Chương 994 Đường lui?


Kỳ Lân Thánh chủ đang đứng trước Kỳ Lân thú tựa hồ như nói thầm điều gì, nghe những lời này của Cát Ma Phàm Thù không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu giống như chưa từng quen biết lão:
- Lão thích khách. Trước đây ta nhìn lầm ngươi. Nghĩ không ra ngươi cũng có nhiệt huyết như vậy.
Cát Ma Phàm Thù lạnh nhạt nói:
- Ngươi không nên hiểu lầm. Ta không phải vì Tử vong sinh vật mà ở lại. Tiền bối của các ngươi gây họa, các ngươi ở lại sửa chữa là điều đương nhiên, điều này liên quan gì tới lão phu?
Sắc mặt đám người Kỳ Lân Thánh chủ nhất thời đỏ lên. Không thể không nói, lúc trước người mở ra thông đạo này là những tiền bối trong môn phái bọn họ. Nếu không phải đám Thần đạo no cơm rửng mỡ không chuyện gì làm, dĩ nhiên không thể phát sinh chuyện này.
Lúc này thiên địa lực lượng bên ngoài toàn bộ đã bị phong ấn tại đây, điều này khiến nhân loại cùng linh thú không thể thu nạp được thiên địa lực lượng mà thực lực suy giảm. Đây có lẽ chính là trừng phạt lớn nhất của lão thiên gia.
Bọn họ là truyền nhân của những môn phái đó, ở lại chuộc tội cho trưởng bối là chuyện đương nhiên, nhưng Cát Ma Phàm Thù không có nghĩa vụ này.
Lưu Xương Cử nhíu mày, thở dài nói:
- Ngươi nói đúng. Vậy ngươi hãy đi đi.
Cát Ma Phàm Thù ánh mắt lạnh lùng, nói:
- Ta ở lại.
Vài người kinh ngạc liếc nhìn, không rõ lão thích khách này suy nghĩ ra sao.
- Lão phu cả đời ngao du thiên hạ chính vì muốn tiến giai Thần đạo. Lúc này cơ hội trước mặt lẽ nào từ bỏ.
Ánh mắt lạnh lùng của Cát Ma Phàm Thù đảo qua một lượt, nói:
- Lão phu ở lại với mục đích khác, không nên gộp chung lại.
Đám người Băng Tiếu Thiên trong lòng xuất hiện cảm giác dở khóc dở cười. Đây rõ ràng là ý tốt của lão thích khách nhưng vì thể diện nên tìm lý do khác né tránh.
Giờ phút này tất cả mọi người mơ hồ có cùng cảm giác, lão thích khách này thậm chí so với đầu cự long kia còn khác người hơn.
Cố ý hay vô tình ánh mắt mọi người đều liếc nhìn Hạ Nhất Minh vài cái, theo sau lập tức thu hồi dường như việc đó không có gì đáng nói.
Nội dung từ lời nói của họ như những chuyện không quan trọng, từ chuyện băng đảo xuất hiện cho tới quyết định của họ tất cả đều không quan trọng. Bất quá lúc này bọn họ không hẹn mà cùng bộc lộ hứng thú với những việc nhỏ đó, ngược lại quên đi Hạ Nhất Minh.
- Nhất Minh. Theo thiếp trở về thôi.
Viên Lễ Huân khẽ nói:
- Đây không phải trách nhiệm của chàng.
Hạ Nhất Minh gương mặt khẽ rúm ró, đối với đề nghị của Viên Lễ Huân nếu nói hắn không động tâm quả thực nói dối.
Tại Hạ gia trang còn thân nhân hắn đang chờ, nếu hắn bị nhốt tại đây cho dù khi đi ra cũng không cách nào hình dung tương lại Hạ gia trang nữa.
Hắn thở một hơi thật dài, đôi mắt Viên Lễ Huân ánh lên vẻ cầu khẩn, hắn ngây ngốc vô thức gật đầu.
Trong mắt Viên Lễ Huân nhất thời bộc phát thần thái không hề che giấu. Trong lòng nàng, có thể không tiến giai Thần đạo, có thể không bảo vệ thông đạo này cũng không thể không quan tâm tới an nguy của Hạ Nhất Minh.
Chỉ cần hắn bình an sống cả đời như vậy hết thảy đều đáng giá.
Về phần đám Tử vong sinh vật chưa từng gặp mặt có lợi hại như lời cự long hay không, có quan hệ gì với nàng? Một năm nữa thông đạo sẽ bị phong bế, lần này cự long bộc phát thực lực có lẽ không thể thủ hộ ngàn năm nhưng một năm chắc chắn được.
