn đấy, Isabel”, Jane cảnh báo khi bước đến bậc cầu thang trên cùng như thể bản thân Isabel không nghĩ đến chuyện đó.

Như thể trái tim nàng đập thình thịch không phải vì sợ hãi.

Dĩ nhiên, đó là một mối nguy hiểm. Không đơn giản chỉ là mở cửa và bày ra một bàn ăn để tiếp đón em gái của một công tước – một trong những người đàn ông quyền lực nhất London – mà không có sự chấp thuận của ông ta.

Điều này có thể đặt dấu chấm hết cho tương lai của James.

Em trai của nàng chỉ mới mười tuổi, một bá tước vừa mới được thừa kế tước hiệu và đã phải đấu tranh để thoát khỏi những tai tiếng về cha họ. Nếu công tước Leighton tìm thấy em gái Ngài ta ở đây – phát hiện ra các cô gái ở đây được bảo vệ bởi bá tước Reddich – James sẽ không có cơ hội vượt qua vụ bê bối này.

Những người khác nói đúng. Nàng không nên giúp cô ấy.

Đó là trách nhiệm cần phải làm. Điều gì đó sẽ bảo vệ tất cả họ.

Nàng nhìn từ người này đến người khác, mỗi người đến Townsend Park đều có hoàn cảnh tương tự như cô gái trẻ đó. Nàng cũng có thể đuổi tất cả bọn họ đi. Nhưng nàng đã không làm. Quay sang người em họ, nàng hỏi, “Lara?”.

Tim đập thình thịch, Lara cân nhắc. “Em hiểu các quy tắc, Isabel. Em hiểu vấn đề chúng ta đang nói. Nhưng… một công tước. Điều đó sẽ mang nguy hiểm đến cho tất cả chúng ta. Cô ấy… chuyện gì sẽ xảy ra nếu ai đó đến tìm cô ấy? Chuyện gì xảy ra nếu chúng ta bị phát hiện?”

Isabel nhìn về phía căn phòng cô gái trẻ đang ngủ. “Chị nghĩ vấn đề không phải chỉ là câu hỏi chuyện gì sẽ xảy ra khi ai đó đến tìm cô ấy. Em gái của các công tước không được phép biến mất.” Nàng dừng lại, rồi tiếp tục, “Cô ấy đang mang thai”.

Jane huýt một tiếng sáo nhỏ.

“Có phải cô ấy kể cho cô nghe chuyện đó không?” Gwen hỏi.

“Cô ấy không cần phải làm như thế.”

“Được rồi.” Lara nói, “Vậy chắc chắn, chúng ta không thể đuổi cô ấy đi.”

Kate không đồng tình. “Cô ấy không phải con gái của thương gia. Cũng không phải vợ của người chủ quán rượu. Thậm chí không xuất thân từ tầng lớp trung lưu. Vì Chúa, cô ấy là một quý tộc. Cô ấy có thể là hai quý tộc! Chúng ta nên đưa cô ấy quay về với gia đình quyền quý của mình.”

“Kate, gia đình quý tộc không phải luôn là giải pháp. Tôi hiểu điều đó rõ hơn bất kỳ ai.” Isabel nghĩ đến những quầng thâm sâu bên dưới đôi mắt nhắm nghiền và đôi má hóp đã cho cô biết rất nhiều điều mà cô gái nhỏ bé, bí ẩn ấy phải chịu đựng.

Cô gái này đang lạc lõng và chỉ có một mình.

Đối với Isabel thế là đủ.

“Tôi chưa bao giờ quay lưng với một cô gái nào. Và bây giờ tôi cũng không làm thế. Cô ấy sẽ có một chỗ ở đây nếu cô ấy cần. Chúng ta sẽ để cô ấy làm việc. James đang cần một cô nữ gia sư mới. Tôi chắc chắn cô ấy sẽ làm tốt việc đó.”

Kate khịt mũi chế giễu. “Cô đã nhìn cô ấy sao? Tôi cá rằng cô ấy chưa bao giờ phải làm việc ngày nào trong đời mình cả.”

