Tôi YY

DS Môn Phái

Diễn Đàn

Tạp Chí YY

Kim Thánh Bảng

Đăng Truyện

Bộ Sưu Tập

Đăng Nhập

Đăng Ký

Thông Báo

Nội Quy

Dưỡng Lão Trang

Cập Nhật Mới Nhất

TylerVo
TylerVo
Nguyên Anh Hậu Kỳ (22%)
Đại Trưởng Lão ༄༂Ngân๖ۣۜNguyệt༂࿐

Lão bao nhiêu mới được gọi là lão thế lão ever 🤣


0969218987.lzj
0969218987.lzj
Trúc Cơ Trung Kỳ (58%)
Luân Hồi Tuyệt Tình Đảo

Tạo hạ là Mr.Thảo 1988 . Quê Huế .Đang làm ở Bình dương. Xin được vào Bang hội này .

Tài năng thì không có .Có thể có nhưng chưa bị đào móc cũng nên


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (40%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Bạn Cũ

Ngươi thì biết gì chứ?

Ta biết là ta không biết gì cả!

Socrates mới không biết gì cả.

Ta tin...

Ngươi vốn chưa bao giờ tin.

Nếu ta tin rằng mọi thứ sẽ ổn thì mọi thứ rồi sẽ ổn.

Dù ngươi có tin hay không thì mọi thứ vẫn ổn nhưng ngươi thì không ổn.

Một lời nói dối nói mãi cũng sẽ thành sự thật.

Nhìn miệng giếng cả đời thì miệng giếng chính là cả thế giới.

Plato không sợ nhưng ngươi sợ.

Ta không sợ! Khi ta không tồn tại thì tất cả những thứ tồn tại không còn liên quan đến ta nữa.

Khi chưa mở hộp thì con mèo không sống cũng chẳng chết

Con mèo của Schrödinger không có trong hộp.

Phải dựa vào sự thật thì mới có thể tạo nên sự thật.

Tiếng cây ngã trong rừng chưa hẳn chứng minh rằng có cây ngã.

Tiếng cây ngã là sự thật!

Cây của George Berkeley khi ngã không gây ra tiếng động.

Cây của mọi người khi ngã đều gây ra tiếng động.

Vậy sự thật là của đám đông ư?

Biện pháp truy vấn là sự thật của ngươi sao?

Ngươi và ta vốn biết chúng ta không biết gì cả.

Dưỡng Lão Trang, đêm thứ...


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (40%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Bình Phong Mã

Ông ngoại hắn rất thích chơi cờ tướng. Lúc nhỏ, hắn vẫn hay tò mò ngồi coi ngoại đánh cờ với một cụ già hàng xóm. Hắn không hiểu luật chơi, cũng chẳng quan tâm ai thắng ai thua. Niềm vui thú của hắn là ngồi bên cạnh bàn cờ, gom góp và sắp xếp các quân cờ thành nhiều hình dáng khác nhau.

Một hôm nọ, ngoại hỏi hắn,

  • Con có muốn chơi cờ không?

Hương trà nhẹ đưa trong gió thay hắn nói lời đồng ý.

...

Giờ đây, hắn ngồi đánh cờ với ngoại. Có lẽ bởi ngoại đã già nên lối chơi của ngoại cũng trở nên cứng nhắc. Đôi lúc, hắn lại phải lén nhường vài nước.

Đứa em họ ngồi bên cạnh thu gom những quân cờ bị loại bỏ, cố xếp chúng thành một kim tự tháp, nó chỉ còn thiếu hai quân cờ nữa mà thôi. Cái dáng vẻ trông ngóng kia khiến hắn không nhịn được mà bật cười.

Chẳng mấy chốc hắn đã thua.

Khi ngoại rời đi thay trà, hắn chăm chú nhìn kim tự tháp không hoàn chỉnh một lát rồi nói với đứa em họ,

  • Anh em mình xếp một kim tự tháp lớn nhất đi!

Hương trà thoang thoảng không còn đắng như hôm nào.

