Chương 901: Sáu mươi vạn


Bầu trời như bao phủ một tầng sương mỏng, như sương mù sáng sớm tràn ngập khắp nơi.
Nhưng khi Hạ Nhất Minh ngưng thần nhìn vào tầng sương mỏng này, trên mặt lộ rõ vẻ khó coi.
Không chỉ có vẻ mặt hắn trở lên quái dị, ngay cả bảo trư to gan lớn mật cùng Lôi điện cao ngạo cũng lộ ra ve sợ hãi mơ hồ.
Lúc này Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện đều đã đạt tới cảnh giới Nhân đạo đỉnh cấp.
Bọn họ đều là những cường giả đứng đầu thế giới, nhưng cho dù vậy khi nhìn thấy làn sương mỏng bao phủ tòa thành này trong lòng không khỏi run rẩy.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh thì thào trong miệng:
- Không có khả năng. Tuyệt đối không có khả năng.
Lôi điện cùng bảo trư đồng loạt gật đầu, hai tên tiểu tử này đối với nhận xét của Hạ Nhất Minh nhất loạt biểu thị tán đồng.
Ba người bọn họ đều nắm giữ ý niệm cường đại, hơn nữa đều quang hóa thành công nên biết được tầng sương mỏng này đại biểu cho việc gì. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đó chính là ý niệm, ý niệm của nhân loại.
Khi đám người Hạ Nhất Minh phát hiện điều này, trong lòng có bao nhiêu chấn động, nghĩ có thể biết.
Ý niệm nhân loại mặc dù cường đại nhưng cho dù Nhân đạo đỉnh cấp cường giả ý niệm cũng chỉ có hạn.
Có thể quang hóa thành công sau kiện thần binh lợi khí đã là cực hạn của cường giả, cho dù đám cường giả đứng đầu như Cát Ma Phàm Thù cũng không có khả năng vượt quá giới hạn này.
Nhưng bầu trời của một tòa thành, không ngờ tràn ngập đều là ý niệm.
Đây là chuyện kinh hãi cỡ nào, ý niệm cường đại như vậy đừng nói quang hóa sáu kiện thần binh lợi khí, cho dù đem toàn bộ thần binh lợi khí trên thế giới tập trung lại, chỉ sợ cũng không đủ cho ý niệm của tòa thành thị này quang hóa.
Nhìn ý niệm cường đại như vậy bộc lộ, chỉ cần là người có thể cảm nhận được ý niệm, không bị dọa ngây người mới là lạ.
- Đây là sóng não, thật sự là sóng não kỳ quái.
Âm thanh của Bách Linh Bát đột ngột vang lên.
Hạ Nhất Minh giật mình, nói:
- Ngươi nói gì?
- Đây là năng lượng sóng não. Nhưng kỳ lạ, năng lượng sóng não đều phân tán mà không thể ngưng tụ, những người này sử dụng thủ đoạn gì mà có thể ngưng tụ lại như vậy?
Bách Linh Bát cúi đầu, âm thanh của gã dần thấp xuống như rơi vào suy tư.
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, hắn đã hiểu, sóng não trong câu nói của Bách Linh Bát đại khái chính là ý niệm theo quan điểm của bọn hắn.
Khẽ thở dài, Hạ Nhất Minh lầm bầm nói:
- Sóng não cường đại không ngờ có thể gần hóa thành thành thực thể, thật không biết thành thị này có bao nhiêu cường giả phóng xuất sóng não.
- Gần sáu mươi vạn.
Bách Linh Bát lạnh nhạt nói.
Hạ Nhất Minh hai mắt trợn tròn, giờ phút này ngay cả hô hấp hắn cũng quên luôn.
Lôi điện cùng bảo trư đồng thời đánh mắt về phía Bách Linh Bát, ánh mắt bộc lộ vẻ khó tin.
Chỉ có bên cạnh Bách Linh Bát, Ngưng huyết nhân lúc này đứng thẳng tắp như đợi lệnh, không bộc lộ chút cảm xúc nào.
- Sáu mươi vạn?
Hạ Nhất Minh khẽ kinh hô.
Khi hắn mở miệng, đột nhiên phát hiện âm thanh của mình có chút biến dạng, những lời kia của Bách Linh Bát quả thực mang lại ảnh hưởng vô cùng sâu sắc.
