Chương 179: Đại bồ đề tự


Tới là bảy tám con quái vật hình người cực lớn, thân đều có hơn mười thước cao, làn da có từng khối sưng tấy mang màu xanh biếc, trên mặt bọn hắn cũng phồng lên rất nhiều bọc mủ kỳ quái, mỗi lần gầm rú bọc mủ liền vỡ tan, phun ra từng dòng nọc độc xanh biếc.
Trong tay bọn chúng còn mang theo binh khí, là vài thanh cột cờ hoặc máy ném đá vừa bị chúng nhặt trong quân doanh, những thứ vũ khí khổng lồ này không ngừng bị chúng khua trong không khí, đánh bay từng đám binh sĩ, phá hủy không ít lều trại.
Có gã lính can đảm muốn công kích bọn hắn, vừa mới giương cung hoặc chuyển động máy bắn đá, đám quái vật này đã hướng về phía đó gào lên một tiếng, nhất thời cả đám đều bị thổi bay.
Điểm chết người chính là: một bộ phận binh lính biết rằng đây là bố con họ Vương bị cải tạo thành Âm vân độc quái, Hùng tam bảo, còn có Hữu lý cùng Hồng loan mấy gã tướng lãnh đối diện với vị lão thủ trưởng ngày trước nên dù thế nào cũng không nỡ giết chết chúng a!
- Long Thanh sơn!
A Phúc rốt cục kịp phản ứng, với tốc độ hoàn toàn không phù hợp với thể trọng chạy tới phía sau Đại cẩu hùng, hét lớn:
- Không phải ngươi đang giam giữ bọn chúng sao? Vì sao bọn chúng lại chạy đến đây?
- Sách viết: người phải ăn mới sống, độc quái cũng phải ăn a.
Đại cẩu hùng dưới chân vẫn guồng mà mặt tỏ ra nghiêm trang:
- Cho nên, tiểu sinh hàng ngày đều cho chúng đầy đủ thức ăn, không ngờ bọn chúng càng ăn càng lớn, sức lực cũng càng ngày càng hơn, đến lúc chúng phá đứt gông xiềng nên tiểu sinh chỉ đành phải chạy trốn.
- Bọn hắn sau khi ăn no, thực lực trở nên mạnh mẽ như vậy sao?
A Phúc liếc trộm về phía sau rồi vội vàng quay sang chỗ khác, giữa hai chân bất giác tuôn xuống một dòng chất lỏng nóng hổi.
A Phúc của chúng ta quả thực muốn khóc, hắn chính là điển hình hỗn ăn chờ chết, một gã mập đi theo ông chủ đợi ưu đãi, ngươi để cho hắn tham ô nhận hối lộ thì hắn làm tuyệt đối gọn gàng nhưng nếu để hắn đối phó mấy con Âm vân độc quái thì…
- Mẹ cùng cha hay ai cũng được, mau hiển linh cứu cứu A Phúc a!
A Phúc thảm thiết gào khóc. Đúng lúc này, hắn chứng kiến một bóng trắng xẹt qua trước mặt nên vội mở to hai mắt nhìn:
- Da? Cha mẹ cùng ông nội chưa hiển linh nhưng cô cô không ngờ lại đến đây, A La tiểu thư, cứu mạng a!
Người tới chính là A La, nàng quét mắt nhìn trong doanh địa rồi cau mày hỏi:
- Sao lại thế này?
- Nhóm độc quái ăn quá no! A Phúc khóc lớn nói:
Đại tiểu thư của ta, tiểu cô cô, ngươi rốt cuộc đi đâu, tại sau giờ mới trở về a, mau cứu người.
- Cầm lấy cái này trước đã!
A La cũng không vội cứu người mà kéo A Phúc sang một bên, lấy ra một khối tảng đá màu vàng nhạt nhét vào tay hắn rồi nói:
- A Phúc, giấu kỹ tảng đá này rồi tiến vào tổ phần, nhớ lấy, tảng đá này có không ít kỳ lạ trong đó, ngươi hãy tận lực tìm nhiều một chút!
