Chương 828: Cách sát lệnh.


Trong thời khắc nhìn thấy Hạ Nhất Minh, đôi mắt Hác Huyết bỗng sáng bừng.
Đầu tiên hắn kinh ngạc, theo sau là vui mừng khôn xiết, cười dài một tiếng, Hác Huyết nói:
- Hạ huynh. Đã lâu không gặp.
Lời nói như ân cần thăm hỏi nhưng lại không chút nào che giấu sát khí. Tựa hồ hai bên lúc này mang oán thù không thể giải, hận không thể đem đối phương băm thân ngàn mảnh.
Hạ Nhất Minh thân thể giữa không trung vững vàng dừng lại.
Nếu đã bị đối phương nhận ra, hắn cũng từ bỏ ý định bỏ chạy.
Mặc dù khí tức Vũ gia lão tổ vô cùng cường đại, thậm chí không kém Hoàng Tuyền Lão tổ, nhưng khi biết đối phương chỉ là một khôi lỗi, trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi tò mò. Hắn muốn thử xem khôi lỗi này có thật sự nắm giữ thực lực Nhân đạo đỉnh cấp hay không?
- Hắc hắc... Ở nơi này gặp được Hác huynh, thật là may mắn.
Hạ Nhất Minh cười lạnh một tiếng nói.
Hác Huyết ngoài cười nhưng lòng phẫn hận, nói:
- Không sai. Quả thật rất may mắn. Hác mỗ lúc này tới Nam Cương, trong đó mục đích chính yếu muốn gặp mặt Hạ huynh. Nghĩ không ra chưa tới Nam Cương, Hác mỗ đã được thỏa nguyện. Thật là trời cao có mắt.
Hạ Nhất Minh ánh mắt chuyển lạnh, Hác Huyết nói những lời này rất rõ ràng, hắn tới Nam Cương chính vì tìm mình, xem ra lại là phiến toái không chết không thôi.
Ánh mắt chuyển qua, Hạ Nhất Minh bỏ qua Hác Huyết, nhìn tới Vũ gia lão tổ.
Vị lão nhân này đôi mắt đỏ tươi vô cùng quỷ dị, khiến người khác không rét mà run. Hơn nữa ánh mắt này không chứa bất cứ một tia biểu cảm nào, cho dù nhìn hung thủ giết lão là Hạ Nhất Minh, ánh mắt đó vẫn như không thấy.
Tới lúc này, Hạ Nhất Minh mới tin tưởng lời Hác Huyết nói khi nãy, Vũ gia lão tổ thực sự đã biến thành một khôi lỗi không có trí tuệ, chỉ nghe lệnh sai khiến.
- Nếu Hạ mỗ không nhìn lầm, vị này chính là Vũ gia lão tổ.
Hạ Nhất Minh lạnh nhạt nói.
Hác Huyết ngẩng đầu, hãnh diện nói:
- Hạ huynh không nhìn lầm. Vị này đúng là Vũ gia lão tổ. Bất quá hôm nay hắn đã thành trưởng lão của Hoàng Tuyền Môn.
Hạ Nhất Minh yên lặng nhìn vẻ mặt không chút biểu cảm của Vũ gia lão tổ, trong lòng thầm nói.
Nếu ánh mắt người nàt không khác thường, hơn nữa không ẩn chứa khí tức sinh mệnh mãnh liệt, sợ là có thể so sánh cùng Bách Linh Bát.
Ánh mắt thu liễm lại, chân khí trong cơ thể Hạ Nhất Minh lưu chuyển, trên không trung cùng khôi lỗi này giao chiến, không nghi ngờ là thích hợp nhất.
Đôi mắt lóe sáng, Hạ Nhất Minh nói:
- Hác huynh. Nếu muốn tới Nam Cương tìm Hạ mỗ, không biết có gì chỉ giáo?
Gương mặt Hác Huyết mang theo nụ cười lạnh lẽo, hắn nhìn Hạ Nhất Minh như đang nhìn một người tử vong.
Vũ gia lão tổ thực lực lúc này đã sánh ngang Hoàng Tuyền Lão tổ, mà trên biển rộng, Hạ Nhất Minh tuyệt đối không thể cầu viện Long xà, kết quả không cần nghĩ cũng biết.
Bất quá trong lòng hắn vừa động, chợt nhớ lại câu nói kia của Hoàng Tuyền Lão tổ, sát khí trên mặt nhất thời thu liễm lại, nói:
- Hạ huynh. Bạch mã Thánh thú của người đâu, vì sao không xuất hiện?
