Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Chương 15

Bạn đang đọc 10 Bí Quyết Chinh Phục Trái Tim của Sarah MacLean

Phiên bản Dịch · 4849 chữ · khoảng 17 phút đọc

Sáng hôm sau, Isabel tìm thấy Nick trong phòng chứa tượng, khi anh đang làm việc.

Nàng đã đi tìm anh ngay sau bữa sáng, tự nói với bản thân nàng đang làm một việc lịch sự bằng cách đi tìm anh để thông báo cho anh con đường đã thông thoáng sau cơn mưa. Tuy nhiên, cái cảm giác phấn khích khi nhìn anh bẻ cong cuốn sổ ghi chép trong phòng chứa tượng rực rỡ ánh sáng lại vạch trần một động cơ khác để nàng đến tìm anh.

Các ngón tay anh lướt trên trang giấy, mạnh mẽ và chắc chắn và nàng thấy có một chút ghen tỵ đối với sự tập trung tuyệt đối vào công việc của anh. Một lọn tóc mái của anh rơi xuống, chạm vào gọng kính và nàng như ngưng thở.

Anh thực sự rất đẹp trai.

Và nàng trở thành một kẻ vô cùng ngốc nghếch.

Ý nghĩ đó kéo nàng quay lại hiện thực và Isabel cố ý hắng giọng, thu hút sự chú ý cúa anh. Anh quay sang nàng và nàng cảm thấy sự chăm chú của anh, hai tay nàng nắm chặt trước váy để tránh vuốt tóc hoặc váy.

“Em không muốn làm phiền ngài, nhưng em nghĩ ngài cần biết Rock đã quay lại thị trấn - để lấy vật dụng của ngài. Chúng em rất vui được đón tiếp ngài ở đây... tại Townsend Park... nếu ngài cần nơi ở.”

Anh tháo kính và Isabel thấy hối tiếc. Có điều gì đó về chiếc kính mà nàng cảm thấy hấp dẫn - điều gì đó làm nổi bật người đàn ông thông minh và chân thực dưới vẻ ngoài đẹp trai.

Anh mỉm cười, nụ cười ấm áp và chào đón làm đầu gối nàng chùng xuống. Đúng vậy. Nàng rất thích nhìn anh đeo kính.

“Nàng thật tốt bụng, Isabel. Cảm ơn.”

Nàng không biết nói gì vào lúc này, vì vậy nàng do dự ở lối cửa, sự do dự của nàng quá rõ ràng.

Một bên lông mày nhếch lên vì thích thú. Anh biết nàng hồi hộp. Anh thích điều đó. “Nàng có muốn vào đây không?”

Nàng bước một bước vào phòng, lập tức nhận ra thực tế là chỉ mới hôm qua, anh đã hôn nàng ở đây. Nhiều hơn cả hôn nàng.

Có lẽ nàng nên đóng cửa.

Nhịp tim nàng tăng tốc theo suy nghĩ. Chắc chắn, nếu nàng làm thế, anh sẽ coi đó như một lời mời để lặp lại những sự kiện của buổi chiều hôm trước.

Đóng cửa lại, Isabel.

Nàng không thể. Anh ấy sẽ nghĩ gì?

Điều đó có quan trọng không?

Chắc chắn còn quá sớm để có những hành động như vậy.

Họ chỉ vừa mới ăn sáng.

Nàng đáp lại ánh mắt xanh tinh quái của anh và thấy rằng anh biết chính xác điều nàng đang nghĩ. Có cả sự khiêu khích trong cách anh nhìn nàng, như thể anh sẵn sàng chờ nàng đóng cửa và làm điều nàng không thể dừng suy nghĩ từ hôm qua.

Nàng tiến sâu vào phòng, vẫn để cửa mở, gạt đi nỗi thất vọng. Nàng chú ý đến bức tượng gần đây và nhanh chóng chọn lấy một chủ đề an toàn. “Làm thế nào ngài lại có hứng thú với các món đồ cổ thế?”

