Tôi YY

DS Môn Phái

Diễn Đàn

Tạp Chí YY

Kim Thánh Bảng

Đăng Truyện

Bộ Sưu Tập

Đăng Nhập

Đăng Ký

Thông Báo

Nội Quy

Dưỡng Lão Trang

Cập Nhật Mới Nhất

Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (49%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Giản Đơn

Phải làm gì khi cái “ta” đã quá lệ thuộc vào môi trường bên ngoài? Khi trở về với sự cô độc, nó đau đớn, gầm rú, vẫy vùng bởi từng lớp vỏ bọc của bản ngã dần dần bị lột bỏ.

Ta là một người như thế này, ta là một người như thế khác. Tất cả những điều đó có phải là bản chất thật của ta, hay chỉ là những cái mặt nạ do người khác tặng cho? “Ta” không ở trong đám đông, nó tồn tại đâu đó trong cô độc.

Bản chất của cô đơn vốn không phải là cô độc. Trong những giây phút cô độc, khi ta trải nghiệm cô đơn, có thể chấp nhận nổi cô đơn đó, không cố chối bỏ nó. Để một khoảnh khắc nào đó chợt nhận ra “ta” không phải là ta.

Một ngày kia, ta rồi sẽ tìm lại được chính mình. Một ngày kia, đêm và ngày không còn quan trọng.

Dưỡng Lão Trang, đêm số 8


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (49%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Nhấc chân, bước chân, đạp chân, hạ đạo, lùi bước thu đao.

Cứ mãi lập đi, lập lại như vậy, thanh đao đã hòa làm một với cánh tay của hắn, hóa thành chiếc roi hung tợn quất vào kẻ địch vô hình. Mùa đông rét lạnh cũng không làm thuyên giảm mồ hôi nhễ nhại trên người.

Trong bóng đêm tĩnh mịch ấy, chỉ có đao phong vun vút. Mỗi khi đao chém xuống cũng kéo theo một phần phiền não. Hắn ước gì cánh tay đã tê dại của mình có thể chịu thêm được chỉ một lát nữa. Biết đâu chừng, nhát đao tiếp theo sẽ chém nát tấm màn vô minh, giúp hắn hòa làm một với bóng đêm yên bình kia.

...

Thân thể hắn cử động nhưng tâm hắn bất động.

...

Cuối cùng thì đao cũng rời tay!

Thân thể hắn bất động nhưng trong tâm hắn, cuồng phong gào thét.

Dưỡng Lão Trang, đêm số 7


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (49%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Trà Nóng

Đêm nay hắn lại đến tìm ta để kể chuyện. Chuyện của hắn lúc nào cũng nhàm chán, bởi bản ngã của hắn quá lớn. Đến khi nào hắn mới chịu nhận ra rằng thế giới không xoay quanh hắn? Đến khi nào thì hắn mới hiểu rằng hắn không phải là nhân vật chính?

Hắn tự lừa dối bản thân, thay đổi cách nhìn của hắn về mọi người và môi trường sống, rồi tìm cách biện hộ cho những hành động của hắn. Nhưng chẳng phải mọi người đều như vậy sao?

Hầy! Chẳng hiểu sao ta luôn ngồi đây chịu đựng nghe hắn nói nhảm.

**

Chuyện bắt đầu từ cái tính cách bao đồng của hắn. Hắn nhiều chuyện để rồi bị hai người trừng trị. Hắn tưởng rằng nhận một trận đòn là đã xong chuyện nhưng hắn không thể sai lầm hơn.

Hắn nhanh trở thành mục tiêu để hai người kia hiếp đáp. Cũng không thể trách hai người kia được, tất cả là vì hắn quá yếu ớt, luôn tỏ ra sợ sệt, không phản kháng.

Sau hai tháng, hắn mới nhận ra rằng hai người kia sẽ không dừng lại. Nhờ vả gia đình và nhà trường không có hiệu quả, bạn bè nhút nhát của hắn cũng không thể giúp hắn. Thế là hắn quyết định tự mình giải quyết vấn đề.

