[Có Thể Bạn Chưa Biết] Những Cảnh Giới Về "Kiếm" Thường Xuất Hiện Trong Tiểu Thuyết

286 lượt xem 1,302 chữ 8 phút đọc

Nếu là fan ruột của thể loại truyện tiên hiệp, kiếm hiệp thì hẳn bạn không còn lạ gì với việc nhân vật chính thường xuyên sử dụng vũ khí là kiếm phải không, đơn cử có thể kể đến những bộ truyện có tình tiết này như: Nhất Kiếm Độc Tôn, Vô Địch Kiếm Vực, Kiếm Nghịch Thương Khung, Ngạo Kiếm Lăng Vân, Phi Kiếm Vấn Đạo, Kiếm Lai...

Và nếu nhân vật chính trong tác phẩm mà dùng kiếm thì chắc chắn các bạn đã từng đọc qua không ít lần những cụm từ như “kiếm ý, kiếm thế, kiếm vực, kiếm tâm…” rồi. Vậy liệu có khi nào bạn thắc mắc thật ra “kiếm ý” là gì, “kiếm thế thì khác gì kiếm thể”, hay rốt cuộc thế nào mới được gọi là “kiếm tâm” chưa? 

Nếu đã từng ít nhất một lần đặt câu hỏi như trên, vậy thì hôm nay để mình vận dụng chút kiến thức tiên hiệp, kiếm hiệp ít ỏi của mình để giải nghĩa cho các bạn thử nhé. 

(Lưu ý: Vì đây đều là những thuật ngữ mà tác giả sáng tạo ra trong quá trình sáng tác, không có một định nghĩa cụ thể nào do từ điển ghi chép hoặc do người có chuyên môn cao diễn giải chi tiết ra, cho nên nếu như bạn nào không đồng tình với cách giải thích của mình thì hoan nghênh để lại bình luận cho mình rút kinh nghiệm nha. Vốn bản thân mình cũng chỉ tự định nghĩa nó theo cách hiểu cá nhân mà thôi.)

Nào, giờ thì bắt đầu đi vào từng khái niệm một thôi.

Kiếm chiêu là gì?

Đây hẳn là thuật ngữ thường gặp nhất trong truyện kiếm hiệp, và cũng là thuật ngữ đơn giản dễ hiểu nhất. Kiếm chiêu chỉ đơn thuần là chiêu thức ra kiếm. (Sẽ có ví dụ minh họa ở dưới)

Kiếm ý là gì?

Theo mình, ý ở đây là ý cảnh hoặc cũng có thể hiểu là ý niệm, có nghĩa là đưa được tâm tư, lĩnh ngộ thậm chí thuộc tính công pháp của cá nhân vào kiếm. Ví dụ bạn lĩnh ngộ phong ý thì sẽ làm gia tăng tốc độ xuất kiếm, hỏa ý thì thêm thuộc tính thiêu đốt vào đường kiếm...

Để dễ hình dung hai khái niệm “kiếm ý” và “kiếm chiêu” bên trên, mình sẽ nhắc lại câu chuyện Trương Tam Phong dạy Trương Vô Kỵ múa kiếm trong phần đầu tác phẩm Ỷ Thiên Đồ Long Ký. Trương Tam Phong hỏi:

- Hài nhi, con có nhìn ra không?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Con nhìn ra rồi.

Trương Tam Phong hỏi tiếp:

- Có nhớ được chăng?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Đã quên gần một nửa rồi.

Trương Tam Phong nói:

- Hay lắm, cũng thật khó cho con. Con tự mình suy nghĩ thêm đi.

...

Ông cầm kiếm ra chiêu, diễn lại lần thứ hai. Mọi người mới coi vài chiêu, trong bụng ai cũng lạ lùng, lần này không chiêu nào giống lần trước. 

Trương Tam Phong vạch kiếm thành vòng tròn, hỏi:

- Hài nhi, thấy thế nào?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Còn ba chiêu chưa quên được.

Trương Tam Phong gật đầu, quay về chỗ ngồi. Trương Vô Kỵ đi chầm chậm vòng quanh trong điện, trầm tư hồi lâu, lại đi thêm nửa vòng nữa, ngẩng đầu lên, mặt rạng rỡ, kêu lên:

- Con đã quên hết rồi, quên không còn chút nào nữa rồi.

Trương Tam Phong gật đầu mãn nguyện:

- Tốt lắm. 