Isabel cười. “Cô cũng chưa biết làm gì khi tôi cưu mang cô đó. Và bây giờ cô là một người giữ ngựa tốt nhất phía này của London.”

Kate quay đi, chùi tay vào quần. “Nhưng đó là em gái của một công tước”, cô lẩm bẩm.

Isabel nhìn những người phụ nữ xung quanh nàng – Jane, quản gia của nàng, người có thể dễ dàng quản lý một ngôi nhà với những người hầu nam đã được đào tạo trong nhiều năm; Gwen, một đầu bếp được đào tạo tại những nhà bếp tốt nhất London, rất tự hào đảm nhận vị trí này; và Kate, người có cách chăm sóc những con ngựa đã từng cạnh tranh với những người cưỡi ngựa tai Ascot. Mỗi người khi đến Townsend Park đều có hoàn cảnh giống cô gái đang ngủ; mỗi người đều được cung cấp nơi ở, thức ăn và một cơ hội cho tương lai.

Và họ tin rằng Isabel có thể đối mặt với bất kỳ khó khăn nào.

Họ chẳng hề biết.

Nàng cũng thấy sợ hãi. Cũng thấy lưỡng lự nữa.

Nàng từ từ hít thở sâu và khi nàng lên tiếng, cố gắng giữ giọng tự tin – mong rằng những người khác sẽ tin điều ấy. “Cô ấy cần ngôi nhà Minerva[1]. Và ngôi nhà Minerva có thể giải quyết thách thức này.”

[1] Là nơi cưu mang những cô gái có số phận bất hạnh và gặp nhiều thương tổn.

Tôi hy vọng thế.

Isabel mở mắt và bật dậy trong chiếc ghế.

Cô em họ Lara đang đứng ở phía bên kia bàn làm việc của bá tước. “Chào buổi sáng.”

Isabel nheo mắt nhìn ra ngoài của sổ thấy một bầu trời xanh sáng chói, cho biết nàng đã ngủ rất ngon. Nàng quay sang Lara. “Chị đã ngủ thiếp đi.”

“Vâng, em biết. Tại sao chị không cố gắng làm vậy trên giường của mình?”

Isabel ngửa cổ ra sau, cơ bắp cổ và vai thi nhau kêu răng rắc theo chuyển động. “Quá nhiều việc phải làm.” Nàng đưa tay lên má gỡ bỏ mảnh giấy dính ở đó suốt đêm qua.

Lara đặt một tách trà xuống bàn và ngồi đối diện Isabel. “Điều gì khiến chị làm việc đến mức quên cả ngủ vậy?” Cô dừng lại, bị phân tâm.“Trên mặt chị có vết mực.”

Dùng lòng bàn tay lau sạch bên má bị bẩn, Isabel nhìn xuống tờ giấy mà nàng vừa gỡ xuống. Nàng xem xét lại danh sách đã soạn vào đêm hôm trước.

Danh sách dài mà nàng đã soạn thảo đêm hôm trước.

Dạ dày nàng nhộn nhạo.

Nàng vuốt mái tóc nâu vàng của mình ra sau và cột chặt chúng lên. Cảm giác tội lỗi trào dâng khi nàng đã mất nhiều công sức vào vô số chuyện nàng nghĩ sẽ làm tối hôm trước – sau khi chợp mắt một chút.

Isabel cần phải lập một kế hoạch để đảm bảo an toàn cho các cô gái. Nàng cần soạn một bức thư gửi đến ngài luật sư của cha nàng để khẳng định rằng không có món tiền nào dành cho việc học hành của James. Nàng cũng cần viết thư gửi đến văn phòng bất động sản tại Dunscroft để bắt đầu tìm kiếm một ngôi nhà mới. Nàng cần bắt đầu đọc sách về sửa chữa mái nhà, việc cần kịp phải thực hiện ngay.