Hạ Nhất Minh hừ nhẹ một tiếng, không nghĩ ngợi nói:
- Lôi điện không có bên cạnh ta. Ngươi không phải muốn nhìn thấy nó chứ?
Hắn nói là những lời thật, lúc này Lôi điện như thùng thuốc nổ, đừng nói Hác Huyết, ngay cả bản thân Hạ Nhất Minh cũng không dám tới gần.
Nhưng nghe những lời này, Hác Huyết không khỏi cảm thấy kinh hỉ, trong đầu hắn xuất hiện suy nghĩ, đây chính là cơ hội trời cho, không thể bỏ lỡ.
Hác Huyết ngẩng đầu, cất tiếng cười lớn, hắn không chút nào che giấu sự sảng khoái trong lòng, đại cừu cuối cùng sắp được báo.
- Hạ Nhất Minh. Hác mỗ tới Nam Cương để xin tính mạng của ngươi.
Hắn vung tay, lấy ra một khối thiết bài chỉ về phía Hạ Nhất Minh, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Giết không tha.
Ba chữ này ẩn chứa hàn ý lạnh lẽo tới cực độ, có thể thấy được trong lòng Hác Huyết, thù hận đã tới mức nào?
Những lời này hắn vừa nói xong, Vũ gia lão tổ sau lưng hắn bắt đầu cử động.
Lão tựa hồ không cất cước, thân thể chỉ lung lay một chút đã tới trước mặt Hạ Nhất Minh.
Không có bất cứ thần binh lợi khí nào, Vũ gia lão tổ dùng phương pháp trực tiếp nhất, sử dụng hai tay công kích.
Hạ Nhất Minh nghe được bên tai âm thanh xé gió, tốc độ phát quyền này mặc dù không nhanh, nhưng lực lượng cường đại tới khó tin. Chỉ nghe âm thanh thôi cũng khiến đầu hắn mơ hồ tê dại.
Cổ tay vừa động, Ngũ sắc quang mang đã lập tức lóe lên.
Ngay cả đối mặt với Vũ gia lão tổ, Hạ Nhất Minh cũng không lựa chọn né tránh, hắn muốn thử xem, lực lượng khôi lỗi này cường đại ra sao.
Chân khí cuồn cuộn truyền vào Ngũ hành không gian, lực lượng năm lần chúc phúc giờ phút này hoàn toàn bạo phát. Sau khi quan sát Ngũ hành luân hồi bí tịch, Hạ Nhất Minh đối với Ngũ hành luân hồi chi hoa cũng có cảm ngộ, đây chính là cơ hội để hắn thử nghiệm.
Trong nháy mắt, quyền đầu của Vũ gia lão tổ cùng Ngũ sắc quang mang trên tay Hạ Nhất Minh hung hăng va chạm.
Lực lượng Vũ gia lão tổ hùng hậu mang tính xâm chiếm như một thiết chùy hung hăng xuyên thủng Ngũ sắc quang mang chúc phúc năm lần của Hạ Nhất Minh.
Trong cao thủ đồng giai, có thể nói năm lần chúc phúc chính là tồn tại vô địch, nhưng Vũ gia lão tổ không ngờ lấy lực phá lực, trực tiếp xuyên qua. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Song quyền Vũ gia lão tổ chợt đỏ tươi như máu, chính là biểu hiện của Ngưng huyết thuật tăng tới cực hạn, cỗ khí tức hung ác này, sau khi xuyên qua Ngũ sắc quang mang, không chút lưu tình đánh tới Hạ Nhất Minh.
Nhưng bên trong Ngũ sắc quang mang không ngờ tồn tại một vòng xoáy không màu sắc.
Vòng xoát này nhìn qua không lớn nhưng nắm giữ hấp lực lạ thường, Vũ gia lão tổ phóng thích hồng quang Ngưng huyết thuật không ngờ bị vòng xoát này hút vào toàn bộ.
Đôi mắt đỏ như máu lóe lên, Vũ gia lão tổ từ bước nhảy tới, hung hăng đánh vào chính giữa vòng xoáy này.
Một tiếng nổ thật lớn vang lên, chân khí cường đại khuếch tán về bốn thương tám hướng, chấn động còn đánh thẳng vào chiếc thuyền dưới chân Vũ gia lão tổ.
Chiếc thuyền lúc này dao động mãnh liệt, gương mặt đám người trên thuyền cũng không còn chút huyết sắc.
Mặc dù không người nào biết có chuyện gì xảy ra, nhưng thình lình có chuyện như vậy, khẳng định không phải chuyện tốt. Liên tưởng tới hòn đảo bị mất, đa số trong lòng đám người này tràn ngập kinh hoảng.
Gỗ vụn bay lả tả trong không trung, thân thể Hạ Nhất Minh như diều đứt dây bắn ngược ra sau.
Bất quá lúc này trên mặt hắn khẽ lộ ra tia đắc ý.
Nhân đạo đỉnh cấp cường giả thực lực quả nhiên cường đại, ngay cả hắn với lực lượng chúc phúc năm lần cũng không thể chống cự.
Dưới tình huống thuần túy so sánh về lực lượng, nếu một bên yếu hơn, chỉ e kết quả sẽ trọng thương. Nhưng Hạ Nhất Minh lúc này bình yên vô sợ, ngay cả chút lông tóc cung không mất mát sợi nào.
Nội dung trong bí tịch Ngũ hành luân hồi quả nhiên thần kỳ, vòng xoáy ngũ hành quả nhiên có được lực lượng phòng ngự cường đại. Cho dù gặp tình huống lấy lực phá xảo cũng đủ cho Hạ Nhất Minh an toàn trở ra. Hơn nữa vòng xoáy này còn có tác dụng khác khiến Vũ gia lão tổ căn bản không thể rảnh tay.
Giờ phút này y phục trên người Vũ gia lão tổ khẽ lay động, vòng xoáy ngũ hành sau khi bị lão đánh tan đã bắt đầu đảo quanh có xu thế hồi phục.
Đây mới chân chính là Ngũ hành luân hồi chi hoa, lực lượng kết hợp giữa chúng thần bí khó lường, tuyệt đối không chỉ bằng vào lực lượng năm lần chúc phúc mà có thể tung hoành thiên hạ.
Nhưng ánh mắt Vũ gia lão tổ không chút thay đổi, trên thân thể hắn đồng dạng xuất hiện Ngũ sắc quang mang.
Chỉ trong chốc lát, Ngũ sắc quang mang đã hình thành một bộ bảo giáp chân khí, nghiêm ngặt phòng thủ khắp người.
Chân khí không ngừng xoay chuyển khiến vòng xoáy kia như gặp cản trở, chỉ lát sau đã tiêu tán hoàn toàn.
Giữa không trung Hạ Nhất Minh mặt mày biến sắc, lúc này hắn mới nhớ ra, Vũ gia lão tổ sau khi phục dụng Xá lợi tử đã ngưng tụ thành công Ngũ hành thân thể. Ngũ hành luân hồi chi hoa của hắn tuy lợi hại nhưng gặp người có Ngũ hành thân thể như Vũ gia lão tổ cũng mất đi phần nhiều tác dụng.
Khoác thêm một bảo giáp chân khí, Vũ gia lão tổ lập tức bắn khỏi hoang thuyền, truy đuổi Hạ Nhất Minh.
Tốc độ của lão so với Hạ Nhất Minh nhanh hơn rất nhiều, giống như tên lửa mang theo khí thế phô thiên cái địa bắn tới.
Hạ Nhất Minh nghiêm mặt, Ngũ sắc quang mang trên thân thể đồng dạng ngưng lại tạo thành bảo giáo nhiều màu.
Chỉ bất quá, bảo giáp trên người hắn so với Vũ gia lão tổ có vài phần thua kém.
Quang mang hồng sắc lại bạo phát, Ngưng huyết thuật của Vũ gia lão tổ phối hợp cùng Ngũ hành thân thể khiến uy lực lão nắm giữ tăng lên rất nhiều.
Nhưng một quyền này của lão không đánh tới Hạ Nhất Minh mà bị một bàn tay mang theo ánh kim loại ngăn chặn.
Bách Linh Bát sau khi ôm bảo trư đi tới không trung vừa vặn tiếp một quyền này của Vũ gia lão tổ.
Tiếng nổ thật lớn lần nữa vang lên, Bách Linh Bát thân thể như mũi tên bắn ngược ra sau.
Lực lượng cường đại như vậy thậm chí đánh gãy cánh tay của gã.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, Ngũ sắc quang mang thừa dịp hai người va chạm, nhát mắt đánh thẳng vào ngực Vũ gia lão tổ.

Vũ Thần - Chương #828


Báo Lỗi Truyện
Chương 828/1308