Tiên Nghịch – Đại Đạo Vô Tình?

173 lượt xem 1,944 chữ 12 phút đọc

Tiên Nghịch, tác phẩm đầu tay của tác giả Nhĩ Căn, truyện lấy bối cảnh tu tiên. Giữa vô vàn tác phẩm mang hơi hướng chính nghĩa ở thời ra mắt sách năm 2012, tác phẩm với cốt truyện lạ, nam chính được xây dựng độc đáo, lồng ghét các kiến thức về thuật pháp cũng như tình cảm với cách nhìn vô cùng thú vị.

Vài nét về Vương Lâm: lãnh khốc, quyết đoán cơ trí nhưng vẫn chí tình chí nghĩa, đối xử với người bên cạnh rất tốt.

Tiên Nghịch

Vương Lâm chỉ là một thiếu niên bình thường như bao thiếu niên khác, nhưng vận may đã đến với hắn khi vô tình nhặt được một "Viên ngọc thần bí", sau đó lại tình cờ có được danh ngạch thi vào một môn phái tu tiên...

Truyện có những tình tiết logic để cảm ngộ triết lý nhân sinh, ý cảnh, đại đạo... Nhân vật chính phải trải qua đủ thăng trầm trắc trở, sau đó nhờ vào một câu nói bất chợt, một vấn đề bốc đồng mà ngộ ra. Điều này khác hẳn với những mạch truyện chỉ trong vài ba câu đã cảm được mọi thứ.

Vì có thể tác giả đặt quá nhiều tâm tư vào việc nhân vật chính cảm ngộ, nên các tình tiết đánh nhau khá là mờ nhạt, không quá ấn tượng. Tuy nhiên nó vẫn đạt mức chấp nhận được trên tổng thể cả câu chuyện.

Nhân vật phụ đặc sắc nhất có lẽ là Lý Mộ Uyển và con trai Vương Bình của Vương Lâm, vốn sát phạt quyết đoán, thế nhưng giữa đại đạo vô tình. Vương Lâm vẫn ở lại mộng cảnh, sống một đời một kiếp với Lý Mộ Uyển, phân đoạn Vương Lâm nhận ra bản thân chỉ là một linh hồn có thể nói xót xa vô cùng.

“Vương Bình nhìn phụ thân mình, khẽ mỉm cười, rất tươi, rất tự nhiên, hắn bình tĩnh nói:

-Cha, việc này, chính là nguyên nhân cha không cho con tu đạo đi. Cũng là nguyên nhân mà con và Thanh Nghi cho tới bây giờ cũng không có con nối dòng,… bởi vì, con, đã sớm chết rồi phải không…”

Mang trong mình tu vi vượt bậc cùng sức mạnh vượt qua vô số cường giả, đứng trên đỉnh cao của đười người thế nhưng nhân sinh của Vương Lâm vẫn tràn đầy bi ai. Trên con đường đó, hắn từng phải đoạt xá sống lại, từng ẩn nhẫn chịu nhục, có khi bất chấp tất cả vì lý tưởng, lúc phải vươn mắt nhìn bạn bè, người thân lần lượt rời xa…

Có lẽ đây cũng là một phần lý do Vương Lâm đứng ở nơi cao nhất, có được thứ mà bất kỳ tu tiên giả nào cũng muốn đạt được, nhưng trong mắt người ngoài là thế. Ai biết được hắn từng đánh đổi những gì để đạt thành quả đó đâu.

Theo suốt hành trình dài của Tiên Nghịch, trừ Lý Mộ Uyển ra, Lý Thiến Mai cũng là nữ tử góp vai trò quan trọng trong cuộc đời Vương Lâm, nàng vì hắn mười năm khác máu, không chút oán than.

Tiên Nghịch

Ngoài ra, những tình tiết luận đạo trong Tiên Nghịch cũng vô cùng có ý nghĩa.

“-Tại hạ Đổng Vân, cũng là tú tài như tiên sinh, ngày nay đã vào con đường sĩ đồ, trở thành triều thần, có một câu hỏi muốn nhờ tiên sinh giải đáp.

Một vãn sĩ trung niên từ trong đám người đi ra, thần sắc lộ vẻ hãnh diện, đứng thẳng tắp ở đó.

-Tại hạ không hiểu là xuân hạ thu đông biến đổi trong thiên địa rốt cục là có ý gì, mong tiên sinh chỉ bảo cho.

