Chương 246: A Phúc xông lên (2)


Thật lâu sau có rất nhiều người hỏi qua Trầm Côn, vũ hồn ở Cửu Châu có vô số, cái nào mới là vũ hồn mạnh nhất!?
Là cơ duyên xảo hợp lúc tới Tây Hàm Cốc, Tử Khí Đông Lai Vương Kiêu, hay là đệ nhất thiên hạ kì thư thú điển, tiến hóa Hồng Hoang Thú Thần Lý Mục? Hoặc là Bất Sắc trong nội thể Lục Bào Thần Tướng?
Trầm Côn quệt miệng, chỉ chỉ kẻ ngồi bên đấu địa chủ không dám gọi bài Cổ Nguyệt Hà – như Cổ huynh không còn không phải sao?
Ba lượt thiên khiển qua hết, cho thấy Cổ Huyệt Hà thật sự rất mạnh, nhưng hắn chưa có bao giờ dám nói, chính mình không thể địch nổi âm ô quát tháo, nghìn người sợ hãi, vạn người mạc địch, thẳng mời Trầm Côn quên luôn ngũ hổ tướng là ai, không hề hâm mộ Lục bào thần tướng chỉ là thân hình Hầu tử…
Thân ảnh ấy, thật sự đã từng tung hoành bát hoang, ba nghìn năm tại Cửu Châu chưa có kẻ nào có thể vinh quang xứng làm đối thủ, nhưng sau lưng A Phúc, hắn cũng chỉ có thể ảm đạm thở dài…
Anh hùng hào kiệt như ta, cũng không đấu lại vận số *** chó của A Phúc!
Đúng vậy, vận rắm chó A Phúc chính là một đoạn truyền thuyết, chiếu sáng Cửu Châu, vĩnh viễn không thể nào có thể nghiên cứu tính hợp lí như truyền thuyết!
Oanh!
Sau khi A Phúc hô to một tiếng "Xông lên", một đoàn hào quang từ trên trời giáng xuống, có lẽ là hỏa lôi, có lẽ là linh phù, hay là cơ quan tạc đạn (boom), dù sao A Phúc không có thấy rõ ràng! Hắn chỉ biết, một khi mình bị tia sáng này đánh trúng, kết cục tuyệt đối là bị nổ tan xác.
Hơn nữa hắn biết chắc rằng, khẳng định là hắn không tránh thoát!
Nhưng là…
- Phốc!
Một tiếng nho nhỏ trầm đục vang lên, thì ra là phần dưới Long Thanh Sơn không cẩn thận dẫm lên một hòn đá, hòn đá này hàng năm bị phong hóa, trên mặt có một lớp rêu xanh trơn ướt thật dày, một cước này dẫm xuống, Long Thanh Sơn đương trường ngã sấp, sau đó, thân hình to lớn của hắn gắt gao ôm A Phúc cùng một chỗ, theo triền núi liền lăn xuống nhanh như chớp.
Oanh, mới vừa lăn được khoảng cách hai ba mươi thước, quang đoàn rơi xuống đất, bạo nổ sơn động tứ phân ngũ liệt, thật xảo diệu A Phúc vừa lúc tránh được vụ nổ…
- A, đại thiếu gia còn ở trong sơn động!
A Phúc một mặt biến sắc, một mặt khóc thét hô to, hắn vội vàng muốn chết, nên vừa rồi lúc rửa sạch rương, đem đặt Trầm Côn cùng A La đặt vào bên trong thùng, để cho Long Thanh Sơn chở đi chạy trốn. Nhưng còn chưa kịp lấy cái rương này, hắn mải huyên thuyên cút luôn xuống dưới núi.
Xong rồi, cái động xong rồi, đại thiếu gia không còn… Nhìn thấy khói thuốc nổ bao phủ động khẩu, A Phúc tâm tê liệt phế khóc lớn.
- Đại thiếu gia, ta thực xin lỗi người a, trước tiên hẳn là nên đặt thiếu gia sau lưng Thanh Sơn, sau đó mới chạy đi a! A La thiểu thư, ta cũng thực xin lỗi ngươi a…
Một đường bước, một đường khóc, chỉ thấy trên trên rãnh nơi hai luồng nung núc thịt hợp thành một đoàn, chuyển động cực kì nhanh, vãi ra từng đống nước mắt…
- Đại thiếu gia a!
Thương tâm cực điểm hóa thành phẫn nộ, A Phúc khóc hận một trận sau đó nổi giận mắng:
- Lão tặc thiên, nếu ngươi đem thiếu gia trả lại cho ta, gia gia đây cho ngươi cười một cái!
