Chương 948: Thoát hiểm


Sau khi bị Kim chi thần lực liên tục tấn công, tinh thần Hạ Nhất Minh cuối cùng đã xuất hiện sự hoảng hốt, hắn tựa hồ như đã tiến vào trong một mộng cảnh tươi đẹp.
Ở trong mộng cảnh này hắn đã nhanh chóng tiến giai thành cường giả thần đạo chính thức, mà ở trênt hế giới này cũng không còn cường giả thần đạo nào khác. Hắn chỉ cần giơ tay nhấc chân là có thể khống chế được thiên địa chi uy, ở trước mặt hắn tất cả sinh mệnh đều giống như con kiến hôi, chỉ cần hắn nhẹ nhàng ra tay là có thể diệt trừ toàn bộ.
Trong mộng đẹp này, thiên địa chi lực không bao giờ bị khô kiệt, mà càng thêm vô cùng vô tận, cho dù hắn có làm như thế nào thì cũng không thể tiêu hao hết được số lượng đó.
Hạ Nhất Minh ở trong thế giới này có thể tùy tâm sở dục phóng thích ra thiên địa chi uy cuwongf đại, hắn làm cho tất cả các lực lượng chống đối lại mình đều phải thủ phục xuống mà đầu hàng.
Tuy nhiên, khi hắn trở thành thiên hạ vô địch thì một hòn đảo thần kỳ trôi nổi ở trên biển xuất hiện.
Đây cũng không phải là một kiện thần binh lợi khí, mà chính là một hòn đảo nhỏ, một hòn đảo nhỏ chính thức.
Nhìn những sinh vật sinh sôi trên hòn đảo nhỏ, Hạ Nhất Minh mơ hồ đoán được, đây chính là hòn đảo làm cho hắn vẫn cảm thấy thắc mắc - Thần chi đảo.
Ở trong hòn đảo nhỏ này, Hạ Nhất Minh đột nhiên phát hiện ra lòng tự tin của bản thân không còn lớn như trước nữa.
Hắn hít sâu một hơi, tâm lý sợ hãi mất tự tin ở sâu thẳm trong linh hồn trong nháy mắt đã bao phủ lấy hắn.
Hắn điều khiển thiên địa chi uy không hề có chút lưu thủ tấn công hòn đảo nhỏ.
Nhưng mà, ở trên hòn đảo nhỏ tựa hồ như tồn tại một loại lực lượng cường đại, Hạ Nhất Minh thậm chí còn không thấy rõ một bóng người nào trên đảo thì những công kích của hắn phát ra đã bị hóa giải.
Một cảm giác lạnh lẽo đột nhiên xuất hiện ở trong lòng làm cho thân hình Hạ Nhất Minh kịch liệt run rẩy.
Cuối cùng, Hạ Nhất Minh đã tỉnh lại, điều đầu tiên khi hắn chứng kiến khi mở mắt chính là bản thân mình đã rời khỏi thân thể, hơn nữa đang lơ lửng trên không cách thân thể không xa.
Hắn hít một hơi khí lạnh, nói thật linh hồn thì hắn đã từng chứng kiến qua một lần.
Sau khi Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả Gia Phỉ Nhĩ Đức bị giết đã từng dùng trạng thái này nói chuyện với hắn một hồi, cho nên hắn đối với linh hồn đã có chút thích ứng đôi chút.
Tuy nhiên hết thảy những điều này chỉ được xây dựng khi linh hồn đó không phải là chính mình.
Nếu như vừa mở mắt đã phát hiện linh hồn của mình rời xa thân thể, hơn nữa còn trơ mắt nhìn thân thể của mình ở bên cạnh thì loại cảm giác đó tuyệt đối không dễ chịu gì.
Một lúc lâu sau, Hạ Nhất Minh mới dần bình tĩnh lại, hắn mơ hồ nghĩ tới, chính mình tựa hồ như chủ động tiến vào trong khu vực của Kim hệ thần lực, hơn nữa nó còn trợ giúp các lực lượng trong cơ thể mình tấn công Quang Ám hợp bích chi lực.