Hắn nghĩ học, bắt đầu tập võ... A ha ha~! Ta đùa! Đương nhiên là không phải. Đây là chuyện thật, không phải phim truyền hình!

Thể chất cơ thể cần rất nhiều thời gian để thay đổi, thay đổi tính cách rụt rè thì lại càng khó khăn. Hắn không có thời gian và nghị lực đó. Nếu không thể thay đổi bản thân thì đương nhiên là phải thay đổi kẻ địch.


Một đêm khuya, hắn ăn trộm tiền của mẹ hắn. Chỉ cần mở toang cửa, bới tung tủ đồ thế là mọi người đều nghĩ rằng có ăn trộm vào nhà, không ai nghĩ là do hắn làm. Quá đơn giản!

Chiều hôm sau, sau khi tan học về, hắn ra quán cà phê đầu xóm, tìm đám du côn của xóm, dùng tiền thuê người.

Đương nhiên là không thể chỉ đưa tiền ra lệnh. Phải khôn khéo nếu không thì tiền mất tật mang.

Du côn rất khoái được người kính nể, thích nói chính nghĩa. Thế là hắn phải bỏ một buổi chiều cười nịnh, ngồi nghe nói nhảm, "sao mi không nói sớm với anh?" các kiểu. Nói chung cũng khá đơn giản!

Ba ngày sau, hai người kia, một người bị gãy tay, một người bị bể xương vai và chấn thương đầu. Nghe đâu bị du côn ngồi xe máy cầm gậy sắt đánh.

Hắn không hề cảm thấy khoái chí khi thấy họ gặp nạn. Mục đích của hắn không phải trả thù!

Hắn chỉ muốn chấm dứt việc bị bắt nạt.


Đến lúc hắn phải ra sân! Hai người kia đã bị thương, không còn đáng sợ nữa. Hắn dễ dàng kích động hai đứa bạn nhút nhác giúp đỡ hắn, chặn đánh hai người kia.

Lần đầu tiên đánh nhau khá chật vật. Thế nhưng lần tiếp theo, mọi việc dễ dàng hơn. Vì kẻ địch sợ hãi bọn hắn, và vì bạn của hắn đã trở nên táo bạo hơn rất nhiều. Gia đình và nhà trường dĩ nhiên không thể giúp đỡ hai người kia. Ha Ha! Nói gì thì nói! Hắn cũng có tiếng là học sinh ngoan hiền.

Cứ như thế người bị hại trở thành kẻ hại người.

Đương nhiên, dùng bạo lực không thể triệt để giải quyết vấn đề, làm quá mức có thể khiến mọi việc phức tạp hơn.

Hắn chỉ muốn chấm dứt việc bị bắt nạt.


Trong lần chặn đánh tiếp theo, hắn chọn thời điểm thích hợp, ngăn cản hai người bạn đang hăng máu của mình. Hắn nài nỉ nói giúp kẻ địch, có lý lẽ, có khuyên can, có đe dọa.

Khi con người bị cảm xúc mạnh mẽ chi phối, họ dễ dàng bị điều khiển nhất.

Hai đứa bạn cũng không trách gì hắn, kẻ địch cũng không còn coi hắn là mục tiêu để bắt nạt hay trả thù.

Mọi chuyện kết thúc tốt đẹp!


Bây giờ nghĩ lại, sự kiện này có ảnh hưởng gì đến tính cách và lối sống của hai đứa bạn của hắn hay không? Lần đó hắn trộm tiền có ảnh hưởng đến công việc của mẹ hắn hay không?

...

Đêm đã khuya! Hắn không muốn nghĩ nhiều nữa!

Dưỡng Lão Trang, đêm số 6


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (49%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Đường Dài

Hắn quá mệt mỏi. Đêm qua hắn không tài nào chợp mắt. Mỗi lần nhắm mắt lại thì bóng tối liền đến tâm sự với hắn.