Anh do dự trước khi trả lời, như thể đang lựa chọn một câu nói và trong khoảnh khắc dừng lại, nàng vô cùng tò mò. “Ta luôn thích các bức tượng”, anh nói, “Từ khi ta là một cậu bé. Ở trường, ta say mê môn thần thoại học. Ta cho rằng không có gì đáng ngạc nhiên khi ta rời trường học và đến lục địa - ta bị thu hút bởi nền văn hóa cổ đại đó”.

Isabel ngồi trên một bệ tượng gần đó. “Vậy, ngài đã ở Ý và Hy Lạp à?”

Anh quay đi tức thì. “Ý là nơi rất khó có thể đến, lúc đó đang có chiến tranh. Sang phương Đông thì dễ hơn, vì vậy ta đến đó, xuyên qua đế chế Ottoma và tiến sâu vào phương Đông. Nghệ thuật ở đó không có gì sánh bằng, lịch sử của họ cổ đại hơn bất kỳ thứ gì ở châu Âu. Nàng không thể hình dung ra các bức tranh và bộ đồ gồm sứ nào như thế đâu... nghệ thuật của họ được truyền qua nhiều thế hệ không giống với bất kỳ điều gì ta từng thấy. Và không chỉ là hội họa hay điêu khắc đâu, mà toàn bộ cơ thể họ đều là nghệ thuật và linh hồn của họ.”

Nàng vô cùng bất ngờ trước sự sùng kính trong giọng nói của anh. “Như thế nào cơ?”

Anh đáp lại ánh mắt nàng và niềm phấn khích trong mắt anh làm tim nàng loạn nhịp. “Mọi thứ trong văn hóa phương Đông đều thiêng liêng - kể cả những người theo học âm nhạc, múa và sân khâu. Ở Trung Quốc, có những chiến binh đã dành nhiều năm để học nghệ thuật chiến đâu. Ở Ấn Độ, điệu nhảy là một nghi lễ, đánh dấu sự trưởng thành của một cô gái.”

Lời anh nói nghe thật dịu dàng, cuốn hút. “Nghe thật tuyệt vời.”

“Đúng vậy. Điều đó còn tuyệt vời hơn cả điệu nhảy tối qua.”

Isabel thấy khó có thể tin rằng có bất kỳ điều gì tuyệt vời hơn cả điệu vanxơ của họ tối qua. Đôi mắt anh nhấp nháy bí ẩn khi anh tiếp tục nói, “Ta rất muốn dạy cho nàng những điều ta đã học ở Ấn Độ”.

Nàng muốn học những điều đó. “Về chuyện gì?”

“Thật không may mắn, đó là những thứ mà các quý cô người Anh ngoan ngoãn không học.”

“Em thấy mình chưa từng là một quý cô người Anh ngoan ngoãn.”

Rồi họ im lặng một lúc lâu, trong khi nàng vô cùng bối rối - những lời này xuất phát từ đâu? Nàng có nên xin lỗi không?

“Em...”

“Nếu nàng muốn xin lỗi, thì ta muốn nàng không làm điều đó. Ta thấy ta thích Isabel dạn dĩ một chút.”

Ánh mắt nàng lướt qua anh và nụ cười tinh quái làm nàng vô cùng bất ngờ.

Nàng không biết làm gì, chỉ thích thú cảm giác chia sẻ một bí mật với người đàn ông hấp dẫn này. Nàng muốn biết nhiều hơn về anh. Nàng muốn biết mọi thứ về anh. “Ngài nghiên cứu đồ cổ của Hy Lạp và Roma như thế nào khi ngài đang ở Phương Đông?”

Anh nghĩ trong giây lát, rồi nói đơn giản. “Sau một vài năm ở phương Đông, ta đã quay lại châu Âu.”

“Đến Thổ Nhĩ Kỳ.”

Anh không trả lời. Anh không cần phải làm thế. “Cuộc khám phá của ta diễn ra ở Hy Lạp. Ta đã có nhiều tháng để học về các loại đồ cổ Hy Lạp... để nghiên cứu về những bí mật của họ. Cuối cùng ta đến Rome, trước khi quay trở lại London.”

