Tả Thương Lang – Một Kiếp Phù Hoa Như Mộng

179 lượt xem 1,662 chữ 10 phút đọc

“Thần trí Tả Thương Lang vẫn còn tỉnh táo, nàng vẫn để hắn ôm mình vào lòng, dựa vào lồng ngực rộng rãi của hắn, chỉ có trái tim này, đã hoàn toàn chối từ yêu thương.”

 

 

Tả Thương Lang là tên mà Mộ Dung Viêm đặt cho nàng, mối quan hệ của 2 người bọn họ lúc ban đầu chỉ đơn thuần là chủ và tớ, quân và thần, chưa bao giờ nàng dám mơ ước gì cao xa hơn thế. Bởi chính nàng cũng biết, tham vọng và chí hướng của Mộ Dung Viêm là gì, hay có thể nói, nàng biết sự tồn tại của Khương Bích Lan là không cách nào thay thế trong lòng y cả.

 

“Mỗi chữ của nàng nói ra đều rất chậm. Mộ Dung Viêm nâng cằm nàng lên, đôi mắt nheo lại đến gần nàng hơn: “Ngươi dựa vào cái gì muốn ta cứu hắn?”

“Xin người!”

“Lấy gì cầu xin ta?”

“Tất cả, tất cả mọi thứ của thuộc hạ.”

 

 

Một lần cầu xin, suốt đời nàng đều thuộc về y hoặc có thể nói, ngay từ khi y mang nàng về thì nàng đã không còn bất kỳ lựa chọn nào khác rồi.

 

Nàng cắn chặt môi, rất đau, nhưng đây là quân doanh.

Mồ hôi của Mộ Dung Viêm thấm đẫm trên người nàng, thanh âm khàn thấp: “Lan Nhi… Lan Nhi..”

Nghe thấy tiếng rên nhẹ đầy đau đớn của người dưới thân, hắn cúi người hôn nhẹ lên mặt nàng, thì thào: “Tại sao? Nàng nói nàng yêu ta, yêu ta cớ sao lại gả cho huynh ấy?”

Trong lúc phẫn nộ, hắn xuống tay không chút lưu tình. Nàng không chịu nổi nữa, bấu chặt vào vai hắn, hy vọng làm giảm lực đạo: “Chủ thượng… đừng như vậy… đau… á…”

 

 

Nhưng đã có lần thứ nhất, khó tránh khỏi lần thứ hai, thứ ba. Đường hành quân ăn gió nằm sương, dù cho là vương hầu quý tộc cũng phải chịu gian khổ, thế là hắn tự cho mình lý do để phóng túng ở nơi buồn tẻ này. Nhưng người yêu và đồ chơi, hắn vẫn phân biệt được rõ ràng. Dù người trước mắt có cung phụng đủ đường, cũng làm sao bì được với người trong lòng?

 

Với Tả Thương Lan mà nói, Mộ Dung Viêm không đơn thuần là chủ tử, là chủ thượng của nàng mà đó còn là người nàng yêu, yêu đến tâm tê phế liệt yêu đến vứt bỏ hết tôn nghiêm, tự trọng thế nhưng….

 

Mộ Dung Viêm nhìn người đang khom gối quỳ, cảm thấy không có chút hứng thú. Hắn vẫy vẫy tay, Vương công công ở bên cạnh giọng the thé tuyên chỉ: “Nay Hoàng hậu Viêm triều Tả thị đã không còn trong sạch, làm hổ thẹn hoàng gia, tội đáng phải chết” Vương công công len lén nhìn sắc mặt Hoàng hậu: “Nhưng niệm tình Tả thị cầm quân chinh chiến, có công trong việc xây dựng cơ nghiệp Đại Viêm, tội chết được miễn. Nay phế ngôi vị Hoàng hậu, phong làm Hộ quốc Tướng quân, khâm thử. Tả Tướng quân, mau tạ ân điển.”

 

 

Mọi thứ y ban cho nàng, dù là thưởng phạt, dù là yêu thương giả dối hay trừng phạt nặng nề, nàng đều chấp nhận không một lời oán than, thế nhưng….

 

Nàng ôm hắn thật chặt không chịu buông tay, Mộ Dung Viêm để mặc nàng, lệnh cho Vương Duẫn Chiêu lập tức đi tìm thái y. Nàng thần trí không tỉnh táo gắt gao cuộn mình trong lòng hắn, khẽ rên đau, không kêu gào gọi ai nữa.

Bởi có gọi, cũng đâu người xót thương?

 

 “Họ sẽ dâng Huyết Chỉ Hoa tới.” Mộ Dung Viêm nghiêng đầu, không nhìn, nói từng chữ từng chữ rõ ràng: “Điều kiện là nàng phải tới đó làm khách một tháng.” Mãi một lúc sau, Tả Thương Lang mới hiểu được câu nói này. Sau cùng, nàng vẫn hỏi một cách ngốc nghếch: “Nhưng Vưu Quốc giờ đã rơi vào tay Long Tử Đồng, Long Bình đã chết, hắn sẽ không tha cho thần.”