Lúc nói chuyện, hắn vừa vặn dừng lại dưới chân núi, vẻ mặt đầu đất lộ ra.
Chợt nghe "Sưu" một tiếng, một đoàn bóng đen nện vào đỉnh đầu A Phúc.
Đồ chơi gì vậy!?
A Phúc sửng sốt, theo bản năng giơ tay lên đón, kết quả bị bóng đen đè sấp trên mặt đất, đầu váng mắt hoa.
Thấy rõ bóng đen là cái gì, hắn vui vẻ hắc hắc ngây ngô cười.
- Ông trời, đại thiếu gia không chết, ha ha, đại thiếu gia còn không có làm sao…
Thì ra khi vụ nổ mạnh xảy ra, Trầm Côn cùng A La ở chỗ rương lớn cũng bị nổ bay lên, ngẫu nhiên cùng lúc rơi vào tay A Phúc.
Nếu đại thiếu gia còn sống, A Phúc cũng bất chấp những cái khác, để Long Thanh Sơn cõng rương lớn, một đường chạy như điên. Phụ cận núi lớn đã tụ tập lên đến bốn năm vạn người, tay binh khí tay đuốc lùng bắt Trầm Côn, chỗ nào có đường để cho A Phúc chạy trốn đây!?
- Mau, phóng thích yêu thú phi hành, đó chính là con long hùng biết bay, nhất định phải phong tỏa bầu trời!
- Đội thứ nhất, bắt lấy tên mập mạp chết tiệt kia, hắn và Trầm Ưng đã cùng xuất hiện qua!
- Không cần tự mình động thủ, nã pháo, nã pháo, toàn bộ pháo nhằm vào tên mập chết tiệt kia, cung tiễn thủ, cũng lập tức chuẩn bị cho ta một lượt mười hai lần bắn!
Sưu, sưu, sưu…
Oanh, oanh, oanh…
Cung tên giống như mưa trút nước, lửa đạn giống như tu la luyện ngục, một đường đạn pháo nổ mạnh không ngừng bên tai, A Phúc chỉ buồn bực trong đầu một đường chạy như điên…thế mà…thực thần kì…vọt qua phòng tuyến mấy vạn người bên ngoài, hiện tại trước mắt đã là một mảnh bờ cát vàng!
Bất quá chết người chính là, có một kẻ truy bắt cao thủ sớm tính ra đường chạy trốn của A Phúc, cười lạnh đứng bên bờ biển. Đây là một lão nhân gần trăm tuổi, đầu đầy tóc bạc, trong tay cầm đại đao, tinh thần quắc thước như tráng niên. Hắn quát lạnh:
- Tiểu tử kia, còn muốn chạy sao?
- Đại ca, đại thúc, đại gia…lão gia gia, lão tổ tông!
A Phúc thân hình mất phanh hãm không được, lập tức hướng đầu húc về lão nhân, sợ tới mức khóc lớn nói:
- Gia gia của ta, tằng tổ gia gia a, ngài một đống tuổi rồi, tha cho ta một mạng đi mà, ta chính là một kẻ tham ô công quỹ dạo quanh kĩ viện mập mạp chết tiệt a!
- Ta nhiều tuổi, nên tha ngươi một mạng?
Cái này thì có ý nghĩa gì, lão nhân lạnh lùng cười.
- Tiểu tử kia, sợ quá váng đầu rồi à? Ha ha, đừng nóng vội, ta đây cho ngươi cái kết, cũng không thống khổ!
Nói xong giơ ngang đại đao, chờ A Phúc lao vào một đao đoạn làm hai.
- Ngươi là lão bất tử, như thế nào không bỏ qua cho ta chứ a, ô ô ô…
A Phúc thật sự không hãm được cước bộ, rõ ràng nhắm mắt chờ chết, miệng vẫn không ngừng ai oán mắng to.
- Lão bất tử, ngươi đã sống từng này tuổi rồi, nếu giết ta, ngươi cũng không sống thêm được vài ngày nữa đâu a….
- Ngươi tin không, ta từng một ngụm nước miếng phun chết một con rết lớn, vận khí ta tốt không…
- Ngươi nếu mà vẫn ngăn ta, nói không chừng lập tức bị vẫn thạch đè chết, bị con cua cắn chết, uống ngụm nước lạnh nghẹn chết…
A Phúc thật sự sợ đến vãi linh hồn, đều không biết mình dang nói cái gì. Ai oán chạy, ai oán chờ chết, ai oán mắng, mắng mắng…ai!? A Phúc đột nhiên phát hiện, hắn đã mắng bẩy tám chục câu, sớm đã chết vì đại đao rồi chứ, như thế nào còn chưa có chết đây? Trợn mắt nhìn, hắn đã chạy tới biển rộng, cả người bị nước biển bao phủ.