Nàng muốn biết nhiều hơn về thời gian anh ở Hy Lạp. Ở Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng theo bản năng nàng biết, anh không muốn nói thêm về những gì đã trải qua. Nàng tìm kiếm một chủ đề mới - điều gì đó có thể kéo họ quay trở lại cuộc nói chuyện thân thiện ban đầu, trước khi nàng gợi lại những ký ức đen tối của anh. Nàng nhìn vào bức tượng anh đang viết những ghi chú khi nàng nói. “Ngài vẫn đang nghiên cứu Voluptas ư?”

“Ta thấy mình không thể rời khỏi cô ấy.”

“Cô ấy rất đẹp.”

“Quả thực vậy.” Anh ám chỉ pho tượng. “Nàng có thấy cô ấy khác các bức tượng khác không?”

Isabel cân nhắc khuôn mặt của nữ thần, đôi mắt khép hờ, đôi môi dày dặn chỉ hơi tách ra. Nàng nhận ra cảm xúc hiện diện trên gương mặt của nữ thần - cô ấy đang trong trạng thái mơ màng. Bây giờ nàng đã hiểu hơn. Nàng cảm thấy da nóng lên.

“A. Ta biết nàng nhận ra.” Giọng anh thay đổi, bây giờ rất dịu dàng, ấm áp và mềm mỏng và riêng tư - làm nàng hơi lạnh sống lưng. “Tuy nhiên không phải chỉ ở trên mặt cô ấy. Điều làm bức tượng này khác với những bức tượng khác là sự quan tâm mà thợ điêu khắc đã khắc lên mỗi bộ phận của Voluptas một cách rõ ràng.”

Nàng đã bị thôi miên bởi giọng anh và khi anh chạm tay lên bức tượng, nàng không thể quay đi. “Nàng có thể nhìn thấy niềm đam mê trên từng centimet... trong góc cổ, trong cái cách chiếc cằm được nâng lên, như thể cô ấy không thể hít thở sâu do sự khoái lạc xuyên suốt cô ấy.”

Isabel ngắm nhìn, ngỡ ngàng, khi bàn tay mạnh mẽ màu đồng của anh vuốt ve quai hàm của bức tượng, các ngón tay anh lần theo đường cổ. Anh tiếp tục nói, bàn tay vẫn di chuyển theo những từ ngữ mờ ám và gợi cảm. “Sự khoái lạc của cô ấy được thể hiện qua bờ vai buông xuống và qua một cánh tay vô thức chạm vào tóc, cánh tay kia ôm lấy bụng, như thể vẫn run rẩy ở đó.”

Không suy nghĩ, bàn tay Isabel miêu tả lại động tác của bức tượng. Lời anh nói, cái cách bàn tay anh vuốt ve khắp bức tượng, đủ để kích động đáy lòng nàng. Rồi nàng nhìn anh, đáp lại ánh mắt xanh cháy bỏng của anh, nhận ra niềm đam mê trong đấy. Anh biết điều anh đang làm. Anh đang quyến rũ nàng.

Khi anh trở lại bức tượng, Isabel cố gắng hít một hơi dài. “Nhưng có lẽ điều nói lên cảm xúc của cô ấy rõ nhất là ở đây.” Anh di chuyển một bàn tay dọc bức tượng trắng mượt mà đến khi tay anh nâng niu một bên ngực của bức tượng. “Bầu ngực của cô ấy đầy đặn hơn những vị thần La Mã khác vào thời đó...”

Sao anh có thể vẫn bất động chứ?

“Về phương diện kết cấu cô ấy rất hoàn hảo. Nàng sẽ thấy được một nhũ hóa đã cương lên...” Isabel cắn môi khi nàng quan sát ngón cái của anh đang xoay tròn, cố kiềm chế để không bắt chước lại các động tác của anh.

Nàng muốn bàn tay anh chạm vào nàng.

