Chương 851: Hoàng Tuyền lão tổ ước định?


Một người từ bên trong vùng lôi điện ảnh hưởng đi ra.
Từ trên người của hắn không có một chút hơi thở nào của người sống, giống như u linh giữa đêm tối vậy.
Từ phía sau hắn, những phiến quang mang của lôi điện giống như tạo thành một chiếc trường bào, đem thân thể của hắn chiếu sáng lên.
Trong lúc nhất thời, trong lòng mọi người đều có những cảm giác mâu thuẫn bất đồng.
Người này tựa hồ như do quang và ám cùng kết hợp lại, hơn nữa hình thức xuất hiện lại vô cùng quỷ dị, khiến cho tất cả mọi người đều ghi nhớ vào sâu trong lòng.
Ánh mắt Phất Lan Khắc Lâm hơi co rút lại, ngay cả khí tức của lão trong nháy mắt cũng có chút rối loạn.
Sau khi lão nhìn thấy người này, trong lòng như cảm thấy một cỗ áp lực khổng lồ vậy.
Mặc dù từ trên người này không hề phóng thích ra một chút khí tức nào ép người, nhưng người này từng giao thủ với lão cho nên nếu hắn đem khí tức đó phóng ra, thì đấy cũng chính là lúc cuộc chiến sinh tử bắt đầu.
Lão hít sâu mọt hơi, Quang Minh chi trượng trong tay cũng được cầm chặt hơn trước.
Quang Minh lực lượng toàn thân giờ phút này tự động được thôi thúc tạo thành một lớp phòng ngự quanh người hắn.
Mặc dù, Phất Lan Khắc Lâm cũng biết thủ đoạn phòng ngự này không thể ngăn cản được công kích của đối phương, nhưng lão vấn tình nguyện làm ra thật nhiều chuyện như vậy. Lão cũng không muốn vào thời điểm mấu chốt này lại đột nhiên xuất hiện một chướng ngại vật, nên đành thăm dò trước:
- Phàm Thù môn chủ.... Ngươi cũng định nhúng tay vào việc này sao?
Khi nghe thấy Phất Lan Khắc Lâm xưng hô, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.
Trong lúc nhất thời ánh mắt bọn họ nhìn về phía Bách Linh Bát tràn ngập vẻ kinh hãi, vô luận là tôn giả phương Đông hay Tây khi nghe thấy đại danh này trong lòng đều xuất hiện một luồng khí lạnh. Bọn họ thậm chí còn không giữ được bình tĩnh, thân hình hơi run rẩy.
Chỉ là trong lòng bọn họ đang tràn ngập những nghi vấn.
Vị cường giả này tại sao lại xuất hiện từ trong màn lôi điện khổng lồ đó? Hắn cùng với Hạ Nhất Minh có quan hệ như thế nào?
Bách Linh Bát yên lặng nhìn Phất Lan Khắc Lâm, từ trên người hắn không có nửa điểm khí tức cường đại toát ra nhưng cũng khiến cho giáo hoàng của Thần Điện phương Tây phải cẩn thận. Khi lão còn chưa xác định được ý đồ của đối phương khi tới đây, thì lão còn không muốn làm ra cử động khinh suất.
Sau một lát im lặng, Phất Lan Khắc Lâm lại trầm giọng nói:
- Phàm Thù môn chủ tôn kính, theo ta được biết ngươi cùng với bọn ta giống nhau, đều bị đám người ở Băng Cung loại ra ngoài.
Lão dừng lại một chút, tựa hồ như đợi đối phương có thời gian để suy nghĩ, lại nói:
- Nếu Phạm Thù môn chủ nguyện ý có thể cùng với chúng ta liên thủ.
Nghe tới đây, ánh mắt Bách Linh Bát lóe lên quang mang, trong đầu hắn đang nhanh chóng tính toán, nếu dùng đề tài này để đàm luận thì việc trì hoãn thời gian một khắc cũng không phải chỉ là một cái nhấc tay thôi sao?
- Giáo hoàng bệ hạ tôn kính, cho dù là ta với ngài liên thủ cũng khó có thể chống lại bọn họ.
Lúc này, Hạ Nhất Minh đã đi tới gần khu vực ngoài của lôi điện, hắn đem toàn bộ vẻ mặt của những người ở bên ngoài, và thân hình của Bách Linh Bát thu vào trong tầm mắt của mình.
Mặc dù hắn mới chỉ gặp qua Hoàng Tuyền lão tổ một lần, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng của Bách Linh Bát lúc này, cũng cảm thấy được như hai người này được đúc ra từ một khuôn vậy.
