Chương 885: Cướp đoạt khôi lỗi


Không có bất cứ báo hiệu gì, mộtt hanh kiếm màu đen đột nhiên xuất hiện ở ngoài khơi, tại một khắc đó mọi người mới chú ý tới nơi đây còn ẩn giấu một cao thủ cường đại.
Ánh mắt Cát Ma Phàm Thù vô cùng tỉnh táo, trong lòng hắn mặc dù tràn ngập cừu hận, nhưng vẫn bất động như núi.
Đây chính là định lực của thiên hạ đệ nhất sát thủ, cho dù là cừu nhân bất cộng đái thiên đứng trước mặt thì hắn cũng không lộ ra bất cứ một tia sát khí nào.
Một kiếm này là do hắn ngưng tụ toàn bộ lực lượng, đem toàn bộ thực lực của Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả phát huy ra.
Với tình cảnh của Gia Phỉ Nhĩ Đức lúc này, khi trên đầu có thần chi lực áp bách, ở giữa lại có Vô Hình Chi Kiếm vờn quanh, lúc này lại đột ngột xuất hiện một kích trí mạng.
Cho dù cùng là cao thủ Cửu Cửu Trọng Thiên, thì giờ phút này cũng đành phải luống cuống tay chân, thậm chí còn khó có thể thoát được một kiếp.
Nhưng mà, hai mắt Gia Phỉ Nhĩ Đức không chút nào tỏ ra kinh hoảng, hắn tựa hồ sớm đã biết sẽ có người đánh lén. Cổ tay hơi đảo lên Hắc Ám Tỏa Liên đã xuất hiện ở trước mặt, đồng dạng là vũ khí Hắc Ám, nhưng lại thuộc về hai loại lực lượng Hắc Ám bất đồng, giờ phút này hai thanh vũ khí va chạm với nhau ở một chỗ. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Một đạo tiếng nổ "ầm ầm" vang lên, đại lượng khí lưu tuôn ra bốn phía xung quanh.
Khi Xoa Kiếm của Cát Ma Phàm Thù và Hắc Ám Tỏa Liên của Gia Phỉ Nhĩ Đức va chạm với nhau, hắn lập tức hiểu được vị phương tây Hắc Ám hội trưởng này cũng là toàn lực ứng phó hắn.
Tựa hồ Gia Phỉ Nhĩ Đức chưa từng để ý tới uy hiếp do Hạ Nhất Minh tạo ra, mà là hắn vẫn chờ đợi cho đến khi một khắc toàn lực này xuất hiện.
Mà khi Cát Ma Phàm Thù xuất hiện trong một khắc, Phất Lan Khắc Lâm cũng bắt đầu động, vị phương Tây giáo hoàng bệ hạ xuất ra Quang Minh Chi Trượng nhanh chóng điểm về phía trước.
Một phiến Quang Minh lực lượng được phóng ra, nó ở trên đỉnh đầu của Gia Phỉ Nhĩ Đức tạo thành một Quang Minh thế giới.
Dù là Vô Hình Chi Kiếm của Hạ Nhất Minh, hay gió lớn tung bay ngập trời cũng không thể xuyên qua Quang Minh thế giới.
Bạch Mã Lôi Điện hí lên một tiếng dài, chiếc sừng trên đầu chợt hiện lên một cột sáng màu tím nhanh chóng đánh về phía Vũ gia lão tổ.
Vũ gia lão tổ lúc đầu còn để mặc cho Gia Phỉ Nhĩ Đức theo lên cùng, nhưng không biết vì sao hắn đột nhiên lại ngừng lại giữa chừng, tựa hồ không muốn cùng Hội trưởng đại nhân liên thủ.
Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh lại biết, đây cũng không phải là tự chủ của khôi lỗi, mà do Gia Phỉ Nhĩ Đức ra lệnh cho nên mới tạo thành kết quả như vây,
Khi Hoàng Tuyền lão tổ xuất hiện, hắn cũng bắt đầu muốn động thủ, chỉ là không chờ hắn chính thức động thủ, Bạch Mã Lôi Điện đã phóng thích ra Lôi Điện chi lực để tấn công trước tiên, trực tiếp đẩy lui khôi lỗi lại phía sau.
Một loạt biến cố xảy ra từ khi Hoàng Tuyền lão tổ ra tay trong nháy mắt cũng đã chấm dứt.
Biến hóa xảy ra khi đó khiến cho người ta phải hoa cả mắt, ngoại trừ mấy vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả ra, thì ngay cả các tôn giả đang quang chiến ở xa cũng không biết trong nháy mắt đó đã xảy ra những chuyện gì.
Ở trong mắt bọn họ chỉ thấy duy nhất một điều, chính là ngoại trừ quang mang biến ảo vô cùng khó lường, thì bọn họ hoàn toàn không biết gì cả.
Hắc Ám lực lượng cùng một lúc được khởi động, hai vị cường giả đứng đầu Hắc Ám thế giới nhanh chóng giao thủ một lần rồi tách ra.
Hai chân Hoàng Tuyền lão tổ điểm nhẹ lên mặt nước, đưa ánh mắt nhìn về phía Gia Phỉ Nhĩ Đức lạnh lùng, nói:
- Ngươi sớm đã có phòng bị, biết ta sẽ đến.
Giao đấu quá một chiêu, Hoàng Tuyền lão tổ lập tức biết được đối phương cũng đang tích súc lực lượng để tấn công, hơn nữa mục tiêu tuyệt đối không phải là Hạ Nhất Minh.
Trong lúc đối mặt với Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả mà lại muốn đem toàn bộ lực lượng để đối phó người khác. Trong khắp thiên hạ hiện nay người có thể làm cho hắn phải kiêng kỵ như vậy cũng chỉ có Hoàng Tuyền lão tổ mà thôi.
Trên gương mặt khô gầy của Gia Phỉ Nhĩ Đức xuất hiện nụ cười lờ mờ, bất quá lớp da trên mặt lại cực kỳ già yếu, giống như vỏ cây vậy, khiến người ta nhìn mà sợ hãi.
- Chúng ta sớm đã biết ngươi sẽ tới. - Tinh quang trong mắt Gia Phỉ Nhĩ Đức chợt xuất hiện, nói:
- Ngươi không tới chúng ta còn không thể an tâm a.
Cát Ma Phàm Thù nhẹ giọng nói:
- Nguyên lai các ngươi đã sớm biết ta sẽ tới, tốt lắm, tốt lắm.....
Ngữ điệu của hắn rất bình thản, nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác sợ hãi, giống như con ếch đang nhìn thẳng vào đôi mắt của con rắn, có một loại sợ hãi từ sâu thẳm trong linh hồn xuất hiện.
Trong lòng Hạ Nhất Minh đổ mồ hôi, có lẽ chỉ hắn mới có thể hiểu được nguyên do trong đó.
Bách Linh Bát từng giả mạo Hoàng Tuyền lão tổ để gặp mặt Phất Lan Khắc Lâm, hơn nữa còn trốn ở trong lòng biển sử dụng thủy tiễn để tập kích ba vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả.
Cho nên lúc Hạ Nhất Minh xuất hiện, vô luận là Thần Điện giáo hoàng, hay Hắc Ám hội trưởng đều nghĩ đến Hoàng Tuyền lão tổ cũng xuất hiện. Mà trên thực tế, Hoàng Tuyền lão tổ vừa xuất hiện, hơn nữa còn ra tay tấn công thì chuyện này đã được chứng thật.
Ở trong lòng hai vị cường giả phương Tây đã nhận định hắn cùng với Hoàng Tuyền lão tổ có quan hệ nào đó. Hơn nữa có thể khẳng định là, mặc kệ mình và Hoàng Tuyền lão tổ giải thích như thế nào thì bọn họ cũng không tin.
