Chương 913: Thu hoạch


Lúc trước Gia Phỉ Nhĩ Đức đã từng nói qua, ngay cả với thực lực Phất Lan Khắc Lâm mỗi ngày cũng chỉ có thể sử dụng Quang minh vương miện một lần bảo vệ tính mạng.
Hạ Nhất Minh từ đầu vẫn chưa để điều này trong đầu, nhưng khi hắn thật sự sử dụng phương pháp tiến nhập không gian kia, lúc này mới hoàn toàn tin tưởng.
Khi tiến vào nơi đó, Hạ Nhất Minh lập tức cảm nhận được lực lượng bản thân tiêu hao vô cùng nhanh chóng, hơn nữa tốc độ càng lúc càng nhanh, dừng lại đó càng lâu, tiêu hao càng nhiều.
Hạ Nhất Minh lúc đầu vẫn chưa chú ý, hắn cảm thấy không gian này vô cùng thần kỳ. Bất quá rất nhanh hắn phát hiện ra, lực lượng bản thân tiêu hao tới độ không thể thừa nhận. Nếu chậm trễ giây lát nữa, chỉ sợ hắn không còn đủ lực lượng đi ra.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không biết khi xảy ra chuyện này hắn có bỏ mạng tại chỗ không nhưng rõ ràng hắn không dám mạo hiểm. Nếu thật sự mất đi lực lượng phá vỡ không gian, cho dù không tử vong cũng vĩnh viễn bó chặt tại không gian đó, so với cái chết quả thực còn đáng sợ hơn.
Bởi thế hắn nhanh chóng quyết đinh, tập tức ngưng tụ toàn bộ lực lượng, trực tiếp phá không đi ra.
Nhưng cho dù thành công rời đi, nhưng lực lượng tiêu hao khi tiến vào đó cũng là quá lớn.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, hắn cuối cùng cũng hiểu, năng lực này kỳ thực cũng không phải Nhân đạo cao thủ sử dụng, mà chuẩn bị cho Thần đạo.
Chỉ có người trong Thần đạo mới có khả năng điều khiển thiên địa lực lượng, cũng chỉ có tốc độ thu nạp thiên địa lực lượng đó mới có thể sánh cùng tốc độ tiêu hao bên trong không gian vương miện.
Đương nhiên đây cũng chỉ là Hạ Nhất Minh phỏng đoán mà thôi, về phần có chính xác hay không, phải đợi hắn tiến giai Thần đạo mới biết được.
- Ngươi vì sao làm được?
Bách Linh Bát đột nhiên cất tiếng hỏi, đôi mắt như bảo thạch lóe lên.
Hạ Nhất Minh lặng lẽ cười, hắn phát hiện, lúc này Bách Linh Bát trải qua mấy năm ở chung đã càng lúc càng giống nhân loại. Ít nhất sự tò mò của gã cũng bộc lộ rõ hơn. Nếu là chuyện này phát sinh vài năm trước, Bách Linh Bát tuyệt đối sẽ không mở miệng.
Ánh mắt nhìn qua, Hạ Nhất Minh đồng thời thấy được sự tò mò dò xét từ đám Thánh thú kia.
Khẽ vỗ lên cánh tay mình, Hạ Nhất Minh nói:
- Trong vương miện của Phất Lan Khắc Lâm có không gian thần kỳ. Một khi sử dụng Quang lực lượng, có thể khiến người sử dụng tiến vào trong đó.
Hắn dừng một chút, trong lòng vẫn sợ hãi, nói:
- Bất quá ở nơi đó tiêu hao lực lượng thật sự rất nhanh, xem ra muốn sử dụng năng lực này, ít nhất phải đạt tới Cửu Trọng Thiên cảnh giới.
Bách Linh Bát trầm mặc giây lát, nói:
- Ngươi từng nói lực lượng không gian thuộc về Thần đạo?
Hạ Nhất Minh nghiêm mặt gật đầu, khẳng định:
- Không gian lực lượng quả thật là lực lượng của Thần đạo. Bởi vậy ta hoài nghi...
Cổ tay hắn khẽ động, lập tức lấy ra Quang minh vương miện trong Ngũ Hành Hoàn:
- Thứ này có khả năng là một kiện thần khí.
Nghe những lời này, cho dù đại gia hỏa Long xà hai mắt cũng có chút lóe lên.
