Chương 38: Khóa học đầu tiên của Vương Kiêu (1)


Ở trong bao đặt một tờ giấy khế ước, có tấm khế ước này, thì có thể vào trong kho hàng của Bách Bảo Trai lấy ra hai mươi chậu Mặc Thủy cấp Bạch Nguyên, đây là giá cả ứng với linh phù được mua.

Đã vậy bên dưới khế ước, còn tặng kèm thêm ngân phiếu một vạn lượng, cùng với tấm danh thiếp màu vàng.

- Lão huynh, danh thiếp này là?

Trầm Côn cất ngân phiếu vô, cầm lấy danh thiếp hỏi, đầu óc buôn bán trời sinh nói cho hắn biết, danh thiếp này so với một vạn lượng bạc kia còn đáng giá hơn!

- Đây là danh thiếp của chủ nhân nhà ta.

Lão chưởng quỹ cười nói:

- Đại thiếu gia, ta không tính là đại nhân vật gì, thứ có thể giao thiệp thương lượng với ngươi thì cũng chỉ có bấy nhiêu, ngài nếu có chuyện gì trọng yếu, thì cầm tấm danh thiếp này, đến bất cứ cửa hàng nào của Bách Bảo Trai, cầu kiến chủ nhân ta...... Danh thiếp xuất hiện, chủ nhân của ta nhất định sẽ thỏa mãn ngươi một yêu cầu quá đáng!

- Chủ nhân nhà người là?

Trống ngực Trầm Côn đập nhanh hơn.

- Gia chủ họ Triệu, Triệu Vô Cực!

Vừa nói, lão chưởng quỹ vừa cười thần bí:

- Trong vương triều Đại Triệu, người nắm giữ danh thiếp của gia chủ không tới một trăm, mỗi một người, tuyệt đối đều là khách quý của Bách Bảo Trai!

- Ái chà, lễ vật này của lão huynh cũng quá to lớn, vạn nhất sư phụ của ta không đồng ý giao dịch thì sao đây?

Trầm Côn cười toe toét.

- Đại thiếu gia cứ việc chuyển cáo cho sư phụ ngài, cho dù lão nhân gia không đồng ý giao dịch, thì ngân phiếu cùng danh thiếp, chúng ta cũng tuyệt không thu hồi, ha ha, coi như là kết giao bằng hữu vậy!

Kết giao bằng hữu, là đưa ra một vạn lượng bạc trắng, còn có một tấm danh thiếp có thể yêu cầu Bách Bảo Trai trả lại nhân tình!?

Quả nhiên là có phong phạm hoàng thất!

Được rồi!

Ngươi bảo bần tăng giờ cũng xem như là người có tiền, vậy một vạn lượng bạc này xài thế nào đây?

Là mua hai tòa biệt thự, một tòa để chơi, một tòa đi mở Thiếu Lâm Tự, hay là mở hai tòa Thiếu Lâm Tự, một tòa để chơi, một tòa làm Thiếu Lâm Tự đây?

Thôi rồi, lại lan man nữa!

Trầm Côn lưu lại tấm linh phù cuối cùng, sau đó rời khỏi Bách Bảo Trai.

- Đại thiếu gia, ngươi không sao chứ?

Mới vừa chui ra khỏi đống đổ nát, thì A Phúc từ trong một gian tạp hóa nhỏ chạy tới:

- Vừa rồi nguy hiểm chết đi được, ta còn đang chuẩn bị gọi người đến cứu ngươi đây!

- An tâm, an tâm đi!

Trầm Côn bĩu môi cười, hắn cũng chả trông cậy vào A Phúc có thể làm ra được chuyện trung nô hộ chủ gì:

- Ta không phải đã ra rồi sao? Hắc hắc, ta chẳng những đi ra, hơn nữa còn buôn bán lời một mẻ lớn đây!

Vừa nói, vừa đắc ý dào dạt mà quơ quơ xấp ngân phiếu.

- Một...... một vạn lượng!?

Tròng mắt A Phúc cứng lại.

- Còn có cái này nữa!

Trầm Côn lại lấy ra tờ khế ước:

- Hai mươi chậu Mặc Thủy cấp Bạch Nguyên, giá trị hai vạn, ta cũng lấy được rồi!

- Cha nó, cộng chung lại là lên tới ba vạn rồi......