 

 “Nó chỉ sống được ba ngày. Chúng dùng nước sôi dội lên người thần, nước thật sự rất nóng, thần van xin, nhưng chúng nghe không hiểu …”

Sắc mặt nàng trắng bệch, nhưng không ôm lấy hắn: “Thần gọi tên người suốt, thần vẫn hy vọng mong manh chủ thượng yêu thần, dù chỉ một chút thôi, chủ thượng sẽ phái người đến cứu thần, như vậy có lẽ nó sẽ không chết.”

“Đừng nói nữa, A Tả.” Mộ Dung Viêm ôm chặt, toàn thân nàng run lên như chiếc lá rụng mùa thu: “Sau này sẽ không như vậy nữa, ta hứa.”

 

Vậy mà bây giờ, khi hắn tỉnh dậy, luôn phát hiện nàng đã thoát khỏi vòng tay mình, hai người cùng trên một chiếc giường, mà mỗi người đơn độc ngủ.

Có lúc hắn hôn lên khắp cơ thể nàng, nàng vẫn mỉm cười không đổi, cười đến tàn nhẫn, nói: “Chủ thượng, người không thấy bẩn lắm sao?”

Cuối cùng Mộ Dung Viêm cũng hiểu rõ, nàng đang tự ngược đãi chính mình, khi thân thể không đau thì ngược đãi trái tim mình. Hắn thở dài ôm nàng vào lòng, đáng tiếc trái tim nàng giờ không biết đã đi đâu, liệu còn đang đập?

 

Mỗi ngày, từng chút một, những thứ y làm đều bào mòn tình yêu nàng dành cho y. Từng chuyện từng chuyện xảy ra đều chứng minh cho nàng thấy, người y yêu chưa bao giờ là mình, nàng chỉ là quân tôi, còn y là người mà nàng mãi mãi không thể chạm tới được. Vết thương chồng chất vết thương, nỗi đau này đến nỗi đau khác đều làm cả tinh thần và thân thế không còn cách nào chống đỡ được.

Nàng ra sức ăn, nhưng cứ ăn xong mọi thứ lại nôn ra ngoài. Mộ Dung Viêm thậm chí không biết đến sở thích của nàng. Bao nhiêu năm sống cuộc sống quân lữ, nàng không hề có thói quen kén chọn thức ăn. Nên… hắn cũng không biết nàng thích ăn gì, không thích ăn gì.

Có lúc, Tả Thương Lang cảm giác tim gan phèo phổi như muốn rớt ra ngoài, mỗi khi như vậy mọi người lại thấy khó chịu thay cho nàng. Tinh thần của nàng ngày càng kém, cả người gầy gò như con búp bê, chỉ cần cơn gió thoảng qua là bay mất.

 

Tả Thừa tướng dè dặt lên tiếng: “Hoàng thượng, người đừng lo lắng, Tả Tướng quân ở hiền gặp lành, chắc chắn sẽ không sao.”

Mộ Dung Viêm ánh mắt lạnh lùng: “Tại sao bổn vương phải lo lắng? Nữ nhân bổn vương yêu thương nhất đang ở Tê Phượng cung, bổn vương lo lắng làm gì?”

Câu cuối cùng, hắn như hét lên, trả lời hắn là ánh mắt đồng cảm của quần thần, thật sự không lo sao? Vậy là ai, khiến hắn một đêm đầu bạc? Là ai, khiến hai bờ vai hắn trĩu gánh tang thương?

 

Sau bao nhiêu thăng trầm như thế, liệu người có tình có đến được với nhau?

 

“Ánh trăng trên trời dần trở nên hư ảo. Chủ thượng, như vậy cũng tốt. Thần không mong người ở bên thần, người cũng nên buông tay thôi.

Đừng buồn đau, dù cho… trong lòng chúng ta có tình.”

 

 

“Sư phụ, tình là vật gì?”

“Tình à…” Bạch Đế đang dọn mấy viên đan dược mới luyện, thanh âm trong trẻo mang theo chút tang thương: “Là hận trăm ngàn mối vẫn không thể dứt lòng, là tâm tê phế liệt cũng chẳng thể buông tay. Là thứ nhạt như nước trắng, nhưng đến một ngày tỉnh lại, đã mãi ở bên nhau, không oán giận, không hối hận, không nỡ vứt bỏ, chẳng nỡ rời xa.”

 

Bửu Bửu

 

 

 


Buu.Buu
Buu.Buu
Trúc Cơ Hậu Kỳ
41%
Bài viết được đăng lúc 11:13 10/12/2018 trong đề mục Tác Giả / Tác Phẩm

Loa Loa Loa!

YY Tạp Chí sẵn sàng chào đón bất cứ bài viết hoặc chia sẻ nào của bạn. Hãy gửi cho chúng tôi ngay ý tưởng nhé!

Đăng Bài