Dưỡng Lão Trang, ngày 2


hoangquochoai
hoangquochoai
Trúc Cơ Trung Kỳ (37%)
Dưỡng Lão Trang

cuộc đời là một cuốn phim

Nếu như cuộc đời này là một cuốn phim

Thì anh muốn chúng ta có thể quay lại

Sửa sai những lỗi lầm để chẳng ai phải trách ai

Sẽ cùng yêu một lần chẳng tính toan

Nếu như cuộc đời này là một cuốn phim

Thì anh muốn sánh vai phản diện

Đắp lên chiếc mặt nạ và làm một gã sở khanh

Để em biết nỗi đau anh đã từng mang

Cần chi em phải cố diễn tốt bỏ chiếc mặt nạ ra đi

Đời cho em bao nhiêu để em phải cố như vậy

Chẳng thể mang nó đi hết đến suốt cuộc đời đâu em

Chiếc mặt nạ làm từ da người

Người ơi anh xin em hãy yêu một lần thật tâm

Để anh biết em có yêu anh không mà

Vắng anh rồi đã có ai yêu thật long em chưa

Anh biết em mệt rồi xin đừng diễn nữa


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (40%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Đêm Tàn

Sau khoảnh khắc đối mặt với cái chết, hắn mới thực sự hiểu được giá trị của cuộc sống. Thời gian quá đáng quý để phí phạm vào những chuyện vô nghĩa. Ai cũng biết điều này, nhưng có mấy ai thực sự hiểu thấu?

Dưỡng Lão Trang

Ngày đầu tiên!


Kenshooter032
Kenshooter032
Trúc Cơ Trung Kỳ (49%)

tông môn toàn là rich man


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (40%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Giản Đơn

Phải làm gì khi cái “ta” đã quá lệ thuộc vào môi trường bên ngoài? Khi trở về với sự cô độc, nó đau đớn, gầm rú, vẫy vùng bởi từng lớp vỏ bọc của bản ngã dần dần bị lột bỏ.

Ta là một người như thế này, ta là một người như thế khác. Tất cả những điều đó có phải là bản chất thật của ta, hay chỉ là những cái mặt nạ do người khác tặng cho? “Ta” không ở trong đám đông, nó tồn tại đâu đó trong cô độc.

Bản chất của cô đơn vốn không phải là cô độc. Trong những giây phút cô độc, khi ta trải nghiệm cô đơn, có thể chấp nhận nổi cô đơn đó, không cố chối bỏ nó. Để một khoảnh khắc nào đó chợt nhận ra “ta” không phải là ta.

Một ngày kia, ta rồi sẽ tìm lại được chính mình. Một ngày kia, đêm và ngày không còn quan trọng.

Dưỡng Lão Trang, đêm số 8


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (40%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Nhấc chân, bước chân, đạp chân, hạ đạo, lùi bước thu đao.

Cứ mãi lập đi, lập lại như vậy, thanh đao đã hòa làm một với cánh tay của hắn, hóa thành chiếc roi hung tợn quất vào kẻ địch vô hình. Mùa đông rét lạnh cũng không làm thuyên giảm mồ hôi nhễ nhại trên người.

Trong bóng đêm tĩnh mịch ấy, chỉ có đao phong vun vút. Mỗi khi đao chém xuống cũng kéo theo một phần phiền não. Hắn ước gì cánh tay đã tê dại của mình có thể chịu thêm được chỉ một lát nữa. Biết đâu chừng, nhát đao tiếp theo sẽ chém nát tấm màn vô minh, giúp hắn hòa làm một với bóng đêm yên bình kia.

...

Thân thể hắn cử động nhưng tâm hắn bất động.

...

Cuối cùng thì đao cũng rời tay!

Thân thể hắn bất động nhưng trong tâm hắn, cuồng phong gào thét.

Dưỡng Lão Trang, đêm số 7


Everstill
Everstill
Luyện Hư Trung Kỳ (40%)
Tai Ách Chi Thần Dưỡng Lão Trang

Trà Nóng

Đêm nay hắn lại đến tìm ta để kể chuyện. Chuyện của hắn lúc nào cũng nhàm chán, bởi bản ngã của hắn quá lớn. Đến khi nào hắn mới chịu nhận ra rằng thế giới không xoay quanh hắn? Đến khi nào thì hắn mới hiểu rằng hắn không phải là nhân vật chính?

Hắn tự lừa dối bản thân, thay đổi cách nhìn của hắn về mọi người và môi trường sống, rồi tìm cách biện hộ cho những hành động của hắn. Nhưng chẳng phải mọi người đều như vậy sao?

Hầy! Chẳng hiểu sao ta luôn ngồi đây chịu đựng nghe hắn nói nhảm.