Dưới tình huống hai phía bị giáp công, Quang Ám hợp bích chi lực đang bao vây lấy các lực lượng còn lại trong đan điền đã bị hắn mở ra một cái thông đạo để cho Kim chi thần lực nhanh chóng tiến vào trong đan điền, hơn nữa còn thuận tiện trợ giúp nó ổn định ở trong đan điền.
Tuy nhiên ngay sau đó, Hạ Nhất Minh tựa như bị Kim chi thần lực dụ dỗ.
Luồng lực lượng khổng lồ phảng phất như vô cùng vô tận của Kim hệ thần lực đã bao vây lấy hắn, hơn nữa cũng không thoát ra ngoài. Nguồn: http://truyenyy.com
Lúc này hắn tựa hồ đã cảm thụ được cảm giác của Phất Lan Khắc Lâm ngày trước, đó chính là khoái cảm mãnh liệt tới cực điểm, vì bảo trì trạng thái này bọn họ nguyện ý trả giá bất cứ tổn thất nào.
Kỳ thật với thể chất đặc thù của Hạ Nhất Minh, hắn căn bản không thể bị thần chi lực ảnh hưởng quá lớn. Nhưng mà tình huống đang xảy ra trên người hắn có chút bất đồng, tất cả các loại lực lượng còn lại trong đan điền chống lại Quang Ám hợp bích chi lực làm cho tinh thần của hắn đã yếu đi rất nhiều. Chính vào lúc này Kim hệ lực lượng đã thừa cơ tiến vào, hơn nữa còn thành công làm cho Hạ Nhất Minh sinh ra một loại cảm giác khoái cảm.
Một khi lâm vào cảm giác này, tính mạng của loài người cũng không còn được tốt lắm.
Không một ai có thể chống đỡ lại được sự hấp dẫn của thần đạo, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng như thế, khi Kim chi thần lực tiến vào trong cơ thể Hạ Nhất Minh, hơn nữa nó cũng bắt đầu bị lạc bước, làm cho bản thân trầm mê trong đó.
Càng chính yếu hơn, tính đến hôm nay Hạ Nhất Minh đã có thể hấp thu cùng phóng thích thiên địa chi uy.
So với Phất Lan Khắc Lâm ngày trước, hắn cường đại hơn nhiều lắm, cho nên lúc này trong đầu hắn xuất hiện một ý niệm đó chính là mượn thần lực để tạo lại thân thể.
Chỉ là trong thiên hạ bây giờ, thiên địa chi lực không còn nồng đậm như trước nữa, mà muốn chú thể thành công thì không thể chỉ dựa vào một hệ thần lực.
Nếu Hạ Nhất Minh tiếp tục tiến hành quá trình này, vậy kết quả cuối cùng đang chờ đợi hắn chính là bạo thể mà chết giống Phất Lan Khắc Lâm.
Ba người Đế Thích Thiên mặc dù không rõ Hạ Nhất Minh làm thế nào để có thể tiến hành linh hồn xuất khiếu, thần lực chú thể, nhưng bọn hắn lại biết Hạ Nhất Minh không thể thành công.
Mấy ngàn năm qua đã có vô số cao nhân tiền bối cùng với các thánh thú đỉnh phong có huyết mạch của thần thú đều đi vào một vết xe đổ. Bọn họ do không thể nhẫn nại chịu được, hoặc trước khi đại nạn lâm xuống đều thử tiến vào thần đạo, nhưng kết quả cuối cùng đều không ngoài lệ hoặc là tử vong hoặc là đan điền vỡ nát.
Trừ những trường hợp đó ra thì không còn trường hợp nào khác nữa.
Thế nhưng, trong đầu Hạ Nhất Minh lại có một cỗ lực lượng cường đại vô cùng.
Đây chính là thần đạo Ngưng Huyết Nhân, nếu như là giống các Ngưng Huyết Nhân khác, chúng nó chỉ là một con khôi lỗi mà thôi, vô luận trên người Hạ Nhất Minh xảy ra biến hóa gì thì cũng cũng đều giống như không biết gì hết. Nếu hắn có chết đi thần niệm sẽ tiêu tán, nhưng trong Ngưng Huyết Nhân trong đầu Hạ Nhất Minh lại không như thế.
Nó có được Xá Lợi Tử của thần đạo cho nên Ngưng Huyết Nhân đã có thể so sánh với người bình thường, dĩ nhiên trí tuệ và năng lực phán đoán còn cần một thời gian dài nữa để phát triển.
Khi cảm nhận được trạng thái của Hạ Nhất Minh, thần đạo Ngưng Huyết Nhân lập tức chủ động phóng thích ra thần niệm của mình, nó không ngừng tiến hành liên lạc với Hạ Nhất Minh, hai người sử dụng phương pháp trao đổi vơi snhau mà không ai biết được để nói chuyện.
Luồng thân niệm đột nhiên xuất hiện giống như ai đấy dùng gáo nước lạnh dội vào mặt, đem tinh thần đang trầm mêm trong khoái cảm của Hạ Nhất Minh làm cho tỉnh lại.
Ngay khi thanh tỉnh Hạ Nhất Minh lập tức phát hiện ra tình cảnh của mình, trong lòng vô cùng rung động.
Cảm nhận thiên địa chi lực từ xung quanh truyền đến cùng so sánh với thần chi lực thì giống như chín con trâu mà chỉ mất một sợi lông, tỉ lệ căn bản không khác gì mấy.
Chỉ trong nháy mắt Hạ Nhất Minh đã biết nếu thiên địa chi lực không ngừng tiến vào, hắn không ngừng hấp thu Kim chi thần lực như vậy kết quả cuối cùng là thần lực sẽ làm cho thân thể hắn bị vỡ nát.
Hắn hít sâu một hơi lập tức đình chỉ lại cách làm đang tự tìm tử lộ cảu mình, linh hồn hư ảo nếu không còn tiếp tục Kim chi thần lực, ngược lại còn dần phóng thích cỗ lực lượng này ra ngoài.
Kỳ thật trong thời đại này hễ là người có thể làm cho linh hồn xuất khiếu, hơn nữa tinh thần luôn giữ cho thần trí được thanh tỉnh thì làm được điều này rất dễ dàng. Nhưng mà, một khi bị cỗ lực lượng này hấp dẫn, cảm nhận được một cỗ lực lượng cường đại không thuộc về loài người thì còn ai có thể bằng lực lượng của mình thoát ra khỏi đó?
Hơn nữa dù là con người hay thánh thú một khi đã quyết tâm tiến vào thần đạo thì không còn có đường lui, dù không thể tiến giai thì cũng không còn sống được bao lâu nữa. Cho nên bọn họ ngay cả việc bảo trì cho thần chí được thanh tỉnh là một chuyện vô cùng khó khăn.
Mà Hạ Nhất Minh cũng không giống như vậy, đối với hắn mà nói, tương lai phía trước còn vô cùng tốt đẹp, nếu đã không còn khả năng tiếp tục thì hắn sẽ không duy trì tình trạng mười phần chết như thế này.
Sau khi tản mát đi thần chi lực trong cơ thể, đem linh hồn cho quay lại cơ thể hắn mới thở ra được một tiếng thật dài.
Ngay lúc vừa rồi, hắn đã gần bước vào thần đạo cảnh giới, tựa hồ như hắn đã bước vào cánh cửa của cảnh giới này, chỉ cần đây sang một cách nhẹ nhàng là có thể tiến được vào.
Thế nhưng, chỉ có hắn mới biết được những hung hiểm trong đó, nếu thật sự tiếp tục kiên trì, như vậy kết quả đợi hắn sẽ không phải là rất tốt.
Trong thân thể chân khí vẫn mênh mông như trước, bốn loại lực lượng trong ngũ hành chi lực sau khi có Kim chi thần lực ra nhập đã hoàn toàn chiếm thượng phong áp chế được Quang Ám hợp bích.
Hắn thầm cười mãi không thôi, lực lượng Quang Ám hợp bích bá đạo dị thường, khi nó cùng với thần lực của các hệ khác tranh đấu cũng không hề lưu tình chút nào, nếu không có thần binh ánh sáng cùng với thần chi lực lượng không thể tinh lọc, nếu không đã sớm bị Quang Ám hợp bích đuổi ra khỏi đan điền.
Bất quá lúc này đây cục diện lại chuyển biến nghiêng trời lệch đất, hắn nhanh chóng hạ xuống đỉnh núi.
Mặc dù hắn đã nhìn thấy mọi người trên đỉnh núi nhưng lúc này hắn lại lẻ loi đứng một chỗ, bởi vì hắn có một loại cảm giác kỳ dị, sau khi trải qua biến cố mới xong thì Quang Ám hợp bích lực lượng đã không thể giống như trước kia, áp chế các lực lượng còn lại.
Cho nên hắn muốn thửu nghiệm chính mình liệu có phải đã khôi phục khả năng điều khiển Ngũ Hành Hoàn hay không?
Tốc độ của hắn cực nhanh, chỉ mấy cái chớp động đã rời đi xa.
- Đại trưởng lão.... - Thanh âm Thần Toán Tử chợt vang lên.
Hạ Nhất Minh nghe thấy tiếng gọi của Thần Toán Tử có bao hàm chút khẩn trương,kích động cùng lo lắng đủ mọi các tâm tình phức tạp. Trong lòng hắn có chút cảm động, vị lão nhân này tuy là quỷ kế đa đoan, cho dù hắn vô cùng kiêng kỵ, nhưng lòng quan tâm của lão đối với hắn vẫn không có nửa điểm giả dối.
- Thần Toán Tử trưởng lão yên tâm, Hạ mỗ sẽ rất nhanh trở lại.
Thanh âm chưa dứt Hạ Nhất Minh đã tiến xuống đỉnh núi, hắn nhanh chóng biến m khỏi tầm mắt của mọi người. Tất cả những người còn lại đều đưa ánh mắt nhìn nhau, vô luận là cường giả như Đế Thích Thiên hay Thần Toán Tử hoặc thiên hạ đệ nhất thích khách Cát Ma Phàm Thù đều có cảm giác không biết làm sao cả.
- Hắn dĩ nhiên lại không bị tẩu hỏa nhập ma a. - Cát Ma Phàm Thù cuối cùng cất ti nói.
- Nhưng không biết hắn đã làm như thế nào?
Đế Thích Thiên cười một tiếng trả lời:
- Vấn đề này thật sự là khó trả lời.
Thần Toán Tử trầm ngâm chốc lát, cuối cùng vẻ mặt lộ ra nụ cười.
Cát Ma Phàm Thù trầm giọng nói:
- Thần Toán Tử ngươi đã tính toán ra cái gì sao?
- Không có. - Thần Toán Tử không chút do dự trả lời.
Trong ánh mắt Cát Ma Phàm Thù hiện lên vài tia nghi ngờ, nếu không tính toán ra điều gì vì sao nụ cười của hắn lại sáng lạn như vậy?
Tựa hồ nhìn ra tâm tư của lão thích khách, Thần Toán Tử cười nói:
- Hoàng Tuyền môn chủ, kỳ tích trên người Hạ lão nhiều lắm, dù bây giờ có xuất hiện thêm vài kỳ tích thì cũng không có gì là lạ.
Cát Ma Phàm Thù nhất thời bật cười, hắn lập tức nhớ tới tuổi tác chính thức của Hạ Nhất Minh, ngay sau đó gương mặt hắn hơi co quắp lại, trong lòng không tự chủ nghĩ tới: "Chẳng lẽ ta thật sự đã già?"

Vũ Thần - Chương #948


Báo Lỗi Truyện
Chương 948/1308