A Phúc nuốt ngụm nước bọt, đột nhiên quỳ xuống giữa phố, vỗ cái bụng bự nói:

- Đại thiếu gia, không cần nói gì nữa, A Phúc đã hiểu rồi, năm đó ta bị bán vào Trầm gia không phải xui xẻo, mà là ông trời cho ta cơ hội, để cho ta gặp được quý nhân như ngài a! Đại thiếu gia, A Phúc lấy cái bụng béo này ra cam đoan với ngươi, sau này sẽ trở thành tay sai trung thành nhất của ngài, còn sống là người của ngài, khi chết cũng là quỷ của ngài...

Trầm Côn trợn trắng con mắt, cúi đầu nói:

- Lão huynh, muốn biểu thị trung thành, thì ngươi cũng phải xuất ra một vài hành động thực tế đi chứ, cái bài này ta nghe cũng mấy chục lần rồi!

A Phúc xấu hổ le lưỡi, bộ dáng mập mạp không ngờ rất đáng yêu.

Trầm Côn tâm tình cũng đang tốt, thuận tay cho A Phúc mấy chục lượng bạc làm tiền tiêu, dặn dò hắn cầm lấy mực núi, sau đó đem đến miếu chùa của Thiết hòa thượng.

- Đại thiếu gia, ta cầm mực nước về, vậy còn ngài?

A Phúc nhận bạc rồi, nói chuyện cũng dùng giọng điệu kính trọng hơn.

- Quản nhiều vậy làm cái gì?

Trầm Côn bĩu môi, chui vào trong một cái hẻm nhỏ yên tĩnh.

Tính toán lại xem, bần tăng ở trong cửa hàng cùng Vương Kiêu nói hai câu, dùng hết mười giây đồng hồ, vậy hôm nay còn có thể trò chuyện tiếp cùng Vương lão huynh thêm năm mươi giây!

Năm mươi giây à, cũng đủ cho Vương Kiêu truyền thụ khá nhiều tri thức võ học rồi!

- Vương lão huynh!

Tại một góc không ai chú ý, Trầm Côn triệu hồi ra pháp tướng Minh Vương:

- Hắc hắc, chuyện lão huynh phân phó đã làm thỏa đáng rồi, hai mươi chậu mực nước cấp Bạch Nguyên, sáng mai là đã có thể dùng!

- Ngươi làm tốt lắm!

Vương Kiêu ôm ngực, xuất hiện ở sau lưng Trầm Côn, gương mặt lạnh lùng không ngờ lại xuất hiện một nụ cười.

Tâm tình của Vương Kiêu phi thường tốt!

Hồi tưởng lại kinh nghiệm mấy ngày nay, Vương Kiêu ta chẳng những thoát được phong ấn ngàn năm, thấy được thế giới bên ngoài lần nữa, đã vậy lại còn gặp được một chủ nhân thiên phú quá tốt...... Không, thiên phú của chủ nhân này không chỉ quá tốt, mà quả thực là ngàn năm hiếm thấy! Có chủ nhân như vậy, năng lực của Vương Kiêu ta đã có chỗ dụng võ rồi, lại có thể hưởng thụ lần nữa cảm giác vinh quang tuyệt thế cầm phù trong tay, vạn người biến sắc, vinh quang tuyệt đỉnh!

Được rồi!

Chủ nhân Trầm Côn này cũng rất đặc biệt, hắn mở miệng ra là lão huynh, ngậm miệng là có chuyện gì ngài cứ phân phó, rõ ràng không đem Vương Kiêu ta trở thành nô tài, mà là trở thành vị sư phụ tôn kính nhất......

Một vũ hồn có thể có loại chủ nhân như vậy, còn có gì đòi hỏi thêm nữa?

Ôi, nếu như A Nguyệt cũng ở chỗ này thì tốt biết mấy......

- Vương lão huynh, ngươi đang nghĩ cái gì đó? Lan man không phải là thói quen tốt đâu nha!

Trầm Côn cười hì hì nói.

- Không có gì!

Nụ cười của Vương Kiêu thu liễm lại, lãnh đạm nói:

- Ngươi gọi ta ra, có phải là muốn ta dạy ngươi tri thức võ đạo không?

- Xem lão huynh kìa, ta cũng không có ý đó mà.....

Trầm Côn ngoài miệng nói không có ý tứ, nhưng con ngươi trong đôi mắt nhỏ lại phát sáng hơn so với ai hết.

