Chương 846: Quang chi lực lượng


Oanh, oanh, oanh.....
Sau câu nói cuối cùng của Hạ Nhất Minh, chung quanh lập tức truyền tới những tiếng nổ kinh thiên động địa.
Tiếp theo đó, Hạ Nhất Minh làm ra một chuyện mà bất kỳ ai cũng không thể nghĩ tới.
Hắn không hề có ý định xoay người bỏ chạy, mà cổ tay hơi vung lên, ngũ thải quang mang theo đó tản ra khắp nơi. Sau đó nó tụ tập lại giữa không trung hóa thành một chiếc cự phủ bổ về phía Phất Lan Khắc Lâm.
Đám người Kim Chiến Dịch trợn tròn mắt, vô luận tôn giả của Đông phương hay Tây phương cũng không nghĩ tới đối mặt với cường giả Nhân đạo đỉnh phong, Hạ Nhất Minh lại chủ động xuất chiêu.
Tu vi bọn họ mặc dù còn xa mới bằng cường giả Nhân đạo đỉnh phong, nhưng cũng cảm ứng được lộ khí trên người Hạ Nhất Minh.
Theo đó có thể thấy được hắn rõ ràng không có ý định đào tẩu.
Mà càng làm cho bọn họ cảm thấy khó tin chính là, khí thế của Hạ Nhất Minh làm cho người ta cảm giác được hắn có chiến ý vô cùng cường đại và lòng tin không thể dao động.
Giờ phút này, cho dù là Kim Chiến Dịch cũng có một loại cảm giác, chính là Hạ Nhất Minh đã điên rồi.
Hắn thật sự bị điên a, Ngũ Khí đại tôn giả chẳng những dám động thủ động cước với Nhân đạo đỉnh phong cường giả, hơn nữa lại còn lòng tự tin sẽ thủ thắng.
Nếu nói Hạ Nhất Minh không điên thì thế giới này điên rồi.
Mắt Phất Lan Khắc Lâm hơi hoa lên một cái, ánh mắt lão lộ ra một tia ngoài ý muốn.
Hiển nhiên ngay cả lão cũng không nghĩ ra Hạ Nhất Minh lại dám đổng thủ với mình.
Loại chuyện này tựa hồ như mấy trăm năm rồi không xuất hiện, ngoài trừ các cường giả có cùng tu vi với lão ra thì ngay cả Ngũ Khí đại tôn giả đứng trước mặt cũng phải cung ký e sợ sẽ chọc giận lão.
Nhưng giờ phút này, một tên Ngũ Khí đại tôn giả cuồng vọng dĩ nhiên lại hướng tới hắn khiêu chiến.
Điều này làm cho lão có chút tức giận, cũng cảm thấy một chút cảm giác mới mẻ.
Đưa tay ra, trên đầu ngón tay hắn đột nhiên xuất hiện quang mang.
Quang mang này cũng không phải cường đại, mà nó chỉ có một chút giống như lửa của cây nến vậy. Tùy thời có thể bị thổi tắt.
Sau đó, Phất Lan Khắc Lâm nhẹ nhàng đưa ngón tay lên bắn đạo quang mang về phía chiếc búa đang lao tới.
Không có bất cứ thanh âm nào phát ra, ngay khi chiếc búa cùng với quang mang đó va chạm thì chợt có ánh sáng chói mắt lóe lên.
Sau đó chiếc búa khổng lồ lập tức tan biến như chưa từng tồn tại.
Không những thế, chút ánh sáng do Phất Lan Khắc Lâm tạo ra giống như ôn dịch không ngừng xâm nhập vào ngũ thải quang mang ở xung quanh, chúng nhanh chóng lao về phía Hạ Nhất Minh.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi thay đổi, hắn sớm biết lão gia hỏa này khẳng định tương đương với
Nhưng đến khi giao thủ hắn mới biết được, nguyên lão nhân này nắm giữ lực lượng vô cùng cường đại.
Chỉ với một chút lực lượng do lão tạo ra đã kinh khủng tới mức ngũ thải quang mang của hắn ngay cả một ít tác dụng cũng không có.
Cảm giác Quang chi lực đang không ngừng lan ra, Hạ Nhất Minh tức giận hừ một tiếng, đang định cắt đứt quang mang đang xâm nhập vào Ngũ Hành Hoàn thì....
Bỗng nhiên, ngay lúc này, trong đan điền hắn có một chút quang mang bắt đầu động.
Nó mãnh liệt cắn nuốt, giống như gió lốc nhanh chóng hút hết mọi thứ vào bên trong.
Giờ phút này, Hạ Nhất Minh nghĩ tới khi hắn lần đầu tiên trông thấy Bắc Hải Cực Quang.
Khi đó hắn đã trực tiếp đem Bắc Hải Cực Quang thôn phệ vào trong người.
Tâm niệm chuyển động, Hạ Nhất Minh không chút do dự tiến lên một bước mở miệng ra đón lấy quang mang đang lao tới.
