Chương 982: Băng Lăng Kính


Lúc này Băng Tiếu Thiên lại càng cảm thấy kinh ngạc hơn, bởi vì Hạ Nhất Minh mang lại cho hắn cảm giác rất khác thường, hắn tựa hồ cũng không phải là chân thân, mà chỉ là bóng người do mây mù tạo thành mà thôi.
Với kinh nghiệm mấy trăm năm của Băng Tiếu Thiên đã có thể thấy được Hạ Nhất Minh khẳng định sử dụng một loại công pháp đặc thù nào đó. Mà loại công pháp này sử dụng công phu Vân Vụ làm chính, hư hư thật thật khiến người ta không thể nắm bắt được.
Vân Vụ công pháp ngay cả ở trong Băng Cung cũng thuộc về loại công pháp cực kỳ hiếm thấy, mặc dù cũng có một ít vũ kỹ liên quan lưu truyền đến nay, nhưng mấy ngàn năm qua rất hiếm có người tu luyện thành công được.
Bởi vì loại công pháp này cùng với Băng hệ Thâm Hàn thể chất giống nhau, nếu không có thể chất đặc thù thì đừng nghĩ tới việc tu luyện được tới cảnh giới cuối cùng. Đối với tuyệt đại đa số người tu luyện Thủy hệ mà nói, bọn họ đều nắm giữ Thủy hệ thiên phú, còn Thâm Hàn thể chất cùng Vân Vụ thể chất thì xác xuất đã ít lại càng ít hơn. Cho dù mấy trăm năm qua đi cũng không nhất định sẽ xuất hiện một người như thế.
Lúc này, trong lòng Băng Tiếu Thiên vô cùng cảm khái, Viên Lễ Huân có Thâm Hàn thể chất đã là một việc khiến cho hắn vô cùng mừng rỡ. Nhưng Hạ Nhất Minh lại càng khó tin hơn, hắn có rất nhiều thể chất đặc thù, có thể nói là được thiên địa ưu ái cho, ngay cả hắn cũng không tránh khỏi xuất hiện tâm tư đố kỵ.
Cảm thụ Thủy hệ thần lực đang biến hóa trong sơn cốc, sắc mặt Băng Tiếu Thiên chợt thay đổi, bởi vì hắn mơ hồ phát hiện ra Hạ Nhất Minh đang bắt đầu thử điều khiển Thủy chi thần lực. Mặc dù lúc này còn không chính thức điều khiển được, nhưng cũng có thể nhìn thấy trước một chút dấu hiệu đang dần xuất hiện.
Tình hình lúc này làm cho Băng Tiếu Thiên sợ tới mức thiếu chút nữa là hồn phi phách tán.
Nếu như Hạ Nhất Minh chỉ hấp thu một chút Thủy chi thần lực như vậy cho dù hắn có hấp thu nhiều hơn nữa Băng Tiếu Thiên cũng không lo lắng gì. Từ khi Băng Cung thành lập tới nay, dưới sự điều khiển của các tiền bối thần đạo đã tu kiến ra Thất Thải Cung có thể dung nạp và hấp thu Thủy chi thần lực.
Thủy chi thần lực ở đây đã có mấy ngàn năm tích lũy, cho dù đan điền Hạ Nhất Minh có lớn hơn nữa cũng chỉ có thể hấp thu được một phần trăm đã là rất giỏi a.
Nhưng nếu như hắn điều khiển Thủy chi thần lực ở nơi đây thì đối với cả Băng Cung mà nói sẽ tạo thành một trận tai ương rất lớn.
Giờ phút này, trong lòng hắn âm thầm nguyền rủa, Đế Thích Thiên lão gia hỏa này muốn hại chết ta đây mà. Lúc này Băng Tiếu Thiên cũng bất chấp mặt mũi, hắn lớn tiếng quát:
- Các vị, Hạ Nhất Minh đang muốn thử nghiệm điều khiển Thủy chi thần lực, xin mọi người hãi đồng loạt ra tay cắt đứt quá trình tu luyện của hắn.