Tuy nhiên, nàng chưa làm bất kỳ điều gì cả. Thay vào đó nàng đã ngủ thiếp đi.

“Chị cần nghỉ ngơi.”

“Chị đã nghỉ ngơi đủ rồi.” Isabel bắt đầu sắp xếp đống giấy tờ trên mặt bàn, nhận thấy một đống phong bì mới ở đó. “Những cái này từ đâu đến?” Nàng đưa những bức thư lên, để lộ ra một cuốn tạp chí phụ nữ được gửi đến cho các cô gái. Nàng nhìn thấy phần tiêu đề. Bên trong! Các Quý ông hấp dẫn của London! Và đảo mắt trước khi trả lại mớ phong bì về vị trí của chúng.

“Đến cùng với bưu kiện này vào sáng nay. Trước khi chị mở chúng…”

Isabel nhấc con dao rọc phong bì thư lên và nhìn Lara. “Sao nào?”

“Chúng ta nên nói chuyện về James.”

“Chuyện gì thế?”

“James đã trốn học.”

“Không có gì ngạc nhiên. Chị sẽ nói chuyện với James. Nó đã gặp gia sư mới chưa?”

“Không chính xác như vậy.”

Lời nói là một dấu hiệu. “Chính xác là chuyện gì nào, Lara?”

“Thật ra, Kate nhìn thấy James đang nhìn trộm cô ấy khi cô ấy đang tắm.”

Isabel chúi người về phía trước. “Không phải ý em là nó nhìn Kate tắm chứ?”

Lara cười. “Chị có thể hình dung ra chuyện đó như thế nào mà? Cô ấy sẽ lột da cậu nhóc.”

“Chính chị sẽ lột da nó! Bây giờ nó là bá tước! Nó sẽ phải cư xử cho ra dáng một bá tước ! Nhìn các cô gái mới đến trong phòng tắm? Trời đất. Chuyện gì lại khiến nó...”

“Isabel, cậu nhóc là một bá tước, nhưng trước hết vẫn là một cậu bé. Chị nghĩ cậu nhóc không tò mò sao?”

“Nó lớn lên trong ngôi nhà toàn phụ nữ. Không. Chị nghĩ nó hoàn toàn vô tư.”

“Ờ thì, cậu ấy vô tư. Thực ra thì em nghĩ không ai hỏi James thích gì. James cần ai đó có thể nói chuyện về những mối quan tâm như thế.”

“Nó có thể nói chuyện với chị!”

Lara hoài nghi nhìn Isabel. “Isabel.”

“Nó có thể!”

“Chị là một người chị tuyệt vời. Nhưng cậu nhóc không thể nói chuyện về những quan tâm như thế với chị được.”

Isabel im lặng suy nghĩ. Tất nhiên là không thể. James chỉ là một cậu bé mười tuổi nhưng không có ai đó để giúp cậu nhóc tìm hiểu thế giới của mình, James cần có một người đàn ông để cùng bàn luận về những vấn đề đàn ông.

Nàng thở dài. “Chị phải tìm cách để đưa James đến trường. Hôm nay, chị sẽ viết thư cho luật sư của cha chị về việc đó. Điều đó không có nghĩa là sẽ có tiền để James đi học.” Nàng dừng lại. “Có lẽ người giám hộ mới của điền trang có thể nói chuyện về giới tính với James.”

Họ đang chờ đợi Oliver, ngài Densmore, người giám hộ bí ẩn chưa xuất hiện được ghi tên trong di chúc của cha nàng, từ khi họ nghe tin về ngài bá tước đã chết. Chỉ mới hơn một tuần, mỗi ngày trôi qua đều không có tin tức mới, điều đó làm Isabel cảm thấy khó thở hơn một chút.

Tuy nhiên sự ám ảnh của ông ta đã xuất hiện, vì nếu ngài Wastrearl chỉ định ông ta, thì dường như Densmore sẽ không phải là người giám hộ mà tất cả họ thích.

“Còn chuyện này nữa.”