- Đúng vậy. Gần sáu mươi vạn.
Bách Linh Bát khẳng định.
Thân thể bảo trư khẽ run lên, nó không nói một lời, nhảy từ trên lưng Lôi điện, chạy về phía sau. Xem bộ dạng tiểu gia hỏa này e rằng nó kiên định thà chết không đi, các ngươi thích thì tự mình đi, ta không liên quan.
Nhưng một cánh tay đột nhiên xuất hiện tóm cổ nó nhấc lên.
Bảo trư quay đầu nhìn lại mới thấy rõ cánh tay Hạ Nhất Minh, hai tròng mắt nó đảo liên hồi, rốt cuộc nhào vào lòng Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, đang định mở miệng nói chuyện đã thấy hai móng trước bảo trư cào cào, theo sau nó lấy ra Không gian hạng liên trong ngực hắn.
Ngơ ngác nhìn theo hành động của bảo trư, Hạ Nhất Minh hoài nghi nói:
- Bảo trư. Ngươi làm gì vậy?
Tiểu từ này kia lầm bầm hồi lâu, đương nhiên nói chuyện cùng Bách Linh Bát, bởi Hạ Nhất Minh căn bản không hiểu nó nói gì.
Bách Linh Bát chậm rãi phiên dịch:
- Bảo trư nói. Nếu như ngươi vẫn muốn đi vào chịu chết, không bằng đem Không gian hạng liên giao cho nó.
Hạ Nhất Minh lúc này mới hiểu được, thì ra tên tiểu tử kia chủ ý tới bảo vật này.
Hung hăng gõ lên đầu nó vài cái, hắn nói:
- Yên tâm. Ta sẽ không vào chịu chết đâu.
Hắn thở dài một hơi, nói:
- Phương Tây cường giả như mây, sáu mươi vạn Ngũ khí Tôn giả, bọn họ sao không tuyệt diệt phương Đông?
Ngũ khí Tôn giả trong thiên hạ chỉ thấp hơn Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, mặc dù dưới tình huống lấy một chọi một, Nhân đạo đỉnh cấp cường giả có thể dễ dàng đánh chết Ngũ khí Tôn giả, nhưng số lượng Ngũ khí Tôn giả đạt tới tình trạng kinh khủng, Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng chỉ có thể quay người bỏ chạy.
Nghĩ lại, sáu mươi vạn Ngũ khí Tôn giả, ít nhất có sau mươi vạn phi kiếm, nếu số phi kiếm này đồng loạt phóng tới, tình cảnh đó rung động cỡ nào.
Hắn nhìn vào mảnh sương mỏng kia, trong lòng tràn ngập lạnh lẽo, tựa hồ như thấy được tình cảnh phi kiếm rợp trời vậy.
Dưới sự công kích của phi kiếm này, e rằng ngay cả Thần đạo Ngưng huyết nhân có thần lực cũng không thể thừa nhận.
Cỗ lực lượng cường đại này đã đạt tới độ không cách nào hình dụng, chỉ cần Thần điện nguyện ý, bọn họ tùy thời có thể quét ngang thiên hạ, đem tất cả các thế lực phản đối tiêu diệt.
Nói thật, Hạ Nhất Minh cũng không tin Thần điện Tây phương có nhiều Ngũ khí Tôn giả như vậy, nhưng hắn kiên trì tin tưởng vào lời nói của Bách Linh Bát.
Bách Linh Bát tựa hồ run lên, nói:
- Bọn họ cũng không phải sáu mươi vạn Ngũ khí Tôn giả mà chỉ là sáu mươi vạn người thường, trong đó số lượng tu luyện giả không tới một phần mười.
Hạ Nhất Minh đảo người chực ngã, thân thể mới ổn định lại, hắn đã hung hăng nhìn Bách Linh Bát, nói:
- Ngươi nói gì? Sáu mươi vạn người thường?
- Đúng.
Bách Linh Bát quả quyết.
- Nói nhảm.
Hạ Nhất Minh vẻ mặt không vui nói:
- Có thể xuất ra ý niệm, chỉ có Ngũ khí Tôn giả. Nếu người thường cũng có thể phóng xuất ý niệm như vậy trong thiên hạ chẳng phải tất cả các Tôn giả đều có thể tiến vào Ngũ khí triều nguyên cảnh giới.
