Chương 250: Lịch sử đẫm máu của Mặc gia


- Ta đã đánh thắng, thắng rồi.
Sau khi gió yên biển lặng, A Phúc vẫn giữ nguyên tư thế giơ cao đại đao giết heo, qua một lúc lâu, hắn mới mệt mỏi ngã xuống giường, miệng vẫn còn hô to gọi nhỏ.
- Quang Minh Hoàng tiên sinh, ngài thật là một quái nhân.
Mặc Anh bị cái tên ngu đần trông có vẻ thật thà này chọc cho bật cười, cảm thán nói:
- Ngài rõ ràng nhát như chuột nhưng lại có thể đánh bại cả Lục Nguyên Mặc Phong. Ngài rõ ràng chẳng có chút hùng tâm tráng trí nào cả, thế mà lại chỉ huy được thiên binh vạn mã. Ngài rõ ràng nhìn thấy kẻ địch là sợ đến run rẩy, lại có thể bình yên vượt qua đao thương kiếm kích, rồi vững vàng mỉa mai kẻ thù. Nói thật, thiếp thật không hiểu ngài là một người như thế nào?
A Phúc hạnh phúc cười ngây ngô nói:
- Vậy tiểu thư thấy ta là người thế nào?
- Dù sao ngài vẫn là một người tốt.
Mặc Anh cúi đầu cười cười nói:
- Ít nhất thiếp đã nghe được câu nói thật lòng của ngài: "Vì Mặc Anh tiểu thư, ta sẽ liều mạng với ngươi". Lần đầu tiên thiếp nghe được người khác vì bảo vệ mình mà liều mạng, mặc dù ngài thật ngốc nghếch.
- Hắc hắc …
Hắn cười vô cùng dâm đãng.
Mà Mặc Anh khẽ mỉm cười tiếp tục công việc của nàng.
Sau khi Mặc Phong rời đi, Mặc Anh trồng thêm hai cây lớn trước cửa phòng, lại gia cố thêm mấy cây đinh cho chắc chắn. A Phúc không hiểu gì về cơ quan thuật nên không giúp gì được cho nàng. Gia cố xong cánh cửa xong, Mặc Anh lại tiếp tục sửa sang phòng ốc, bận rộn đến mức cả nước cũng không kịp uống.
Hoàn thành xong việc bố trí cơ quan, Măc Anh liền gọi đệ đệ của nàng:
- Mặc Doãn đem đồ ăn còn thừa trong nhà lấy ra, còn nữa lấy một số bộ quần áo còn lại của phụ thân mang ra cho Quang Minh Hoàng tiên sinh mặc.
- Cái gì? Nàng nàng muốn đuổi ta đi sao?
A Phúc đang nằm trên giường cũng giật mình đến mức nhảy dựng lên nói.
- Quang Minh Hoàng tiên sinh, người ngài giết chính là Hình đường Chấp pháp giả nha.
A Phúc đang bị ý dâm mê hoặc thần trí được Mặc Anh nhắc nhở cuối cùng mới kịp phản ứng, tự nghĩ:" Chính mình đã tạo ra một vụ huyết án. Nếu không chạy thì mình có lẽ sẽ bị cả thành đuổi giết nha".
- Điều này, điều này….Ôi chao! Mặc Anh tiểu thư, nàng còn làm gì đó mau mau thu dọn đồ đạc, còn ngươi nữa Mặc Doãn mau đi chuẩn bị thuyền, chúng ta mau chạy cho nhanh.
A Phúc vội vàng kêu.
Nhưng mà tỷ đệ hai người vẫn đứng nguyên một chỗ.
- Ai nha, lúc này là lúc nào rồi mà hai người các ngươi còn không đi. Mau chuẩn bị nhanh lên.
A Phúc lo lắng hô to.
- Đi ?
Mặc Anh tự giễu cười cười:
- Thiếp là một người mù, đi như thế nào? Hơn nữa mỗi người trong chúng ta đều có số phận của riêng mình. Thiếp cùng Mặc Doãn đã chấp nhận số mệnh của chúng thiếp. Hai người chúng thiếp sinh ra và lớn lên trong tòa thành Mặc gia này, phụ thân chết ở tòa thành này. Ai bảo chúng thiếp là hậu duệ của Mặc thánh nhân đây? Ai bảo chúng thiếp là con cháu trực hệ của Mặc gia Cơ Quan Hoàng đây? Cái này là số mệnh a!