Sắc mặt mọi người đều thay đổi, nắm trong tay lực lượng khổng lồ vượt qua cực hạn của bản thân mặc dù có thể phát huy được uy lực tới mức khó tin, nhưng sau đó sẽ tạo thành kết quả gì thì ai cũng rõ.
Nếu để cho Hạ Nhất Minh dưới tình huống thần trí không rõ ràng mà nắm được loại lực lượng này trong tay, chỉ sợ người thứ nhất gặp phải xui xẻo chính là bọn họ.
Liếc mắt nhìn nhau, cơ hồ trong nháy mắt bọn họ đều đưa ra quyết định giống nhau.
Bốn người không hẹn mà cùng lúc hóa thành một ngọn gió lao vào trong trận chiến. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lúc này đây năm vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả liên thủ với nhau, mặc dù bọn họ không muốn dồn Hạ Nhất Minh vào chỗ chết, nhưng với lực lượng kết hợp của năm người đạt tới tình trạng nào cơ chứ?
Một tiếng nổ "ầm ầm" vang lên, thân thể Hạ Nhất Minh bị oanh kích thành từng mảnh nhỏ, ngay cả một chút chống cự cũng không kịp tạo ra. Nhưng chỉ trong nháy mắt, thân hình hắn lại hiện ra, bất quá lần này đã xảy ra đột biến làm người khác không thể tưởng tượng nổi.
Năm đám mây mù xung quanh bắt đầu khởi động, sau đó trong nháy mắt ngưng tụ thành năm Hạ Nhất Minh khác nhau.
Lưu Xương Cử trợn tròn mắt, tức giận nói:
- Đây là loại Vân Vụ công pháp tà môn gì? Băng huynh, Băng Cung các ngươi là lão tổ tông của Thủy hệ công pháp có thể nhìn ra được cái nào là bản thể không?
Băng Tiếu Thiên ngưng trọng lắc đầu, nói:
- Lão phu nhớ rõ trong cổ tịch của bổn môn có ghi lại, ngày trước thần đạo cường giả sở trường về Vân Vụ công pháp có khả năng hóa thành hàng ngàn vạn hóa thân cuồn cuộn không ngừng. Trong tay của hắn....
Thanh âm của Băng Tiếu Thiên hơi ngừng lại, rồi nói tiếp:
- Khẳng định là có nắm giữ Vân Vụ thần đạo chi thư.
Trong lòng mọi người đều giật mình, thần đạo chi uy bọn họ đã sớm nhận biết, cho nên khó tránh khỏi tâm có chút dao động.
- Băng huynh, Hạ huynh bây giờ còn chưa tiến vào Thần đạo. - Ngao Bác Duệ lạnh lùng nói:
- Nếu chúng ta bất kể hậu quả mà ra tay hẳn là có thể giết chết hắn ngay tại chỗ.
- Không được. - Băng Tiếu Thiên không chút do dự nói:
- Hắn là trượng phu của Viên Lễ Huân, nếu đả thương tới tính mạng của hắn ngươi cho rằng Viên Lễ Huân còn trợ giúp chúng ta dẫn dắt ra thần khí Băng Lăng Kính sao?
Ngao Bác Duệ nhất thời nghẹn lời không nói được gì, năm thân ảnh Hạ Nhất Minh sau khi xuất hiện cũng không hề tiến hành công kích, mà chậm rãi đi lại trong mây mù. Xem động tác của hắn thì bất luận kẻ nào cũng biết hắn vẫn còn đang trầm mê trong tu luyện. Chỉ là cảm thụ được sự biến hóa quỷ dị của thần chi lực trong sơn cốc càng lúc càng cường đại, trong lòng mọi người không khỏi phát lạnh.
Băng Tiếu Thiên thở dài một tiếng, nói:
- Hắn lúc này đang tiến vào cảnh giới cảm ngộ tương đối khó gặp, nhưng đáng tiếc là chúng ta không thể để hắn tiếp tục ở đây hấp thu Thủy chi thần lực nữa, nếu không hậu quả thật khó tưởng tượng nổi.