Luôn luôn như vậy.

Isabel cau mày. “Về James sao?”

“Không. Về chị.” Lara hơi chồm người tới. “Em biết tại sao chị lại ngủ ở đây mà không lên giường. Em biết chị lo lắng cho tương lai của chúng ta. Về tài chính. Về James. Về ngôi nhà Minerva.” Isabel lắc đầu. “Đừng xúc phạm em bằng cách giả vờ không hiểu. Em hoàn toàn hiểu con người chị. Em ở với chị đã được sáu năm. Em biết chị lo lắng cho mọi người.”

Isabel mở mmiệng định nói nhưng rồi thôi. Dĩ nhiên Lara đúng. Isabel lo lắng. Nàng lo lắng tình hình tài chính kiệt quệ của điền trang sẽ làm James không thể đến trường, không thể học trở thành một bá tước, không thể khôi phục lại danh dự cho nhà bá tước. Nàng sợ rằng người Giám hộ điền trang mới của James sẽ không bao giờ xuất hiện và đưa ra những khoản tài chính mà James được hưởng. Nàng sợ ông ta sẽ đến và đóng cửa ngôi nhà Minerva – tống cổ những người phụ nữ mà nàng đã rất cố gắng để bảo vệ họ.

Những người phụ nữ này cần nàng.

Mái nhà thì đang bị dột, họ đã bị mất bảy con cừu do bỏ chốn qua khu hàng rào rìa phía Tây điền trang vào tuần trước và tên tuổi của nàng thì không đáng giá một xu. Isabel sẽ phải đuổi những người phụ nữ này nếu nàng không thể tìm được cách giải quyết.

“Em nghĩ ngài bá tước không để lại bất kỳ khoản tiền nào”, Lara nói dịu dàng. Đây là lần đầu tiên có người trong số các thành viên sống ở điền trang nói về tình hình hỗn loạn của họ.

Isabel lắc đầu, cảm giác thất vọng trào dâng. “Mọi chuyện rồi sẽ qua đi.”

Mọi chuyện sẽ không ảnh hưởng đến bá tước tương lai của nhà Reddich.

Cha nàng thậm chí còn không quan tâm đến việc đảm bảo chăm sóc cho những đứa con của ông ấy – đặc biệt là chăm sóc người thừa kế của ông. Mất một tiếng rưỡi để thuyết phục luật sư đến đây một ngày sau khi nghe tin về cái chết của cha nàng rằng nàng có thể hiểu được tình hình tài chính của điền trang đủ để ông ta giải thích rõ ràng với nàng.

Như thể bị bần cùng hóa là làm phức tạp tình hình.

Ngài Wastrearl đã đánh cược mọi thứ - ngôi nhà trong thị trấn, các cỗ xe ngựa, đồ nội thất, những con ngựa… và cả con gái của ông. Không để lại bất kỳ thứ gì. Không gì cả ngoại trừ quyền lợi của James…

Và những thứ mà Isabel có thể bán.

Nỗi buồn bùng nhói lên trong lòng nàng.

Em trai nàng không có cả cha lẫn mẹ và thậm chí cũng không có cả sự dạy dỗ tương xứng với tước hiệu bá tước nhưng cậu ấy sẽ trở thành một bá tước. Và nàng sẽ làm mọi việc có thể để thực hiện điều đó.

Một bá tước đã chết.

Một người thừa kế nhỏ tuổi.

Một điền trang đang sụp đổ.

Hai tá miệng ăn, tất cả đều cần phải giấu kín.

Isabel chưa bao giờ thấy khủng hoảng đến thế trong cuộc đời nàng.

Giá mà nàng không ngủ vào đêm hôm trước, có thể nàng đã vạch ra một kế hoạch để cứu được tất cả.

Nàng chỉ cần thời gian.

Nhắm mắt lại, Isabel cố gắng hít thở sâu từ từ. “Đó không phải là điều em cần quan tâm, Lara”, nàng nói, không muốn nói ra suy nghĩ của mình, “Chị đảm bảo chúng ta sẽ được chăm sóc tốt”.