Văn sĩ trung niên nhìn Vương Lâm, hơi ôm quyền nói.

– Ngươi sinh ra vào mùa xuân, trưởng thành ở hạ. bệnh lão ở thu. nhắm mắt tại đông. Ngươi hỏi về xuân hạ thu đông, ta thấy đó chính là sinh lão bệnh tử!

Vương Lâm uống một ngụm rượu, trả lời.

-Vậy tại sao lại có sinh lão bệnh tử!

Văn sĩ trung niên nghe Vương Lâm trả lời như vậy thì sửng sốt mở miệng.

– Bởi vì ngươi còn sống.

Vương Lâm lạnh nhạt nói.

Văn sĩ trung niên ngây ra ở đó. hồi lâu sau ánh mắt lộ vẻ mê man. Hắn không hiểu.

– Trong chớp mắt khi ngươi nhắm mắt, ngươi sẽ nhớ lại từ khi ngươi sinh ra tới khi chết đi. Cả quá trình này trốn không thoát khỏi xuân hạ thu đông. Tiễn khách!

Vương Lâm vung tay áo, lập tức liền có nô bộc mang theo văn sĩ trung niên tâm thần đang chấn động, mơ hồ hình như đã hiểu ra chút gì đi ra ngoài.

– Xin hỏi tiên sinh một câu. Tại hạ học đầy năm xe, tự hỏi là thuộc hàng tài hoa nhất đẳng, ngày xưa trong đám học tử đồng hương cũng không ai có tài học hơn ta, nhưng vì sao người khác nhập sĩ thành đạt, còn ta ba mươi năm nay vẫn nghèo túng!

Một lão già thần sắc xuống dốc, mang theo vẻ mê mang hướng về phía Vương Lâm vái một cái.

– Triệu quốc có núi non, núi có chiều cao thấp. Núi cao chưa chắc đã là đỉnh, núi thấp chưa chắc đã không thành dãy. Ngươi so núi nào cao, sao không đưa mắt mà nhìn, núi cao núi thấp đều là núi cả! Tiễn khách!

Bốn phía xôn xao cả lên. Vô số thư sinh bốn phía chấn động tâm thần, ánh mắt lộ vẻ suy tư.

– Xin hỏi tiên sinh một câu. Thế gian này vì sao lại có mưa ? Mưa là cái gì?

Một thiếu niên đứng trong đám người không thể tiến vào bên trong cao giọng hô.

– Lời này hỏi rất hay!

…..

Vương Lâm uống xong một ngụm rượu, thần sắc lộ vẻ hào hiệp, nhìn người thiếu niên vừa hỏi.

-Trong mộng ta đã từng nghe thấy một câu nói, muốn mượn câu nói này để tặng ngươi. Mưa sinh ra trên trời, chết rơi về mặt đất, cả quá trình rơi xuống chính là nhân sinh!”

Tiên Nghịch

Trích dẫn hay trong Tiên Nghịch:

“Đừng sợ, ta mang nàng đi giết người."

“Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…” 

“Núi cao chưa chắc đã là đỉnh, núi thấp chưa chắc đã không thành dãy. Ngươi so núi nào cao, sao không đưa mắt mà nhìn, núi cao núi thấp đều là núi cả”

Đến với Tiên Nghịch, độc giả sẽ hiểu được con đường tu tiên có bao nhiêu gian truân, muốn đứng trên đỉnh cao nhân sinh phải đánh đổi rất nhiều thứ.

Quy luật nhân quả của thế giới vô cùng cân bằng, muốn đạt được thứ gì trước tiên phải bỏ ra.

Vương Lâm có được đỉnh cao nhân sinh nhưng người hắn cần nhất lại mãi mãi rời xa…

 

Mọi người đừng quên đón đọc Serie Kim Thánh Bảng hàng tháng tại Tạp Chí YY!

Nhấn Like và Follow Fanpage TruyenYY để cập nhật tình hình mới nhất của Tiên giới nào!

Bửu Bửu

 

 


Buu.Buu
Buu.Buu
Kết Đan Sơ Kỳ
34%
Bài viết được đăng lúc trong đề mục Tác Giả / Tác Phẩm

Loa Loa Loa!

YY Tạp Chí sẵn sàng chào đón bất cứ bài viết hoặc chia sẻ nào của bạn. Hãy gửi cho chúng tôi ngay ý tưởng nhé!

Đăng Bài