Nó hoà ái ngồi đó, chăm chú nhìn, khiến hắn không tự chủ được mà bắt đầu cảm thán. Chỉ đơn giản là cảm thán mà thôi. Dạo này hắn đã ngưng oán trách người khác, cũng đã ngưng oán trách bản thân. Bởi có oán trách cũng chẳng được gì. Họ có cái lý của họ, hắn có cái lý của hắn. Ngay cả bản tâm của hắn có đôi lúc cũng làm hắn chán ghét, hắn có quyền gì để chỉ trích người đời?

Hắn vô cùng nhạy cảm với nhân tâm, dễ dàng nhận ra những thay đổi nhỏ trong lời nói, hành động và xúc cảm của người khác. Chỉ cần động não một chút, hắn có thể nhìn ra lý do đằng sau những điều đó. Nếu cảm nhận không rõ ràng hoặc tò mò, hắn cũng có thể làm một chút thủ đoạn nhỏ... Vì vậy khi người bên cạnh có mục đích và tâm tư, hắn đều biết.

Bởi rất sợ trở thành tâm nghiệp của người khác, thế nên hắn luôn mặc kệ tất cả những mục đích và tâm tư vặt vãnh này, vui vẻ cười đùa với những người chào đón hắn, tránh né những người chán ghét hắn, cởi mở với người coi hắn như tri kỷ. Rồi mỗi khi người bên cạnh hắn thay đổi, hắn cũng nhanh chóng thích ứng. Cứ như vậy, hắn mãi giữ nụ cười thật tươi trên mặt, dũng cảm bước về phía trước.

Năm tháng trôi qua, hắn đã đúc cho mình một thần kinh thép để bảo vệ sự nhút nhát giản đơn đó...

Thế nhưng ai có thể ngờ thép lại tan chảy trong đêm tối?!

-

Dưỡng Lão Trang, đêm số 5.


hoangquochoai
hoangquochoai
Trúc Cơ Hậu Kỳ (60%)
Dưỡng Lão Trang

Đã 2 năm trôi thật vội

Bao nhiêu thứ đã đổi thay

Hôm nay tôi gặp em trên con đường cũ cùng người ta

Tôi mỉm cười rồi khẽ bước giờ em cũng đã có người quan tâm ở cạnh em.

-

Tôi vẫn nhớ những ngày đầu

Nhớ những lúc ở cạnh nhau

Nhớ cả những nụ hôn em trao tôi thật bình yên

Cuộc tình đầu tôi gìn giữ,tôi yêu em hết tim mình

Nhưng tại vì sao?

Và em có biết ngày ấy,

Tôi đã đau như thế nào?

Tôi từ bỏ mọi thứ để có thể bên cạnh em.

Em sẽ chẳng bao giờ tìm được ai yêu em như là anh.

Và nếu như ngày nào đó

Em khóc em tìm đến anh

Anh sẽ vẫn ở đây, vẫn luôn đứng ở đằng sau

Vẫn cố gắng cho thành tài, vẫn cố gắng cho ngày mai

Em hãy nhớ hãy sống thật tối và nếu buồn đầu thì hãy cứ quay về đây.


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (49%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Ngựa Hoang

Tâm ta như con ngựa hoang. Trước kia ta cứ ngỡ rằng mình đã thuần phục được nó, nhưng sự thật thì nó chỉ bị xiềng xích của thiền định trói buộc lại mà thôi.

Dạo này ta nới lỏng dây buộc, để cho nó tự do tự tại. Nó rất vui vẻ. Niềm vui đến dễ dàng, hạnh phúc cũng nhanh thăng hoa. Thế nhưng nó cũng dễ bị ảnh hưởng bởi những sự vật và sự việc tiêu cực, để rồi mở cửa cho tham lam, sân hận, và si mê.

Trước kia ta có thể hời hợt nhìn vật và việc, hành sự đơn giản cố hướng theo chân, thiện, mỹ. Thế mà giờ ta lại để ba căn nguyên của những điều ác chi phối... Ôi! Gần đây ta đã làm quá nhiều việc không nên làm, nói nhiều câu không nên nói, hại nhiều người không nên hại. Ta biến lửa giận trở thành chiếc mặt nạ để che lấp đi những cung bậc cảm xúc tiêu cực. Rồi lại thao túng ngoại vật, thêm củi thổi lửa để nó đốt hết tất cả. Đúng vậy! Là tất cả, hạnh phúc, bằng hữu, và tâm.