Còn ở trong lòng Hoàng Tuyền lão tổ cũng bởi vì hắn nhắm vào Gia Phỉ Nhĩ Đức, cho nên nhận định đối phương khi cướp khôi lỗi của mình, cho nên đã giết chết Hác Huyết, hơn nữa đang đề phòng hắn tới trả thù.
Hiểu lầm này chỉ có thể nói là xui xẻo mà thôi, nhưng Hạ Nhất Minh cũng tuyệt đối không ra mặt giải thích hiểu lầm này.
Gương mặt Phất Lan Khắc Lâm bình tĩnh, hắn cất cao giọng nói:
- Phàm Thù môn chủ, mất đi một vị Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả như ngươi, nhưng mà.....
Hạ Nhất Minh lập tức xoay chuyển ý nghĩ, lập tức hiểu rõ Phất Lan Khắc Lâm đang muốn nhắc tới hứa hẹn ngày trước của Hoàng Tuyền lão tổ.
Mà điều này trên thực tế lại không phải do Cát Ma Phàm Thù đáp ứng, người đáp ứng chính là Bách Linh Bát. Nếu để cho giáo hoàng bệ hạ nói ra chuyện này, như vậy trong lòng Hoàng Tuyền lão tổ khẳng định sẽ có nghi vấn.
Hắn lập tức ngẩng đầu hú lên một tiếng dài, thanh âm giống như tiếng sấm rền vang lên cắt đứt lời nói của giáo hoàng bệ hạ.
Hạ Nhất Minh đưa tay chỉ Phất Lan Khắc Lâm, cao giọng nói:
- Giáo hoàng bệ hạ, ngày trước gặp mặt Hạ mỗ được ngươi chỉ điểm cho chút ít, trong lòng vô cùng cảm kích. Lần này Hạ mỗ muốn được một lần nữa được ngươi chỉ giáo cho.
Hắn vừa nói xong những lời này hai chân đã hơi dùng sức thúc vào trên người Bạch Mã Lôi Điện, thân hình của Bạch Mã Lôi Điện lập tức vọt tới trước.
Bạch Mã Lôi Điện đối với vị lão nhân này vô cùng ghi nhớ, biết đây là Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, hơn nữa khi cảm nhận được sát ý của Hạ Nhất Minh nó cũng không tiếp tục kiên trì một mình đối địch.
Chân khí của một người, một thú trong nháy mắt kết hợp làm một, dưới chân của Bạch Mã Lôi Điện lập tức xuất hiện ngũ thải quang mang, quang mang này giống như bàn đạp, trợ giúp cho nó có điểm tựa để di chuyển trên không trung.
Gia Phỉ Nhĩ Đức hơi do dự một chút, hắn làm thành một thủ thế rồi xoay người đi tựa hồ muốn truy đuổi theo Hạ Nhất Minh và Bạch Mã Lôi Điện. Nhưng mà, Cát Ma Phàm Thù cười lạnh một tiếng, hắn lập tức hú lên một tiếng kêu quỷ dị.
Trong nháy mắt, động tác của Vũ gia lão tổ hơi ngừng lại, từ trong miệng phát ra từng tiếng "ô ô", đôi mắt lập tức biến thành màu đỏ tươi như máu, khiến người ta nhìn cũng phải rét lạnh.
Sắc mặt Gia Phỉ Nhĩ Đức đại biến, khôi lỗi này là chiêu sát thủ của hắn, nhưng không nghĩ ra lại bị Hoàng Tuyền lão tổ giở thủ đoạn làm nó xảy ra biến hóa kỳ dị.
Bất quá, Hắc Ám hội nghị truyền thừa đã có mấy ngàn năm, mật thuật của bọn họ cũng không phải là chuyện đùa, hắn ngâm xướng một đoạn chú ngữ cổ quái, đồng thời hai tay liên tục vẽ lên không trung những đồ án.