Nàng thở dài tự giễu nói.
- Cơ Quan Hoàng? Mặc gia tòa thành ?
A Phúc mắt nhỏ mà mạnh mẽ trợn tròn. Hắn mới vừa rồi còn cảm thấy kỳ quái, sao nhà nào quanh đây cũng đều mang họ Mặc.
- Này, nơi đây là tòa thành của Mặc gia, chính là nơi ở của lão Mặc gia Cơ Quan sư à?
A Phúc thất thanh nói.
- Bây giờ ngài mới biết?
Mặc Anh nghiêng đầu cười một tiếng, nàng làm như không thấy A Phúc đang muốn nói lại thôi. Nàng nói:
- Tốt rồi, thiếp đã sắp đặt hơn ba mươi cơ quan chiến đấu xung quanh nhà.
Những cơ quan này sẽ chặn được một lần truy binh. Quang Minh Hoàng tiên sinh, tai mắt Mặc gia có ở khắp trong thành, nhưng đến giờ Tý sẽ có một phút lơi lỏng. Ngài nhất định phải nhanh chóng trốn thoát khỏi thành trong một phút đồng hồ đó, sau khi thoát ra rồi, ngài tốt nhất chạy cho xa, đừng bao giờ quay trở lại đây nữa.
Vừa nói nàng vùa ra mở ván giường để lộ ra một đường hầm tối om.
- Không, không, trước tiên, đừng nói đến chuyện bỏ trốn được không!
A Phúc vội vàng khoát tay. Hắn thật vất vả mới đến được chỗ ở của Mặc gia sao có thể cứ như vậy mà rời đi được? Mặc Anh vội vàng nói:
- Chỉ còn vài phút nữa là đến giờ Tý, Quang Minh Hoàng tiên sinh, ngài nguyện ý nghe thiếp nói một đoạn chuyện xưa không? Có liên quan đến tổ tiên của thiếp, gia tộc của thiếp còn có liên quan đến tỷ đệ thiếp nữa.
- Được, ta nghe.
A Phúc há miệng, đầy bụng nghi vấn đành phải nhịn xuống.
- Từ Mặc thành nhân trở đi, Mặc gia chúng thiếp trở thành Cơ quan sư gia tộc.
Hai mắt vô thần nhìn lên khoảng không trước mắt, Măc Anh thản nhiên nói:
- Mấy ngàn năm nay, có lẽ cũng chỉ có Công Thâu gia là có thể ganh đua với chúng thiếp về cơ quan thuật. Bất quá, sau khi Công Thâu Ban thua cuộc Mặc Địch lão tổ, Công Thâu gia đã phải thừa nhận Mặc gia chúng thiếp mới thật sự là đệ nhất Cơ quan hoàng. Đã không muốn chiến tranh, tại sao lại tạo ra cơ quan chiến khí, thứ vũ khí tanh máu nhất Cửu Châu? Cơ quan chiến khí vừa là lý do để Mặc gia tồn tại, cũng là điều mà bao đời Mặc gia băn khoăn.
Nếu không thích chiến tranh, tại sao còn tạo ra thứ binh khí có sức sát thương lớn nhất trong chiến tranh Cửu Châu? Thật lâu, thật lâu trước đây, tổ tiên chúng thiếp vì vấn đề này mà suy tư, cũng vì nó mà trở thành đệ nhất Cơ quan sư đất Cửu Châu. Mà lịch sử Cửu Châu thì thật oanh oanh liệt liệt. Nếu ngài không tin tưởng sự cường đại của Mặc gia chúng thiếp, thì xin ngài nhớ về thời Xuân Thu Chiến Quốc, chiến tranh loạn lạc, máu nhuộm khắp nơi.