Chỉ cần ở bên thông đạo này một năm, ngàn năm sau Băng Đảo hiện ra bọn họ đã chết, Tử vong sinh vật có kinh khủng hay không, đã không còn liên quan tới họ.
Đây chính là suy nghĩ chân thật trong đầu Viên Lễ Huân, mà nàng cũng không do dự biểu đạt ra.
Viên Lễ Huân bộc lộ vui mừng không chút che giấu trên gương mặt. Đám người Băng Tiếu Thiên mặc dù đang đứng nói chuyện nhưng vẫn chú ý nơi hai người, lúc này không khỏi than nhẹ một tiếng, bọn họ đã biết được quyết định của hắn.
Không hiểu vì sao mọi người đều không chỉ trích quyết định này, mỗi người đều có quyết định của riêng mình. Bọn họ không có quyền thay đổi cũng như lựa chọn giùm hắn.
Trên đỉnh đầu Viên Lễ Huân chợt sáng lên, quang mang nhu hòa chậm rãi tản ra. Quang mang nàng sử dụng dẫn dắt thần khí Băng Lăng Kính lúc này tan ra như nước.
Biến hóa kỳ dị này lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Không biết thừ khi nào thần khí Băng Lăng Kính từ thân thể Viên Lễ Huân thoát đi, bất quá nó không công kích mọi người mà chậm rãi bay lên không trung.
Trên mặt kính đột nhiên bay ra một đầu Băng phượng.
Đây đích thực là một đầu Phượng hoàng chạm từ băng. Bất quá sinh vật độc nhất vô nhị này trên không trung vô cánh tận sức bay lượn.
Hạ Nhất Minh hai mắt mở lớn, trong Cửu Long Lô có chín đầu Hỏa long mà trong Băng Lăng Kính chỉ có một đầu Phượng hoàng. Hồn phách Thần thú thủ hộ một băng một hỏa không ngờ cường đại như vậy.
Hơn nữa hắn hoài nghi, trong thần khí Băng Lăng Kính chỉ có một đầu Phượng hoàng hay vẫn còn tồn tại cường đại nữa.
Một tiếng nổ vang lên, Băng phượng không ngờ trước mặt mọi người bạo liệt. Trên không trung lúc này xuất hiện dao động cực lớn. Khi dao động này hồi phục, trên không trung đã xuất hiện một không gian thần kỳ như mặt gương.
Đám người Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn cảnh này, mặc dù bọn họ không biết vì sao Băng phượng hành động như vậy nhưng cũng mơ hồ đoán ra, hết thảy đều liên quan tới cự long.
Trên không trung phát ra ánh sáng chói lòa, trong mặt gương kia xuất hiện đám mây đen, hơn nữa đám mây này không ngừng di chuyển, càng lúc càng gần hơn.
Rốt cuộc bọn họ cũng quan sát rõ ràng đám mây này.
Đó là một đám sinh vật kinh khủng chưa từng gặp qua. Đám sinh vật này thân hình như vượn, trên chiếc cổ là phần đầu như ruồi, xúc tu trên miệng không ngừng co duỗi, đôi mắt đỏ rực quang mang.
Mọi người không khỏi hít vào một ngụm lãnh khí, cho dù không ai giới thiệu bọn họ cũng biết đây là thứ gì.
Tử vong sinh vật, thứ này chính là sinh vật kinh khủng trong lời cự long cùng Bách Linh Bát.
Trên không trung tình cảnh đột nhiên thay đổi, bầu trời bỗng như cao hơn.
Phía dưới tràn ngập khí tức sinh mệnh, có hoa cỏ, có thác nước, có sơn cốc. Ở nơi này có các sinh vật quen thuộc cũng như không quen hợp thành một mảnh đào nguyên xinh đẹp.
Nhưng tai nạn bắt đầu giáng xuống, khi đám Tử vong sinh vật như mây đen kéo tới chúng bắt đầu tấn công mảnh đào nguyên tươi đẹp này.
Từ mãnh thú khổng lồ cho tới sinh vật nhỏ bé như kiến hôi, một đầu chúng cũng không buông tha.
Sau khi tiêu diệt những sinh mệnh, mục tiêu tiếp theo của chúng là đám cây cỏ hoa lá, sau khi càn quét qua, cây cối cùng hoa cỏ cũng đã biến mất.
Bất quá tất cả hồi tai nạn chưa kết thúc mà mới chỉ bắt đầu.
Chúng tiếp tục xâm nhập vào trong nước, vào trong đất.
Nước dần khô cạn vì bị những cái bụng không đáy nuốt vào. Khung cảnh nơi này biến hóa với tốc độ như lửa cháy.