Chỉ sau mấy lần hô hấp, khuôn mặt của Vũ gia lão tổ đã khôi phục trở lại bình thường, những tia huyết sắc trong ánh mắt cũng đã nhạt đi.
Cát Ma Phàm Thù tức giận hừ một tiếng, khi kiến thức mật thuật của đối phương, hắn đã hoàn toàn tin tưởng khẳng định người này đã ra tay cướp đoạt khôi lỗi Vũ gia lão tổ. Nếu không như thế, hắn làm sao có thể cắt đứt sự liên lạc của Ngưng Huyết Nhân và hắn, hơn nữa còn tước bỏ quyền điều khiển ngũ hành thân thể của Ngưng Huyết Nhân.
Thân hình hắn nhanh chóng chớp lên, Cát Ma Phàm Thù đã tiến lên trước mấy bước, mỗi một bước đi của hắn đều huyễn hóa ra vài đạo thân ảnh. Mỗi một thân ảnh lại vô cùng chân thật, Xoa Kiếm trong tay mỗi một thân ảnh đều ẩn chứa sát khí nồng đậm tới cực điểm.
Cảm nhận được luồng sát khí đang tỏa ra mãnh liêt, cho dù là Gia Phỉ Nhĩ Đức cũng cảm thấy an toàn của bản thân bị uy hiếp.
Ở trong mắt hắn, Cát Ma Phàm Thù tựa hồ đã hóa thành Tử Thần, chỉ bất quá hắn cầm trong tay cũng không phải là một chiếc lưỡi hái to lớn, mà chính là Xoa kiếm.
Cổ tay nhanh chóng huy động, Hắc Ám Tỏa Liên tạo ra xung quanh người hắn một phiến quang mang màu đen, mật thuật Hắc Ám hệ ở trong tay của hắn giống như mưa liên tục xuất hiện.
Chỉ trong nháy mắt, hai vị đầu lĩnh của Hắc Ám thế giới trên đại lục đã tiến hành trận đánh sinh tử tồn vong.
Đương nhiên, ngay cả khi đang giao chiến một cách kịch liệt thì bọn họ cũng không bỏ qua ý định khống chế khôi lỗi Vũ gia lão tổ.
Cát Ma Phàm Thù không ngừng sử dụng thần niệm tiến hành kêu gọi Ngưng Huyết Nhân, còn đối phương của hắn là Gia Phỉ Nhĩ Đức cũng không ngừng sử dụng Hắc Ám mật thuật để tiến hành củng cố lại.
Vũ gia lão tổ tựa hồ đã biến thành một bãi chiến trường để hai người bọn họ tiến hành sinh tử quyết đấu.
Bất quá, đối với lòng cừu hận của Cát Ma Phàm Thù mà nói, Gia Phỉ Nhĩ Đức lại có chút không hiểu được.
Hắn dù làm thế nào cũng không nghĩ ra, Hoàng Tuyền lão tổ cùng với hắn giống nhau đều là vì muốn được tham gia vào Thiên Niên Băng Đảo, vậy vì sao phải liều mạng như thế?
Hắn chỉ nghĩ được một điều duy nhất chính là chuyện này có liên quan tới Hạ Nhất Minh.
Nếu như để cho bọn họ biết sự thật của chuyện này, thật không biết là vị Hắc Ám hội trưởng này có hối hận vì mình đã hao phí rất nhiều tinh lực để chiếm lấy con khôi lỗi Vũ gia lão tổ này không?
Bất quá với tình huống hiện nay, hắn đã không còn đường để hối hận nữa rồi.
Vì tôn nghiêm của cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên, vì vinh dự của thế giới Hắc Ám phương Đông, Tây trận chiến của bọn họ đã không còn đường để lui xuống.

Vũ Thần - Chương #885


Báo Lỗi Truyện
Chương 885/1308