Lưu Xương Cử nhăn mặt nói:
- Không thể đả thương tính mạng hắn, lại không thể phá vỡ loại Vân Vụ công pháp này, ngươi muốn làm thế nào?
Băng Tiếu Thiên trầm giọng nói:
- Vân Vụ công pháp mặc dù có thể biến hóa thành nghìn vạn nhưng vẫn có một thứ là khắc tinh trí mạng của nó.
Nói xong, hắn cất cao giọng nói:
- Lễ Huân, vào đi.
Viên Lễ Huân đang ở ngoài sơn cốc đã sớm nóng lòng như lửa đốt, nhưng nàng cũng hiểu được nếu như đám người Băng Tiếu Thiên không thể giải quyết vấn đề thì nàng đi vào cũng giúp được, ngược lại còn trói tay trói chân bọn họ. Mãi cho tới lúc này nghe thấy tông chủ đại nhân gọi vào, nàng không chút do dự tiến vào bên trong Thất Thải Cung.
Băng Tiếu Thiên nhìn nàng gật đầu một cái, nói:
- Lễ Huân, Hạ huynh tiến vào trong cảnh giới cảm ngộ, nhưng địa phương hắn cảm ngộ không được tốt cho lắm, nếu để hắn tiếp tục hấp thu nhiều thần chi lực lượng thì kết quả cuối cùng chỉ có bạo thể mà chết. Cho nên chúng ta phải ngăn cản hắn tiếp tục tu luyện.
Viên Lễ Huân đưa ánh mắt lo lắng nhìn năm thân ảnh Hạ Nhất Minh được tạo thành sương mù, trên mặt nàng đã sớm không còn một tia huyết sắc, giờ phút này uy lực cường đại của Thâm Hàn tâm pháp được phát huy ra nhanh chóng làm cho nàng tỉnh táo lại.
- Xin tông chủ đại nhân phân phó.
- Khắc tinh duy nhất của Vân Vụ công pháp chính là thần khí Băng Lăng kính, ngươi nắm giữ tuy không phải là thần khí chính thức, nhưng phảng chế thần khí dùng để đối phó với tình huống Hạ huynh lúc này là vừa đủ. - Băng Tiếu Thiên lãnh đạm nói:
- Toàn lực mà làm, chỉ cần ngươi có thể xác định được chân thân của Hạ huynh thì ta tự có biện pháp làm cho hắn tỉnh táo lại.
Viên Lễ Huân hơi cúi mặt xuống, nói:
- Vâng.
Tâm tư lo lắng của nàng cũng hơi dịu xuống, đối với kiện phảng chế thần khí Băng Lăng kính nàng đã có thể khống chế tương đối thuần thục. Chỉ cần có thể khống chế cẩn thận thì hiển nhiên sẽ không đả thương tới Hạ Nhất Minh. Đám người Băng Tiếu Thiên đồng thời lui lại phía sau Viên Lễ Huân, ngoại trừ Băng Tiếu Thiên những người còn lại đều đưa ánh mắt tò mò quan sát.
Bọn họ đã sớm nghe nói tới uy lực của Băng Lăng Kính, cũng biết kiện thần khí này được xưng là đệ nhất Băng hệ thần khí, nhưng cũng chưa có người nào chính thức nhìn thấy nó.
Nhân cơ hội ngày hôm nay có thể nhìn nó một lần, đối với kiện thần khí Băng Lăng kính chính thức ở Băng Đảo ngày sau coi như cũng đã có chút kinh nghiệm để đối phó.
Viên Lễ Huân chậm rãi nâng hai cánh tay trắng ngần của mình lên, ở trên hai tay nàng chậm rãi ngưng tụ thành từng đạo quang vân giống như gợn sóng.
Chỉ lát sau, khi đạo quang vân này dần ổn định lại thì trên tay Viên Lễ Huân đã xuất hiện thêm một chiếc kính hình tròn cổ kính.
