Chương 920: Lực lượng không thể chống đỡ


- Bang...
Âm thanh vang dội từ đầu trường tiên cùng ngón tay Hạ Nhất Minh phát ra.
Theo sau trường tiên xanh biếc như độc xà bị đánh trúng vị chí bẩy tấc, nhanh chóng cuộn ngược lại.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh liếc nhìn đầu ngón tay, tảng đá lớn trong lòng rốt cuộc cũng được bỏ đi.
Hắn cũng biết, thể chất nhân loại không thể so sánh cùng Thánh thú, có hay không sử dụng thần binh đối với vũ lực một người ảnh hưởng quá lớn. Nhưng lúc trước tại Quỷ Khốc Lĩnh cùng Long xà thử nghiệm, bản thân hắn chỉ dựa vào Quang Ám lực lượng mà dễ dàng đẩy lùi đuôi rắn.
Quang minh cùng Hắc ám lực lượng sau khi dung hợp nhất thời kết hợp cả những tính chất đặc biệt của chúng lại, thậm chí phóng thích cường đại hơn.
Cỗ lực lượng này giống như dòng suối chảy quanh thân thể Hạ Nhất Minh như vô hạn, một khi thân thể hắn bị uy hiếp, lực lượng này tận lực ngăn cản, cho tới khi toàn bộ tiêu tán mới thôi.
Ngay cả duôi Long xà kia Hạ Nhất Minh cũng có thể dễ dàng đẩy ra, bởi thế trường tiên trong tay Ngao Bác Duệ có lợi hại hơn cũng không cách nào ảnh hưởng tới hắn.
Mà trên thực tế quả đúng như vậy. Hạ Nhất Minh chỉ điểm nhẹ, Quang Ám lực lượng xuất ra khiến lực lượng trường tiên mang theo khi tiếp xúc với ngón tay hắn đã suy giảm bảy tám phần, làm sao có thể so sánh cùng Hạ Nhất Minh đang vận sức chờ sẵn.
Ngao Bác Duệ sắc mặt khẽ biến, cổ tay lão run lên, trường tiên vòng theo phương hướng khác, với tốc độ quỷ dị điểm vào sau gáy Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng người, hắn không ngờ có lại cảm giác khi đối mặt với Gia Phỉ Nhĩ Đức.
Trường tiên trong tay Ngao Bác Duệ quả thật xuất thần nhập hóa, có lẽ trong tay lão so với Hắc ám tỏa liên trong tay Hắc ám nghị trưởng không thua kém chút nào.
Trên thân thể đột nhiên xuất hiện lực lượng không thể không chế, lực lượng này sau khi xuất hiện không chút do dự hình thành một thế giới kỳ dị.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, hắn tận lực khống chế lực lượng Quang Ám hợp nhất không cho nó dễ dàng xuất hiện nhưng cỗ lực lượng này sau khi va chạm cùng trường tiên trong tay Ngao Bác Duệ, đã như hồng thủy tuôn ra.
Trường tiên của Ngao Bác Duệ như phi kiếm với tốc độ nhanh hơn đâm xuống.
Nhưng trường tiên tốc độ này đột nhiên chậm lại, giống như trước mặt nó là bức tường vô hình ngăn chặn.
Bất quá Ngao Bác Duệ cũng không chút do dự, lực lượng truyền vào trường tiên khiến đầu roi lung lay vài lần, rốt cuộc vượt qua phong tỏa, nháy mắt sẽ đâm vào gáy Hạ Nhất Minh.
Nhưng đúng lúc này một bàn tay hữu lực đột ngột xuất hiện, cứ như thế không chút lưu tình túm chặt đầu roi.
Một cỗ lực lượng nhanh chóng truyền theo thân trường tiên tới tay chủ nhân của nó.
Lực lượng Quang Ám hợp bích sau khi phóng ra, Ngao Bác Duệ cùng Tử Lỗ Li đột nhiên cảm nhận được. Bất quá bọn họ mặc dù đều là nhân vật vô cùng cường dại nhưng không thể xác định được nơi phát ra cỗ lực lượng này.
Lúc trước Hoàng Tuyền Lão tổ sở dĩ có thể trước khi Quang Ám hợp bích chạy trốn đó là bởi lão đối với hai người vô cùng chú ý.
Nhưng trước mặt hai vị này hoàn toàn khác, cho dù sức tưởng tượng của bọn họ có phong phú gấp trăm lần cũng tuyệt đối không nghĩ ra, có người trong đan điền đã dung hợp hai loại lực lượng này.
Chuyện này có lẽ chỉ xuất hiện vạn năm trước khi phương Tây tồn tại nhân vật truyền kỳ kia. Nhưng đó là chuyện sau khi lão nhân gia đó tấn giai Thần đạo cảnh giới.
Bất quá cỗ lực lượng này sau khi phóng xuất, bọn họ liền cảm nhận được áp lực cực lớn, toàn thân xuất hiện cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Tựa hồ trước mặt bọn họ không phải là Hạ Nhất Minh đồng giai mà là một tồn tại cao hơn hẳn.
Đương nhiên ý niệm này chỉ lướt qua trong đầu hai người mà thôi.
Lúc này trên thế giới, Nhân đạo đỉnh cấp cường giả đã cường đại nhất, tiến thêm một bước là không thể.
Ngao Bác Duệ cổ tay run lên, muốn rút trường tiên trong tay Hạ Nhất Minh lại.
Lực lượng cường đại truyền từ đầu roi tới tay Hạ Nhất Minh khiến bàn tay hắn đau đớn như lửa đốt.
Cổ tay buông lỏng, trường tiên vẽ lên không một lộ tuyến quỷ dị thoát đi.
Trong lòng hắn thầm than không thôi, thân thể nhân loại xa xa mới so cùng Thánh thú. Trường tiên này nếu cuốn lên thân thể Lôi điện, chỉ sợ ngay cả một chút lông cũng không thể rụng. Nhưng trên tay hắn quả thực không thể nắm giữ.
Lực lượng thần binh quả nhiên không phải tay trần có thể so đo.
Giờ phút này trong lòng hắn hoài niệm vô hạn Ngũ Hành Hoàn với năm lần chúc phúc.
Ngao Bác Duệ đột nhiên huýt lên đầu phẫn nộ, mặc dù lão đã rút lại thần binh trong tay Hạ Nhất Minh nhưng Quang Ám lực lượng truyền tới tuyệt đối không dễ chịu.
Cỗ lực lượng khổng lồ này mặc dù chỉ có một bộ phận xâm nhập vào trường tiên nhưng uy lực bộc lộ cũng không thể coi thường.
Hơn nữa cỗ lực lượng này vô cùng quái dị, không ngơ có thể ẩn chứa cả năng lực bài xích cùng thu nạp. Dưới sự công kích của hai lực lượng mâu thuẫn này theo trường tiên truyền tới khiến Ngao Bác Duệ vừa tiếp xúc đã không khỏi run rẩy.
Thân thể bay ngược về sau, Ngao Bác Duệ muốn kéo dài khoảng cách giữa hai bên.
Đồng thời trên tay lão phát ra quang mang kịch liệt, trường tiên run lên, màu xanh biếc càng thêm rực rỡ. Không ngờ Ngao Bác Duệ đã sử dụng tới Mộc thần lực chống cự tình huống tập kích này.
Tử Lỗ Li hít vào một ngụm lãnh khí, hai người này vừa bắt đầu giao chiến đã sử dụng tới Thần lực cường đại, điều này vô cùng khó tin.
Đôi mắt lão lóe lên tinh quang cảm nhận lực lượng cường đại tới từ thân thể Hạ Nhất Minh.
Tử Lỗ Li lúc này có thể xác định, đây tuyệt đối không phải Ngũ hành lực lượng, nhưng e rằng sự cường đại cua nó không chút nào thua kém Ngũ hành lực lượng trong truyền thuyết.
Bỗng nhiên sắc mặt lão trở lên rất khó coi.
Giờ phút này lão đột nhiên nghĩ tới tin tức hai siêu cấp cường giả vừa tử vong.
Chỉ là trong lòng lão bất luận thế nào cũng không thể tin, Hạ Nhất Minh lại có thể dung hòa hai lực lượng làm một.
Một tiếng cười dài từ miệng Hạ Nhất Minh phát ra, khi Ngao Bác Duệ bắt đầu lui lại, hắn không chút do dự lập tức tiến lên. Từng bước từng bước đạp lên mặt đất, khí thế trên thân thể hắn càng lúc càng khuếch tán ra, lực lượng Quang Ám hợp bích cũng dũ phát mãnh liệt.
Bài xích cùng hấp thu, hai lực lượng đối lập lúc này phối hợp hoàn mỹ không có khẽ hở.
Hạ Nhất Minh mở hồ cảm nhận được lộ tuyến lùi ra sau của Ngao Bác Duệ, hắn đi tới rất nhanh, mặc dù không quá nhanh nhưng dường như Ngao Bác Duệ đi tới đâu cũng nằm trong tính toán của hắn mà không thể chạy thoát.
Đây chính là tác dụng hấp thu của Hác ám lực lượng, đã bị Hạ Nhất Minh cuốn lấy cũng như rơi vào mạng nhện, càng giãy giụa càng bị trói chặt, cuối cùng hoàn toàn bó tay.
Ngao Bác Duệ sắc mặt xám xịt nhưng lúc này lão đã bình tĩnh lại. Cảm nhận lực lượng hấp thụ từ trường tiên truyền xuống, lão đã có quyết định chính xác.
Thân thể đang lui ra sau bỗng ngừng lại, trường tiên trong tay run lên hóa thành trường thương thẳng tắp. Mộc thần lực lúc này được kích thích đâm ra vô số gai nhọn, giống như trên trường tiên xuất hiện những gai nhọn vô cùng kinh khủng.
Theo sau lão nổi giận gầm lên một tiếng, trường thương trong tay đâm thẳng tới Hạ Nhất Minh đang vọt tới. Đồng thời trường thường lúc này xoáy tròn như cù.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh vô cùng ngưng trọng, một thương vô cùng đơn gian này không ngờ khiến hô hấp hắn đình chỉ trong giây lát.
Khi một Nhân đạo đỉnh cấp cường giả dốc toàn lực đánh ra, cho dù Hạ Nhất Minh cũng không dễ dàng thừa nhận.
Bất quá vũ đạo đạt cảnh giới này không cho phép hắn né tránh. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Hai tay chậm rãi đẩy về phía trước, một cỗ lực lượng rốt cuộc không chút che giấu phóng ra. Trong cỗ lực lượng này đồng thời có lực lượng xoáy tròn cường đại, hơn nữa còn lóe ra từng quang điểm kỳ dị như sao.
Hai cỗ lực lượng rốt cuộc va chạm, trường thương xoáy tròn với tốc độ mắt thường có thể thấy được tốc độ càng lúc càng chậm hơn, cuối cùng hoàn toàn ngừng lại.
Hai cỗ lực lượng tranh đấu, Ngao Bác Duệ phóng xuất Ngũ hành lực lượng không đầy đủ dĩ nhiên rơi xuống hạ phong.
Ngay sau đó âm thanh phá hủy liên tiếp vang lên từ đầu thương.
Giống như pháo nổ, đầu thương kinh khủng kia nhanh chóng bạo liệt.
Thần binh của Ngao Bác Duệ bởi không thê thừa nhận Quang Ám hợp bích mà hoàn toàn bạo liệt, quá trình này Ngao Bác Duệ dĩ nhiên bó tay bất lực, căn bản không thể ngăn cản.
Hai chân lão liên tiếp lùi ra sau, thân thể chớp động như quỷ mị rời khỏi phạm vị vụ nổ.
Khi chân lão đứng vững, trên mặt đã không còn chút huyết sắc.
- Quang Ám hợp bích....
Một âm thanh phảng phất tới từ Cửu U vang lên, Ngao Bác Duệ từng chữ thốt lên, khiến Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng cảm thấy kinh hãi.

Vũ Thần - Chương #920


Báo Lỗi Truyện
Chương 920/1308