**

Chuyện bắt đầu từ cái tính cách bao đồng của hắn. Hắn nhiều chuyện để rồi bị hai người trừng trị. Hắn tưởng rằng nhận một trận đòn là đã xong chuyện nhưng hắn không thể sai lầm hơn.

Hắn nhanh trở thành mục tiêu để hai người kia hiếp đáp. Cũng không thể trách hai người kia được, tất cả là vì hắn quá yếu ớt, luôn tỏ ra sợ sệt, không phản kháng.

Sau hai tháng, hắn mới nhận ra rằng hai người kia sẽ không dừng lại. Nhờ vả gia đình và nhà trường không có hiệu quả, bạn bè nhút nhát của hắn cũng không thể giúp hắn. Thế là hắn quyết định tự mình giải quyết vấn đề.

Hắn nghĩ học, bắt đầu tập võ... A ha ha~! Ta đùa! Đương nhiên là không phải. Đây là chuyện thật, không phải phim truyền hình!

Thể chất cơ thể cần rất nhiều thời gian để thay đổi, thay đổi tính cách rụt rè thì lại càng khó khăn. Hắn không có thời gian và nghị lực đó. Nếu không thể thay đổi bản thân thì đương nhiên là phải thay đổi kẻ địch.


Một đêm khuya, hắn ăn trộm tiền của mẹ hắn. Chỉ cần mở toang cửa, bới tung tủ đồ thế là mọi người đều nghĩ rằng có ăn trộm vào nhà, không ai nghĩ là do hắn làm. Quá đơn giản!

Chiều hôm sau, sau khi tan học về, hắn ra quán cà phê đầu xóm, tìm đám du côn của xóm, dùng tiền thuê người.

Đương nhiên là không thể chỉ đưa tiền ra lệnh. Phải khôn khéo nếu không thì tiền mất tật mang.

Du côn rất khoái được người kính nể, thích nói chính nghĩa. Thế là hắn phải bỏ một buổi chiều cười nịnh, ngồi nghe nói nhảm, "sao mi không nói sớm với anh?" các kiểu. Nói chung cũng khá đơn giản!

Ba ngày sau, hai người kia, một người bị gãy tay, một người bị bể xương vai và chấn thương đầu. Nghe đâu bị du côn ngồi xe máy cầm gậy sắt đánh.

Hắn không hề cảm thấy khoái chí khi thấy họ gặp nạn. Mục đích của hắn không phải trả thù!

Hắn chỉ muốn chấm dứt việc bị bắt nạt.


Đến lúc hắn phải ra sân! Hai người kia đã bị thương, không còn đáng sợ nữa. Hắn dễ dàng kích động hai đứa bạn nhút nhác giúp đỡ hắn, chặn đánh hai người kia.

Lần đầu tiên đánh nhau khá chật vật. Thế nhưng lần tiếp theo, mọi việc dễ dàng hơn. Vì kẻ địch sợ hãi bọn hắn, và vì bạn của hắn đã trở nên táo bạo hơn rất nhiều. Gia đình và nhà trường dĩ nhiên không thể giúp đỡ hai người kia. Ha Ha! Nói gì thì nói! Hắn cũng có tiếng là học sinh ngoan hiền.

Cứ như thế người bị hại trở thành kẻ hại người.

Đương nhiên, dùng bạo lực không thể triệt để giải quyết vấn đề, làm quá mức có thể khiến mọi việc phức tạp hơn.

Hắn chỉ muốn chấm dứt việc bị bắt nạt.


Trong lần chặn đánh tiếp theo, hắn chọn thời điểm thích hợp, ngăn cản hai người bạn đang hăng máu của mình. Hắn nài nỉ nói giúp kẻ địch, có lý lẽ, có khuyên can, có đe dọa.

Khi con người bị cảm xúc mạnh mẽ chi phối, họ dễ dàng bị điều khiển nhất.

Hai đứa bạn cũng không trách gì hắn, kẻ địch cũng không còn coi hắn là mục tiêu để bắt nạt hay trả thù.

Mọi chuyện kết thúc tốt đẹp!


Bây giờ nghĩ lại, sự kiện này có ảnh hưởng gì đến tính cách và lối sống của hai đứa bạn của hắn hay không? Lần đó hắn trộm tiền có ảnh hưởng đến công việc của mẹ hắn hay không?

...

Đêm đã khuya! Hắn không muốn nghĩ nhiều nữa!

Dưỡng Lão Trang, đêm số 6


Trang 1/3