- Phải chính là phải, dài dòng cái gì?

Vương Kiêu hừ một tiếng:

- Được rồi, bây giờ ta sẽ dạy cho ngươi khóa đầu tiên, thân là vũ giả phải có tốt chất, đó cũng là điều kiện tiên quyết để tu luyện linh phù...... Lực quan sát!

- Lực quan sát?

Trầm Côn há miệng:

- Lão huynh, cái này không cần đâu, hắc hắc, lực quan sát của ta rất tốt, ngươi chỉ cần trực tiếp dạy ta chiêu thức võ công là được rồi.

- Đừng có vội nói mạnh miệng như vậy!

Khuôn mặt của Vương Kiêu lạnh lùng nói:

- Nếu như ngươi tự nhận lực quan sát của mình tốt, vậy ta hỏi ngươi, nha đầu mới giết người vừa rồi kia, trên người nàng có mấy chỗ đặc biệt?

- Nàng không phải chỉ là một người ngoại hương nghèo túng thôi sao? Còn có thể có cái gì đặc biệt cơ chứ?

Ánh mắt Trầm Côn mê mang. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

- Khặc khặc!

Nghe xong đáp án của Trầm Côn, Vương Kiêu đột nhiên cười một trận quái dị.

- Bộ ta nói sai sao?

- Sai lớn, không những thế còn là đặc biệt sai!

Vương Kiêu lạnh lùng trào phúng nói:

- Chỉ bằng vào trình độ này của ngươi, còn dám bảo lực quan sát của mình tốt? Trầm Côn, ngươi có tin không, nếu như nha đầu nọ là địch nhân của ngươi, thì ngươi đã chết mất một trăm lần rồi...... Thân là vũ giả, ngươi phải giỏi về việc quan sát hết thảy mọi việc xung quanh, chỉ có như vậy, thì ngươi mới có thể bất bại được!

Trầm Côn le lưỡi:

- Vậy ta phải quan sát như thế nào?

- Vẫn nói về nha đầu nọ, ta trước hết nói cho ngươi một ít phương pháp quan sát cơ bản......

Vương Kiêu ngữ khí bình thản, nhưng nội dung nói ra lại có thể dọa chết người!

- Quan sát một đối thủ, bước đầu tiên, là phải nhìn quần áo của hắn!

Vương Kiêu dẫn dắt cho Trầm Côn chậm rãi nhớ hết:

- Ngươi suy nghĩ lại xem, nha đầu nọ mặc là cái gì? Có phải là một kiện áo giáp rách nát không? Vậy ngươi có lưu ý không, trên áo giáp của nàng có tổng cộng bao nhiêu vết thương, mỗi một vết thương là do nguyên nhân gì hình thành?

Trầm Côn toát mồ hôi, hắn đúng là không để ý đến điểm này.

- Nhìn không ra sao?

Vương Kiêu cười lạnh:

- ta nói cho ngươi biết, trên người nha đầu nọ tổng cộng có hai mươi bảy vết thương, hai mươi sáu chỗ là do hỏa, còn một chỗ thì ta nhìn cũng không ra, mà trong đó, lại có hai ba vết thương, tập trung ở vị trí sát đằng sau vai trái...... Ngươi biết nó có ý nghĩa gì không?

- Đại đa số vết thương đều tập trung ở đằng sau vai trái......

Trầm Côn linh quang chợt lóe:

- Võ công của nha đầu kia có khuyết điểm, đằng sau vai trái, chính là nơi tử huyệt của nàng.

- Không sai! Đây chính là lực quan sát mà ta nói! Chỉ cần ngươi quan sát đến trình độ cao, liếc mắt một cái, là có thể nhìn ra tử huyệt của đối thủ!

Thiên nột!

Trầm Côn chỉ cảm thấy lỗ chân lông toàn thân giãn nở.

Trước kia xem qua không ít tiểu thuyết võ hiệp, cũng có nói cái gì mà, cao thủ liếc mắt một cái là có thể lập tức nhìn ra sơ hở của đối thủ, nhưng mà chưa từng có ai nói rõ là thấy như thế nào...... Hôm nay cuối cùng Vương Kiêu cũng giúp bần tăng hiểu rõ!

Vũ Toái Hư Không - Chương #38


Báo Lỗi Truyện
Chương 38/405