Người sống có ai không phạm sai lầm? Chỉ có can đảm đối mặt với nó thì tâm mới được tôi luyện. Hi vọng rằng tương lai không xa, ta có thể thật sự thuần hóa được con ngựa hoang của mình. Còn bây giờ thì cứ dùng xiềng xích trói buộc nó lại trước đã.

Thế còn đạo hữu?... À mà khoan! Hãy uống cùng ta một tách trà rồi hẳn trả lời!


Dưỡng Lão Trang, Đêm số 4 -

Hồ tâm kia đã cạn

Mộng khó thốt nên lời

Soi gương thay áo mới

Vẽ mắt, ngày sớm tàn.


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (49%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Góc Tản Mạn: ...

Từ lúc cảm hứng chợt xuất hiện cho đến khi phải dừng viết, ta chỉ còn có hơn mười lăm phút.

...

Còn chưa kịp bắt đầu thì chỉ còn lại mười phút. Ngay từ đầu, cảm hứng của ta đã bị khái niệm thời gian gò bó. Lúc này, ta rất muốn đồng tình với nhà vật lý học người Anh, Julian Barbour.

Ông cho rằng thời gian không tồn tại. Tất cả chỉ là một chuỗi dài của “thực tại”, tạo nên cái ảo giác của thời gian, như những trang sách trong một quyển sách vậy, rời rạc, hoàn hảo, mà liên kết. Có nghĩa là, người có cảm hứng của hơn mười phút trước kia không phải là ta, người đang viết.

...

Mười lăm phút cứ như vậy mà trôi qua. Cảm hứng về điều gì nhỉ?


hoangquochoai
hoangquochoai
Trúc Cơ Hậu Kỳ (60%)
Dưỡng Lão Trang

thêm truyện em sáng tác vào bang luôn đi bang chủ.


hoangquochoai
hoangquochoai
Trúc Cơ Hậu Kỳ (60%)
Dưỡng Lão Trang

đệ muốn dịch bộ truyện này nhưng 1 mình thì hơi qua sức, vì vậy nên ai có hứng thú thiif nt rồi dịch chung với minh nha. truyện này nèhttps://truyenyy.com/truyen/thien-tai-ta-thieu/. hay lắm nhugnw cv hơi khó đọc.


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (49%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Lưu Lạc

Ngày ấy, nước mưa ào ạt trút xuống khiến con đường vào xóm trở nên lầy lội. Đôi giày mới của nó đã lấm lem buồn đất, nặng trịch.

Cây cối xanh mơn mởn hiên ngang đứng trong trời mưa bão. Cành lá xào xạc đung đưa, chào mừng nó trở về. Bàn tay lạnh lẽo của mẹ nó xiết chặt làm nó nhói đau, rên nhẹ.

Mẹ nó giật mình, thả lỏng tay mình, xoa bóp năm ngón búp măng nho nhỏ, thì thào như tự nói với chính mình:

  • Đừng khóc, con! Đừng khóc!

Nó mở đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ nó. Tuy gương mặt của người đã ướt đẫm vì nước mưa, nhưng nó vẫn có thể nhận ra rằng người đang khóc. Bởi nước mưa không có màu biệt ly. Từng cơn gió mạnh thổi tung mái tóc xơ xác của người.

Mẹ bồng nó lên, ôm trong lòng, mặc kệ bùn đất lấm lem dưới đôi giày của nó.

Hơi ấm nhẹ nhàng ngọt ngào khiến nó chìm dần vào giấc ngủ. Nó đã tìm được nơi nương náu! Không cần phải sợ hãi gió mưa, không cần phải sợ hãi người cha hung tợn đang tìm kiếm nó và mẹ. Cứ như vậy, nó nhắm mắt và lịm đi.

...

Dưỡng Lão Trang, Đêm thứ 3


Trang 2/4