Bất quá thân thể nó thực sự quá lớn, cẩn thận nhìn vương miện hồi lâu, phỏng chừng thứ này không cách nào đội lên đầu, bởi thế ánh mắt nó cũng chùng xuống. Hơn nữa Long xà đương nhiên biết, nó mặc dù trời sinh có được uy lực khôn cùng nhưng không có năng lực quang hóa thần binh, ngay cả mang thần khí giao cho nó, nhiều nhất cũng chỉ có tác dụng thưởng thức.
Đồ tốt như vậy nhưng bản thân không thể sử dụng, như vậy đối với nó mà nói có tác dụng gì?
Trên thân thể hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả phương Tây, bất luận Hắc ám tỏa liên hay Quang minh trượng đều là những kiện thần khí mô phỏng. Nhưng đệ nhất chí bảo Quang minh vương miện này lại không phải thần khí mô phỏng. Nếu như không phải cảm nhận được trí tuệ sinh mạng, hơn nữa thứ này không có cách nào biến hóa lớn nhỏ, Hạ Nhất Minh cơ hồ có thể khẳng định nó chính là thần khí.
Nhưng có được không gian thần khì như thế, lại có thể cho sinh vật tiến vào tị nạn, chỉ bằng điều này cũng chứng tỏ nó vô cùng bất phàm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Nhất Minh rút ra một chiếc đai lưng, đây cũng là vật có được trên người Phất Lan Khắc Lâm, theo sau mở ra không gian trong đó. Trong không gian này có khá nhiều bảo vật, so với Không gian giới chỉ Gia Phỉ Nhĩ Đức mang theo cũng không thua kém là mấy.
Bất quá đối với Hạ Nhất Minh lúc này mà nói, hắn chỉ chú ý tới hai kiện vật phẩm.
Cánh tay đưa vào không gian này, Hạ Nhất Minh đem sáu khỏa cầu trắng lấy ra. Chứng kiến vật này, tròng mắt Lôi điện nhất thời phát sáng.
Gia Phỉ Nhĩ Đức nói không sai, trên người Giáo hoàng quả nhiên có sáu khỏa Lôi chấn tử. Mặc dù Hạ Nhất Minh cũng không biết thần khí phương Đông vì sao thất lạc tại phương Tây nhưng hắn cũng chẳng rảnh tìm hiểu việc đó.
Đặt sáu khỏa Lôi chấn tử trước mặt Lôi điện, nó chớp chớp đôi mắt lớn, cái đầu thân mật tiếp xúc cùng Hạ Nhất Minh. Đây là biểu hiện đặc biệt khi Lôi điện bộc lộ sự cảm kích của nó.
Khẽ vuốt vài cái lên cổ Lôi điện, Hạ Nhất Minh lập tức lui ra sau vài bước.
Lúc Lôi điên jquang hóa thần binh, động tĩnh xung quanh tuyệt đối không nhỏ, hơn nữa lôi điện xung quanh không ngừng phát tán, Hạ Nhất Minh cũng không ngu ngốc đứng đó chịu tai họa.
Một cỗ quang mang từ trên sừng Lôi điện phóng ra. Tiếng nổ rất khẽ theo đó vang lên, trong quang mang tím sẫm mang theo chút ánh sáng bạc, cuốn thẳng lấy sáu khỏa Lôi chấn tử trên đất.
Hai tròng mắt Hạ Nhất Minh có chút sáng lên, trải qua vô số lần tôi luyện, bạch mã với lực lượng lôi điện đã khống chế thuần thục hơn rất nhiều. Lực lượng lôi điện được nó không chế đã tới độ tùy tâm sở dục. Có lẽ uy lực lôi điện không gia tăng nhiều nhưng phương pháp điều khiển đã tiến bộ rất rõ.
Hạ Nhất Minh có thể khẳng định, nếu để bạch mã phóng thích một lần Lôi chấn tử, hơn nữa gọi về thiên địa lực lượng hình thành không gian điện vũ, như vậy nó khẳng định sẽ phát ra uy lực lớn hơn xưa rất nhiều.
Điên mang không ngừng lóe lên, chỉ trong chốc lát đã bao phủ sáu khỏa Lôi chấn tử.
Dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, màu sắc sáu khỏa Lôi chấn tử bắt đầu thay đổi. Nguyên bản vốn màu trắng lúc này đã tràn ngập lôi điện mà chuyển qua màu vàng.
Giờ phút này Hạ Nhất Minh mơ hồ thấy được, trên sừng bạch mã không ngờ lóe lên bóng dáng Lôi chấn tử.