Nàng giải phóng hơi thở đã cố gắng kiềm chế bằng một tiếng thở dài rung động, vừa đủ nghe. Nhưng anh đã nghe thấy. Đầu anh quay sang nàng và anh rời khỏi Voluptas. Anh nhìn vào mắt Isabel và nàng nhận thấy đôi mắt anh sẫm lại thành một màu xanh đầy hứa hẹn và đáng yêu. “Ta sẽ tiếp tục chứ?”

Nàng tiến một bước về phía anh, gần đến mức có thể nhưng không chạm vào anh. Nàng chú ý thấy được cơ vai anh căng, cơ má anh co lại khi nàng học được cách nhận biết sự kiềm chế. Anh muốn chạm vào nàng, nhưng chờ đợi phản ứng từ nàng.

Tốt thôi, nàng sẽ không kiềm chế bản thân mình nữa.

Isabel đặt một tay lên ngực anh, sau đó tận dụng anh như một đòn bẩy để kiễng lên đầu ngón chân để càng gần anh. Khi nàng trả lời, nàng không chắc chắn câu nói đó xuất phát từ đâu. “Không phải với bức tượng.”

Nàng hôn anh.

Anh vẫn đứng im khi nàng hôn, không chạm vào nàng, không di chuyển ngược lại với môi nàng và Isabel nhận ra anh đang cho phép nàng nắm quyền kiểm soát.

Nàng cảm thấy rất thích ý tưởng này.

Nàng muốn cười to vì xúc cảm mãnh liệt từ quyền hạn mới. Nhưng điều đó dường như không thích hợp.

Nàng lướt hai tay lên, vòng qua cổ anh, ấn toàn bộ cơ thể nàng vào anh. Anh đặt tay lên hông nàng, từ từ ôm lấy nàng và hơi ấm của anh lan truyền qua lớp váy mang lại cho nàng cảm giác khao khát cháy bỏng. Nàng mở miệng, mềm mại, cho biết nàng đã sẵn sàng ở đây, trong căn phòng này, trong vòng tay anh. Khi anh không kiểm soát môi nàng, nàng ngập ngừng dùng lưỡi lướt dọc bờ môi dưới dày của anh.

Và tìm thấy chìa khóa để cởi trói cho con hổ.

Anh rên lên, mở miệng và cho phép nàng tiếp cận vào bên trong cái miệng mờ ám và tinh quái của anh. Đầu tiên nàng cảm thấy hồi hộp, không sẵn sàng kiểm soát điều mà nàng yêu cầu, nhưng khi cánh tay anh ôm lấy nàng, ấm áp và kéo nàng dính chặt vào anh, sự thận trọng đã biến mất. Lưỡi của họ chạm nhau, vuốt ve, quấn lấy nhau và một lúc lâu trước khi anh phá vỡ nụ hôn và đặt nàng lên bệ dưới của bức tượng Voluptas.

Dừng hôn, anh ra lệnh, “Ở đây”, và đi đóng lại cánh cửa mà Isabel phải cố gắng lắm mới để mở được. Anh quay lại và nàng bị ấn tượng bởi cái cách anh tiến về phía nàng giống như một động vật ăn thịt mạnh mẽ và mảnh mai. Trái tim nàng đập thình thịch khi anh tiến lại gần hơn, cuối cùng dừng lại phía trước nàng, đánh giá nàng như anh đã làm với bức tượng.

Vị trí làm nàng cao hơn anh vài phân và khi không thể cưỡng lại, nàng luồn tay vào tóc anh, nghiêng đầu anh lên để nàng có thể nhìn thấy anh. Đôi mắt anh tinh quái với một lời hứa không lời và vết sẹo như chuyển sang màu trắng. Nàng đặt một nụ hôn mỏng manh lên đầu vết sẹo, góc lông mày, sau đó cướp lấy môi anh bằng một nụ hôn mãnh liệt.