Quay đầu lại nhìn lão giả bất tử tiên sinh…lão tiên sinh đang té trên mặt đất, miệng sùi bọt mép, hai tay ôm lấy ngực, thân hình co quắp…hơn nữa trên mặt còn có dấu chân thật to, dính một chút *** chó, đúng là sau khi ngã sấp xuống, dính phải bằng chứng A Phúc chạy tới!
Tim, tim…lão tiên sinh không cam lòng trừng lớn hai mắt, thì thào cười khổ.
- Bệnh tim chết tiệt, sao lại phát vào lúc này chứ…
Ác~~~~
Vĩnh biệt lão tiên sinh!
….
Ta đã nói ngươi làm khó dễ ta, đã chết rồi sao? Chết rồi sao?!
Chỉ vào thi thể lão tiên sinh, A Phúc hưng phấn nói năng lộn xộn, điên cuồng hét lên:
- Ta chính là vận *** chó, sao nào, sao nào! Còn muốn kết thúc ta à? Mụ nó chứ, tía nó chứ, ta cắn chết ngươi trước!!!
Nói xong, hắn linh lợi nhìn xem tứ phía, phát hiện lại có rất nhiều nhân mã đuổi theo, vội vàng co rụt cổ, xám xịt lặn vào trong nước…
Rồng về biển, ở trong biển rộng, cơ hồ không ai có thể đuổi kịp huyết mạnh long tộc Long Thanh Sơn, chỉ thấyĐại Cẩu Hùng hai chân thay nhau đạp, nắm lấy A Phúc cùng rương lớn bơi ra ngoài khoảng cách bẩy tám trăm thước…bơi trên biển tròn một ngày, âm thanh chung quanh hò hét đuổi bắt rốt cuộc không còn nghe thấy, khi ánh trăng lại chiếu trên mặt biển, A Phúc bò lên bờ, hồng hộc thở.
Hổn hển!
Hổn hển!
Hổn hển!
Ôi tía ơi, cuối cùng cũng trốn thoát…
Nằm trên bờ biển, a Phúc kéo kéo Long Thanh Sơn ở bên.
- Thanh Sơn thiếu gia, đại thiếu gia còn tốt không, A La tiểu thư còn sống không?
Kéo rương cùng A Phúc bơi một ngày. Thanh Sơn cũng mệt đến đứt hơi, mở rương ra, thấy Trầm Côn cùng A La ngâm trong nửa thùng nước, ngực còn phập phồng, nhẹ nhàng thở ra nói:
- Ô hô, thúc phụ cùng thúc nãi vẫn còn sống!
- Ý ngươi là… bọn họ vẫn còn sống sao? Vậy thì tốt rồi, ta cũng coi như không có lỗi với đại thiếu gia!
A Phúc khó nhọc ngồi dậy, mắt nhìn xung quanh chỉ thấy đại dương mênh mông không thấy bờ, vò đầu nói:
- Đây là đâu vậy a!?
- Tiểu sinh cũng thế gian nan thị dã! (cũng không biết là đâu) thằng cẩu hùng này lúc nào cũng văn nhã.
- Ngươi nói gì? Thanh Sơn tiểu thiếu gia của ta, người có thể nói chuyện giống người bình thường một chút được không, ngươi nói như vậy, một hai câu còn tạm được, nhiều hơn, A Phúc, A Phúc nghe không hiểu a!
A Phú nghe không hiểu cổ ngữ của Long Thanh Sơn, cầu xin nói.
Ô hô, đây là văn nhân phong tao chi cốt, không thể dễ dàng đổi, không dễ thay đổi a! (Hủ nho nó nhập vào xương rồi không dễ thay đổi)
Long Thanh Sơn trịnh trọng ngẩng đầu. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

A Phúc tuyệt vọng!
Hắn tuyệt đại đa số thời điểm đều là nghe không hiểu Long Thanh Sơn nói gì, điều này trước kia thì không sao, nhưng bây giờ… thật vất vả từ trong núi đao biển lửa trốn ra, muốn tìm người chia sẻ vài lời, thảo luận kế sách tương lai, kết quả không khác gì đàn gẩy tai trâu…
A Phúc, ngươi phải tự lực cánh sinh a! Được rồi, trước tiên nghĩ xem nên làm cái gì trước!