Đây là một chiếc gương tương đối quái dị, khi nó xuất hiện thiên địa chi lực trong sơn cốc đã có thay đổi rất nhỏ.
Thủy chi thần lực vốn đang không ngừng tiến vào trong đan điền Hạ Nhất Minh cũng xuất hiện những ba động kỳ dị. Bất quá chút ba động này cũng không thể khiến cho tinh thần ý niệm của Hạ Nhất Minh rời khỏi hoàn toàn quyển thần đạo chi thư.
Viên Lễ Huân cầm Băng Lăng Kính trong tay, nàng hơi do dự một chút, cuối cùng cắn chặt hàm răng hơi vận lực.
Một đạo quang mang màu trắng nhanh như chớp từ trên Băng Lăng Kính phóng ra, trong nháy mắt nó đã chạm tới người Hạ Nhất Minh.
Thân ảnh mỏng manh của Hạ Nhất Minh nhìn qua tùy thời có thể bị tiêu tán giờ phút này đã bị Băng Lăng Kính đóng băng lại. Ngay cả sương mù khi bị quang mang màu trắng này xuyên qua cũng nhanh chong bị đóng băng.
Băng Tiếu Thiên hít một hơi khí lạnh, ngay cả bản thân hắn cũng lần đầu chứng kiến uy lực của kiện phảng chế thần khí này.
Loại công kích có cường độ thế này mặc dù còn không thể trong giây lát giết hết mọi thứ, nhưng đối với bọn hắn nó có thể tạo thành uy hiếp rất lớn.
Tốc độ Viên Lễ Huân cực nhanh, nàng không ngừng thay đổi góc độ của Băng Lăng Kính, bốn cỗ quang mang màu trắng liên tục bắn ra đóng băng những thân ảnh còn lại của Hạ Nhất Minh.
Nhưng mà lúc này, trên mặt Viên Lễ Huân hiện lên một tia kinh ngạc nói:
- Tông chủ đại nhân, Nhất Minh không ở chỗ này.
Thanh âm của nàng còn chưa dứt thì năm thân ảnh bị đóng băng kia đã hoàn toàn vỡ vụn, trên mặt đất nơi những thân ảnh này đổ xuống còn xuất hiện một tầng hơi nước. Mà trong sương mù bảy màu cũng không thấy thân ảnh mới của Hạ Nhất Minh xuất hiện.
Băng Tiếu Thiên cười khổ một tiếng nói:
- Tiểu tử này quả là giỏi, thật không biết hắn từ đâu học được Vân Vụ công pháp này a.
Lưu Xương Cử nhíu mày, nói:
- Vân Vụ phân thân thuật hẳn là thuộc về tu vi thần đạo, hắn làm sao có thể thi triển được a?
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, vấn đề này tựa hồ quá khó để giải thích.
Mọi người xung quanh trầm ngâm một chút, lực lượng trong sơn cốc lại nhanh chóng xảy ra biến hóa.
Lực lượng khổng lồ nhanh chóng hội tụ lại phía hồ nước trong sơn cốc, bảy đạo sương mù có màu sắc khác nhau cũng không dung hợp lại, mà dựa theo vị trí ban đầu một lần nữa xếp thành các vùng: Hồng, chanh, hoàn, lục, thanh, lam, tử.
Không những thế ngay cả hồ nước bên dưới cũng khôi phục lại nguyên trạng, hết thảy mọi chuyện xảy ra tương đối mau lẹ, còn chưa chờ mọi người từ trong kinh ngạc tỉnh dậy thì toàn bộ quá trình sắp xếp đã hình thành.
- Nhất Minh... - Viên Lễ Huân vừa vui mừng vừa sợ hãi kêu lên.
Vào lúc này, có thể làm cho hết thảy mọi thứ khôi phục lại bình thường cũng chỉ có Hạ Nhất Minh kẻ đã làm cho mọi thứ bị đảo loạn lên mới có thể.
Hơi nước màu đỏ chợt hé ra, Hạ Nhất Minh từ trong hồ nước bảy màu đi ra, trên mặt hắn lúc này khó che dấu được một tia uể oải cùng hưng phấn.
Khi Hạ Nhất Minh từ trong vùng nước màu hồng bước ra, trong lòng đám người Băng Tiếu Thiên đều xuất hiện một tia hàn khí không hiểu. Mặc dù cỗ hàn ý này chỉ trong thời gian ngắn đã biến mất, nhưng cũng đủ khiến cho bọn họ phải động dung.
- Hạ huynh, chúc mừng. - Băng Tiếu Thiên vừa cười vừa nói.
Khi Hạ Nhất Minh làm đảo loạn đám mây bảy màu lên hắn hận không thể ngay lập tức một quyền đánh chết tiểu tử này. Nhưng đến khi Hạ Nhất Minh thành công rời khỏi chiếc hồ, Băng Tiếu Thiên lập tức khống chế tốt tâm tình của mình.
Hạ Nhất Minh hướng về phía hắn khẽ gật đầu, nói:
- Hạ mỗ rơi vào cảnh giới cảm ngộ, nếu có chỗ nào đắc tội xin hãy lượng thứ.
Băng Tiếu Thiên cười nói:
- Hạ huynh không cần khách khí.
Hắn dừng lại một chút, đột ngột hỏi:
- Không biết Hạ huynh lần này cảm ngộ có thu hoạch được điều gì không?
Hạ Nhất Minh do dự mọt chút, toàn bộ tinh thần của hắn rồi đắm chìm trong cảm ngộ, mặc dù cũng đã đem hết thảy mọi thứ tìm hiểu một lần, nhưng vẫn còn chưa nắm rõ được. Mãi cho tới khi năm cái phân thân bị ánh sáng của Băng Lăng kính bao phủ phá hủy, hắn mới từ trong cảnh giới kỳ dị đó tỉnh lại, hơn nữa hoàn toàn hiểu rõ chuyện vừa mới phát sinh.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không muốn để cho mọi người biết để bài của mình, nhưng muốn giấu diếm toàn bộ sự việc là không thể làm được.
Nhìn một tia mong chờ trong mắt mọi người, Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng nói:
- Hạ mỗ cảm ngộ cũng chỉ là một chút tài mọn mà thôi, chỉ sợ không được các vị để vào trong mắt.
Lưu Xương Cử vung tay lên, cười nói:
- Hạ huynh đệ, ngươi lĩnh ngộ Vân Vụ thuật thần bí khó lường đám người lão phu chân chính bội phục ngươi.
Hạ Nhất Minh đưa ánh mắt nhìn hắn nói:
- Vị này là....
Lưu Xương Cử hãnh diện nói:
- Lão phu Lưu Ly động chủ Lưu Xương Cử.
Hạ Nhất Minh hướng về phía hắn ôm quyền đáp lễ, chín vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả trong thiên hạ đến tận lúc này hắn mới biết mặt hết.
Vừa nghĩ tới mình cũng là một thành viên trong đó, trong lòng Hạ Nhất Minh có chút xúc động. Kỳ Lân thánh chủ cười ha hả đưa ánh mắt nhìn mọi người nói:
- Trước tiên chúng ta hãy rời nơi này trước, để cho Băng huynh phái người quét dọn một chút.
Hạ Nhất Minh xoay chuyển ánh mắt, trong lòng có chút hồ nghi, nơi này mặc dù có chút rối loạn nhưng bởi vì sự hiện diện của thần chi lực lượng cho nên dù vài đại cao thủ tiến hành oanh kích thì cũng không thể xuất hiện được bất cứ thương tổn nào.
Hơn nữa hồ nước sau lưng sau một phen bị đảo lộn tựa hồ như càng trở nên sạch sẽ, dù nhìn từ góc độ nào hắn cũng không thấy cần phải quét dọn.
Bất quá, đề nghị do Kỳ Lân thánh chủ đưa ra rất nhanh đã được đám người Băng Tiếu Thiên đồng ý, tất cả mọi người lần lượt rời khỏi Thất Thải Cung.
Hạ Nhất Minh hơi lắc đầu, tiến lây cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Viên Lễ Huân, hai người sóng vai nhau đi theo mấy vị lão nhân quay trở đại điện.
Về phân bên trong Thất Thải Cung sẽ do mấy vị tôn giả cùng nhau quét dọn, hơn nữa tiếp tục cẩn thận trông coi.
Nơi này dù sao cũng là địa phương trọng yếu nhất của Băng Cung, cho nên không được phép xuất hiện trễ nải.
Đi tới đại điện, mọi người phân ra chỗ trong bữa tiệc, sau đó có người tiến vào dâng trà thơm lên đứng ở bên hầu hạ.
Những người này có tu vi võ đạo đều là thập tầng nội tầng đỉnh phong, chỉ kém một bước nữa là bước vào tiên thiên cảnh giới. Nhưng ở trong đại điện này lại cam tâm tình nguyện làm một chân sai vặt.
Tuy nhiên, những người này ở trong mắt Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả chẳng khác gì với người bình thường.
Hơn nữa, không có bất luận ai để bọn họ vào trong mắt.
Kỳ Lân thánh chủ cầm chén trà trên bàn lên, lão không cố kỵ nước trà đang nóng, một hơi uống hết nói:
- Hạ huynh, phân thân thuật của ngươi thật sự làm cho người ta có cảm giác mới mẻ, chẳng biết có thể thi triển lại một lần để đám người lão phu được mở rộng tầm mắt không?
Hạ Nhất Minh hơi trầm ngâm một chút, hắn cũng không đứng lên chỉ là quanh người chậm rãi có một loại lực lượng kỳ dị ba động.
Nụ cười trên môi Kỳ Lân thánh chủ nhất thời cứng lại, ngay cả mấy vị lão nhân còn lại cũng biến sắc mặt.
Bọn họ đều biết, sở dĩ Kỳ Lân thánh chủ đưa ra yêu cầu đó là muốn biết Hạ Nhất Minh có thật sự nắm giữ được loại công pháp thần kỳ này không mà thôi.
Thất Thải cung có hoàn cảnh tương đối đặc thù, ở chỗ đó Thủy chi thần lực cực kỳ dưa thừa, mà Vân Vụ công pháp cùng với Thủy hệ công pháp kỳ thật là cùng một loại. Nếu Hạ Nhất Minh có thể nắm giữ được thủ đoạn đặc thù đó, như vậy ở trong hoàn cảnh đó có thể thi triển ra phân thân thuật cũng không phải là chuyện gì khó xảy ra.
Nhưng mà, lúc này bọn họ đã rời khỏi Thất Thải Cung, ở chỗ này hắn nếu có thể thi triển Vân Vụ phân thân thuật thì điều đó nói lên rằng hắn đã chính thức nắm giữ được loại công pháp siêu cường trong thần đạo cảnh giới.
Lực lượng kỳ dị ba động càng lúc càng lớn, ở chỗ này mọi người đều là cao thủ hàng đầu dưới cảnh giới thần đạo, cho dù là người đạt được trình độ như Viên Lễ Huân về Thủy hệ công pháp cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Cho nên bọn họ lập tức cảm ứng được không gian xung quanh bắt đầu trở nên nhộn nhạo chính là do Thủy hệ thần lực.
Chỉ sau một lát, Thủy hệ thần lực lập tức biến thành một đoàn sương mù, sau đó dưới ánh mắt mọi người chúng dần ngưng tụ lại thành một Hạ Nhất Minh khác.
Đám người Băng Tiếu Thiên ở trong Thất Thải Cung đã từng gặp qua cảnh tượng này cho nên bọn họ vẫn có thể bảo trì bình tĩnh, nhưng các đệ tử đứng hầu xung quanh chỉ có trợn tròn mắt không tin được việc đang xảy ra ngay trước mặt.
Mây mù ngưng tụ lại thành Hạ Nhất Minh cũng không giống như Ngưng Huyết Nhân, nó ngưng tụ lại thành người chỉ có bộ dạng bên ngoài giống như Hạ Nhất Minh mà thôi. Vô luận về dung mạo, trang phục hay là khí tức phóng xuất ra đều giống với bổn tôn, mặc dù mọi người đều biết những thân ảnh này chỉ là dùng Thủy hệ thần lực ngưng tụ lại, nhưng trong lòng bọn họ đồng thời có một loại cảm giác kỳ dị, bọn chúng giống như từ cùng một bào thai sinh ra vậy....
- Hạ huynh quả nhiên là giỏi. - Kỳ Lân thánh chủ thở dài một hơi thật lòng tán thưởng.
Tất cả mọi người đều lên tiếng chúc mừng, nhưng trong lòng bọn họ có suy nghĩ thế nào thì không một ai ở đây có thể biết được.
Trên mặt Hạ Nhất Minh vẫn mang theo nụ cười bình tĩnh, hắn mặc dù làm bại lộ Vân Vụ phân thân thuật, nhưng chỉ hắn mới biết được nếu toàn lực thi triển ra thì không chỉ có thể hóa thành một người mà có thể đồng thời ngưng tụ thành hai cái phân thân.
Đương nhiên, nếu ở trong hoàn cảnh đặc biệt như Thất Thải Cung có chỗ dựa là Thủy chi thần lực vô tận thì cho dù là ngưng tụ thành năm phân thân cũng không phải là chuyện gì khó.
Băng Tiếu Thiên trầm ngâm một lúc, cuối cùng nói:
- Hạ huynh, ngươi lần này tiến vào cảnh giới cảm ngộ, bọn ta nguyên bổn không nên quấy rầy ngươi, nhưng lúc ấy ngươi đang ở trong Thất Thải Cung cho nên đám người lão phu đành phải làm ngươi thức tỉnh lại.
Hắn nói những lời này vô cùng uyển chuyển, đem sự bất đắc dĩ của mọi người biểu đạt ra một cách rõ ràng.
Một người đang trong cảnh giới cảm ngộ mà bị người khác quấy rầy thì quả thật là kẻ thù không đội trời chung, cho dù là Băng Tiếu Thiên cũng không muốn bị hiểu lầm như vậy.
Tinh quang trong mắt chợt lóe lên, đối với hành động của đám người Băng Tiếu Thiên hắn không hề có ý trách cứ. Bởi vì khi bọn họ tiến vào Thất Thải Cung đúng là lúc Hạ Nhất Minh đang tìm hiều về Vân Vụ chi hoa nhưng lại gặp chướng ngại.
Hắn đã có thể cảm ứng được Thủy hệ thần lực, hơn nữa ngưng tụ thành Vân Vụ chi hoa, nhưng đối với Vân Vụ hóa thân thuật trong thần đạo chi thư thì vô kế khả thi.
Đũng lúc này đám người Băng Tiếu Thiên tiến vào, hơn nữa còn tiến hành công kích.
Khi đó Hạ Nhất Minh hoàn toàn theo bản năng sử dụng Vân Vụ thuật để ngưng tụ thành huyễn thuật mà lừa gạt bọn họ. Bởi vì hắn cũng không muốn trong lúc quan trọng nhất mà bị quấy rầy.
Tuy nhiên, Hỏa hệ công pháp của Lưu Xương Cử lại khiến cho Hạ Nhất Minh tìm được đường thoát, đem Vân Vụ thuật cùng Chướng Nhãn Pháp của Hoàng Tuyền Môn dung hợp lại một chỗ. Sau khi hai loại công pháp kỳ dị này phối hợp với nhau còn cường đại hơn Vân Vụ thuật và Chưỡng Nhãn Pháp đơn thuần rất nhiều. Ngay cả thần niệm những cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong này cũng không không cách nào cảm ứng được phương vị của hắn.
Sau đó, năm đại cao thủ hợp lực công kích mặc dù có thể đánh lui bản thể Hạ Nhất Minh, nhưng cỗ lực lượng khổng lồ này không biết quỷ xui thần khiến thế nào lại vừa khéo làm cho Hạ Nhất Minh hiểu được Phân Thân chi đạo.
Bản thể của hắn nhìn thì giống như biến mất ở trong sương mù, kỳ thật đã sớm ẩn đi, hơn nữa lợi dụng hoàn cảnh đặc thù nơi đây mà nhanh chóng ngưng tụ lại thành năm cái phân thân.
Cuối cùng khi Viên Lễ Huân ra tay, dưới uy lực của phảng chế thần khí Băng Lăng Kính đã đánh nát năm cái phân thân, đồng thời khiến cho tinh thần ý niệm của hắn rời khỏi thần đạo chi thư.
Hết thảy mọi biến hóa xảy ra trong quá trình Hạ Nhất Minh tu luyện thần đạo chi thư trước đó hắn chưa từng nghĩ tới sẽ xảy ra biến cố như vậy.
Cho nên hắn đối với mấy người này không có bất cứ oán hận nào, nếu như không phải bọn họ ra tay chỉ sợ hắn đến bây giờ cũng không thể hiểu được Phân Thân thuật.
Nhìn Hạ Nhất Minh trầm ngâm không nói gì, mọi người liếc mắt trao đổi với nhau, trong ánh mắt mơ hồ hiện lên một tia lo lắng.
Khi Hạ Nhất Minh ở trong đại điện thành công thi triển Vân Vụ phân thân thuật, kể cả người lần đầu gặp mặt Hạ Nhất Minh là Lưu Xương Cử giờ phút này cũng coi hắn ngang hàng với mình, thậm chí đối đãi với hắn còn cao hơn các cường giả cùng tu vi.
Hơn nữa với tuổi của Hạ Nhất Minh cũng khiến cho bọn họ cảm thấy vô cùng bất an.
Nếu để cho Hạ Nhất Minh lần này ghi hận trong lòng, như vậy sau này bọn họ làm sao có thể ở chung đây?
Kỳ Lân thánh chủ ho nhẹ một tiếng, nói:
- Hạ huynh, ta biết ngươi không hài lòng với cách làm của mấy lão già chúng ta, nhưng chúng ta làm vậy cũng là vì muốn cứu ngươi.
Hạ Nhất Minh hiếu kỳ, ánh mắt liên tục chớp động tự hỏi, trong lòng tràn ngập vẻ hồ nghi.
Thanh âm của Lưu Xương Cử xé gió vang lên, nói:
- Hạ huynh, ngươi biết biến cố xảy ra ba ngàn năm trước của Bắc Cương Băng Cung không?
Hạ Nhất Minh mờ mịt lắc đầu, tu vi võ đạo của hắn mặc dù không thấp hơn bất cứ ai ở đây, nhưng nói về lịch duyệt giang hồ lại chính là kẻ thấp nhất.
Nếu như là điển cố của Tây Bắc có lẽ hắn còn có thể hiểu biết một chút, còn Bắc Cương thì.....
Lưu Xương Cử cười đôn hậu nói:
- Nếu lão phu nhớ không lầm, Hạ huynh là đi khắp thiên hạ tìm địa điểm của Ngũ Hành thần lực.
Hạ Nhất Minh do dự một chút, cuối cùng hắn từ từ gật đầu xác nhận.
Hành động này của hắn cũng là thừa nhận hắn đã hoàn toàn thu thập đủ Ngũ Hành thần lực.
Mấy vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả ở đây cảm khái thở dài mấy tiếng, nửa ngày sau Lưu Xương Cử mới nói tiếp:
- Hạ huynh, trong năm môn phái chúng ta mỗi một môn phái đều lưu giữ một loại thần lực trong Ngũ Hành thần lực. Nhưng mấy ngàn năm qua, số lần sử dụng những loại thần lực này đã ít lại càng ít hơn, ngươi có biết là vì sao không?

Vũ Thần - Chương #982


Báo Lỗi Truyện
Chương 982/1308