Ánh mắt của Lara dịu dàng. “Dĩ nhiên chị sẽ làm như vậy. Không ai trong chúng ta nghi ngờ về điều đó dù chỉ trong một khắc.”

Tất nhiên họ không làm thế. Không ai từng nghi ngờ sức mạnh của Isabel. Không hề nghi ngờ ngay cả khi họ nên làm vậy. Không hề nghi ngờ ngay cả khi họ cùng ở trên một chiếc thuyền mỏng manh.

Nàng đứng dậy bước đến bên cửa sổ, nhớ lại vùng đất Townsend tươi tốt phì nhiêu trước kia. Nhưng giờ đấy chỉ là cánh đồng mọc kín cỏ và bị bỏ hoang, gia súc đã giảm đi rất nhiều chỉ còn lại rất ít.

“Mọi người có lo lắng không?”

“Không. Em không cho rằng họ lại nghĩ tất cả bọn họ có thể bị đuổi đi đâu.”

Tim Isabel đập nhanh dữ dội. “Họ sẽ không bị đuổi đi. Đừng bao giờ nhắc lại điều này lần nữa.”

Lara đồng tình. “Vâng, họ sẽ không bị đuổi.”

Họ có thể. Câu nói đó vang lên trong tâm khảm nàng.

Isabel nhanh chóng quay lại, chiếc váy xoay tròn xung quanh mắt cá chân và nàng chỉ một ngón tay về phía trước mũi của Lara. “Chị sẽ nghĩ cái gì đó. Chúng ta phải kiếm tiền. Chị sẽ đưa họ đến một căn nhà khác.”

“Ngôi nhà Minerva thứ hai”, Lara nói.

“Chính xác.”

“Một ý tưởng tuyệt vời.”

Isabel gắt gỏng trước giọng điệu của cô em họ. “Em không cần đồng ý để an ủi chị đâu.”

“Thôi được rồi”, Lara nói, “Có phải chị có một khoản tiền riêng đâu đó không? Do theo em biết, những ngôi nhà có thể chứa được hai tá cô gái thì cần một khoản tiền lớn”.

“Được rồi. Đó phần kế hoạch mà chị vẫn chưa vạch ra.” Isabel đi ngang qua phòng về phía cánh cửa, đoạn quay lại, bước tới bàn làm việc. Nàng ngồi đó, nhìn đống giấy tờ nằm rải rác khắp mặt bàn lớn, nơi mà ba thế hệ bá tước Reddich đã ngồi. Im lặng một lúc, nàng nói, “Chỉ có duy nhất một cách để đảm bảo cho chúng ta kiếm được một số tiền lớn để sống yên ổn”.

“Cách gì?”

Nàng hít sâu.

“Chị sẽ bán bộ sưu tập đá cẩm thạch.” Có một âm thanh rên rỉ trong tai khi nàng thốt ra câu đó – như thể nàng không phải nghe thấy chúng, nếu chúng không được nói ra.

“Isabel…” Lara lắc đầu.

Lara, làm ơn đừng chống lại điều này. Chị không còn sức lực nữa. “Thật ngốc nghếch khi giữ lại bộ sưu tập này. Không ai thích chúng cả.”

“Chị thích bộ sưu tập đó.”

“Chúng là một món đồ xa xỉ mà chị không nên có chúng.”

“Không. Đó là một món đồ xa xỉ duy nhất mà chị có.”

Làm như nàng không biết điều đó vậy.

“Em có cách nào tốt hơn sao?”

“Có lẽ”, Lara nói khẽ. “Có lẽ chị nên cân nhắc… Có lẽ chị nên nghĩ đến chuyện kết hôn.”

“Có phải em đang cho rằng chị nên chấp nhận một trong số những kẻ ngu xuẩn đã giành được chị qua một trò chơi may rủi trong những năm qua phải không?”