Trong suốt mấy trăm năm Xuân Thu Chiến Quốc, Mặc gia chúng thiếp đã dùng cơ quan chiến khí sát hại vô số sinh linh, ngay cả vị Tần Hoàng đại đế kia, hắn thống nhất Cửu Châu thành công không phải là nhờ Mặc gia chúng thiếp sau lưng trợ giúp hay sao? Cả nghìn năm đó, Mặc gia chúng thiếp tự do làm chủ. Nhưng mà, thịnh cực tất suy, ngàn năm sau, Mặc gia gặp phải tràng hạo kiếp đầu tiên. Bắt đầu từ việc Tần Hoàng đại đế thống nhất Cửu Châu, có lẽ hắn đã phát điên, cũng có thể hắn chưa điên, nhưng Mặc gia chúng thiếp lại mắc tội không hiểu một vị vua tài trí mưu lược kiệt suất cũng có lúc làm việc trái với lẽ thường. Năm đó, hắn cho đốt hết sách của Cửu Châu, giết hết học trò, hủy chiến khí. Hắn nói, phàm là những thứ có thể uy hiếp đến ngôi vị hoàng đế của hắn đều phải diệt trừ. Mà thứ có thể uy hiếp đến ngai vàng của hắn là gì? Đương nhiên là cơ quan chiến khí của Mặc gia chúng thiếp rồi. Hắn đã dùng đến mười vạn kế chỉ để tiêu diệt Mặc gia. Ai! Lại một vài năm qua đi, cuối cùng, Mặc gia cũng khôi phục được một chút nguyên khí. Khi lúc đó, đất Cửu Châu đang có hai kẻ tranh giành thiên hạ, một tên lưu manh và một anh hùng. Nhưng Mặc gia chúng thiếp lại chọn sai. Tổ tiên chúng thiếp không chọn anh hùng, cũng khinh thường việc giúp hắn dệt hoa trên gấm, cho nên bọn họ lựa chọn ủng hộ tên lưu manh. Kết quả là tên lưu manh thắng, còn người anh hùng thì sa cơ lỡ vận, đến bây giờ cũng không rõ tung tích nơi nào. Tên lưu manh kia thì nổi tiếng trong lịch sử là tên quân vương thích tru diệt công thần, nên kẻ có công là Mặc gia chúng thiếp lại một lần nữa bị tàn sát. Lần này phải mất đến bảy trăm năm gia tộc chúng thiếp mới có thể khôi phục được nguyên khí. Nhưng thời điểm tên tuổi Mặc gia lại xuất hiện trên Cửu Châu, thì cũng là lúc Cơ Tâm đang được Huyết tộc ủng hộ, đang từng bước thực hiện giấc mộng khôi phục Đại Chu chính thống. Lần này Mặc gia đã lựa chọn đúng, tổ tiên chúng thiếp đã nhận định Cơ Tâm nhất định sẽ thống nhất Cửu Châu nên đã cố gắng gia nhập Hoàng Kim Huyết tộc. Kết quả thế nào? Nếu không có chuyện ngoài ý muốn thì Mặc gia chúng thiếp sẽ giống như Công Thâu gia, trở thành một thành viên của Hoàng Kim Huyết tộc, một gia tộc cao quý đất Cửu Châu. Nhưng vào thời điểm sắp sửa sáp nhập, thì một việc không ai nghĩ tới lại xảy ra, những người đứng đầu gia tộc lại thay đổi chủ ý. Đứng đầu gia tộc lúc bấy giờ là Mặc thánh nhân, cơ quan sư cường đại nhất Mặc gia cùng với Cơ Quan Hoàng Mặc Ly. Tại sao Mặc Ly lão tổ thay đổi chủ ý thì không ai biết, bất quá, các thành viên Mặc gia vĩnh viễn không quên được cái ngày đó, cái ngày Mặc Ly lão tổ triệu tập tất cả tinh anh Mặc gia lại rồi phát động cơ quan đáng sợ nhất của Mặc gia trong Lạc Nhật thành. Chỉ trong một đêm, bà ta đã sát hại toàn bộ tinh anh của Mặc gia. Chúng thiếp thật không biết vì sao, ngày đó, bà ta lại giết tất cả cốt nhục của mình, từ con trai, con gái đến con rể. Hơn nữa, sau khi giết hết những người đó, Mặc Ly lão tổ đã hủy đi một bộ phận cơ quan bao quanh Lạc Nhật thành, một phần còn lại đến nay cũng không ai biết ở đâu. Những bộ phận khác của Lạc Nhật thành thì dùng để giam giữ con cháu còn lại của Mặc gia. Vì thế, giờ đây, cái ngài thấy chính là một tòa thành mang họ Mặc. Đây chính là Lạc Nhật Thành, mà hệ thống vũ khí thủ thành được gọi là Mặc thủ thành quy. Chỉ cần người Mặc gia chúng thiếp rời khỏi thành, Mặc thủ thành quy sẽ xé chúng thiếp thành mảnh nhỏ.