Hơi ẩm trong đất biến mất, ngay cả chất dinh dưỡng trong đất cũng không còn, tất cả chỉ còn là cát bụi, không còn khả năng xuất hiện sự sống.
Lúc này đám sinh vật kia mới từ lòng đất chui ra, chúng tiếp tục hành trình không bộc lộ bất cứ cảm xúc khác. Chúng như đám ác mà vì hủy diệt mà sinh ra, đem toàn bộ cắn nuốt hết.
Trên không trung đã không còn hình ảnh đám Tử vong sinh vật nhưng trái tim mọi người vẫn đập dồn dập.
Bởi bọn họ thấy được một mảnh đại lúc khác, nơi đó tràn ngập khí tức sinh mệnh, bất quá mây đen đang không ngừng kéo tới.
Đám mây đen khuếch trương với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chúng không ngừng xâm chiếm những mảnh xanh biếc. Cũng không biết qua bao lâu cuối cùng màu xanh biếc đã hoàn toàn bị thay thế, cả đại lục tràn ngập Tử vong sinh vật.
Theo sau chúng hướng về đại dương bay đi. Diện tích mặt nước bắt đầu thu hẹp lại. Chúng như ôn dịch lan tràn khắp ngõ ngách của thế giới.
Vòng vây của chúng tầng tầng lớp lớp, âm thanh phát ra như quỷ khốc sói tru vô cùng chói tai.
Quang mang trước mặt chợt lóe lên, mặt gương trên không trung đã biến mất không còn dấu vết, lộ ra thân thể cự long vần vũ.
Không ai mở miệng nói chuyện, trong ánh mắt mọi người đều mang theo vẻ ngưng trọng kinh hãi.
Nếu ngay từ đầu bọn họ chưa biết gì về Tử vong sinh vật thì lúc này đã hiểu rõ ràng.
Trong tai, trong mắt bọn họ vẫn còn lưu lại hình ảnh âm thanh cuối cùng của chúng. Cảm giác này khiến người ta phát lạnh trong lòng.
Âm thanh cự long vang vọng không trung:
- Đây là thế giới này sau khi chúng ta tiến vào. Chúng đã hủy diệt tất cả, hơn nữa phóng về phía thông đạo. Năm đó chúng ta không thể lui lại. Chúng ta gạt bỏ hết thảy bảo vệ cánh cửa thông đạo. Lúc này các ngươi chẳng lẽ có đường lùi?
Phảng phất như có luồng điện xẹt qua, tất cả mọi người chuyển qua nhìn Hạ Nhất Minh.
Sau màn vừa rồi trên không trung, bọn họ hiểu rõ, đây là cự long sau khi biết được quyết định của Hạ Nhất Minh mà sắp xếp.
Mặc dù bọn họ không hiểu cự long làm sao có thể biến hóa thần kỳ như vậy nhưng lại vô cùng rõ ràng ý tứ.
Chỉ là bọn họ cảm thấy khó hiểu, cự long vì sao coi trọng Hạ Nhất Minh như vậy? Thậm chí nó coi trọng Hạ Nhất Minh hơn các cường giả khác rất nhiều.
Vẻ tươi cười trên mặt Viên Lễ Huân đã sớm biến mất. Sau khi nhìn được một màn trên không trung, nghe được câu nói kia của cự long, nàng cũng có thể hiểu ý tứ trong đó.
- Không. Điều này không công bằng...
Âm thanh Viên Lễ Huân chợt cao vút, đồng thời mang theo một tia mãnh liệt:
- Chàng còn trẻ, cho dù không tiến giai Thần đạo cũng còn cả trăm năm thời gian.
Ánh mắt của nàng đảo qua những cường giả cùng cự long trên không trung, lúc này âm thanh không bị bất cứ kẻ nào ảnh hưởng nữa:
- Chàng không giống với các ngươi.
Đám người Băng Tiếu Thiên nhất thời trầm mặc, đối với Hạ Nhất Minh mà nói, điều này quả thật không công bằng.
Một người còn chưa tới ba mươi tuổi đã đạt tới cảnh giới này, hắn có quyền lựa chọn con đường khác.
Đám người Cát Ma Phàm Thù, bọn họ nếu không thể tại đây tấn giai Thần đạo. Nhiều nhất trăm năm sau bọn họ sẽ vì hết dương thọ mà chết.
So với ở bên ngoài trăm năm chờ đợi tử vong không bằng tại đây cố gắng tấn giai Thần đạo. Điều này so với bọn họ mà nói chẳng khác sống lâu hơn gấp hai lần.
Viên Lễ Huân nhìn ra nguyên nhân chân chính trong đó, bởi vậy việc này với Hạ Nhất Minh không công bằng.