Bàn tay anh vuốt ve khắp cơ thể nàng, khuyến khích sự táo bạo của nàng, kéo áo lót của nàng lên, lộ ra phần da thịt. Hơi lùi lại một chút, anh đặt môi lên cổ nàng, cọ xát răng lên các đường gân ở đó khi nàng ngả đầu ra sau vì cảm giác khoái lạc. Anh kéo mạnh phần trên vạt áo lót của nàng, đến khi một bầu ngực được tự do và anh dừng lại, ngạc nhiên khi thấy nhũ hoa đang cương lên, ngang hàng với miệng anh. “Nàng Voluptas thực sự của ta”, anh thì thầm, hơi thở ấm áp của anh làm nhũ hoa của nàng săn lại trước khi anh đặt môi, lưỡi và răng lên ngực nàng và làm nàng say đắm.

Nàng nắm chặt đầu anh vào người rên rỉ vì khoái lạc và lạc đi bản thân trong cảm xúc mãnh liệt xuyên suốt trong nàng qua mỗi cái vuốt ve tinh ranh, mỗi lần kéo giật say đắm. Cuối cùng khi anh ngẩng đầu lên, cả hai đều thở nặng nề và nàng dựa vào vai anh để giữ thăng bằng.

“Trước khi chúng ta tiến xa hơn”, anh nói trong hơi thở khó khăn, “Ta nghĩ chúng ta nên thảo luận về vấn đề kết hôn của chúng ta”.

Nàng không muốn anh dùng lại. Họ không thể thảo luận vấn đề này sau ư? Nàng chạm vào anh. “Vâng.”

Anh lại hôn nàng, kéo đầu nàng xuống làm nàng không thể suy nghĩ thêm. “Vâng, điều gì?”

Họ đang thảo luận điều gì?

“Điều gì?”

Anh mỉm cười, cảm giác vui sướng của anh cuộn xé điều gì đó sâu thẳm trong nàng. “Isabel. Ta nghĩ chúng ta nên kết hôn.”

Nàng mỉm cười nhìn anh. “Em đồng ý.”

“Ngoan lắm.” Anh thưởng cho nàng một nụ hôn dài trước khi nâng hai tay nàng lên trên đầu vòng quanh cổ của bức tượng, lưng nàng để trần áp sát vào bức tượng nữ thần mát lạnh. Khi anh tạo dáng nàng như kiểu anh thích, anh tập trung chú ý vào bầu ngực của nàng. Nàng rên lên khi hàm răng của anh nhằn nhằn dọc mép nhũ hoa trước khi lưỡi anh làm dịu cơn nhức nhối ở đó và lại một lần nữa khi nàng cảm thấy không khí mát lạnh bên dưới váy, bàn tay anh vuốt ve phía trên chân nàng để tìm vị trí nơi nàng đau nhức vì tiếp xúc của anh. Anh ngẩng đầu lên. “Chúng ta sẽ làm chuyện đó sớm được chứ?”

Nếu anh không chạm vào nàng sớm, nàng sẽ chết mất.

Isabel mở mắt. Bị phân tâm bởi bàn tay anh đang vuốt ve đùi nàng một cách cuồng nhiệt nhất. “Vâng. Chúng ta sẽ làm.” Anh nhanh chóng tháo nút buộc trên quần của nàng và một tay lướt vào bên trong, dang rộng hai chân nàng và cọ xát các ngón tay vào trung tâm nóng bỏng của nàng.

“Tốt. Ta không nghĩ rằng ta có thể chờ đợi lâu hơn để có nàng ở đây.”

“Không...”, tiếng nói đó thốt lên bằng hơi thở khi anh lướt một ngón tay vào bên trong nàng.

“Ta cảm thấy rất vui khi nàng cũng cảm thấy vậy.” Lời nói, quá vô hại, xuyên qua nàng giống như dung nham lửa sau một chuỗi hành động vuốt ve đã cướp đi sự minh mẫn của nàng. Nàng thả tay khỏi bức tượng và bám chặt vào anh. Anh bế nàng lên, bước đến phía bục cửa sổ nơi anh đã mang đến cho nàng sự khoái cảm như thế vào hôm trước. Lần này, anh không ngồi thay vào đó đặt nàng lên ghế và quỳ trên sàn nhà.

Nàng đang rất cháy bỏng. Nàng khao khát sự tiếp xúc của anh.

Đây chính là cảm xúc đánh dấu chấm hết của các cô gái. Đây chính là điều hủy hoại họ.