Nói tới chỗ này Mặc Anh thở dài:
- Gần ngàn năm rồi, Mặc gia chúng thiếp ở trong Lạc Nhật thành cũng mệt mỏi lắm rồi, ngoại nhân không vào được mà chúng thiếp cũng chẳng ra được. Chúng thiếp chỉ có thể biết một chút về thế giới bên ngoài thông qua sách vở. Quang Minh Hoàng tiên sinh có biết không, nguyện vọng lớn nhất của đệ đệ thiếp chính là được ngắm đại dương rộng lớn, nhưng đáng tiếc là, Mặc Doãn chỉ có thể mua được một vài con cua, nhìn nó rồi tưởng tượng đại dương là như thế nào?
- Ta, ta sẽ đem hải sản trương rương tặng cho chị em nàng.
A Phúc thực sự không biết nên nói gì. Lịch sử ba nghìn năm huyết sắc của Mặc gia làm cho tâm tình hắn mờ mịt trầm xuống.
- Đúng rồi Nhất Hào Mặt Ngọc lệnh vừa rồi là vật gì?
A Phúc bỗng nhiên nghĩ đến Mặc Ngọc lệnh.
- Sau khi bị giam lỏng, những người còn sống đã dựa trên các mối quan hệ trước kia trong Lạc Nhật thành thiết lập nên một Hội đồng gồm bảy vị Trưởng lão để quyết định những công việc trọng đại của Mặc gia. Mà quyền trượng tượng trưng cho quyền lực của bảy vị trưởng lão chính là Mặc Ngọc lệnh.
Mặc Anh bấc đắc dĩ nói:
- Là con cháu của Tộc trưởng Mặc gia, tổ tiên của thiếp từ trước tới này đều là Đại trưởng lão, chấp chưởng Nhất Hào Mặc Ngọc lệnh, nhưng các chi nhánh khác của Mặc gia lại rất cừu thị chúng thiếp. Dù sao, tổ tiên của chúng thiếp chính là Mặc Ly, là người đã tru diệt toàn bộ thân nhân a. Cho nên, từ nhiều năm trước, các chi họ khác đã từng bước chèn ép chúng thiếp, đến khi phụ thân thiếp qua đời thì quyền Trưởng lão của bọn thiếp chỉ là trên danh nghĩa mà thôi. Khi các trưởng lão khác quyết định đại sự, đều bỏ qua không hỏi đến chị em chúng thiếp.
- Nha!
A Phúc gật đầu kỳ quái nói:
- Nhà của các nàng đã không có thực quyền rồi, sao Mặc Phong còn cướp Mặc Ngọc lệnh làm gì?
- Đây là truyền thống của Mặc gia, phàm là quyết định sinh tử đại sự phải tập hợp đủ bảy chiếc Mặc Ngọc lệnh để cùng nhau biểu quyết.
Măc Anh đột nhiên nói:
- Ngài vào thành rất đúng dịp. Nơi này vừa xảy ra một chuyện lớn liên quan đến sinh tử tồn vong của Mặc gia.
Sưu.
Còn đang nói chuyện thì một mũi tên đột nhiên xuyên qua xà nhà bay vọt vào phòng. Theo đó, một loạt tiếng kêu thảm thiết vang lên.
- Địch nhân đến.
Mặc Anh bỗng nhiên đứng dậy nói:
- Quang Minh Hoàng tiên sinh ngài mau rời đi nha.
A Phúc trừng mắt
- Đi cái gì? Ta còn chưa nói xong đâu, Mặc Anh tiểu thư, nàng có thể mở loại cơ quan chuyên để khóa chết địch nhân không? Nó trông giống như con rắn nhỏ, dùng để khóa bả vai địch nhân.
- Rắn? Bả vai?
Mặc Anh suy nghĩ một chút:
-Là khốn long tác sao? Nếu đúng là nó, thiếp có thể làm được.
- Oa ha ha ha ha, tốt rồi.