Âm thanh cự long ầm ù vang lên:
- Tiểu cô nương. Vừa rồi ngươi cũng nhìn thấy Tử vong sinh vật đáng sợ cỡ nào. Lúc này nếu không thể đóng cửa thông đạo, cứ trăm năm lại có một lớp khác xuất hiện. Những tên kinh khủng đó thực lực ngang ngửa chúng ta. Trong thân thể chúng cũng nắm giữ một loại thuộc về thần lực. Mấy trăm năm nay nếu không phải có mấy người thành công tiến giai Ngụy thần cảnh cường giả chỉ sợ chúng ta đã buông bỏ tông đạo này. Nhưng là...
Âm thanh cự long lần đầu tiên hạ thấp như vậy:
- Những người đó đã già. Bọn họ không có khả năng kiên trì lâu hơn. Bởi thế chúng ta hi vọng mau chóng được bổ sung lực lượng mới. Chỉ có Ngụy thần cảnh cường giả mới có thể vĩnh viễn trấn giữ thông đạo này.
Viên Lễ Huân chân mày khẽ nhướng lên, khí chất trên thân thể nàng lúc này biến hóa nghiêng trời lệch đất tựa hồ như cả đời nàng chỉ sử dụng chúng một lần.
- Thần long đại nhân. Nơi này đã có bảy vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả nguyện ý ở lại.
- Tuổi tác bọn họ cũng không còn nhỏ, bởi thế cho dù có thể tấn giai Thần đạo cả đời cũng bị hãm ở Hư thần cảnh không cách nào tiến tới Ngụy thần cảnh. Nhưng tiểu tử bên cạnh ngươi thì khác. Hắn có được thiên phú tu luyện cường đại nhất, cũng là nhân tài có thể tiến giai Ngụy thần cảnh.
Âm thanh cự long thấp hơn nữa:
- Thế giới chúng ta cần lực lượng của hắn.
Đám người Băng Tiếu Thiên nhìn Hạ Nhất Minh đối mắt mơ hồ kích động.
Mặc dù bọn họ với việc Hạ Nhất Minh có thể tấn giai Thần đạo không hoài nghi nữa, nhưng sau khi nghe được đánh giá này của thần long không khỏi hãi hùng.
Viên Lễ Huân càng nắm chặt cánh tay Hạ Nhất Minh hơn, ánh mắt nàng gắt gao không rời.
Hạ Nhất Minh sắc mặt biến hóa khó lường, cho dù là ai cũng thấy được trong lòng hắn dao động cỡ nào.
Bách Linh Bát chậm rãi di chuyển, khi tới trước mặt Viên Lễ Huân cùng Hạ Nhất Minh, gã chậm rãi nói:
- Nhận lời nó.
Hạ Nhất Minh đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lóe sáng nhìn Bách Linh Bát. Vị lão nhân gia không biết tồn tại mấy ngàn năm này chậm rãi gật đầu.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, giờ phút này hắn đem sự tin tưởng đặt lên người Bách Linh Bát.
- Nhất Minh. Thiếp lưu lại cùng chàng.
Viên Lễ Huân gương mặt hoàn toàn khôi phục vẻ bình tĩnh. Sự kích động theo quyết định của Hạ Nhất Minh đã tan thành mây khói.
- Không được.
Hạ Nhất Minh không chút do dự nói:
- Nàng nhất định phải trở ra.
Viên Lễ Huân khẽ cười, nói:
- Nhất Minh. Cho tới lúc này thiếp chưa từng trái ý chàng. Bây giờ để thiếp trái ý một lần đi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, trong lòng dao động.
- Nhất minh. Thiếp vì không muốn liên lụy đã đuổi theo bước chân của chàng. Bởi vậy thiếp muốn nghỉ tạm một chút.
Viên Lễ Huân trên mặt xuất hiện nụ cười, giờ phút này trong ánh mắt tràn ngập nhu tình:
- Nếu bây giờ thiếp ra ngoài, cả đời này hối hận.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:
- Nhưng nếu nàng không trở ra ta sẽ hối hận cả đời.
Sau khi nghe cự long đánh giá Tử vong sinh vật, Hạ Nhất Minh cũng không tuyệt đối nắm chắc sẽ bảo vệ được an nguy của Viên Lễ Huân.
Bách Linh Bát nhìn về phía trước, gã khẽ nói bên tai Viên Lễ Huân một lời.
Viên Lễ Huân lập tức mở lớn cặp mắt, nàng như lần nữa bạo phát sức sống, khí chất cả người theo đó thay đổi.
- Ngươi không gạt ta?
Bách Linh Bát lạnh lùng nói:
- Ngươi xem ta đã gạt ai chưa?