Bách Linh Bát hai mắt sáng lên, sau một lát gã nói:
- Những người này phát ra ý niệm khác với Ngũ khí Tôn giả. Ý niệm của bọn họ không đủ để công kích người khác, chỉ có thể bằng phương thức nào đó ngưng tụ lại.
Gã lắc đầu nói:
- Bất quá ngưng tụ sóng não này một chỗ có thể phát ra uy lực gì thì ta cũng không tính toán được.
Hạ Nhất Minh ngơ ngác hồi lâu, sau đó hắn mới chậm rãi gật đầu.
Sáu mươi vạn Ngũ khí Tôn giả đương nhiên không có khả năng tồn tại, bất quá Thần điện nếu có năng lực ngưng tụ ý niệm của sáu mươi vạn người một chỗ cũng đã vô cùng xuất sắc rồi.
Mơ hồ Hạ Nhất Minh có chút minh bạch, muốn làm điều này khẳng định yêu cầu tương đối khó khăn, hơn nữa phương pháp này đối với Tôn giả khẳng định không sử dụng được. Nếu không tất cả các Tôn giả phương Tây đã sớm thông qua phương pháp này tấn giai Ngũ khí Tôn giả.
Có lẽ bởi vì bọn họ dừng ở đây khá lâu nên mảnh sương mỏng kia bắt đầu di động lại.
Hạ Nhất Minh sắc mặt nhất thời đại biến. Mặc dù hắn biết ý niệm này không phải xuất phát từ Ngũ khí Tôn giả nhưng cho dù là ai cảm nhận được lực lượng khổng lồ như vậy cũng không thể cảm thấy dễ chịu.
Tâm niệm hắn vừa chuyển lập tức vỗ nhẹ lên cổ Lôi điện nói:
- Lôi điện, cho chúng ta xem một chút uy lực Lôi chấn tử.
Muốn chống lại ý niệm bao phủ không gian này, tuyệt đối không thể làm được, nhưng với lực lượng lôi điện của bạch mã, đối với những vật hư ảo có tác dụng khắc chế nhất định. Nếu ý niệm kia không nhưng tụ thành thực thế, vậy cứ sử dụng lôi điện lực lượng ứng phó, không nghi ngờ là phương pháp tốt nhất.
Bạch mã hí nhẹ một tiếng, mặc dù ý niệm khổng lồ này cũng gây cho nó cảm giác sợ hãi, nhưng huyết mạch Thần thú chảy trong nó khiến nó không muốn xoay người bỏ chạy.
Thân thể khẽ run lên, lôi điện màu tím nhất thời phóng xuất ra.
Mơ hồ chiếc sừng trên đầu nó lại càng phát sáng, theo sau một khỏa Lôi chấn tử từ đó hiện ra. Khỏa Lôi chấn tử mang theo quang mang vàng rực đồng dạng ẩn chứa lực lượng lôi điện khổng lồ.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng lên, sau khi Lôi điện quang hóa Thần khí Lôi chấn tử, đây là lần đầu tiên bộc lộ ra, cho dù là hắn cũng không thể áp chế sự tò mò trong lòng.
Mười bốn khỏa Lôi chấn tử mặc dù chưa đủ bộ, nhưng lúc này tại Nhân đạo cảnh giới e rằng cũng là một tồn tại vô địch.
Mười bốn khỏa Lôi chấn tử sau khi lần lượt xuất hiện không gian xung quanh đã tràn ngập tia điện tím sẫm tương ứng với lực lượng trên thân thể bạch mã. Bất quá trong quang mang tím sẫm này mơ hồ có thể thấy được chút ngân điện, đây là lôi điện lực lượng của Ngân man vương lúc này đã bị bạch mã hoàn toàn thu nạp.
Đang khi Hạ Nhất Minh tưởng rằng lực lượng lôi điện này được bạch mã phóng ra, đột nhiên một màn kì dị xuất hiện.
Chậm rãi mười bốn khỏa Lôi chấn tử lấy bạch mã làm trung tâm không ngừng trôi trên bầu trời.
Chúng nó mỗi lúc một cao hơn, khoảng cách càng lúc càng xa, sau khi tới không trung, khoảng cách giữa chúng đã rất lớn.
Theo sau cả bầu trời nhất thời biến hóa...

Vũ Thần - Chương #901


Báo Lỗi Truyện
Chương 901/1308