- Đây không phải là Phục hoạt thạch sao?
A Phúc giật mình nói:
- A La tiểu thư, Phục hoạt thạch không phải là ở bên trong Độc cốt động sao? Tại sao ngươi?
Đừng nói là A Phúc mà cho dù là Trầm côn ở đây cũng muốn giật minh ---Phục hoạt thạch là linh hồn Huyền Si biến thành, ngoài một khối trong tay Ca thư tình còn đâu đều ở trong độc cốt động, hiện giờ Độc cốt động đã bị bốn lão hòa thượng phong tỏa, A La làm thế nào kiếm được một khối?
- Không còn thời gian giải thích nữa!
A La nhìn thấy độc quái càng ngày càng gần vội la lên:
- Tóm lại, ngươi lập tức tiến vào tổ phần, sau đó ngươi sẽ gặp rất nhiều hòa thượng cũng đang tìm thứ này, ngươi đừng sợ, những người đó sẽ không làm khó người bình thường các ngươi, ngươi hãy ghi nhớ hướng đi của đám hòa thượng đó, đặc biệt hướng ngược lại của bọn họ, ngươi rất có khả năng tìm thấy thêm Phục hoạt thạch!
- Ta sẽ đi, A La tiểu thư, vậy còn ngươi?
- Ta cũng muốn đi, nhưng nơi này đang loạn thế kia!
A La ai oán thở dài, nàng kêu Long Thanh Sơn nâng mình lên, ở trên cao quát:
- Đừng giữ thể diện nữa, lính dùng nỏ Gia Cát lập tức kết trận, giữ chân độc quái, lính ngự thú chuẩn bị bắt thú giáp, nghe hiệu lệnh của ta, bắt những thứ quỷ bẩn này!
Dưới sự chỉ huy của A La quân doanh chậm rãi trật tự lại, bọn lính bắt đầu vây bắt độc quái. Mà A Phúc tuy không rõ ý tứ của A La nhưng cũng nhanh chóng hướng về phía tổ phần chạy tới.
Ngay lúc hắn đí đến lối vào tổ phần thì gặp phải hơn trăm vị hòa thượng, dẫn đầu là một lão hòa thượng hơn bảy mươi tuổi, mặt trầm như nước, vẻ tàn nhẫn không hề giống như kẻ xuất gia, còn những hòa thượng khác vừa đi đường vừa niệm kinh, kinh văn trang nghiêm vang khắp bốn phương, chính là Huyền Khổ cùng hơn trăm vị đệ tử của hắn. A Phúc vội vàng cúi đầu, lẳng lặng chạy qua bên cạnh Huyền Khổ. Nhận ra A Phúc chỉ là một người thường Huyền Khổ hai tay hợp chữ thập:
- A di đà phật, để hắn đi qua, ngã phật từ bi, chỉ giết đầu sỏ tội ác, không liên quan đến người trần.
Hắc, A La tiểu thư đoán quả là chuẩn! A Phúc thở khẽ ra rồi vội vã theo lời dặn của A La, ghi nhớ hướng đi của nhóm hòa thượng rồi sau đó theo một lối rẽ khác đi vào tổ phần. Sau khi gặp phải A Phúc rồi lão hòa thượng cũng nhìn thấy tình huống trong quân doanh.
Bấy giờ A La đã chỉ huy binh lính bắt được con độc quái đầu tiên, đang tiến lại gần con thứ hai, nhưng độc quái quá hung tàn, không ngừng quật cột cờ đánh ngã mảng lớn binh lính.
- A di đà phật,. tà ma hại người, giờ chính là lúc đệ tử phật môn ta độ kiếp cho ngươi.
