Chương 209: Cú đâm đầu tiên


Trầm Côn cũng chưa từng gặp qua người này, nhưng mà cũng thấy rõ sau lưng người này có hai đội bạch y võ sĩ (bạch y: áo trắng). Trên cổ tay áo bọn chúng đều thêu một chữ "Yến" nho nhỏ, trong lòng chợt nổi lên chuyện năm xưa, lúc hắn còn chưa rời khỏi Tân Nguyệt Thành, đó là trận chiến của Trầm Côn cùng tiểu thiếu gia của Lăng Vân Tông. Sau đó, La Triết dùng lệnh bài Yến Sơn Hầu hại Trầm gia, vũ nhục Trầm Phù Đồ, suýt chút nữa là chết trong oan nhục. Người thanh niên tuấn lãng này chính là Yến Sơn Hầu của Đại Triệu - Yến Nan Quy. Tên cừu nhân này đến đây làm chi?
Trầm Côn nhíu mày, lén trốn trong đám người, đánh giá về Yến Nan Quy… Yến Nan Quy chỉ vào thiết kích ở sau lưng do bốn tiểu đồng mặc bạch y, đang nâng một cái chuôi kích lớn màu đen, đi vào trước cửa thành, hắn đem đại kích quăng ra trước mặt Thiết hòa thượng, cười nói:
- Trước kia Tiểu Hầu cùng Trầm gia có chút va chạm, không khỏi làm người Trầm gia mang nghi ngờ, Thiết Can kích này tạm để ở Trầm gia, Yến Sơn Hầu cùng tất cả tùy tùng đều không mang binh khí vào thành!
- Được, nếu ngươi dám gây chuyện ở đây, ta sẽ hủy cái chuôi binh khí này của ngươi!.
Thiết hòa thượng tức giận hừ một tiếng, lách mình nhường đường. Yến Nan Quy bước qua cửa thành, nhuyễn kiệu (chắc 1 loại kiệu xa hoa) cũng thuận thế theo vào, tựa hồ Bắc Bình Vương mang tâm sự nặng nề nào đó nên cũng không muốn cùng chào hỏi người Trầm gia.
Trầm Côn lén ra ngoài thành nhìn trộm một hồi, chỉ thấy vương công quý tộc của vương triều Đại Triệu nườm mợp không dứt. Ồ! Còn có đại nguyên soái Triệu Hồng cùng hơn mười cao thủ hoàng thất mà hắn chưa từng gặp mặt. Nhìn ra tất cả những điều này, khóe miệng của Trầm Côn cũng dẫn nhếch lên. Ngày mốt chính là ngày đại lễ tế tổ của Trầm gia, Hoàng Kim Huyết Tộc phái Tô gia tiến vào Tân Nguyệt Thành, mà hoàng thất cũng cử quan lớn, quý tộc quyền quý đến. Rốt cuộc là bọn họ muốn làm cái gì?
A La đứng một bên cũng nói:
- Tình huống này có gì đó không đúng, nếu chỉ là Hoàng Kim Huyết Tộc đến đây còn có thể hiểu là mưu đồ của Dạ gia. Nhưng mà tại sao hoàng thất Đại Triệu cũng cử người đến đây?
Nghĩ nghĩ rồi Trầm Côn bĩu môi nói:
- Đến hết đi, quản chi là ai tới, bần tăng muốn cho chúng biết một câu: Ai dám động đến Trầm gia, lão tử sẽ đập bể trứng của hắn!
Cư dân Tân Nguyệt thành gần đây sống trong không khí vui vẻ rộn rã, cũng là bởi ảnh hưởng từ nghi thức tế tổ thứ nhất của Trầm gia. Từ đầu tháng trước, trên các đường phố lớn, Trầm gia đã bố trí tiệc rượu, chỉ cần nói vài lời tốt đẹp, là có thể có một bữa cơm no đủ. Tới ba ngày gần tới buổi tế tổ chính thức, Trầm gia lại càng hào phóng giúp tiền, chỉ cần nguyện ý nói tốt, hướng bài vị Trầm Tín bái tế, toàn bộ sẽ được hưởng một chút lễ vật. Cho nên cũng không có gì bất ngờ khi ba ngày đầu tháng bảy, mấy vạn bình dân Tân Nguyệt thành lũ lượt kéo nhau hướng về phần mộ tổ của Trầm gia ở vùng ngoại ô.
Ách, được rồi, người Trầm gia cũng phải ngượng ngùng thừa nhận một sự việc: phần mộ Trầm gia nói là phần mộ tổ tiên, kỳ thực cũng chỉ là trên một ngọn núi nhỏ, chung quanh xây một ít kiến trúc mà thôi, cũng chỉ cách Tân Nguyệt thành hơn mười dặm đường, bên trong cũng chỉ có độc một nấm mồ - Trầm Tín chi mộ!
Trầm gia cũng không muốn phần mộ tổ tiên sơ sài như vậy, nhưng bọn hắn cũng không có cách nào, sự nghiệp của Trầm gia nhiều lắm cũng chỉ mới hơn hai mươi năm, cũng chỉ có Trầm Tín một mình chống đỡ. Tới khoảng gần trưa, mấy vạn bình dân đã đứng chật kín như niêm quanh mộ tổ tiên Trầm gia. Tuy rằng Trầm gia muốn bố trí lều trại cho chứa mấy vạn người, nhưng cũng có vẻ không đủ dùng. Cuối cùng, bình dân và quyền quý đứng lẫn lộn vào nhau.
Lợi dụng tình huống lẫn lộn này, Trầm Côn, A La, Bất Sắc, còn có đại cẩu hùng Thanh Sơn lặng lẽ tiến vào bên trong đám đông. Sau đó Trầm Côn giả làm khách nhân bình thường, tiến gần đến mộ viên. Trầm Phù Đồ cùng Thiết hòa thượng đang đứng ở chỗ này, chỉ nghe Trầm Phù Đồ nhẹ thở dài, lẩm bẩm:
- Ài, Sau khi Trầm gia quật khởi, muốn cũng bái tổ tiên một lần, kết quả lại thành trò cười thế này... Ài, thẹn với tiên phụ a!
- Đây cũng là chuyện không thể nào làm khác được!
Thiết hòa thượng nhỏ giọng nói tiếp: Mấy hôm nay, Hoàng Kim Huyết Tộc phái Tô gia tới, hoàng thất Đại Thiệu phái Bắc Địa Vương cùng Yến Sơn Hầu tới... chuyện này khẳng định là có vấn đề, bằng không ta cũng không có đưa ra chủ ý đưa mấy vạn dân tới đây a! hắc hắc hắc. Hiện giờ mấy vạn dân cùng quyền quý đứng hỗn tạp một chỗ, cho dù có người muốn gây bất lợi cho Trầm gia cũng phải cân nhắc một phen.
- Ài!
Trầm Phù Đồ vẫn thở dài: Có mấy vạn dân làm tấm bình phong, cố nhiên là đảm bảo an toàn cho Trầm gia hơn, nhưng mà lợi dụng những người bình dân này chung quy cũng không phải là chuyện trượng phu nên làm.
- Đại ca, người đừng nói nữa, nếu mà còn có biện pháp khác ta cũng không muốn lợi dụng bọn họ.
- A! Thiết hòa thượng cười khổ nói:
- Nhưng mà huynh xem, hãn tử của Trầm gia - tên tiểu tử thúi Trầm Côn kia đi vắng, tiểu vương bát đản Trầm Trọng cũng mất tích từ lây, không có hai cao thủ, ta chỉ có thể làm như vậy.
Âm thầm nghe hai người thì thầm to nhỏ, trong lòng Trầm Côn cũng vui lên. " Hắc hắc, nghĩa phụ cũng không phải là ngốc nha, lại có thể đoán biết được tình huống có chút không đúng, trước tiên liền chuẩn bị... Bất quá nghĩa phụ nói Trầm Trọng mất tích từ lâu, rốt cuộc là Trầm Trọng đi nơi nào? Về Trầm Trọng, tin tức cuối cùng mà Trầm Côn biết được là: Sau khi đất Hoang Châu bị yêu thú chiếm giữ, Trầm phu nhân cùng Trầm Trọng đã đi bắc Cửu Châu, từ đó không có tin gì nữa.
Đang nghĩ ngợi, Trầm Phù Đồ bước về phía trong tế đàn, Trầm Côn vội lặng lẽ đuổi theo sau.
- Chư Vị!
Đứng ở chỗ cao nhất của tế đàn, Trầm Phù Đồ cao giọng nói:
- Chư vị, hôm nay là ngày giỗ của tiên phụ, cũng là lần tế tổ đầu tiên của Trầm gia, Trầm gia vô cùng cảm tạ chư vị giá lâm, không biết lấy gì báo đáp, chỉ có mấy chén rượu nhạt, mong chư vị nhận cho. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Liền sau đó, đội nhạc trên đài liền tấu lên những thanh âm hân hoan chào mừng. Hễ là ngày quan trọng thì phải có vũ kịch, đây là phong tục của Cửu Châu đại lục. Các tân khách cũng ngâm nga, vui vẻ thưởng thức, sau đó lục tục kéo nhau đến chỗ Trầm Phù Đồ chúc mừng vài câu khách sáo, nghi thức tế tổ coi như cũng đã bắt đầu rồi.
Ngay lúc này các tân khách đột nhiên đồng loạt ngẩng đầu, kinh hãi nhìn bầu trời phía tây, thì ra ngay khi Trầm Phù Đồ tuyên bố lễ tế tổ bắt đầu. thì một mảng mây đen phía tây kéo đến, bên trong tầng mây phảng phất có một cái đình nhỏ, mọi người còn lờ mờ nhận ra trong đình còn có một bóng người đang ngồi nhàn nhã uống trà, quan sát lễ tế tổ của Trầm gia ở dưới, bên cạnh là hai thị nữ đang hầu hạ. Trên mây còn có mười hai người đang đứng chỉnh tề, dáng vẻ bá đạo oai nghiêm, vừa nhìn là biết đây là những cao thủ hiếm có của đại lục!
- Ha ha, Trầm lão đệ, nhà có lễ mừng sao không báo cho lão ca một tiếng a!
Sau khi mảng mây đen xuất hiện, hạ xuống, một nhóm người cũng từ dưới núi đi lên, người dẫn đầu ăn vận đẹp đẽ quý phái, thân hình béo tốt. Hắn đi tới đứng đối diện với Trầm Phù Đồ, vẻ dương dương tự đắc, lộ ra sự khinh thường cùng khinh miệt. Nhất thời, ánh mắt mọi người chuyển từ đám mây đen xuống người này.
- Công Tôn Viễn!?
Sau một lúc lâu, Trầm Phù Đồ mới nhận ra người mới tới, hắn chính là phụ thân của Công Tôn Y, Công Tôn Viễn. Nhưng mà sau khi lưỡng tông chiêu sinh, Công Tôn Viễn đã theo Công Tôn Y đi Thiên Vũ Tông, sau khi Thiên Vũ Tông bị rơi vào tay yêu thú, Công Tôn gia liền không còn tin tức gì, tại sao bây giờ lại về cùng lúc với mảng mây đen kia? Hơn nữa... Nhiều ngày không gặp, Công Tôn Viễn đã béo ị tròn trịa từ tên xuống dưới, khí chất cũng thay đổi hẳn, thoạt nhìn bộ dạng giống như một gã nhà giàu mới nổi.
- Ha ha, Công Tôn lão ca quay về Tân Nguyệt thành khi nào, sao không báo tin cho ta?
Trầm Phù Đồ trong tâm âm thầm đề phòng, cẩn thận nghênh đón.
- Báo tin? Oh, à à!
Công Tôn Viễn tỏ vẻ ngạc nhiên gật đầu:
- Cũng đúng, Trần gia độc bá ở Tân Nguyệt thành, Công Tôn gia chúng ta muốn trở về, trước tiên cũng nên được sự đồng ý của các ngươi a!
Lời này nói ra mang lại cảm giác không đúng! Trầm Phù Đồ nhíu mày:
- Lão ca nói lời khách khí, dù sao chúng ta cũng là thông gia....
- Ai, miễn chữ thông gia đi!
Không đợi Trầm Phù Đồ nói xong, Công Tôn Viễn khoát tay chỉ:
- Hôm nay ta tới tìm ngươi, ngoài văn kiện còn một chuyện quan trọng hơn, chuyện quan trọng này chính là hôn ước của nhi tử ngươi cũng nữ nhi của ta! Trầm Phù Đồ,
Công Tôn Viễn kéo dài thanh âm nói :
- Ta nghe nói Trầm Côn sớm đã sớm có ý giải trừ hôn ước, nhưng mà ngươi luôn không đồng ý, có chuyện này không?
Nghe xong lời này, các tân khách chợt lờ mờ đoán ra: "Hắc hắc, ý của Công Tôn Viễn là đến đây từ hôn sao? Là hắn muốn... từ hôn?", "Không thể nào? Hôm nay là ngày tế tổ của Trầm gia, lúc này có mấy vạn người, vậy mà hắn muốn từ hôn, đây không phải là muốn hắt bát phân lên đầu Trầm gia sao, muốn Trầm gia cả đời không còn mặt mũi ngẩng đầu sao?", "Tất cả mọi người cẩn thận một chút, công khai từ hôn, hừ đừng nói là Trầm Phù Đồ tính tình nóng nảy, coi như là một kẻ bất lực, gặp chuyện này cũng không thể tha được, nhất định sẽ có đánh nhau..."
Thực khách ở đây đều hiểu tính tình của Trầm Phù Đồ, đều lo lắng kiếm một chỗ an toàn. Quả nhiên, vừa nghe Công Tôn Viễn nói lời khó nghe vậy, Trầm Phù Đồ sa sầm mặt:
- Công Tôn Viễn, ngươi muốn nói gì? Nam nhi đại trượng phu, lấy tín dựng thân, một lời nói một gói vàng! Trầm Phù Đồ ta chưa bao giờ lật lọng, giải trừ hôn ước, tự nhiên sẽ không đồng ý!
Hắn dừng một chút rồi vỗ ngực nói tiếp:
- Hơn nữa Trầm Côn nhà ta nay cũng là thượng tướng của Đại Triệu, đứng đầu Vô Ma Nhai, ở Cửu Châu đại lục cũng coi như một nhân vật hàng đầu, vào lúc này ta từ hôn chẳng phải là người trong thiên hạ chửi sau lưng là kẻ có phú phụ nghĩa sao!? Nghĩa phu phụ bất bất chấp sang hèn, Trầm Côn của ta tuyệt đối không bỏ hôn ước cùng Công Tôn Y!
- Ai da, lời nói này giống như nói Công Tôn gia ta trèo cao, với tới Trầm gia sao, các ngươi không chịu từ hôn chính là bố thí cho chúng ta sao!
Công Tôn Viễn cười lạnh vài tiếng, tựa như là có chỗ dựa vững chắc, ngẩng đầu lên:
- Hừ, đã sớm đoán được người không chịu từ hôn, bất quá ta khuyên ngươi tốt nhất hãy nghe ta nói xong đã, sau đó hãy quyết định, bằng không Trầm gia các ngươi phải chịu đau khổ.
Đứng trong một góc, Trầm Côn nhìn A La một cái, ý muốn nói: Dạ gia muốn áp bách Trầm gia, quan trọng nhất là cần một lý do. Bản thân mình cũng Công Tôn Y có hôn ước, hiện giời đưa Công Tôn Viễn tới từ hôn... Không cần phải nói Công Tôn Viễn chính là quân tiên phong, là phát đả kích thứ nhất.
Dạ gia, trò chơi bắt đầu rồi!

Vũ Toái Hư Không - Chương #209


Báo Lỗi Truyện
Chương 209/405