Mắt Lara mở tròn. “Ồ, không phải như thế! Không ai trong số họ. Không bao giờ là họ. Không phải những người quen biết cha chị. Em đang nói đến ai đó khác. Ai đó… tốt. Và nếu anh ta giàu có, thì tất cả mọi chuyện đều tốt đẹp hơn.”

Đưa lên tờ tạp chí mà nàng đã nhìn thấy lúc đầu và nói. “Có phải em đang đề nghị chị thử quyến rũ một quý ngài phải không, cô em họ của tôi?”

Hai má Lara ửng hồng. “Chị không thể phủ nhận rằng một trận đấu thông minh không phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra với chị.”

Isabel lắc đầu. Hôn nhân không phải là câu trả lời. Nàng sẵn sàng nuốt một hoặc hai viên thuốc đắng để cứu ngôi nhà này và những người phụ nữ sống ở đó, nhưng không bao giờ hy sinh tự do, sự sáng suốt hoặc con người nàng cho họ. Nàng không quan tâm liệu đó có phải là một cách giải quyết hay không.

Ích kỷ.

Trong đầu Isabel đột nhiên vang lên từ đó – gợi lại quá khứ tồi tệ từ nhiều năm trước. Isabel biết rằng nếu nàng nhắm mắt lại, nàng sẽ nhớ đến mẹ nàng, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn, đang chửi mắng họ bằng những lời cay độc.

Mày nên để anh ta lấy mày, mày là một đứa ích kỷ. Ông ấy sẽ ở lại đây nếu mày làm thế. Và mày sẽ đi khỏi đây.

Isabel lắc đầu, xóa bỏ những hình ảnh cũ và hắng giọng, đột nhiên cảm thấy ngực nàng thít chặt lại đau nhói.

“Hôn nhân không phải là câu trả lời, Lara. Chẳng lẽ em lại thực sự nghĩ rằng ai đó có đủ điều kiện để giúp chúng ta sẽ cân nhắc đến việc cưới cô con gái hai mươi bốn tuổi chưa bao giờ đặt chân đến những buổi vũ hội ở London của ngài Wastreal sao?”

“Thế nào cũng có!”

“Không. Họ sẽ không làm như thế. Chị không có kỹ năng, không được đào tạo, không của hồi môn, không có bất kỳ thứ gì ngoại trừ ngôi nhà chứa toàn phụ nữ, hầu hết họ đều đang lẩn trốn, một nhóm người bất hợp pháp. Em định giải thích thế nào về chuyện này với người cầu hôn tương lai?” Lara mở miệng để trả lời, nhưng Isabel nhấn mạnh, “Để chị cho em biết. Điều đó là không thể. Không có người đàn ông nào muốn lấy chị và muốn gánh vác những việc chị làm. Nói thẳng ra, chị cảm thấy khá biết ơn vì điều đó. Không. Chúng ta sẽ phải thử một cách khác.”

“Isabel, anh ấy sẽ lấy chị nếu chị kể sự thật về họ. Nếu chị giải thích tất cả điều đó.”

Cả hai im lặng và Isabel cho phép bản thân cân nhắc thật nhanh, sẽ thế nào khi có ai đó có thể cùng chia sẻ tất cả những bí mật với nàng. Ai đó sẽ bảo vệ các cô gái… và nuôi dạy James. Ai đó sẽ giúp gánh vác những gánh nặng của nàng.

Ngay lập tức nàng dập tắt ý nghĩ đó. Chia sẻ những khó khăn của ngôi nhà Minerva đồng nghĩa với việc chia sẻ những bí mật của nó. Và tin tưởng ai đó sẽ giữ bí mật cho họ.