A Phúc hưng phấn nhảy dựng lên, đắc ý nói:
- Mấy cái địch nhân coi là cái gì, xem ta Quang Minh Hoàng tiên sinh như thế nào thủ hộ các ngươi ha ha ha. Bổn đại nhân có một loại bí pháp, lúc nguy hiểm có thể triệu hoán cao thủ đến trợ chiến. Nàng chờ ta một lát, bổn đại nhân sẽ tìm cho nàng một cao thủ dù thiên quân vạn mã trước mắt cũng có thể chuyển nguy thành an.
A Phúc huyênh hoang nói. Hắn cười đến nỗi mà nước mũi bay tứ tung nhưng mà trong lòng đang khóc thét: "Đại thiếu gia, A Phúc thật sự làm không được rồi. Ngài nhất định phải kịp thời đến cứu mạng a."
ass="postcontent restore"> Vũ Toái Hư Không
- Tên mập mạp chết bầm này!
Ở trong thế giới linh hồn, Trầm Côn đã sớm xem hết hành động của A Phúc, hắn không thể nhịn được liền bật cười. Ngày hôm qua khi A Phúc vào thành, Trầm Côn cũng đã tỉnh lại nhưng hắn lại gặp phải một chuyện rất quỷ dị nên phải ở trong thế giới linh hồn thêm một đoạn thời gian ngắn.
Thế giới linh hồn này không phải là U Minh hồn phủ của Trầm Côn mà là nhạc phủ của một người nào đó. Người này dùng linh hồn của mình tạo ra một thế giới sau đó đem linh hồn của Trầm Côn dẫn vào trong đó.
Trong nháy mắt Trầm Côn đã tiến vào thành Mạc Gia, đang trong suy nghĩ hỗn loạn hắn chợt nghe thấy một tiếng đàn du dương " Đinh, đinh đinh đinh" Tiếng đàn thỉnh thoảng như một thiếu nữ u oán, thì thầm nỗi tương tư của mình bên tai, thỉnh thoảng lại như một vị tướng quân chinh chiến nơi sa trường ngửa cổ hát vang kêu gọi người yêu nơi phương xa....
"Tiếng đàn nghe sao quen tai như vậy" Trầm Côn mở choàng mắt, chỉ thấy một vẻ mỹ lệ tuyệt vời, nhàn nhạt trong tuyết rơi phất phơ là làn hương thơm ngát. Mà ở dưới tàng cây mai, một thiếu nữ áo trắng đang gảy đàn, nhẹ nhàng hát. Nàng không những phong hoa tuyết đại, xinh đẹp tuyết trần còn lộ ra một chút bướng bỉnh tinh nghịch. Trầm Côn híp mắt cười nhẹ. Nha đầu này không phải là Thủy Nhi mà mình đã gặp hai lần trong mộng sao? Lần đầu là lúc hắn lấy được cánh tay trái, một lần khác là khi hắn lấy được cánh tay phải.
Nói đến Thủy Nhi, Trầm Côn quả thật cũng có chút nhớ nàng. Không liên quan đến tình yêu nam nữ mà trước mặt nha đầu này Trầm Côn có thể thoải mái nói một ít chuyện của mình.
.................................................. ...........................
Tóm lại, nha đầu này là một bằng hữu không tệ. Bất quá, thật đáng tiếc, Thủy Nhi chỉ xuất hiện sau khi Trầm Côn nhận được một phần hài cốt...Vậy tại sao nàng lại xuất hiện ở chỗ này ?
- Uy, tại sao ngươi lại xuất hiện ở chỗ này? Trầm Côn ngồi chồm hỗm xuống, hắn gãi gãi cái đầu trọc, mờ mịt hỏi:
- Gần đây ta không có bắt được cái tay cái chân nào, tại sao ngươi lại xuất hiện?
- Người nào bảo không có?
Thủy Nhi tức giận vỗ cái đầu trọc của Trầm Côn.
- Đại ngu ngốc, ngươi đang đè lên chân trái của bổn tiểu thư!
- Chân trái?
Trầm Côn giật mình, hắn tỉnh lại, trước tiên xem thương tổn trên thân thể đã khỏi hẳn, hắn liền an tâm thoải mái trở về thế giới thực tại... A Phúc đã đem Trầm Côn dấu trong một cái rương lớn. Trên thân thể Trầm Côn, mùi cá tôm đã bám đầy người, phía dưới là các loại bảo vật mang ra từ Hỏa Trì. Trầm Côn sờ sờ bên dưới thân thể mình, quả nhiên hắn đang đè lên một cái hộp nhỏ . Hắn liền mở ra nhìn, bên trong là một cái chân trái của nữ nhân... Thì ra chân trái của Thủy Nhi rơi vào Hỏa Trì sau đó lọt vào tay mình!