Bạch mã mặc dù đã là một Thánh thú đỉnh cấp nhưng cơ thể nó ẩn chứa lôi điện không cách nào nạp đầy sáu khỏa Lôi chấn tử. Nhưng lúc này nó không chỉ cỏ hoàn thành tất cả hơn nữa còn làm ra bộ dạng dư sức.
Hết thảy điều này cũng bởi nguyên do mười bốn khỏa Lôi chấn tử kia, Bạch mã chẳng những có thể khiến thiên địa lực lượng chịu điều khiển của mình, hơn nữa còn có thể duy trì lâu tới độ khó tin.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, Thánh thú cngf nhân loại có điểm khác biệt. Thể chất của chúng hơn xa nhân loại, mà trong cơ thể Lôi điện đang chảy chính là huyết mạch Thần thú, khiến thân thể nó càng đạt tới độ kinh người.
Nếu không phải như vậy, ó cũng không có khả năng quang hóa thành công thần khí.
Đương nhiên bạch mã quang hóa cũng không phải thần khí hoàn chỉnh. Nếu nó muốn quang hóa thành công trọn bộ thần khí, chờ đợi nó chưa chắc đã là chuyện tốt.
Sau khỏa Lôi chấn tử màu vàng chậm rãi tiến vào trong sừng bạch mã, nó ngẩng cao đầu, ánh mắt hãnh diện hí dài một tiếng, dĩ nhiên có vài phấn khí thế ngạo thị thế gian.
Bảo trư lập tức nhảy lên ôm lấy sừng trên đầu Lôi điện, hơn nữa bộ dạng không có nửa điểm sẽ buông tha. Mà Long xà gần lên một tiếng, bất quá tiếng gầm này nghe thế nào cũng giống tiếng cao hứng hoan hô.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, không để ý tới đám Thánh thú này nữa, tiếp đó từ đai lưng lấy ra một vật.
Đây chính là một mâm ngọc, cũng giống như mâm ngọc Hạ Nhất Minh từng thấy tại Sinh tử giới, chỉ là tác dụng của hai thứnày đương nhiên khác biệt.
Một vật có thể giám sát xung quanh trăm dặm, loại năng lực này cùng Thần đạo Thiên lý nhãn có chút tương đồng. Mà Hạ Nhất Minh từng tại miệng núi lửa vạn trượng, cảm nhận Hỏa thần lực, cũng như qua Quang minh vương miện cảm nhận Quang lực lượng khiến bản thân như thần linh.
Đương nhiên cảm giác này tại tình huống đặc biệt mới có thể có được. Nếu rời xa miệng núi lửa, hay gỡ Quang minh vương miện ra khỏi đầu, cảm giác cao cao tại thượng như thần linh kia sẽ biến mất.
Mà chiếc mâm ngọc này vô cùng quỷ dị. Nó không ngờ có thể ẩn nặc hành tung. Loại siêu cấp lực lượng tương đồng với Thất chân thuật này, cho dù người sử dụng có đứng trước mặt, ngươi cũng đừng mơ dễ dàng phát hiện.
Lúc trước Phất Lan Khắc Lâm giao chiến, nếu như không phải bảo trư trời sinh có năng lực cảm ứng bảo vật, trước sau đều tìm ra vị trí của giáo hoàng, như vậy Hạ Nhất Minh chưa chắc có thể thủ thắng.
Lúc này Hạ Nhất Minh đem hai chiếc mâm ngọc hoàn toàn giống nhau đặt cùng chỗ, trong nháy mắt cả hai kết hợp phát ra một đạo tinh quang, theo sau biến thành một thể thống nhất.
Cẩn thận quan sát thứ này, Hạ Nhất Minh kinh ngạc phát hiện, trong vật này ẩn chứa lực lượng tuần hoàn vô cùng cường đại, lực lượng quỷ dị này không ngờ có thể kết hợp cùng Quang Ám hợp bích của hắn.
Mơ hồ Hạ Nhất Minh khẳng định, thứ này chính là bảo khí của phương Tây, nhưng không hiểu vì sao lưu lạc tới thế giới phương Đông.
Cũng như thần khí Lôi chấn tử, không hiểu sao có sáu khỏa rơi vào tay cường giả phương Tây, có lẽ qua thời gian dài, bảo khí Tây phương đồng dạng lưu lạc tới phương khác.
Chỉ là bản thân hắn vận khí không tồi, có được một bộ bảo khí Thần đạo không phải ai cũng có thể nắm giữ.

Vũ Thần - Chương #913


Báo Lỗi Truyện
Chương 913/1308