“Chị phải nhắc lại em để em nhớ về những kẻ đáng sợ mà các thành viên trong nhà Minerva đã kể cho chúng ta. Những người chồng vụng về? Những người anh trai và chú bác bạo lực? Những người đàn ông chìm sâu trong rượu chè đến nỗi không có thời gian để có thể sắp thức ăn lên bàn cho con cái họ? Và đừng quên cha của chị - sẵn sàng bán con gái mình để có đủ tiền chơi từ đêm này qua đêm khác trong thành phố, trong khi không hề chăm lo gì cho điền trang, sẵn sàng để mặc nó rơi vào tình cảnh kiệt quệ và không cần giữ gìn danh dự cho người thừa kế của mình.” Nàng lắc đầu khẳng định. “Nếu chị có thể học được điều gì đó trong cuộc đời của mình, Lara à, đó là đàn ông có thể là bất kỳ thứ gì trừ người tốt. Và là những người không muốn đi đến vùng nông thôn Yorkshire để tìm kiếm một bà cô không chồng như chị.”

“Tất cả họ không phải đều là người xấu…” Lara nói, “Chị phải thừa nhận rằng, Isabel, các cô gái đến với ngôi nhà Minerva - ờ thì – những người đàn ông của họ hẳn là những người tồi tệ nhất. Có lẽ một người đàn ông giống như ai đó trong đó”, cô chỉ vào tạp chí, “có thể khác biệt”.

“Mặc dù chị không dám chắc về điều đó, nhưng chị sẽ chỉ ra cho em thấy lợi ích của việc nghi ngờ… nhưng ít nhất chúng ta nên thành thực với chính mình. Chính xác chị không phải là loại đàn bà có thể cưới được một quý ông. Huống hồ là một quý ông xứng đáng được một bài tạp chí khen ngợi bằng cách nêu ra những phẩm chất nổi bật của anh ta.”

“Vô lý. Chị đáng yêu và rất thông minh. Và kiệt xuất đến mức khó tin. Và chị là chị gái của một bá tước – hơn thế nữa còn là một bá tước người vẫn chưa hủy hoại tên tuổi của mình”, Lara nhấn mạnh. “Em chắc chắn rằng các quý ngài hấp dẫn ở London sẽ bị quyến rũ tức thì.”

“Đúung vậy, thật là may, chị ở cách London hai trăm dặm về phía bắc. Chị nghĩ các quý ngài đặc biệt này đã bị quyến rũ - bởi một loạt những quý cô may mắn đã có trong tay những ấn phẩm mà phải chuyển đến đây bằng xe ngựa.”

Đến lượt Lara thở dài. “Có lẽ không phải là những quý ngài này. Có lẽ tờ báo đó chỉ là một dấu hiệu.”

“Một dấu hiệu.”

Lara gật đầu.

“Em nghĩ…” Nàng dừng lại kiểm tra lại tên của tạp chí, “Pearls & Pelisses… là một dấu hiệu. Tại sao chúng ta lại nhận loại tạp chí vớ vẩn này chứ?”

Lara xua tay kịch liệt. “Các cô gái thích nó: Đúng vậy. Em nghĩ đó là một dấu hiệu chị nên cân nhắc chuyện kết hôn. Với một người đàn ông tốt. Một trong số họ.”

Isabel dịu lại. “Lara, hôn nhân sẽ chỉ mang lại cho chúng ta rắc rối. Mà cho dù không phải như thế, có phải em nghĩ những người đàn ông tốt trong số họ sẽ xếp hàng ở Dunscroft để chờ đi dạo cùng với chị trong thị trấn này à?”

Isabel mở tờ tạp chí, xem xét miêu tả về Quý ngài Nicholas St. John, người đứng đầu danh sách các quý ông hấp dẫn nhất London. “Thực ra ý chị là. Người đàn ông này là em trai song sinh của một trong những quý tộc giàu nhất nước Anh, nhiều quyền lực, một kỵ sĩ lão luyện, một kiếm sĩ tài ba và dường như ngài ấy cũng đủ đẹp trai để khiến các quý cô giới thượng lưu phải chạy theo.” Nàng dừng lại, mỉm cười tinh quái nhìn Lara, “Người ta phân vân làm thế nào mà đa số phụ nữ London vẫn giữ được tỉnh táo khi ngài ấy và người anh song sinh của mình cùng xuất hiện trước công chúng”.