- Ai da, xin lỗi tiểu mỹ nữ, quả thật là lại đè lên chân trái của ngươi.
Trầm Côn trở lại trong linh hồn cười hắc hắc, trong lòng rất đắc ý.... Vận khí của bần tăng thật không tệ nha, vậy mà đã được đến ba mảnh hài cốt của Thủy Nhi.
Trầm Côn hưng phấn nói:
- Tiểu mỹ nữ, nếu ngươi đã tới, chúng ta lại tiếp tục hàn huyên nào.
Thủy Nhi trợn trắng mắt.
- Hàn huyên cái đầu ngươi, nhìn sau lưng ngươi một chút, có rất nhiều người bị thương a, ta một chút cũng không có tâm tình để nói chuyện phiếm. Trầm Côn liền quay đầu nhìn lại... A La đang ngồi trên một gốc cây mai cười dài, bên cạnh là Bất Sắc cùng Cổ Nguyệt Hà đứng hầu, Lý Mục bộ dáng ngốc nghếch ngồi bên cạnh A La chơi đùa như tiểu gia rượu ( con cháu được cưng chiều ). Mà hai đại võ hồn Vương Kiêu cùng Huyền Si thì nằm sau lưng A La, trên một đã có thêm chút huyết sắc, hiển nhiên thương thế đã tốt hơn.
Trầm Côn giật mình hỏi:
- Các ngươi ... các ngươi tại sao cũng tới đây?
Cổ Nguyệt Hà lén lén lút lút ngoắc Trầm Côn:
- Trầm lão đại, ngươi qua đây một chút.
Trầm Côn đi tới nhỏ giọng nói:
- Tại sao? Có chuyện gì không thể nói trước mặt Thủy Nhi a? Đừng sợ, nha đầu kia chính là bằng hữu của ta.
Cổ Nguyệt Hà cả kinh há to miệng:
- Lão đại, ngươi có biết lai lịch của nha đầu kia như thế nào không mà dám cùng nàng làm bằng hữu.
- Thủy Nhi chính là một cái nữ quỷ nghịch ngợm!
Cổ Nguyệt Hà chỉ vào quang cảnh mỹ lệ xung quanh:
- Nữ quỷ... ngươi nhìn kĩ xem nơi này là địa phương nào!? Trầm lão đại, nàng cũng là một vị hồn chủ xây dựng ra thế giới linh hồn. Bất quá thế giới này so với U Minh hồn phủ của ngươi phải mạnh hơn ba phần.... Nói khó nghe hơn, sau khi chúng ta tiến vào thế giới này, sinh tử đã không phải do mình tự quyết mà đều phải xem nha đầu kia.
Trầm Côn sửng sốt:
- Trầm lão huynh, ngươi biết lai lịch của Thủy Nhi không?
- Ách..... chẳng nhẽ ngươi biết lai lịch của nàng ?
Do dự một hai giây, Cổ Nguyệt Hà cười mỉa nói:
- Cặn kẽ thì ta không biết, bất quá đại khái cũng có thể đoán ra được.... Trầm lão đại, ngươi kề tai vào gần đây. Hắn thấp giọng giải thích cho Trầm Côn:
- Hơn một nghìn năm trước, khi võ học còn chưa xuống dốc, có một phần võ giả dốc lòng tu luyện linh hồn lực, linh hồn của bọn hắn rất mạnh, đã có thể xây dựng ra một thế giới linh hồn bên ngoài âm tào địa phủ.... Có thể tạo ra một thế giới linh hồn như vậy, võ giả sẽ được gọi là hồn chủ. Lão đại, ngươi có U Minh hồn phủ nên ngươi là một vị hồn chủ. Mà... Thủy Nhi cũng thế, nàng cũng là một vị hồn chủ. Ngươi thấy tuyết rơi, mỹ lệ, tiếng đàn ba thứ tạo thành thế giới này sao? Thế giới này gọi là" Lạc Mai nhạc phủ" chính là thế giới của Thủy Nhi a.