Nàng phải chống lại cảm giác đó. Chống lại anh.

Nàng mở mắt, nhìn vào ánh mắt nóng bỏng của anh. “Chờ đã.”

Các ngón tay anh vuốt ve chậm lại bên trong nàng. “Sao vậy?”

Nàng cong người cưỡng lại, cố gắng hít thở sâu và cố gắng nhớ ra điều nàng sẽ nói. “Em chỉ... ngài nên biết... em không thể yêu ngài?”

“Không?”, ngón tay trỏ của anh chà xát thành một vòng tinh quái xung quanh điểm mà nàng mới khám phá hôm qua.

Nàng rên lên. “Mặc dù vậy, nhưng em nghĩ em có thể sẽ rất thích ngài.”

Rồi anh cười, chậm rãi và mờ ám, bàn tay tự do kia kéo váy lên qua đôi chân. “Ta nghĩ ta cũng cảm thấy như thế.”

“Nhưng thực sự... em không... “ Rồi anh dang rộng hai chân nàng, để lộ nàng trước không khí, căn phòng và ánh mắt anh. “Chờ đã... ngài định... ngài không thể!” Nàng đấu tranh để khép hai đùi lại, nắm lấy hai tay anh đang ở giữa chúng, siết chặt lấy váy nàng và cố gắng kéo chúng xuống che bản thân nàng. Anh không thể muốn nhìn nàng ở đó.

“Isabel”, anh kéo dài tên nàng theo một cách âu yếm da diết và yêu thương.

Nàng dừng lại. “Vâng?”

Anh nghiêng người về phía trước, rồi cướp lấy môi nàng bằng một nụ hôn đầy hứa hẹn. Khi nàng trở nên yếu đi trong vòng tay anh một lần nữa, anh lùi lại, đặt một nụ hôn mềm mại lên khóe môi nàng trước khi thì thầm, “Hãy tin ta, tình yêu. Nàng sẽ rất thích điều này”.

Anh lại nhẹ nhàng tách hai đùi nàng ra, đôi tay mạnh mẽ và am hiểu của anh vuốt ve làn da mềm mại ở đó. Khi anh cúi đầu xuống và hôn lên đầu gối nàng và kéo một đường lên phía trên làn da mềm mượt và mỏng manh bên trong đùi nàng, Isabel nhắm mắt lại vì bối rối, ngượng ngùng khi anh tiến đến gần vị trí riêng tư và bí mật. Bàn tay anh nghịch ngợm những sợi lông màu nâu vàng bao phủ nơi nhục cảm của nàng, gửi đến nàng hết đợt sóng này đến đợt sóng khác của cám dỗ bằng dấu hiệu nhỏ nhất của sự tiếp xúc.

Cuối cùng, nàng mở mắt ra và đáp lại lời hứa xác thực trong ánh mắt cháy bóng của anh. “Đó là điều ta đang chờ đợi. Đừng bao giờ trốn tránh ta, người đẹp.”

Anh nhẹ nhàng tách những nếp gấp mềm mại, rồi một ngón tay vuốt ve trung tâm của nàng, tim nàng đập liên hồi do cảm xúc anh tạo ra.

Anh rướn người gần hơn, từng lời từng lời như một sợi dây tinh quái chạm vào da thịt nóng bỏng và thèm khát của nàng. “Ở đây nàng thật đẹp. Ta muốn biết từng cetimet da thịt nàng. Ta muốn cảm nhận tất cả sự nóng bỏng của nàng.” Ngón tay anh xoay tròn vào trung tâm đang phồng lên của nàng, cảm giác khoái cảm của sự vuốt ve đang cào xé nàng.

“Nàng có biết ta muốn có nàng như thế nào không?”

Đôi mắt nàng mở lớn. Chắc chắn anh không có ý... chắc chắn anh sẽ không...

Và anh đã làm.

Miệng anh chạm vào nàng và cơ thể nàng không còn là của nàng nữa, hoàn toàn thuộc về anh. Nàng rên lên vì cảm giác đó, luồn các ngón tay qua mái tóc đen mềm mại của anh, không di chuyển, không muốn đẩy anh ra, cũng không muốn kéo anh gần hơn.