Viên Lễ Huân do dự hồi lâu, nàng chậm rãi lắc đầu, ánh mắt tràn ngập vẻ mong chờ.
- Được. Thiếp sẽ trở ra.
Nàng chậm rãi nói từng chữ.
Hạ Nhất Minh trong mắt ánh lên vẻ quái dị. Hắn vừa cảm nhận được quyết tâm của Viên Lễ Huân, đo là quyết tâm đồng sinh cộng tử, một chút dao động cũng không có.
Không ngờ Bách Linh Bát nói một câu lại khiến thái độ của nàng thay đổi, thậm chí chủ động rời đi.
Tâm niệm khẽ động, Hạ Nhất Minh lập tức nghĩ tới một chuyện. Chẳng qua chuyện này vô cùng hư vô mờ mịt.
Bách Linh Bát đưa tay ra, Hạ Nhất Minh ngây ngốc làm theo. Bất quá sắc mặt hắn khẽ thay đổi sau đó khôi phục vẻ bình thường, bởi trên tay hắn lúc này đã có thêm một ngón tay. Theo sau hắn nghe âm thanh rất nhỏ của Bách Linh Bát:
- Đặt nó cùng một chỗ với Truy tung khí.
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, khi hắn thu tay về, mảnh kim loại bằng đầu ngón tay này đã tiến vào Ngũ hành không gian.
Mà trên tay Bách Linh Bát lúc này đã mọc ra một ngón tay khác. Bọn họ hành động vô cùng mau lẹ, thậm chí chưa kinh động những người khác đã kết thúc.
Bách Linh Bát tiếp tục thì thầm vào tai Lôi điện, bảo trư. Hai tên tiểu tử này nhất loạt bình tĩnh lại. Đối với lời nói của Bách Linh Bát, chúng có niềm tin lạ thương.
Chỉ có Kỳ Lân thú sống chết không chịu rời đi, bất luận Kỳ Lân Thánh chủ uy hiếp thế nào nó cũng không thay đổi.
Nhưng nửa canh giờ sau cự long lần nữa xuất hiện, nó đưa cự trảo khổng lồ khẽ đụng lên người Kỳ Lân thú. Tên này lập tức bay ngược vào mảnh sa mạc gần đó.
Bất quá ngay khi thân thể nó tiếp xúc cùng sa mạc, nhất thời xuất hiện một cỗ năng lượng dao động, theo đó biến mất.
- Các ngươi vào bằng đường nào, nó ra bằng đường đó.
Cự long chậm rãi nói.
Hạ Nhất Minh trong lòng cười khổ. Sau khi chứng khiến thực lực cự long, hắn không khỏi thán phục trong lòng. Hơn nữa càng hiểu rõ thêm, nếu từ đầu cự long này không muốn để hắn rời khỏi, hắn căn bản không thể phản kháng.
Ngay sau đó cự long huy vũ cự trảo, mỗi một lần đều có người bay đi. Viên Lễ Huân, Lôi điện cùng bảo trư lần lượt rời đi. Cuối cùng nó do dự một chút, rốt cuộc cũng vung tay đưa Bách Linh Bát ra ngoài.
Hạ Nhất Minh khóe mắt khẽ giật, những người khác không nhìn ra mánh khóe nhưng hắn thấy rõ ràng, đầu cự long này vô cùng kính trọng Bách Linh Bát, bọn họ trước đây khẳng định đã gặp mặt.
Nhưng Bách Linh Bát lại kiên quyết phủ nhận, điều này cũng khiến Hạ Nhất Minh nghĩ không thông.
- Các ngươi đều ở lại vậy cố gắng tu luyện đi. Không lâu nữa những tên đáng chết kia sẽ xuất hiện. Nếu khi đó các ngươi còn chưa tiến giai, chờ đợi các ngươi sẽ là tử vong.
Cự long sau khi tống đi đám người kia âm thanh chậm rãi hơn, nói:
- Biện pháp đột phá tốt nhất chính là chiến đấu. Ta có thể sử dụng lực lượng không gian truyền tống các ngươi tới bên cạnh Tử vong sinh vật. Mặc dù có chút mạo hiểm nhưng làm thế hiệu quả tiến giai cũng là cao nhất.
Băng Tiếu Thiên giật mình, nói:
- Thần long đại nhân. Chúng nó đã xuất hiện rồi sao?
- Có thể nói là đội ngũ tiên phong của chúng. Nếu các ngươi ngay cả những tên này còn không đối phó được vậy không có tư cách tiến giai.
Đám người Băng Tiếu Thiên liếc mắt nhìn nhau, bọn họ âm thầm đồng ý.
Để có thể nhanh chóng tiến giai, bọn họ đồng ý mạo hiểm.
Cự long hài lòng cười vài tiếng, đợi khi nó dừng lại mọi người trong mắt đầy sao muốn ngã. Nếu không phải xác định cự long này thuộc phe mình, bọn họ thậm chí hoài nghi tên này là nằm vùng của đối phương nữa.
- Nhớ kỹ. Các ngươi phải chiến đấu, không thể tử vong, không thể bỏ chạy, nếu không đừng mơ tưởng nửa năm có thể tiến giai Thần đạo.
Theo sau nó hống lên một tiếng, cự trảo trên không trung đột nhiên vung lên.
Không trung lóe lên vô số quang mang, sau hồi lâu đám quang mang này bao phủ đám người Hạ Nhất Minh, ngay cả Thần đạo Ngưng huyết nhân cũng không ngoại lệ.
Tiếp đó quang mang chói mắt lóe lên, hơn nữa phát ra âm thanh bạo liệt cực nhỏ.
Khi hết thảy chấm dứt, nơi này chỉ còn Hạ Nhất Minh cùng Thần đạo Ngưng huyết nhân mà tất cả đã biến mất không còn dấu vết.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn bốn phía. Mặc dù vừa rồi quang mang vạn trượng khiến người ta hoa mắt nhưng với nhãn lực của hắn sao có thể không nhìn ra. Mặc dù hắn không có tư cách nhìn thấu quang mang này những cũng biết, đám quang mang đó không chính thức khuếch tán ra ngoài.
Nói cách khác cự long này không phải sử dụng thần quang bao bọc di chuyển mọi người mà sử dụng năng lực không gian đem bảy vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả tống đi nơi nào đó.
Chỉ là lúc này khiến hắn kinh ngạc, đầu cự long giữ lại hắn. Hạ Nhất Minh biết, cự long này muốn che mắt mọi người giữ mình lại khẳng định có chuyện muốn hỏi riêng.
Hành lễ thật sâu, biểu hiện của Hạ Nhất Minh vô cùng kính cẩn, chênh lệch thực lực quá lớn khiến ngay cả Hạ Nhất Minh cũng bộc lộ kính ý rõ ràng hơn.
- Thần long đại nhân tôn kính. Ngài còn chuyện gì phân phó?
- Hắc hắc. Ta lưu ngươi lại chỉ vì muốn hỏi thăm vài chuyện.
Cự long chậm rãi nói.
Hạ Nhất Minh sắc mặt hơi đổi, trong lòng hắn thầm mắng to, bất quá đương nhiên không thể biểu hiện ra ngoài.
Sau khi đại đa số mọi người rời đi, cự long này lại ăn nói như nhân loại bình thường. Nói cách khác nó vốn có thể trò chuyện thông thường, nhưng lại cố tính khuếch đại âm thanh khiến người khác khó chịu.
Tựa hồ như nhìn thấu suy nghĩ của hắn, cự long hừ một tiếng, nói:
- Nếu các ngươi ngay cả Âm ba công của ta cũng không chịu được. Như vậy ngay cả tư cách cũng không còn.
Hạ Nhất Minh trong lòng chấn động, vội vàng đáp lời:
- Vâng.
- Tốt lắm. Nói vào chuyện chính. Thể chất của ngươi rất đặc biệt, hình như tu luyện nhiều công pháp khác nhau. Đông phương Ngũ hành, Tây phương Quang Ám. Ngươi tới tột cùng tu luyện bao nhiêu?
Cự long dừng lại một chút, nói:
- Trên tay ngươi lại có phôi Ngũ Hành Hoàn. Hả. Bên trong tựa hồ rất phong phú.
Hạ Nhất Minh trong lòng thầm than. Thực lực chênh lệch quá xa, bí mật của hắn căn bản không thể lừa gạt đối phương. Cũng may đối phương tuy là Thần thú nhưng cũng không phải như thần linh, ít nhất Cửu Long Lô trong Ngũ Hành Hoàn không bị lộ ra.
- Thần long đại nhân. Đông phương Ngũ hành luân hồi, Tây phương Quang Ám hợp bích vãn bối đều có nghiên cứu.
Những lời này của hắn vô cùng khách khí, nhưng cũng thông minh không nhắc qua Ngũ Hành Hoàn.
- Ngũ hành luân hồi cùng Quang Ám hợp bích đều nắm giữ?
Cự long khó tin hỏi lại.
Sau khi nghe được đáp án này, ngay cả nó cũng quên đi Ngũ Hành Hoàn dị thường kia.
Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Có chút thành tựu.
Cự long trầm ngâm hồi lâu, tựa hồ suy nghĩ gì đó. Mơ hồ xương sống Hạ Nhất Minh phát lạnh. Hắn đột nhiên xuất hiện cảm giác nhìn không thấu. Không biết đầu cự long kia đang tính toán gì trên thân thể mình.
Sau hồi lâu cảm giác này cũng biến mất.
Âm thanh cự long lại vang lên:
- Thiên phú của ngươi vô cùng cường đại. Sau này thậm chí có thể tiến giai Chân thần cảnh giới.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, đôi mắt lóe lên quang mang kích động.
Trong Thần đạo cũng chia cao thấp rõ ràng.
Linh hồn xuất khiếu, thần lực quán thể có thể sử dụng ý niệm vận dụng thiên địa lực lượng, phóng thích thiên địa chi uy đây là cảnh giới bình thường nhất của Thần đạo, Hư thần cảnh giới.
Tuyệt đại đa số Thần đạo cường giả đều chỉ đi tới cảnh giới này sau đó vẫn lạc.
Mà số rất ít có thể may mắn đạt tới Ngụy thần cảnh giới, hóa hư thành thực, hình thành thần lực của chính mình.
Trong cảnh giới Ngụy thần này, bọn họ có thể tự thân phóng thích thực lực cường đại nhất. Trước khi thần lực bị bài trừ, bọn họ đứng trong cảnh giới bất bại.
Mà cường đại nhất trong Thần đạo, chính là Chân thần cảnh giới.
Nhưng đáng tiếc miêu tả về cảnh giới này vô cùng ít ỏi, bởi vì căn cứ theo cổ tịch ghi chép lại, nhân loại từ khi xuất hiện phương pháp tu luyện tới nay chỉ có hai người đạt tới cảnh giới Chân thần.
Người sáng tạo ra Tây phương Thiên đường địa ngục Quang Ám Thánh tử cùng người sáng tạo ra Đông phương Sinh tử giới Ngũ Hành Lão tổ.
Hai vị cường giả này để lại uy danh cường đại, mỗi một người tại thời đại mình đều là siêu cấp cao thủ, họ mới chân chính đạt tới Thần cấp.
Thần long đối với bọn họ đánh giá không cao, vốn cho rằng đa phần chỉ có thể tiến giai Thần đạo thông thường, người có thể tiến vào Ngụy thần cảnh giới tuyệt đối không nhiều.
Chỉ là sau khi đánh giá Hạ Nhất Minh, cự long thẳng thắng đem cảnh giới Chân thần khoác lên vai hắn, điều này khiến bất luận kẻ nào cũng không khỏi kích động.
Hạ Nhất Minh trong lòng dao động mãnh liệt. Khi hắn nghe cự long đánh giá bản thân có thể tấn giai Chân thần, cũng khó có thể kiềm chế chính mình.
Bất cứ tu luyện giả nào sau khi nghe thấy đánh giá mình có khả năng sánh vai cùng hai nhân vật trong truyền thuyết kia, cũng sẽ có cảm giác khó mà tin tưởng.
Cự long cười hắc hắc nói:
- Ngươi chỉ có khả năng tiến giai mà thôi. Về phần có thành công hay không phải xem cố gắng.
Hạ Nhất Minh trong lòng căng thẳng, vội vàng thu liễm tinh thần đang kích động.
Ánh mắt xoay chuyển, hắn cao giọng nói:
- Thần long đại nhân. Ngài không phải đã nói lúc trước tại đây có những vị tiền bối cùng Thần thú khác sao? Vì sao nơi này chỉ còn mình ngài?
Cự long bất đắc dĩ thở dài, may mà lúc này âm thanh của nó khôi phục binh thường, nếu không Hạ Nhất Minh lại bị Âm Ba Công trùng kích.
- Những đồng bạn này của ta đã sớm phân tán đi khắp nơi, bọn họ đang liệp sát những Tử vong sinh vật. Một khi đại quân của chúng tới, sẽ trở lại nơi này.
Âm thanh cự long đầy vẻ cao ngạo:
- Ở nơi này mình ta trấn thủ là đủ rồi.
Hạ Nhất Minh phát ngốc, hắn mơ hồ cảm nhận được, những vị cường giả khác rời khỏi đây không phải vì liệp sát Tử vong sinh vật mà để tránh xa đại gia hỏa kinh khủng này.
Dù sao một Thần long siêu cấp trước mặt, cho dù là Thần đạo cường giả cũng cảm thấy áp lực rất lớn.
- Nửa năm. Nhiều nhất nửa năm đám viện quân kia sẽ tới. Lúc này ngươi cũng tu luyện đi. Ta hi vọng ngươi có thể trong ba tháng tiến giai Thần đạo. Như vậy nửa năm sau ngươi cùng gã Ngưng huyết nhân kỳ quái kia có thể tương đương hại vị Hư thần cường giả.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc quay đầu nhìn lại, Thần đạo Ngưng huyết nhân vẫn im lặng như trước không có bất cứ động tĩnh nào. Mặc dù khôi lỗi này lợi hại nhưng sao có thể chống lại một vị Thần đạo cường giả chân chính.
Cười lớn một tiếng, cự long nói:
- Không nên đánh giá thấp hắn. Hắn rất mạnh, chẳng qua ngươi không thể khiến hắn dốc toàn lực mà thôi.
Hạ Nhất Minh cúi đầu, hắn cung kinh hành lễ, trong thâm tâm muốn hỏi rõ, phải làm sao khôi lỗi này mới cường đại hơn.
Nhưng còn chưa chờ hắn mở miệng, cự long đã vung tay nói:
- Ta sẽ đưa ngươi đi. Chuẩn bị cho tốt, không nên chết sớm.
Hạ Nhất Minh trong lòng cười khổ không thôi, cự long này thật sự bá đạo. Không thể cúi đầu mãi, hắn trầm giọng nói:
- Vâng.
Cự trảo thật lớn vung lên, Hạ Nhất Minh cùng Thần đạo Ngưng huyết nhân trong nháy mắt đã bị cỗ lực lượng khổng lồ bao vây. Quang mang lóe lên bọn họ lập tức biến mất tại chỗ.
Trên không trung, thân thể cự long đột nhiên dao dộng mãnh liệt. Theo sau thân thể nó chậm rãi thu nhỏ lại, chỉ giây lát một đầu Thần long dài mười lăm trượng hiện ra.
Mặc dù thể tích mười lăm trượng xét thế nào cũng không liên quan tới hai từ " nhỏ bé" nhưng so với cự long khủng bố vừa rồi, quả thật chênh lệch rất khó hình dung.
Nếu đám người Hạ Nhất Minh thấy được cảnh này phỏng chừng sẽ mắng nhiếc không thôi.
Đầu cự long này rõ ràng có thể biến hóa nhỏ lại nhưng vẫn để nguyên thể trạng kinh khủng hù dọa mọi người.
Biến hóa xong cự long lần nữa trở lại sa mạc, nó nghiêng đầu, đôi mắt lóe lên quang mang kỳ dị.
Giờ phút này nó không hề là đầu Thần thú kinh khủng kia mà trở thành lão nhân đầu tâm cơ.
Nó lầu bầu nói:
- Hắn tại sao cũng xuất hiện? Chẳng lẽ thật sự có người tiến vào sơn động kia? Ngũ hành luân hồi cùng Quang Ám hợp bích. Ha ha...Tiểu tử thú vị. Thật đáng tiếc, nếu như không phải có thông đạo đáng chết này, ta nhất định không bỏ qua cơ hội.
Sau hồi lâu âm thanh đầy cảm khái vang lên:
- Năm ngàn năm. Không ngờ đã trải qua năm ngàn năm. Quyết định lúc đầu thật sự lỗ mãng. Hắn có năng lực lấp kín thông đạo này không?
Một cơn gió thổi thổi trên mặt cát, chỉ trong chốc lát mảnh cát bụi bao phủ nơi này.
Đám người Hạ Nhất Minh cũng không biết, cát bụi bao trùm mới là bộ mặt nơi đây. Khi bọn họ mở ra Băng Đảo, cát bụi nơi này im ắng, cho tới khi bọn họ rời khỏi, Thần long thu liễm uy năng đám cát bụi này mới bắt đầu tàn phá tiếp.
Không bao lâu tất cả đều bao trùm trong cát bụi, cuồng phong mỗi lúc một lớn nhưng trong phạm vi một dặm quanh nơi này không hề xuất hiện hạt cát nào.
Tựa hồ có một lực lượng thần bí nào đó che chở nơi này.
Đây là nơi đám người Hạ Nhất Minh xuất hiện, hơn nữa là nơi Kỳ Lân thú rời đi,
Đây chính là thông đạo duy nhất thông với Bắc hải, cũng là nơi Thần long cùng đồng bạn thủ hộ.
Quang mang lóe lên trong biển cát, giống như trong đêm tối duy nhất một ngọn đèn hấp dẫn tầm mắt sinh vật.
Đầu cự long dài hơn mười trượng cuốn mình nằm xuống cẩn thận che chắn nơi này giống như đang che chở hài tử của mình.

Vũ Thần - Chương #994


Báo Lỗi Truyện
Chương 994/1308