Trầm Côn vẻ mặt chê cười.
- Thủy Nhi là một vị hồn chủ... vậy thì sao a?
- Lão đại, ngươi không cần không tim không phổi như thế có được hay không!
Cổ Nguyệt Hà kinh kêu lên:
- Chúng ta bị Thủy Nhi câu hồn nhập phách, bắt vào trong Lạc Mai nhạc phủ này. Ở chỗ này Thủy Nhi chính là trời a, muốn giết chúng ta thì chỉ cần một cái trở tay. Lão đại ngàn vạn lần nên cẩn thận!
Trầm Côn cười lớn, quay đầu về phía Thủy Nhi hô lớn:
- Tiểu mỹ nữ, nơi này là thế giới linh hồn của ngươi đúng không?
- Đúng nha, là ta mời các ngươi đến. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trầm Côn cười ha hả nói:
- Ngươi thấy được vị lão huynh răng vàng này sao? Hắn nói ngươi có thể giết chúng ta nga!
Thủy Nhi mắt trừng ngày càng lớn, há miệng thật to.
- Giết ngươi!? Các ngươi có lầm hay không, bổn tiểu thư thật lâu không tìm được một bằng hữu kể chuyện xưa, làm sao có thể giết hắn đây!? Uy, sau này ngươi phải kể thêm cho ta thật nhiều chuyện xưa nha!
Chờ Thủy Nhi nói xong, hai tay Trầm Côn buông xuống.
- Cổ lão huynh, yên tâm đi, nơi này tuyệt đối an toàn!
Cổ Nguyệt Hà vỗ vỗ bộ ngực:
- Thì ra lão đại đã thu phục được Thủy Nhi rồi..... Như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt!
Trầm Côn đột nhiên hỏi:
- Đúng rồi, ngươi biết nơi này gọi là Lạc Mai nhạc phủ, vậy ngươi biết thân thế của Thủy Nhi sao?
- Thủy Nhi không nói cho ngươi biết sao?
- Thủy Nhi bị phân thây thành nhiều mảnh, linh hồn trí nhớ cũng không hoàn chỉnh, nàng cũng không rõ trạng huống của mình ra sao!!
Cổ Nguyệt Hà đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.
- Như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt! Nhắc tới thân thế của Thủy Nhi, ta đoán khi còn sống, nàng là một võ giả có linh hồn lực cực mạnh, nhưng nàng đắc tội với một vị phong thủy sư hoặc một cường giả có linh hồn lực mạnh hơn nàng. Cho nên vị cường giả này đã đem Thủy Nhi phân thây ra phong ấn từng bộ phận của nàng ở mấy địa phương khác nhau..... Xảo hợp, ngươi vô tình chiếm được một phần hài cốt của nàng, gỡ bỏ phong ấn. Như vậy, một bộ phận linh hồn của Thủy Nhi cũng đã thoát khốn, sống nhờ trên cơ thể ngươi.
Hắn cười hắc hắc nói tiếp:
- Không những thế ta còn có thêm một tin tức tốt cho ngươi nha! Hiện tại Thủy Nhi sống nhờ trên cơ thể ngươi, nàng không có trọn vẹn linh hồn. Một khi ngươi gộp đủ toàn bộ hài cốt của nàng, nhận được linh hồn đầy đủ của nàng, ngươi có thể thu nàng làm vũ hồn thứ năm nha!
Đôi mắt Trầm Côn lập tức sáng lên, bất quá hắn liền lắc đầu.
- Thôi đi ! Một cô gái thích nghe chuyện xưa, tinh nghịch như nàng liệu có thể có năng lực gì?
- Hắc hắc, hắc hắc hắc!
Cổ Nguyệt Hà đột nhiên cười quái dị, dường như có chút khinh thường Trầm Côn.
- Trầm lão đại, dường như ngươi đã đánh giá quá thấp năng lực của một vị hồn chủ rồi.
Vũ hồn là một hồn chủ.... đó là chí bảo mà bao người mơ ước a!
- Ai da, Thủy Nhi còn có năng lực đặc biệt sao?
- Nhất định là có, không tin ngươi có thể đi hỏi nàng.
Trầm Côn cảm thấy hứng thú, hắn cười híp mắt đi tới trước mặt Thủy Nhi ngồi xổm xuống nói:
Tiểu mỹ nữ.....