Học bộ dáng suy tư của Trầm Côn, A Phúc ngồi xổm xuống, sờ lên cằm cân nhắc một hồi: "Đại thiếu gia đã từng nói, buôn bán, bước đầu tiên chính là chú ý hình tượng, không có vẻ mặt thành khẩn tươi vui, cười lộ hàm răng trắng, ai chịu giao dịch với ngươi a. Được rồi, trước chú ý hình tượng!
Trong rương lớn còn một ít đồ vật, hay là dùng đồ vật này vậy, A Phúc mặc cho mình khải giáp hồng sắc, một bộ râu hồng sắc, lại nhuộm đầu Long Thanh Sơn một đầu mầu hồng là chiến hùng…
Bước thứ hai, buôn bán giỏi là cần phải bí mật giá gốc, giá gốc bị người ta biết, còn kiếm được cái rắm nha!?
A Phúc lấy một ít xác tôm cua trên bờ biển, để lên trên che dấu Trầm Côn và A La trong rương, tiếp tục dán lên mặt rương giấy niêm phong…
Thứ ba, buôn bán phải học chính là lừa gạt…
Nhờ sự lăn lộn trước kia trong đám du thủ du thực, tục xưng là xã hội đen, A Phúc kiếm cho mình được một chúng minh thân phận mới, bảo đảm mấy tên tiểu tốt nhìn không phát hiện được.
Phen này ăn mặc vào, ra đến bờ biển hướng phía nước biển nhìn, hắc hắc, soi thấy lưng đeo song đao, khố hạ hồng hùng, hán tử tướng quân râu rậm uy vũ hùng tráng, ngực đeo hai quả huân chương, vửa nhìn là thấy thân kinh bách chiến, kinh nghiệm phong phú từng trải! Trong lòng cảm thấy vừa ý, vẻ vênh váo đắc ý hiện trên mặt A Phúc.
Trải qua hơn mười ngày đi trên bình nguyên, hắn đi qua ba tòa thành thị, cửa thành cũng đã dán lệnh truy nã với Trầm Côn, chẳng qua khi gặng hỏi A Phúc thì hắn trừng mắt, đưa ra chúng minh giả - tra cái rắm, lão tử chính là đại tướng quân Tống Nguyệt đế quốc, nhìn cái rương kia không? Đây là nhiệm vụ cơ mật, cho qua nhanh đi!
Thực thần kì, A Phúc cứ vậy nghênh ngang xuyên qua ba tòa thành thị. Bất quá hơn mười ngày sau, A Phúc rốt cuộc cũng không huênh hoang nổi nữa, bởi vì trong thời gian chạy trốn hắn chỉ lo dẫn người, một lượng bạc cũng không mang theo, mà Trầm Côn thì bạc đã rơi khi bơi, Long Thanh sơn lại càng chưa bao giờ mang bạc…
Kết quả, A Phúc không có tiền, đói cái bụng !
Thời điểm đi vào một tòa thành nhỏ hẻo lánh, A Phúc đói bụng đến phải mức choáng váng, cước bộ phù phiếm, mắt thấy tùy thời cũng có thể ngã xuống đất hôn mê.
Trong mơ mơ màng màng, hắn đi tới trước cửa thành thị, ngẩng đầu nhìn trên của thành lộ ra một tấm mộc bản, hẳn là tên thành thị này là Hắc Thổ gia thành!
- A, đây chính là tòa thành Hắc Thổ…
A Phúc vuốt vuốt cái bụng đang òng ọc, hung hăng gật đầu một cái:
- Tốt, ở chỗ này lừa một bữa cơm, sau đó đi tìm Mặc gia cơ quan sư!
Nói xong, hắn cơ hồ là té xuyên qua cửa thành... Mà Long Thanh Sơn lúc này tâm muốn chết cũng có, hắn thật muốn nói cho A Phúc, hai chữ hắc – thổ ghép lại, viết thành: Mặc! Nơi đây chính là tòa thành Mặc gia!
Nhưng mà ô hô thương thay, ở đây nhiều người lắm tai kiếp, tiểu sinh một khi miệng phun nhân ngôn, chẳng phải là đương trường bại lộ ra sao!? Thôi, thôi, không nói cũng thế, theo mập mập chết tiệt phát huy vận số *** chó thôi!
Không văn hóa, thật đáng sợ... . .

Vũ Toái Hư Không - Chương #246


Báo Lỗi Truyện
Chương 246/405