Mang nụ cười lạnh lùng Huyền Khổ ném chiếc bát ăn của hòa thượng lên hóa thành một đạo kim quang, hung hăng đập lên đầu độc quái, nhất thời độc quái bị nện vỡ toang đầu, chết thảm ngay lập tức.
- Ai thế?
Bọn lính tuy đang vây bắt độc quái nhưng độc quái cũng chính là một đường chủ của Ngự thú sơn trang, là lão thủ trưởng của bọn hắn, hiện giờ bị người đánh chết, cả đám lính đều đỏ mắt lên.
- A di đà phật!
Một tiếng phật hiệu vang lên, Huyền Khổ mang theo hơn trăm hòa thượng đi vào quân doanh,. Cất cao giọng nói:
- Độc quái hại người, vạn bất đắc dĩ bần tăng mới đành độ hóa loài tà ma này.
- Độ cái @%$#@!
Bọn lính già không thể nói đạo lý bằng Huyền Khổ nên chửi ầm lên:
- Hòa thượng ở đâu đến, chuyện nhà chúng ta ai cho ngươi quản? Ngươi có biết đó là Long đường chủ của chúng ta hay không?
- Mặc kệ hắn khi còn sống thế nào, hiện giờ đã là một con độc quái rồi.
Huyền Khổ nhìn về phía quân doanh đã bị phá thành một đống hoang tàn, vui mừng nói:
- Không tin các ngươi hãy nhìn đi, những tà ma này đã hủy diệt bao nhiêu kiến trúc, sát thương bao nhiêu mạng người? Bần tăng nếu không độ hóa hắn không biết có bao nhiêu người lầm than? A di đà phật, ngã phật từ bi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Ngã phật từ bi.
Cả đám hòa thượng cùng hô to phật hiệu, tựa hồ giết Long đường chủ là cả đám có thể tích đủ công đức mà thành phật luôn.
- Từ bi cái @#%$%! Dù Long đường chủ đánh người, ai cho các ngươi quản?
Bọn lính cầm lấy binh khí xông tới, cũng có kẻ thân cận của Long đường chủ cũ đau đớn quát:
- @#%$%^ ngươi có biết hay không, chỉ cần Trầm tướng quân tìm được Phục hoạt thạch của độc phật, Long đường chủ có thể biến trở lại thành người a! Ngươi giết hắn, hắn sẽ không còn cơ hội phục hồi!
- Bần tăng tự nhiên biết, nhưng sống chết của một người chỉ là một cá nhân, sống chết của chúng sinh mới là tập thể, bần tăng giết một cá nhân mà cứu được tập thể, công đức vô lượng, thiện tai, thiện tai.
Giết người còn nói công đức vô lượng, đúng là ngụy biện. Bọn lính bị triệt để chọc giận. Tựa như không nhìn thấy sát ý của bọn lính, Huyền Khổ tiếp tục nói:
- Huống hồ, Đại Bồ Đề tự của ta đã phong tỏa Độc Cốt động, không ai có thể lấy vào trong lấy Phục hoạt thạch, Long đường chủ không thể có khả năng biến lại thành nhân loại, không bằng sớm độ hóa hắn, giúp hắn được thoải mái hơn.
- Trầm tướng quân có lấy được Phục hoạt thạch không?
Bọn lính hoảng hốt nhìn nhau:
- Nếu không lấy được Phục hoạt thạch các trưởng quan sẽ không thể biến trở về nhân loại mà độc trên người chúng ta cũng sẽ không thể giải được, các huynh đệ, xử lý hết đám lừa ngốc này, giết vào Độc Cốt động, nhất định phải giúp Trầm tướng quân tìm được Phục hoạt thạch!
- Đừng manh động!
A La đột nhiên hét lớn một tiếng, bước xuống đất rồi cười lạnh nói:
- Một câu Đại Bồ Đề tự, một đám miệng đầy đạo lý mà lại làm chuyện vô lý, các ngươi có nghĩ ra thân phận của đám hòa thượng kia không? Định ra tay với bọn họ, muốn tự sát sao?
Đại Bồ Đề tự!? Giống như Trầm côn, hầu hết đám binh lính đối với địa điểm này đều xa lạ, nhưng cũng có mấy người kiến thức rộng rãi, kinh hô lên:
- Thích Già Bồ Đề?
Đúng thế, bốn truyền thuyết của cửu châu, Vân Mộng Ca Thư, Phật môn Thích Già, Nam Lâm Ngục Thủ, Trung Châu Vũ Quân, xếp hạng thứ hai Thích Già Bồ Đề, chính là chủ trì của Đại Bồ Đề tự.
- Bọn họ là đệ tử Thích Già Bồ Đề?
- Không chỉ là đệ tử!
A La lạnh lùng liếc qua Huyền Khổ:
- Ta nhìn không lầm, thì Huyền Khổ ngươi chính là sư đệ của Thích Già Bồ Đề đúng không?
- A di đà phật, chính là bần tăng!
Huyền Khổ cười nói:
- Hiện giờ bốn vị sư huynh của bần tăng, Huyền Năng, Huyền Tâm, Huyền Đức, Huyền Tông đang ở Bạch Mãng sơn, trấn thủ Độc Cốt động!
- Nói vậy, Đại Bồ Đề tự đã dốc toàn bộ lực lượng sao?
A La cười lạnh tiếp:
- Vậy Thích Già Bồ Đề đâu? Hòa thượng lót chữ Huyền đều đã ra rồi, sao hắn không đến?
Huyền Khổ chỉ cười mà không trả lời.
- Không nói thì thôi, cũng mặc kệ đám hòa thượng các ngươi!
A La chỉ tay:
- Ta thừa nhận, ta không thể chọc vào các ngươi, cũng không đủ tư cách hỏi việc các ngươi vừa giết Long đường chủ, vậy độc quái còn lại chúng ta tới bắt, các vị cao tăng đang định làm gì thì đi làm đi!
- Tà ma chưa bình, bần tăng làm sao có thể đi?
Huyền Khổ cũng không hề có ý định bước đi.
- Vậy các ngươi còn muốn thế nào?
A La nhíu mày nói.
- Ha ha, nữ thí chủ, xem ra còn chưa biết ý đồ mà Đại Bồ Đề tự đến đây a!
Huyền Khổ cười nói:
- Lần này Đại Bồ Đề tự từ xa tới nay, vốn là vì hai chuyện, một là trấn áp Độc Cốt động, không thể cho Độc phật xuất thế lần thứ hai làm hại nhân gian.
- Uh, vậy ngươi làm được rồi.
A La khinh thường gật đầu:
- Bốn đại cao tăng lót chữ Huyền khẳng định ở lối vào Độc Cốt động chặn Bạch Tiên Nhi cùng Ca Thư Tình đi, vậy còn chuyện thứ hai?
- Ngoài Huyền Si, tổ phần họ Vương còn có một loại tà ma, loại này đã nghịch thiên, tội nghiệt không thua gì Huyền si, sau ngày thần diệt, hắn cũng rất có khả năng quay lại nhân gian.
Huyền Khổ nói:
- Chuyện thứ hai đó là ngăn cản tà ma kia rời khỏi tổ phần họ Vương!
- Vậy các ngươi cứ đi ngăn cản a!
A La bất mãn nói:
- Tìm tới chúng ta làm cái gì a?
- Bần tăng đã phái đệ tử đi rồi.
Huyền Khổ bỗng trầm mặt:
- Có điều hai mươi ba người đệ tử của bần tăng đã bị Trầm côn giết hai mươi người, may mắn có mấy người trở về cũng đã thành phế nhân, như vậy, kêu ma đầu Trầm côn kia cũng đi ra đi!

Vũ Toái Hư Không - Chương #179


Báo Lỗi Truyện
Chương 179/405