- Chờ một chút, ta còn đang bận a!
Thủy Nhi một mực đánh đàn, mà tiếng đàn cũng dần dần trở nên êm ái.
Nhìn xem, ngươi quá chật vật rồi! Làm sao mang đến đây nhiều người bị thương như vậy?
Trầm Côn thở dài nói:
- Ai! Ta gặp phải một nữ nhân quái dị, vũ hồn của ta vừa xuất hiên liền bị lực lượng thần bí của nàng phế bỏ.
Thủy Nhi khinh thường:
- Hừ, lực lượng thần bí cái gì, chẳng phải là " linh hồn nện búa" sao? Hiện tại ta quên mất rất nhiều chuyện tình, năng lực cũng không bằng lúc trước. Bất quá cái linh hồn xiềng xích nho nhỏ này cũng không làm khó được ta... Được rồi, tuy ta không có bản lãnh giúp bọn họ phục hồi lại như cũ nhưng giúp cho bọn họ giữ lại được tánh mạng, không để cho thương thế chuyển biến xấu nhất định không có vấn đề.
Trầm Côn nhảy dựng lên:
- Cái gì, ngươi có thể chữa thương cho vũ hồn của ta!?
Thủy Nhi nháy mắt một cái, lộ ra một chút tinh nghịch:
- Nói nhảm... nếu không phải vì chữa thương cho bọn hắn, ta đem tất cả các ngươi đi vào làm gì hả? Đem ngươi vào đây một mình, kể chuyện xưa cho ta nghe không phải tốt hơn sao?
Ở trong giai điệu của tiếng đàn, linh hồn của Vương Kiêu cùng Huyền Si cũng dần dần sáng lên rất nhiều, hiển nhiên thương thế của bọn hắn từ từ chuyển biến tốt đẹp. Trầm Côn ở một bên nhìn, hắn có chút ngốc trệ. Gảy đàn cũng có thể trị liệu cho linh hồn, năng lực này thật sự thần kì a ! Mà ở một góc Lạc Mai nhạc phủ, linh hồn của A La lắng nghe tiếng đàn, sắc mặt của nàng cũng trở nên rực rỡ hơn rất nhiều. Nàng bỗng dưng liếc mắt về phía Cổ Nguyệt Hà đang đứng sau.
- Ai, không nghĩ tới, Trầm Côn còn len lén giấu một bằng hữu như thế.... Cổ Nguyệt Hà, hình như ngươi rất sợ Thủy Nhi? Lần đầu tiên gặp mặt, ngươi sợ cái gì a?
Cổ Nguyệt Hà chợt lắc đầu, rõ ràng đang nghĩ một đằng nói một nẻo.
- Ta mới không sợ nàng đâu.
- Không sợ ? - Ala bĩu môi cười một tiếng:
- Nghe ý tứ của các ngươi vừa rồi, Thủy Nhi không phải chính là hai hộp thiên đạo mật hạp mà Trầm Côn lấy được sao? Trầm Côn không nhớ, ngươi có thể quên sao? Cổ Nguyệt Hà, Thủy Nhi chính là bị thiên cơ môn các ngươi phong ấn, nhất định ngươi biết rõ lai lịch của Thủy Nhi.
Cổ Nguyệt Hà quỳ xuống, giọng cầu khẩn nói:
- Cô nãi nãi, ngươi nhỏ giọng một chút a, Trầm lão đại quên mất chuyện Thủy Nhi bị Thiên Cơ môn phong ấn xin ngươi đừng nói nữa!
- Không đề cập tới cũng được, bất quá ngươi nói rõ cho ta lai lịch của Thủy Nhi là như thế nào? Là một ma đầu bị chính ngươi phong ấn sao?
Cổ Nguyệt Hà mặt xám như tro tàn:
- Trời ạ!!! Ta nào có bản lãnh phong ấn nàng a!!! Đừng nói là ta, tất cả các đời môn chủThiên Cơ môn cũng không một ai dám trêu chọc vị tổ nãi nãi này..... Người có thể phong ấn Thủy Nhi là một vị sư phụ khác của ta ở bên ngoài Thiên Cơ môn!

Vũ Toái Hư Không - Chương #250


Báo Lỗi Truyện
Chương 250/405