Lara cười khúc khích, “Có lẽ họ đã tốt bụng duy trì một khoảng cách nhất định với nhau vì sự an toàn và đức hạnh của xã hội”.

“Ừm, điều đó hoàn toàn đúng đắn và phù hợp mà người đàn ông kiểu mẫu lý tưởng nên làm.”

“Đàn ông kiểu mẫu lý tưởng?”

Isabel đọc to, “Quý ngài Nicholas là một kiểu mẫu đàn ông lý tưởng – đẹp trai và quyến rũ, bao quanh ngài là không khí bí ẩn thu hút nhiều người hâm mộ và ngài có mi mắt dài rung động lòng người. Và đôi mắt, bạn đọc thân mến! Đôi mắt xanh biếc! Hãy nói cho chị lần nữa tại sao bài báo này lại cực kỳ có tính khai trí đến thế?”.

“Được rồi mà, rõ ràng đây không phải là bài báo đặc biệt. Nó còn viết gì nữa?” Lara nghếch cổ lên đọc cùng.

“Tuy nhiên quý ngài này còn hơn cả một mẻ cá lớn, các bạn đọc thân mến! Tại sao ư, những chuyến đi thần kỳ của ngài không chỉ đơn thuần là đến lục địa mà còn đi sâu vào vùng phương Đông, những hành trình đó mang lại làn da rám nắng cho ngài và – mở mang kiến thức – hiện tại bên cạnh Quý ngài Nicholas chưa có cô gái trẻ nào bầu bạn, thưa các quý cô, ngài muốn tìm một người bạn đồng hành để có thể trò chuyện! La!”

“Bài báo đó không nói La!” Lara không tin.

“Nó viết thế!” Isabel chìa tờ báo ra. “La! Có phải chúng ta đã từ bỏ việc tìm kiếm người đàn ông tốt nhất London theo ý kiến của em không?”

“Ừm, em cho rằng nếu ngài ấy là một người đàn ông không đáng tin, thì la thích hợp cho một câu cảm thán.”

“Ừm.” Isabel im lặng nghiền ngẫm bài báo.

“Isabel?” Lara kiễng người lên để tìm hiểu cái gì đang thu hút sự chú ý của Isabel. “Cái gì thế?”

Trước câu hỏi nhiệt tình đó, Isabel đột nhiên ngẩng đầu ngắt lời, “Lara, em đã đúng”.

“Em ư?”

“Bài báo ngớ ngẩn này là một dấu hiệu!”

“Nó sao?” Lara lúng túng.

“Chính nó!” Isabel dừng đọc và lấy một tờ giấy ra viết thư. “Nhưng chị nghĩ…”

“Nhưng, em nghĩ…”

“Chị cũng nghĩ thế. Tuy nhiên chính là nó.”

“Nhưng…” Lara dừng lại, bối rối, sau đó nói ngay điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí mình, “Nhưng... hai trăm dặm từ đây đến London thì sao?”

Isabel ngẩng lên. Nàng im lặng một lúc, nghiêng đầu suy nghĩ về điều Lara nói.

“Vậy thì, chị sẽ phải tiến hành một cuộc tranh luận có sức thuyết phục.”

Không lấy làm thích thú, Nick quay sang nhìn Leighton. “Phía Bắc, có phải ngài đã nói vậy không nhỉ?”.

“Đúng thế.”

“Phía Bắc là một nơi rộng lớn. Chúng ta có thể phải mất vài tuần để tìm ra cô ấy.” Rock cảnh báo.

Nick quay sang hai người phụ nữ đang nhìn chằm chằm vào khuỷu tay Gabriel và phấn khích chờ đợi, sau đó quay lại nói với những người đàn ông ngồi tại bàn.

“Tôi thấy mình đã sẵn sàng để đi một chuyến.”

Bạn đang đọc 10 Bí Quyết Chinh Phục Trái Tim của Sarah MacLean
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự