Chương 917 : Nhị đại Tông chủ


Tông chủ đại nhân?
Hác Đồng ngẩn ra, theo sau lập tức nhảy dựng lên, vô thức hỏi:
- Làm sao ngươi biết?
Những lời này vừa nói ra, lão lập tức hiểu ra. Hôm nay tu vi võ đạo của Hạ Nhất Minh đã vượt xa lão, ý niệm cường đại đạt tới Cửu Trọng Thiên cảnh giới. Như vậy hắn có thể cảm nhận được xa hơn lão là đương nhiên.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không có gặp qua Tông chủ đại nhân nhưng hắn có thể cảm giác được cường giả đồng cấp, như vậy ít nhất có một vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả đang đi tới Linh Tiêu Bảo Điện.
- Ở nơi nào?
Hác Đồng không đợi Hạ Nhất Minh trả lời, hỏi tiếp.
Hạ Nhất Minh đánh mắt về phía xa, theo sau sắc mặt khẽ biến, hừ một tiếng, thân thình nhất thời biến mất.
Ba người Hác Đồng giật mình, chờ bọn họ kịp phản ứng lại thì trong phòng đã không còn thân ảnh Hạ Nhất Minh, mà cửa phòng cũng không biết được mở ra từ khi nào.
Ba người bọn họ liếc mắt nhìn nhau, đồng dạng xuất hiện dự cảm không tốt. Tất cả chạy ra khỏi phòng, bọn họ vừa chạy vừa cầu khẩn, nhân vương gặp nhân vương, tốt nhất đừng phát sinh chuyện hiểu lầm gì.
*****
Thân thể Hạ Nhất Minh chớp mắt đã rời khỏi phòng. Chân hắn không chạm đất đã rời khỏi Thông Thiên Bảo Tháp, dọc đường đi mặc dù gặp không ít đệ tử Linh Tiêu Bảo Điện nhưng há có thể dễ dàng phát hiện tung tích Hạ Nhất Minh, cho dù hiên ra trước mặt, bọn họ cũng đừng mong phát hiện chuyện gì.
Hắn cứ thế nhanh chóng rời khỏi nơi này, cũng bởi vì cảm nhận được từ phương xa hai khí tức cường đại nhằm hướng Thông Thiên Bảo Tháp đi tới, nhưng trên đường đi lại đột nhiên chuyển hướng về phía Lôi điện cùng bảo trư.
Mặc dù Hạ Nhất Minh cũng không biết vì sao xuất hiện hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả nhưng cũng đoán ra thân phận cùng địa vị hai người này. Nếu để bọn họ thấy Lôi điện e rằng sẽ ra tay thu thập.
Vừa rời khỏi Thông Thiên Bảo Tháp, Hạ Nhất Minh đã nghe được tiếng hí dài mang theo vào phần khiêu khích.
Hạ Nhất Minh âm thầm kêu không tốt, Lôi điện quả nhiên tức giận.
Nếu như để hai Tôn giả bình thường như Kim Chiến Dịch tới, với ngạo khí của Lôi điện tuyệt đối sẽ không chấp nhặt.
Nhưng lúc này hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, bất luận là ai cũng có thực lực đánh với Lôi điện, sau khi cảm nhận được hai người này, huyết mạch Thần thú trong Lôi điện sôi trào, dĩ nhiên sẽ chủ động phát ra khiêu khích.
Sắc mặt khẽ biến, Hạ Nhất Minh trong lòng thầm kêu khổ. Nơi này là nhà của Kim Chiến Dịch lão gia, nếu Lôi điện triệu tập sấm sét, chẳng phải bản thân hắn bị tên kia chửi cho vuốt mặt không kịp sao?
Mặc dù thực lực hai bên đã cách nhau quá xa nhưng tâm tình hai bên vẫn không thay đổi. Hơn nữa Hạ Nhất Minh rất tin tưởng, với thiên phú của Kim Chiến Dịch, sớm muộn cũng có thể đạt được cảnh giới của hắn lúc này.
Đối với một bằng hữu kết giao từ Tam hoa cảnh giới, Hạ Nhất Minh vô cùng coi trọng.
Hai chân hắn khẽ dùng lực, thân thể như tia chớp bắn đi. Chỉ trong chốc lát hắn đã tới nơi ở của Kim Chiến Dịch, hơn nữa đi tới trước Lôi điện hai mắt sáng rực kia.
- Hảo thân pháp.
Một âm thanh than thở từ phía trước truyền lại.
Hạ Nhất Minh khẽ vuốt ve cổ Lôi điện, đem ý tứ của bản thân truyền vào, vỗ về tâm trạng nó.
Bạch mã bất mãn hí vài tiếng nhưng cũng không có ý tứ làm trái Hạ Nhất Minh, chỉ là đôi mắt to phát ra ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, quay đầu nhìn lại.
Trước mặt hắn là hai người trung niên, bên trái là một vị vóc người hơi cao, gương mặt vuông vắn, dưới chân mày rậm là đôi mắt thâm trầm đầy trí tuệ.
Bên phải là một vị nhìn qua tuổi tác hơi lớn, gương mặt phúc hậu, ria mép tỉa ngắn, mũi không cao, mắt không lớn nhưng chân mày rậm rạp, da tay mịn màng khiến người ta có cảm giác mâu thuẫn.
Nhưng bất luận diện mạo hai người thế nào lúc này tùy ý đứng đó cũng khiến Hạ Nhất Minh cócarm giác cường đại dị thường.
Cho dù Hạ Nhất Minh không thừa nhận cũng không được, bất luận tu vi võ đạo hay phong độ khí chất, cũng không dưới hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả phương Tây.
Chỉ là lúc này Hạ Nhất Minh cũng không còn là tiểu tử chưa ráo máu đầu như trước, ngay cả gặp phải cao thủ như vậy hắn cũng không nửa điểm thua kém.
Hướng bọn họ gật đầu, Hạ Nhất Minh không kiêu ngạo, không xiểm nịnh, nói:
- Đa tạ khích lệ. Xin hỏi hai vị là...
Người bên trái mỉm cười nói:
- Lão phu Tử Lỗ Li. Vị này là hảo hữu Ngao Bác Duệ.
Hạ Nhất Minh trong lòng ngẩn ra, hắn đã đoán được thân phận đối phương khẳng định là một trong vài vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả còn lại. Nhưng quả thật hắn thấy cái tên này vô cùng xa lạ.
Nhân đạo đỉnh cấp cường giả sau khi tấn gia Cửu Trọng Thiên thường được xưng đại nhân, nhiều nhất trước tên bọn họ là danh hào.
Bởi thế tên của bọn họ vô cùng ít nghe, chí ít là Hạ Nhất Minh chưa từng nghe.
Khóe miệng khẽ mỉm cười, Hạ Nhất Minh nghĩ một đằng nói một nẻo:
- Ngưỡng mộ đã lâu. Ngưỡng mộ đã lâu.
Hai vị cường giả sống đã thành tinh đương nhiên nhìn bộ dạng của Hạ Nhất Minh biết rõ hắn chỉ đối đáp cho xong.
Bất quá với khí độ của bọn họ đương nhiên không có khả năng vì việc này mà để trong lòng. Tử Lỗ Li lại nói:
- Lão phu nắm giữ Linh Tiêu Bảo Điện, Ngao huynh tọa trấn Động Thiên Phúc Địa. Bất quá hai người chúng ta chỉ còn cái tên mà thôi, không còn bản sự gì.
Hạ Nhất Minh lúc này mới nghiêm nghị hẳn. Thì ra là Linh Tiêu Bảo Điện Tông chủ đại nhân cùng Động Thiên Phúc Địa Tông chủ đại nhân.
Ngao Bác Duệ ánh mắt giống như tên tuổi, lợi hại như dao, tầm mắt từ Lôi điện thu về, trầm giọng nói:
- Có được Thánh thú đỉnh phong này các hạ hẳn là Hạ Nhất Minh đã từng đại náo Động Thiên Phúc Địa?
Hạ Nhất Minh lộ vẻ xấu hổ cười, nói:
- Chỉ là chút va chạm nhỏ, xin Ngao huynh thứ lỗi.
Ngao Bác Duệ than nhẹ một tiếng, nói:
- Một chút va chạm nhỏ khiến Động Thiên Phúc Địa mất đi một Động Thiên, thương vong hơn ngàn người. Nếu thật sự phát sinh xung đột, các hạ chẳng phải đem cả Động Thiên Phúc Địa hủy đi sao?
Lời nói của lão mặc dù không nặng nhưng mang theo khí thế gây sự.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, đang định mở lời đã thấy ba đạo nhân ảnh tiến vào.
Bọn họ đúng là Hác Đồng, Hứa Ngân Hà cùng Kim Chiến Dịch. Sau khi đi tới, nét mặt cả ba đều lộ vẻ vui mừng, đồng thanh nói:
- Bái kiến Tông chủ đại nhân.
Lúc này trên đại lục, hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả phương Tây vẫn lạc, đối với thế cục có ảnh hưởng rất lớn. Cho dù là Hác Đồng cũng không dám đưa ra quyết sách, gặp được Tông chủ đại nhân trở về, bọn họ dĩ nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Tử Lỗ Li khẽ gật đầu, nói:
- Ngao huynh. Hạ huynh đệ hẳn chỉ là vô tình. Nếu lão phu đoán không nhầm, Cửu Long Lô bị khí tức Thần thụ kích thích lên mới xuất hiện. Điều này không thể trách Hạ huynh đệ.
Ngao Bác Duệ bật cười, nói:
- Lão tiểu tử ngươi. Hắn là Khách khanh trưởng lão của ngươi nên ngươi nói đỡ phải không?
Tử Lỗ Li mỉm cười, hoàn toàn cam chịu.
Hạ Nhất Minh khẽ vuốt cổ Lôi điện, trong lòng hắn sớm không cho là đúng, chỉ là nghĩ tới Kỳ Liên Song Ma hắn cũng không muốn làm mất mặt Động Thiên Phúc Địa mà thôi.
Ngao Bác Duệ trầm ngâm một chút, nói:
- Hạ Nhất Minh. Nếu ngươi đã tấn chức Nhân đạo đỉnh cấp cường giả hiển nhiên cũng có tư cách cùng lão phu đánh một trận.
Lão dừng một chút nói:
- Ngươi tại Động Thiên Phúc Địa thả lửa, bất luận vô tình hay cố tình đối với bổn môn cũng ảnh hưởng quá lớn. Chẳng những hơn ngàn môn nhân đệ tử bị thương, ngay cả Thần thụ nguyên khí cũng đại thương. Về phần mười hai Động Thiên ít nhất trăm năm cũng không thể khôi phục.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu mày, hắn lúc này mới biết, Cửu Long Lô cùng Thụ thần đánh nhau, không ngờ tạo ra hậu quả nghiêm trọng như vậy.
Nếu là bản thân hắn, e rằng cũng không cách nào tiêu thụ kết quả này.
Bất quá Hạ Nhất Minh cũng không hổ thẹn với lương tâm, cao giọng nói:
- Ngao huynh thứ lỗi. Nếu không phải lúc trước đệ tử quý phái có chủ ý với ta cũng không có kết quả này.
Ngao Bác Duệ sắc mặt trầm xuống, nói:
- Ngươi nói kết quả của bổn môn là gieo gió gặt bão?
Hạ Nhất Minh ung dung cười, thần sắc của hắn đã bộc lộ hoàn toàn ý tứ mà không cần mở lời.
Ngao Bác Duệ giận dữ cười, nói:
- Hạ huynh tuổi trẻ tài cao. Chẳng biết có nguyện ý cùng lão phu luận bàn một trận?
Ba người Hác Đồng liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt không phải không có vẻ quỷ dị.
Lúc này tin tức hai vị Tây phương cường giả vẫn lạc chưa truyền đi, nếu như để vị Tông chủ Động Thiên Phúc Địa biết Hạ Nhất Minh chính tay giết chết hai vị cường giả đồng giai, thật không biết lão còn can đảm khiêu chiến không?
Hạ Nhất Minh đang muốn mở lời nhưng chưa chờ hắn nói bạch mã đã tiến lên một bước, theo sau hí vang khiêu khích.
Sau khi quang hóa thành công hai mươi khỏa Lôi chấn tử, bạch mã với thực lực bản thân vô cùng tự tin. Mặc dù còn chưa đủ bộ thần khí nhưng hai mươi khỏa đã vô cùng kinh khủng. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tử Lỗ Li cau mày, ánh mắt nhìn qua Lôi điện nói:
- Ngao huynh. Hạ huynh cùng Thánh thú cộng sinh có thể cùng gia hỏa Kỳ Lân Giá chống đỡ đó.
Lời của lão mặc dù uyển chuyển nhưng âm thanh ngầm nhắc nhở Ngao Bác Duệ, nếu muốn cùng Hạ Nhất Minh " công bằng" đánh một trận, e rằng kết quả thắng ít bại nhiều.
Ngao Bác Duệ quả nhiên giật mình, trên mặt lộ rõ vẻ do dự.
Nhưng lão đã tấn giai Nhân đạo đỉnh cấp đã trăm năm, mà Hạ Nhất Minh vừa đột phá. Mặc dù lực lượng giữa hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả không hơn kém là bao nhưng kinh nghiệm cùng thần binh lợi khí cũng là mấu chốt thắng bại.
Ngao Bác Duệ vốn là người tâm tình cao ngạo. Muốn lão đơn đả độc đấu cùng Hạ Nhất Minh vô luận thế nào cũng không có vấn đề. Nhưng nếu Hạ Nhất Minh cỡi Lôi điện cùng lão " công bằng" giao đấu, Ngao Bác Duệ thế nào cũng không muốn.
Lão tới nơi này vì muốn đòi lại thể diện mà không phải ngược lại.

Vũ Thần - Chương #917


Báo Lỗi Truyện
Chương 917/1308