Khi đem bộ dạng cùng với phương thức xuất hiện quỷ dị của hắn kết hợp với nhau làm cho kẻ khác phải sinh ra cảm giác cao thâm khó lường.
Giờ phút này lại nghe được ngữ điệu và thanh âm của hắn lại càng khiến cho Hạ Nhất Minh thấy giống hệt như Hoàng Tuyền lão tổ a.
Cho dù lúc này, Hác Huyết sống lại cùng với hai vị phó môn chủ đích thân tới đây cũng đừng mơ tưởng dò xét ra được chút khác nhau nào.
Phất Lan Khắc Lâm tự nhiên lại càng không thể nhìn ra được, lão nghe Bách Linh Bát nói xong, hơi cười đáp:
- Phạm Thù môn chủ, phương Tây chúng ta đã sớm liên hợp với nhau, có thêm ngài gia nhập nữa là có ba vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, đủ để khiến cho đám người đó thay đổi chủ ý của mình.
Tất cả mọi người bên dưới nghe vậy đều trở nên trầm mặc, ba vị cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong liên thủ với nhau đủ để tạo thành một khối lực lượng khiến cho không ai dám coi thường. Có lẽ bọn họ không thể trực tiếp đối đầu với đám người ở Băng Cung, nhưng nếu muốn phá hư chuyện tốt thì không một ai trong thiên hạ có thể cam đoan sẽ ngăn cản được.
Bách Linh Bát hơi suy nghĩ một chút, bất quá với nhãn lực của Phất Lan Khắc Lâm cũng không thể nhìn ra được hắn sẽ gật đầu, hay lắc đầu.
- Giáo hoàng bệ hạ, ta cảm thấy thật vinh hạnh khi được ngài đưa ra yêu cầu này. - Trên mặt Bách Linh Bát vốn không lộ ra một chút biểu tình nào, nhưng lúc này khóe miệng hắn lại nở nụ cười tà dị khiến cho người ta phải sợ hãi:
- Trải qua một lúc thận trọng suy nghĩ, ta nguyện ý cùng ngài hoàn thành hoạt động lần này.
Phất Lan Khắc Lâm thở dài một hơi, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười thỏa mãn.
Hoàng Tuyền lão tổ mặc dù được coi là đệ nhất thích khách trong thiên hạ, nhưng lời nói của lão lại có trọng lượng tương đương.
Nếu lão đã đáp ứng, như vậy vô luận nảy sinh ra chuyện gì thì trừ phi cường giả phương Tây phụ lão, nếu không trong chuyện này bọn họ mãi mãi có cùng trận tuyến.
Khóe miệng của Hạ Nhất Minh hơi nhếch lên, ngay cả hắn cũng không rõ được tâm tình của mình lúc này.
Giờ phút này, suy nghĩ của hắn duy nhất là, nếu ngày sau Hoàng Tuyền lão tổ cùng với Thần Điện giáo hoàng gặp nhau, như vậy bọn họ sẽ nảy sinh những chuyện gì?
Thuật ngụy trang của Bách Linh Bát quá ư là cường đại, cho dù là cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong cũng đừng mong nhìn ra được chút dấu vết gì.
Đương nhiên, điều này cùng với phương thức xuất hiện của hắn có liên quan, nếu như không phải dùng phương thức này xuất hienj trước đám người Phất Lan Khắc Lâm, thì chưa chắc lão đã chịu nhường bước. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Hai mắt của Phất Lan Khắc Lâm rốt cục cũng yên tâm rời khỏi người của Hoàng Tuyền lão tổ nhìn về phía lôi điện sau lưng đối phương.
Trong lòng lão luôn hồ nghi, khí tức của những tia lôi điện này tạo ra vô cùng cường đại, khiến cho người ta phải sợ hãi, nếu đem so khí tức đó với của lão thì tựa hồ cũng cao hơn một bậc.
Khí tức so với lão lớn hơn một bậc tựa hồ như trong toàn bộ thế giới cũng chỉ có đầu thánh thú này.
Bởi vì thể chất của thánh thú và nhân loại bất đồng, cho nên chúng nó có thể dung nạp thiên địa khí lớn hơn với loài người rất nhiều. Bất quá, thánh thú đối với vận dụng chân khí cùng với việc loài người sử dụng thần binh lợi khí còn kém hơn rất nhiều.
Nếu không có như thế làm sao Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả cùng với thánh thú đỉnh phong giao phong với nhau lại ít bị thua hơn?
Phất Lan Khắc Lâm có thể khẳng định bên trong trung tâm lôi điện này có một đầu thánh thú hệ Lôi Điện. Nhưng đầu thánh thú này tựa hồ cùng với Hạ Nhất Minh và Hoàng Tuyền lão tổ có chút quan hệ mật thiết, làm cho hắn không dám có chủ ý nào.
Bách Linh Bát hơi nhăn mặt một chút, nói:
- Ngươi bây giờ định làm thế nào?
Hắn nói ra những lời này đã kéo suy nghĩ của Phất Lan Khắc Lâm trở lại với thực tại, đầu thánh thú này so với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả cũng không có ý nghĩa gì, nếu đem nó so với chuyện kia thì còn kém quan trọng hơn rất nhiều.
Vì chuyện tiến lên Băng đảo này để có cơ hội tiến vào thần đạo làm cho lão không tiếc hết thảy mọi giá.
- Lưu tất cả bọn chúng lại. - Phất Lan Khắc Lâm nói:
- Đem ý tứ của chúng ta truyền tới Băng Cung, để cho đám người ở đó có lựa chọn sáng suốt hơn. Hơn nữa cũng phải khiến cho đám người đó biết được chúng ta có ba cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong, kết hợp những điều này lại sẽ có thể khiến cho bọn chúng thay đổi quyết định của mình.
Bách Linh Bát nghe thấy vậy cũng không gật hay lắc đầu, ánh mắt không có nửa điểm ba động, tựa hồ như không hề đem lời nói của lão vào trong lòng.
- Lần này tới đây là ngươi tới một mình sao? - Bách Linh Bát không vội vàng nói.
Trong lòng Hạ Nhất Minh thầm khen một tiếng, Bách Linh Bát không hổ là Bách Linh Bát, những lời này đủ để kéo dài thời gian một khắc. Giáo hoàng Thần Điện bị Bách Linh Bát kéo dài thời gian mà không tốn một chút công sức nào.
Hắn từng nghe Bách Linh Bát nói, Hoàng Tuyền lão tổ đã hỏi qua hắn có nguyện ý làm sát thủ hay không? Hắn đã dứt khoát lắc đầu.
Lúc này, Bách Linh Bát tựa hồ như đã hoàn toàn dung nhập vào nhân vật Hoàng Tuyền lão tổ, điều này không chỉ có Phất Lan Khắc Lâm có cảm giác như vậy, mà ngay cả Hạ Nhất Minh cũng thế.
Có được lực lượng thần kỳ này, Bách Linh Bát không đi làm sát thủ quả thật là điều đáng tiếc.
Phất Lan Khắc Lâm khẽ lắc đầu nói:
- Thần Điện cùng với Hắc Ám hội nghị Gia Phỉ nhĩ đều tới đây.
Mặc dù trong ấn tượng của Hạ Nhất Minh và Bách Linh Bát cũng không nghe thấy danh tiếng của Gia Phỉ Nhĩ, nhưng nghe được lời khẩu khí ngang hàng của Phất Lan Khắc Lâm mà nói, thì người này hẳn là có tu vi tương đương với lão.
Hội trưởng Hắc Ám liên mình cùng với Hoàng Tuyền môn chủ giống nhaum đều là cường giả tu luyện Phong hệ.
- Hắn lúc này ở đầu? - Hai mắt Bách Linh Bát sáng lên hỏi.
Phất Lan Khắc Lâm cười khổ một tiếng, nói:
- Dựa theo ước định thì năm ngày trước hắn phải tới nơi này rồi, nhưng đến bây giờ vẫn không có tin tức gì. Có lẽ....
Lão chần chờ một chút, nói:
- Hắn đã bị chuyện gì đó quan trọng trì hoãn.
Làm cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong, ở trong thế giới này cơ bản là không có chuyện gì có thể uy hiếp được tính mạng của bọn họ, mà chuyện có thể ảnh hưởng tới hành trình của bọn họ tựa hồ cũng rất hiếm thấy.
Bách Linh Bát hơi gật đầu một chút, hắn đột nhiên quay đầu nhìn lại, từ trong đôi mắt hắn lóe lên quang mang màu đen.
Hạ Nhất Minh trợn tròn mắt, tâm tư của người này cẩn mật thật đáng sợ.
Hắn đến ngay cả bộ kiếm thần quang cũng có thể mô phỏng ra, nếu như không phải Hạ Nhất Minh được biết trước thì khẳng định sẽ không tin hắn không phải là Hoàng Tuyền lão tổ.
Áo giáp trước ngực đột nhiên truyền ra thanh âm, chỉ lát sau đã rơi vào tai của hắn.
- Thời gian đã đến.
Thân hình Bạch Mã Lôi Điện phía sau Hạ Nhất Minh đột nhiên động đậy, hai mí mắt hơi giật giật vài cái rồi mở to ra....

Vũ Thần - Chương #851


Báo Lỗi Truyện
Chương 851/1308