Nhưng anh biết điều nàng muốn. Môi anh yêu nàng bằng mọi cách có thể, lưỡi anh vuốt ve nàng, liếm láp nàng, khiêu khích nàng bằng những vòng tròn tinh quái và gợi tình mà nàng không chắc mình có thể chịu đựng được. Anh đẩy nàng cao hơn và cao hơn nữa, mở rộng hơn, làm nàng đê mê đến khi nàng nghĩ rằng có thể chết vì khoái cảm đó. Nàng nâng mông lên hướng về phía anh và anh đỡ lấy trọng lượng của nàng cùng lúc lưỡi anh chạm vào trung tâm nhức nhối căng phồng bằng một loạt những động tác vuốt ve đã cướp đi toàn bộ hơi thở của nàng.

Nàng kéo anh lại gần nàng, sau đó, không muốn từ bỏ cảm giác khác lạ không thể chịu đựng được này và người đàn ông đã mang cảm giác đó đến cơ thể nàng. Các động tác tăng thêm, tốc độ của nó làm nàng mất hết tỉnh táo khi nàng kêu tên anh.

Rồi anh dừng lại, một lúc lâu không thể kìm nén được và nàng không thể chịu đựng được. Nàng quằn quại, nhưng anh vẫn giữ nàng ở tư thế đó, miệng và lưỡi của anh chạm vào nàng trong sự bất động khủng khiếp. Anh đang giết nàng.

“Nick...”, nàng thì thầm, “Làm ơn... Làm ơn đừng dừng lại!”.

Anh thưởng cho việc nàng yêu cầu bằng một hành động quỷ quái, ngậm môi xung quanh trọng điểm căng phồng của nàng và mút, cướp đi mọi ý nghĩ và hơi thở của nàng, chỉ để lại nàng duy nhất sự kích thích.

Cảm giác đó quá áp đảo. “Không... Nick... dừng lại...”

Nhưng đôi môi ranh mãnh và thấu hiểu của Nick không buông tha nàng, thay vào đó anh liếm láp nhanh hơn, vuốt ve sâu hơn và cuối cùng đưa một, rồi hai ngón tay vào sâu trong nàng, dụ dỗ nàng gần hơn và gần hơn chạm đến cái ngưỡng mà nàng đang chạm tới - hành động đó làm nàng sợ hãi và khao khát.

Và rồi khi nàng ở đó, bên bờ vực, môi và bàn tay anh và tiếng gầm gừ thỏa mãn trong cổ anh ở khắp nơi - và nàng rơi vào một cơn sóng khoái cảm không giống với bất kỳ điều gì nàng từng biết. Nàng gào lên tên anh khi căn phòng xoay tròn xung quanh họ, các ngón tay nàng siết chặt lấy tóc anh, níu lấy một cái gì bền vững trong tình trạng rối loạn của cảm xúc.

Nàng thu mình vào trong ghế, sau một thời gian dài, Nick ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt nàng. Nàng nhận thấy sự thích thú và say mê ở đó và nàng cố gắng hít thở sâu, cố gắng tự kiềm chế bản thân khi anh kéo váy nàng xuống và ngồi bên cạnh nàng. Anh hôn lên thái dương của nàng, ôm lấy nàng.

Nàng vô tình đặt tay lên anh làm anh xuýt xoa và tóm lấy tay nàng. Mắt nàng mở lớn. “Có phải em... ngài có đau không?”

Anh mìm cười tinh quái. “Không hẳn thế. Chỉ khao khát nàng thêm thôi.”

Như hiểu được và Isabel nói, “Có phải ngài muốn em... làm điều gì đó?”.

Rồi anh mỉm cười, siết chặt bàn tay nàng. “Hơn bất kỳ điều gì trên trái đất này, ta muốn điều đó.” Anh hôn lên tay nàng. “Nhưng không phải ở đây và thời điểm này. Tuy nhiên ta rất vui khi em đồng ý lấy ta. Bởi vì ta có ý định chấp nhận lời đề nghị đó rất sớm thôi.”