Khi chiếc cự phủ với khí thế mênh mông của Hạ Nhất Minh bị Phất Lan Khắc Lâm phá vỡ, trong lòng mọi người đều nổi lên một ý niệm: "Không biết tự lượng sức mình."
Ngũ Khí đại tôn giả cùng Nhân Đạo đỉnh phong mặc dù chỉ kém nhau có một giai, nhưng chỉ một chút đó thôi lại có khoảng cách như đất với trời.
Một Ngũ Khí đại tôn giả toàn lực công kích thì ở trước mặt cường giả Nhân Đạo đỉnh cao vẫn không thể chịu nổi một kích.
Bất quá, chuyện xảy ra tiếp theo làm cho bọn họ phải há hốc miệng kinh ngạc, thậm chí trong lòng còn có chút khó tin.
Hạ Nhất Minh không giống như mọi người nghĩ, hắn há miệng ra thôn phệ một chút quang mang do Phất Lan Khắc Lâm phóng ra.
Đồ điên, người này hoàn toàn phát điên rồi, chẳng lẽ hắn tưởng rằng lục phủ ngũ tạng của Ngũ Khí đại tôn giả có thể chịu nổi một kích còn cứng cỏi hơn cự phủ của hắn sao?
Thế nhưng, ý niệm này trong đầu bọn họ chỉ thoáng qua mà thôi, bọn họ lập tức hiểu được lục phủ ngũ tạng của Hạ Nhất Minh rất cường đại.
Bởi vì sau khi hắn cắn nuốt lực lượng đó chỉ kêu lên hai tiếng chứ không hề có dấu hiệu bị thương, ngược lại còn tỏ vẻ thòm thèm.
- Còn nữa không? - Vẻ mặt Hạ Nhất Minh mong mỏi hỏi.
Đám người Kim Chiến Dịch nhất thời cứng đờ ra, bọn họ nhìn thấy cái gì vậy?
Một con Quang hệ thánh thú đội lốt người sao?
Ánh mắt Phất Lan Khắc Lâm chớp động quang mang kỳ dị, hắn chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh nửa ngày, sau đó nói:
- Quang thân thể, ngươi quả nhiên là có được Quang thân thể.
Trong mắt lão nhân phát xuất ra vẻ tham lam, giống như bản thân vừa phát hiện ra một kiện khoáng thế kỳ trân vậy.
Hạ Nhất Minh hơi rùng mình một cái, loại ánh mắt này của đối phương cũng không hề xa lạ với hắn.
Ngày xưa khi Hoành Sơn nhất mạch khuyết thiếu tiên thiên linh đan, Dược đạo nhân mỗi ngày đều nhìn Bảo Trư với loại biểu tình này.
Chỉ là, Dược đạo nhân thì tham lao viên tiên thiên nội đan trong thân thể Bảo Trư, còn lão nhân trước mặt này phỏng chừng là muốn Xá Lợi Tử của hắn a.
Ngũ thải quang mang nhẹ nhàng động, Hạ Nhất Minh cười lạnh một tiếng, nói:
- Giáo hoàng bệ hạ nhìn lầm rồi, thân thể Hạ mỗ là Ngũ hành thân thể chứ không phải là Quang thân thể.
Ánh mắt Phất Lan Khắc Lâm hiện lên vẻ nghi hoặc.
Ngũ hành thân thể cùng Quang thân thể đều là dạng thể chất cực kỳ hiếm thấy, muốn gặp được một người như vậy thì trăm vạn người chưa chắc đã được một.
Lại càng không nói đến người có đồng thời hai loại thể chất ấy.
Ánh mắt hơi trầm xuống, Phất Lan Khắc Lâm nghiêm giọng nói:
- Ngươi có phải là Quang thân thể hay không, chờ ta đến khi ta bắt được người để kiểm tra thì sẽ rõ.
Hai mắt Hạ Nhất Minh khẽ nhướng lên, hắn biết vị lão nhân này chuẩn bị ra tay.
Ngũ thải quang mang được vận khởi hóa thành một bộ áo giáp che chắn toàn thân, không những thế trên bộ áo giáp còn không ngừng có những dòng chảy màu đen.
Dòng chảy này giống như những dòng chảy vây quanh Tinh Thần đảo, chúng không ngừng di động.
Từ trên người Hạ Nhất Minh sát khí tỏa ra tới cực điểm.
- Hắc ám lực lượng? - Phất Lan Khắc Lâm khẽ cau mày, ngay cả hắn cũng phải hoài nghi lại phán đoán của mình.
Hạ Nhất Minh đúng là không phải là Quang thân thể. Quang Minh chi lực cùng Hắc Ám chi lực là hai loại lực lượng bài xích nhau.
Nếu Hạ Nhất Minh có được Quang thân thể, như vậy không có khả năng có được Hắc ám lực lượng để dung nhập vào trong Ngũ Hành chân khí áo giáp
Về điểm này Phất Lan Khắc Lâm tuyệt đối tự tin vào kiến thức của mình.
Lão nhân khẽ lắc đầu, ngẩng đầu lên ở trên bàn tay khô gầy của lão lúc này xuất hiện một chùm ánh sáng phảng phất như trong suốt, sau đó nó hướng về phía Hạ Nhất Minh lao tới.
Nó giống như đạo quang mang trước, tốc độ của nó vô cùng nhanh, cơ hồ chỉ trong một tích tắc là xuất hiện, hơn nữa còn tấn công về phía Hạ Nhất Minh.
Đám người Kim Chiến Dịch và Ngả Đức Văn trợn mắt cứng lưỡi, cuộc chiến của hai người nhìn qua thì rất bình thường, nhưng mỗi lần bọn họ ra tay uy lực đều đạt tới tình trạng khó tin nổi.
Cùng với bọn họ so sánh, đám người bọn họ chỉ giống như tiểu hài tử vừa mới bước vào con đường võ đạo vậy.
Đây là chênh lệch, chênh lệch lớn tới mức không gì có thể bù đắp nổi.
Sau khi cảm nhận được điều này, đám cường giả hai phương Đông Tây có biểu hiện bất đồng với nhau.
Trong bọn họ có người thì ánh mắt tan rã, thần sắc phức tạp giống như tâm tàn ý lạnh.
Nhưng cũng có một số người như Kim Chiến Dịch ánh mắt lại tràn ngập vẻ quyết tâm.
Hôm nay đứng đây xem cuộc chiến của Hạ Nhất Minh cùng giáo hoàng Thần Điện phương tây, trong lòng mọi người đã sinh ra hai cực khác nhau.
Thành tựu của bọn họ ngày sau sẽ bị suy nghĩ ngày hôm nay khống chế.
Ngũ Hành Hoàn trong tay Hạ Nhất Minh nổi lên quang mang mãnh liệt, tựa hồ như nó có ý định ngăn cản chùm ánh sáng đó ở bên ngoài.
Nhưng không biết vì sao, chùm quang mang này khi tiếp xúc với ngũ thải quang mang nhưng đột nhiên phân tán ra, sau đó tiếp tục xâm nhập vào bên trong ngũ thải quang mang.
Hơn nữa, nó lại một lần nữa ngưng tụ lại, tập trung lực lượng oanh kích lên Ngũ Hành áo giáp do chân khí của Hạ Nhất Minh tạo nên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Khóe miệng Phất Lan Khắc Lâm hiện lên một nụ cường thản nhiên.
Lão nắm giữ Quang chi lực rất cường địa, đặc biết đối với Hắc Ám chi lực có tính hủy diệt rất lớn.
Trên áo giáp của Hạ Nhất Minh nếu chỉ có Ngũ Hành lực lượng như vậy hắn không thể nắm chắc chỉ một kích có thể phá vỡ áo giáp do Ngũ Hành chân khí tạo nên.
Nhưng Hạ Nhất Minh tự cho là mình thông minh nên tự mình gia trì thêm Hắc Ám lực lượng lên áo giáp. Nếu đổi lại đối thủ là người khác thì nó có tác dụng rất lớn, tuy nhiên lần này đối mặt với hắn lại chính là Quang chi lực, cho nên đây trở thành sơ hở trí mệnh.
Nhưng mà, nụ cười trên mặt lão trong nháy mắt đọng lại.
Bởi vì lão thấy được thân thể Hạ Nhất Minh mặc dù bị đánh bay đi, nhưng đây cũng không phải bởi vì Quang chi lực phá tan Hắc Ám lực lượng.
Mà chỉ là do bản thân Hạ Nhất Minh phải chịu lực lượng oanh kích quá lớn thôi.
Đương nhiên, cỗ lực lượng này không thể gây ra thương tích với Hạ Nhất Minh, thân thể hắn bay ngược về sau một đoạn sau đó thì dừng lại.
Ánh mắt Phất Lan Khắc Lâm hiện lên một tia ngưng trọng, biểu hiện của Hạ Nhất Minh khiến cho hai lần ra tay của lão không đạt được kết quả như mong muốn.
Đương nhiên, nếu Phất Lan Khắc Lâm biết Hạ Nhất Minh đã từng cùng Hoàng Tuyền lão tổ giao thủ, hơn nữa còn bình an thoát đi thì tâm tình của lão đã không như lúc này.
Đáng tiếc là người duy nhất biết việc này là Đan Huyết thì đã mất mạng, cho nên không thể đem chuyện này truyền ra ngoài.
Thế nên giờ phút này, Phất Lan Khắc Lâm đang phải chăm chú nhìn bộ áo giáp được tạo bằng chân khí của Hạ Nhất Minh, hắn tựa hồ đang muốn thăm dò sự huyền bí trong đó. Để có thể giải thích vì sao Quang chi lực của lão không thể tinh lọc được Hắc Ám chi lực trên bộ áo giáp đấy.
Từ từ sắc mặt của lão trở nên vô cùng ngưng trọng.

Vũ Thần - Chương #846


Báo Lỗi Truyện
Chương 846/1308