Hẳn rất nhiều bạn vẫn còn ấn tượng đoạn học kiếm lạ lùng này của Trương giáo chủ đúng không? Càng quên lại càng tiến bộ. Đúng vậy, bởi vì cái mà Trương Vô Kỵ lĩnh ngộ được từ Trương Tam Phong không phải là các chiêu thức múa kiếm, mà là lĩnh ngộ được thuộc tính công pháp của cá nhân vào bài múa kiếm trên, từ đó tạo thành thuộc tính cho chiêu kiếm của chính mình. Dùng nó để khắc chế chiêu thức linh hoạt của tùy từng đối thủ mà mình gặp phải. Cho nên thứ mà Trương Tam Phong múa được gọi là "kiếm chiêu", còn thứ Trương Vô Kỵ học là "kiếm ý".

Kiếm tâm là gì?

“Tâm” có nghĩa là trái tim. Từ đó theo mình suy ra khái niệm này thường dùng trong tình cảnh khi người và kiếm có sự liên kết chặt chẽ với nhau (tâm linh tương thông, hay như một số người thường nói ‘kiếm còn người còn, kiếm mất người mất’). Đại loại là nói về tình cảm, ý chí, thói quen của người sử dụng kiếm đối với thứ vũ khí của mình.

VD: Trong truyện Thôn Phệ Hồn Đế, tác giả đã từng nhắc tới khái niệm kiếm tâm này trong một phân đoạn:

Sở Thanh Vân từ nhỏ trong cơ thể đã có một khỏa “kiếm tâm”, dưới ảnh hưởng của kiếm tâm ấy, tư chất kiếm đạo của hắn cao vô cùng.

Kiếm khí là gì?

Để nhắc về khái niệm này thì mình lại mượn dẫn chứng của tác giả Cổ Long khi nhắc về Tây Môn Xuyên Tuyết:

Cô Tùng lão lập tức cảm thấy sau lưng như có một luồng kiếm khí lạnh lẽo. Lão vội quay đầu lại nhìn, nhưng không thấy kiếm, chỉ thấy một người. Kiếm khí lạnh lẽo toát ra từ thân người này, cả con người y tựa như sắc bén còn hơn cả kiếm nữa.

Kiếm thủ tuyệt thế vô song dù không cầm kiếm trong tay, chỉ cần có mặt, dù kiếm chưa ra khỏi vỏ cũng tạo được kiếm khí áp đảo kẻ khác.

Như vậy có thể thấy, kiếm khí nghĩa là người dùng kiếm vận dụng ý cảnh lĩnh ngộ được tới mức ảnh hưởng lên thế giới bên ngoài và mượn lực của thiên địa áp chế đối phương, khiến họ cảm nhận được sự đè nén, nguy hiểm, dè chừng đối với khí thế mà thanh kiếm trong tay mình phóng ra.

Kiếm vực là gì?

Kiếm vực có thể được xem là cảnh giới cao nhất của người sử dụng kiếm làm vũ khí. Thường thì cảnh giới này thì chỉ xuất hiện trong truyện tiên hiệp, huyền huyễn chứ mình chưa từng thấy trong truyện kiếm hiệp có nhắc tới. Đại khái là trong một khoảng không gian của người dùng kiếm sẽ tạo thành một lĩnh vực riêng, mà ở đó main chính là trung tâm vũ trụ, có thể bài xích ý cảnh của kẻ khác, tăng sức mạnh ý cảnh, kiếm thế của bản thân lên mức cao nhất. 

Các bạn sẽ dễ dàng bắt gặp khái niệm kiếm vực này trong tác phẩm Nhất Kiếm Độc Tôn của tác giả Thanh Phong Loan Thượng (bản dịch độc quyền tại web TruyenYY) hoặc trong truyện Đế Bá của tác giả Yểm Bút Tiên Sinh.

Ngoài ra vẫn còn có những cảnh giới khác về kiếm như kiếm thể, kiếm mạch, kiếm tủy, kiếm cốt… nhưng kiến giải của mình thì có hạn, bạn nào rành rẽ về các khái niệm này thì đừng ngần ngại bình luận cho mình và các độc giả khác mở mang kiến thức với nhé!


Chang
Chang
Kết Đan Trung Kỳ
70%
Bài viết được đăng lúc 10:51 27/03/2020 trong đề mục Cộng Đồng Truyện Chữ

Loa Loa Loa!

YY Tạp Chí sẵn sàng chào đón bất cứ bài viết hoặc chia sẻ nào của bạn. Hãy gửi cho chúng tôi ngay ý tưởng nhé!

Đăng Bài