Nàng đỏ mặt, lập tức xấu hổ bởi cái cách họ thảo luận về chuyện kết hôn.

Anh nhìn với vẻ ái ngại. “Ta đã không cầu hôn theo đúng cách.”

Nàng lắc đầu. “Chúng ta không cần giữ đúng nghi thức. Ở đây không có ai ở đây tuân theo các quy tắc.”

“Tuy nhiên, ta sẽ bù đắp điều đó cho nàng.”

Nàng quay đi, nhìn bàn tay nàng đang để trên đùi. “Em thích cái cách ngài làm điều đó.”

Anh chạm tay vào cằm nàng, hướng nàng nhìn anh. Anh nghiền ngẫm ánh mắt nàng, như thể tìm kiếm điều gì. Điều gì đó rõ ràng trong mắt anh và anh hôn nàng, một nụ hôn mềm mại và da diết đã làm nàng cảm thấy hơn cả hài lòng khi đồng ý cưới người đàn ông này dường như rất dễ để thích.

Giá mà nàng có thể chắc chắn rằng anh không phải là người dễ dàng để yêu.

Nàng đang cân nhắc ý nghĩ đó khi có một tiếng gõ cửa vang lên. Isabel bật đậy khỏi ghế, tim đập thình thịch. Nếu họ bị gián đoạn chỉ vài phút trước đó...

Cánh cửa mở ra và Lara bước vào phòng. “Isabel?”

Trong giây lát, cô khó có thể tìm ra họ ngay, bị che khuất ở cuối căn phòng phía sau bộ sưu tập các pho tượng cao, nhưng Isabel mất một giây mới có thể nói, to hơn cần thiết, “Em tin rằng đây là bức tượng Apollo, thưa ngài Nicholas”.

Nick đứng dậy, từ từ và vòng ra phía sau lưng của Isabel để xem xét bức tượng nàng đang đề cập. “Ta e rằng nàng đã nhầm, thưa quý cô Isabel.”

Isabel không mấy chú ý - thay vào đó quan sát khi Lara vội vã đi qua mê cung các bức tượng tiến đến chỗ họ. “Tại sao ngài nói vậy?”

“Ờ thì”, anh dài giọng nói, “Điều đầu tiên, bức tượng này là nữ”.

Isabel ngẩng đầu nhìn lên bức tượng đó trong lần đầu tiên. “Ồ. Rõ ràng em không có ý nói đến bức tượng này. Mà là bức tượng ở đằng kia.”

“Dĩ nhiên, đây là lỗi của ta.” Anh mỉm cười. “Bức tượng nào?”

“Bức tượng ở đằng kia.” Nàng vẫy tay vô thức, bị phân tâm bởi Lara. “Lara? Mọi chuyện ổn chứ?”

Lara tiến đến gần.

Mọi chuyện không ổn. “Isabel.”

Isabel ngay lập tức hiểu chuyện gì xảy ra. “Là ai?”

Lara dừng lại, cố gắng hít thở, rõ ràng là cô ấy đã rất vội vã. “Georgiana.”

Isabel cảm thấy Nick đông cứng bên cạnh nàng. Nàng quay sang anh và ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt nghiêm trọng của anh. Vẻ quyến rũ đùa cợt ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một người đàn ông có khuôn mặt lạnh lùng. “Chuyện gì xảy ra với cô ấy?”

“Cô ấy đã biến mất.”

Anh đáp lại ánh mắt nàng. “Chúng ta phải làm gì?”

Nếu nàng có thời gian để cân nhắc câu nói của anh, Isabel sẽ rất hạnh phúc khi anh sử dụng từ “chúng ta”, nhiều bằng chúng đã cho thấy họ tạo ra một đội ăn ý. Nhưng nàng đang đi về phía lối ra, Lara theo sát nàng.

“Chúng ta sẽ tìm cô ấy.”

Bạn đang đọc 10 Bí Quyết Chinh Phục Trái Tim của Sarah MacLean
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự