Chương 195: Dùng Phật pháp chinh phục ngươi! (2)


- A di đà phật!
Nghe Trầm Côn không ngờ phản vấn hòa thượng trên cáng, nhưng lại dùng Phật môn cơ phong cao thâm như vậy, những hòa thượng khác không khỏi hô to Phật hiệu, ánh mắt sáng ngời nhìn Trầm Côn.
Vừa mới bắt đầu, bọn họ đều cho rằng Trầm Côn là một hòa thượng sát sinh, một tên bại hoại Phật môn tay đầy máu tanh. Thế nhưng, bại hoại có thể nói ra những lời mà chỉ có Phật môn cao tăng mới có thể hiểu sao? A di đà phật, hóa ra Trầm Côn này tuy rằng lòng có tà niệm, nhưng lại không mất chút tuệ căn nào!
Nghĩ như vậy, các hòa thượng ngừng hô hoán, đều ngồi vây quanh Trầm Côn và hòa thượng trên cáng, lắng nghe cơ phong Phật ngữ của bọn họ. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Phật tâm và Phật niệm, có thể nói sao?
- Ngã Phật từ bi!
Nghe xong câu phản vấn của Trầm Côn, hòa thượng trên cáng cười to nói:
- Phật tâm và Phật niệm này, có thể nói, lại không thể nói! Chỉ xin thỉnh giáo tăng hữu một câu, lúc nào thì có thể nói, lúc nào thì không thể nói?
- Thiện tai, thiện tai!
Trầm Côn cũng lấy ra dáng vẻ của sư quét rác, cười lớn nói:
- Lúc có thể nói thì có thể nói, lúc không thể nói thì không thể nói!
Đây không phải là nói nhảm sao?
Nhưng hòa thượng trên cáng không cho là vậy, hắn nghe ra một ý tứ sâu xa trong lời nói của Trầm Côn, chỉnh lại vạt áo, nghiêm chỉnh cúi người, cũng thành khẩn mà thay đổi cách xưng hô với Trầm Côn.
- Đại sư!
Hắn lại lấy tư thế ngang hang để đối xử với Trầm Côn, tiếp tục hỏi:
- Đại sư cao kiến. Vấn đề 'Phật tâm có thể nói hay không' này đã làm khó bần tăng nhiều năm, hôm nay hy vọng đại sư vui lòng chỉ điểm... Cái gì gọi là lúc có thể nói ra Phật tâm, cái gì gọi là lúc không thể nói ra Phật tâm?
- Si nhi, si nhi! (Thằng ngốc)
Trầm Côn giống như đã tiến vào trạng thái tinh thần của sư quét rác, hắn không có trả lời thẳng vấn đề, mà chỉ vào hòa thượng vừa mới chỉnh lại vạt áo lúc nãy, mỉm cười nói:
- Khi ngươi chỉnh lại vạt áo thì có thể nói. Khi ngươi quên đi vạt áo thì không thể nói! Vạn bàn Phật pháp, chỉ có nhất tâm, từ bỏ được tam thiên hồng trần, mới có thể lấy được nhất tâm này, chính là cái diệu của Ngã Phật!
Ngừng một lát, tình ý sâu xa nói:
- Ngã Phật thường nói, vạn pháp giai không. Chữ không này không phải bảo ngươi coi tất cả là hư vô, mà là muốn đệ tử Ngã Phật từ bỏ hồng trần, mới có thể cầm lấy được khỏa Phật tâm đó!
- Ngã Phật tự tại!
Hòa thượng cảm nhận sâu sắc mà tán đồng nói:
- Dám hỏi đại sư, thế nào mới có thể từ bỏ hồng trần, cầm lấy khỏa Phật tâm duy nhất đó?
- Không tham!
Trầm Côn chậm rãi nói ra hai chữ.
- Không tham, mới có thể không luyến, mới có thể không lấy, mới có thể không nhớ, mới có thể bình tĩnh! Tâm bình tĩnh, Phật tâm tự tại!
- A di đà phật!
Hòa thượng trên cáng, còn có toàn bộ các hòa thượng khác đột nhiên cùng nhau hô phật hiệu.
- Đa ta đại sư giáo huấn!
Các hòa thượng phục rồi!
Còn Trầm Côn thì lén cười đau cả bụng, thật sự hắn không biết mình đang bốc phét cái gì, nhưng hắn lại biết những lời mình nói tuyệt đối là đạo lý Phật môn.
Bởi vì hai chữ 'Bất Tham' này chính là pháp hiệu của hắn. Đương nhiên sư quét rác khi đặt pháp hiệu cho Trầm Côn thì giải thích hai chữ này thế này: chỉ có không tham mới có thể cầm lấy Phật tâm, Ngã Phật tự ở trong lòng.
Đương nhiên, Trầm Côn sau này đổi tên mình thành Bất Khả Bất Tham, việc này không cần nhắc đến...
Sau khi đánh cơ phong một hồi, thái độ của các hòa thượng với Trầm Côn lập tức thay đổi 180 độ. Khi tiếp tục lên đường, đại đa số hòa thường vẫn tìm linh hồn của Huyền Si, còn mấy người tương đối nhiều tuổi thì vây quanh Trầm Côn, thỉnh giáo về rất nhiều vấn đề Phật giáo. Trầm Côn trích lời của sư quét rác ra để giải đáp, cũng khiến cho đám hòa thượng này gật đầu liên tục.
Đang trong lúc vấn đáp, một hòa thượng tự nhiên hỏi:
- Tăng hữu Phật pháp cao thâm, theo lý nên biết đạo lý không thể sát sinh, vì sao ngươi còn phải tru sao hai mươi mấy đệ tử Ngã Phật vậy?
Đúng, ngươi hiểu Phật lý, vì sao còn sát sinh chứ? Những hòa thượng khác cũng quay đầu lại.
- Bần tăng chưa từng giết bọn họ!
Trầm Côn cây ngay không sợ chết đứng trả lời, hắn phát hiện, giống như Thanh Long chú trọng thư pháp, đám hòa thượng này chú trọng Phật pháp. Chỉ cần giảng đạo lý Phật môn với họ thì sẽ không có sai lầm, cho nên cất cao giọng nói:
- Ai nói ta giết họ, đứng ra đây, bần tăng lý luận với hắn!
- Là bần tăng nói đấy!
Hòa thượng đang nói liền đứng ra, mù mờ bảo:
- Tăng hữu, chính ngươi vừa mới nhận, tự tay ngươi giết họ mà!
- Đối với tục nhân mà nói, bần tăng quả thật đã giết họ. Nhưng thân là đệ tử Ngã Phật, ngươi không thể nghĩ như vậy được!
Trầm Côn dạy bảo nói:
- Thân thể con người chỉ là một cái bao da thối. Tử vong cũng chỉ là từ bỏ cái bao da này mà thôi. Cho nên bần tăng không phải giết hai mươi mấy vị tăng hữu, mà là độ hóa tội nghiệt của bọn họ, giúp bọn họ tiến thêm một bước trên con đường Phật pháp đó!
- ...
Giết người, lại là độ hóa tội nghiệt của họ sao? Các hòa thượng sắc mặt âm trầm. Đến ba vũ hồn trong U Minh Hồn Phủ cũng không nhịn được mà bĩu môi liên tục.
- Trầm Côn, ngươi bóc phét thái quá rồi đấy, nói bớt vài câu đi, không dễ dàng gì mới thay đổi được thái độ của đám hòa thượng, đừng chọc chúng phát hỏa!
Trầm Côn cười hắc hắc một tiếng, cũng cảm thấy mình bốc phét hơi quá đáng!
Thế nhưng...
Càng bốc phét, chuyện càng thần kỳ hơn lại phát sinh.
Sau khi nghe một đoạn Phật luận của Trầm Côn, hòa thượng trên cáng liền nhắm mắt lại điều tức, thương thế của hắn vô cùng nghiêm trọng, có thể nói là đang ở bờ vực giữa sự sống và cái chết. Nhưng sau khi nghe Trầm Côn nói, hắn từ từ mở mắt, gật đầu bảo:
- A di đà phật, bần tăng quả nhiên đã trách lầm đại sư rồi. Đại sư, ngài thật sự đã độ hóa hai mươi mấy đệ tử đó, chết trong tay ngài, là tạo hóa của chúng!
- Sư phụ, người nói gì vậy?
Các hòa thượng kinh hãi biến sắc.
- Mặc dù Trầm Côn Phật pháp cao thâm, nhưng hắn giết người lại bảo là độ hóa, rõ ràng là chống chế. Người vì sao lại tin lời nói dối này?
- Vi sư vốn cũng không dám tín, nhưng tận mắt nhìn thấy, không thể không tin được!
Hòa thượng giãy dụa trèo xuống cáng, trịnh trọng hành lễ với Trầm Côn.
- Đại sư, đa ta ngài độ hóa mấy tên đệ tử không nên người đó, cho bọn chúng Phật duyên lớn lao!
Hòa thượng này tuyệt không phải người ngu, vì sao cũng tin những gì mình nói nhỉ? Trầm Côn cũng trở nên hồ đồ, làm ra vẻ cao tăng, nói gần nói xa:
- Tăng hữu đã hiểu ư? Ha ha, vậy thì nói ra nghe thử, ngươi hiểu thế nào nào?
- Bần tăng đã đi một vòng giữa sự sống và cái chết, gặp được hồn phách những đệ tử đó...
Hóa ra, hòa thượng này thương thế trầm trọng, đã lâm vào trạng thái lúc tỉnh lúc mê, linh hồn xuất xác rồi. Rất nhiều hồ sơ đã ghi chép qua, người trong trạng thái này có khả năng thấy được 'thế giới khác'. Cho nên không ngoài ý liệu, hòa thượng này lúc này đã gần tắt thở, linh hồn xuất xác, vừa vặn gặp được linh hồn của mấy chục hòa thượng bị Trầm Côn giết.
Các hòa thượng còn nhiệt tình chào hỏi hòa thượng này, ai ai cũng Phật quang mãn diễn, vẻ mặt kinh hỉ hân hoan.
- Các con còn chưa đi đầu thai chuyển thế sao?
Hòa thượng trẻ tuổi kinh ngạc hỏi.
- Bẩm sư tổ, bọn con gặp được đại cơ duyên, bây giờ sắp đến Tây Thiên Cực Lạc thế giới, không còn phải chịu nỗi khổ luân hồi chốn hồng trần nữa rồi!
Các hòa thượng cười, Phật quang mãn diện.
- Các con sắp đến Tây Thiên Cực Lạc?
Hòa thượng trẻ tuổi lộ vẻ xúc động nói:
- Với tu vi của các con, tại sao lại gặp được cơ duyên như vậy?
- Việc này thì phải đa tạ vị đại sự đây...
Các hòa thượng nhìn Trầm Côn ở thế giới hiện thực, cảm kích nói:
- Bọn con bị vị đại sư này giết, sau đó được gia ân, ban cho ấn Phật môn.
Vỗ lên con rùa đen trên đầu.
- Xin sư tổ xem, đây chính là dấu ấn mà Trầm Côn đại sư ban cho bọn con, bằng ấn ký này, bọn con xuống âm tào địa phủ một chuyến, liền bị đưa đến Tây Thiên Cực Lạc... A di đà phật, quỷ sai còn bảo bọn con, trên đài sa di ở Tây Thiên đã có danh hiệu của bọn con. Khổ tu nhiều năm, bọn con coi như đã tu thành chính quả, có duyên được thấy chân thân của Phật tổ rồi!
Theo sự chỉ điểm của các hòa thượng, hòa thượng trẻ tuổi nhìn sang Trầm Côn...
Lúc này, hòa thượng trẻ tuổi chỉ còn là một linh hồn, cho nên hắn nhìn thấy Trầm Côn, cũng chính là linh hồn Pháp tướng của Trầm Côn.
Cao tới ba trượng, ba đầu tám tay, cầm trong tay Phật môn Bát Bảo pháp khí, xung quanh là ngọn lửa Minh vương hừng hực, Trầm Côn trong mắt linh hồn chính là một Đại Phật Kim Thân được Bất Động Minh Vương hộ thể!
Từ từ nói ra những việc trải qua trong thế giới linh hồn, hòa thượng trẻ tuổi nhẹ nhàng thở phào.
- Sau khi tiễn chân những đệ tử đó, bần tăng dựa vào một bộ bí pháp có được năm xưa, cưỡng ép hoàn hồn trở về nhân gian... A di đà phật, nhờ vào việc này, bần tăng mới thấy được thủ đoạn thật của đại sư, mới gặp được Phật thân của đại sư!
Hô hô, hóa ra là tác dụng của < Hồn kinh >, những hòa thượng kia thật sự đã được siêu độ tới Tây Thiên rồi.
Trầm Côn lén cười trộm, thử nói:
- Vậy lão huynh đừng khách khí nữa, đều là đệ tử Phật môn. Ta siêu độ bọn họ cũng là chuyện nên làm! Nếu lão huynh đã tự mình nhìn thấy ta không có hại những đệ tử đó, vậy ta có thể đi được chưa?
- Đại sư xin dừng bước!
Các hòa thượng vội nắm tay nhau, vây thành vòng tròn bắt Trầm Côn ở giữa.
- Các lão huynh, ta đã chứng minh chính mình vô tội rồi, còn chưa đi được sao? Lẽ nào...Các ngươi cũng muốn bần tăng đưa các ngươi đi Tây Thiên?
Trầm Côn bỗng thấy các hòa thường mắt sáng ngời, lén lút lau mồ hôi, nghĩ bọn chúng không phải là ngưỡng mộ những hòa thượng kia, cũng muốn xin bần tằng giết chúng, sau đó lại vẽ rùa lên đầu chúng chứ?
Trầm Côn hình như đoán nhầm rồi!
Chỉ thấy mấy hòa thượng vây Trầm Côn lại, những người khác đều tụ tập xung quanh hòa thượng trẻ tuổi kia, nhỏ giọng thương lượng, sau đó một hòa thượng quay trở lại.
- Tăng hữu!
Hòa thượng cúi người nói:
- Thật không dám giấu, bọn ta theo sư phụ tìm Độc Phật Huyền Si trong hoang sơn này, là vì một chuyện có liên quan tới sinh tử tồn vong của Đại Bồ Đề tự, liên quan tới sự hưng suy của Cửu Châu Phật môn...
- Hả?
Trầm Côn mơ hồ có dự cảm không tốt, vội ngắt lời.
- Vậy các ngươi cứ tiếp tục tìm đi, ta đi đây!
- Tăng hữu!
Hòa thượng tăng thêm ngữ khí, nghiêm mặt nói:
- Bọn ta vốn muốn tìm Huyền Si, nhưng thấy Phật pháp của tăng hữu... Ha ha, tăng hữu Phật pháp huyền diệu, còn hơn cả Huyền Si. Vậy bọn ta sao còn phải tìm Huyền Si nữa?
Chắp tay nói:
- Phật ở ngay trước mắt, xin tăng hữu ra tay, giúp Đại Bồ Đề tự vượt qua ải này, cứu lấy khí vận của Cửu Châu Phật môn!
Sinh tử tồn vong của Đại Bồ Đề tự...
Cứu lấy khí vận của Cửu Châu Phật môn...
Hai cái mũ lớn này chụp xuống, Trầm Côn âm thầm lau mồ hôi lạnh. Thật là bi ai, bần tăng lại gặp phải phiền phức lớn thế này.
- Hay là để bần tăng nói đi!
Lúc này, hòa thượng trẻ tuổi ra hiệu cho đám đệ tử tách ra, tự mình giải thích cho Trầm Côn. Hắn trước tiên nói ra tên của mình.
- Bần tăng pháp hiệu Huyền Chân. Được Đại Chu thiên tử sắc phong tôn hiệu - Thách Thức Nhất Thiết Minh Tâm Bồ Đề Ban Thích Già...
Cười tự giễu.
- Trên đời có nhiều tục nhân không giải thích được hàm nghĩa của tôn hiệu này, tùy tiện lấy bốn chữ trong đó, gọi bần tăng là...Thích Già Bồ Đề! (Tớ cũng là tục nhân, không hiểu được hàm nghĩa :D)

Vũ Toái Hư Không - Chương #195


Báo Lỗi Truyện
Chương 195/405