Chương 772


Mặt trời như một bánh xe thật lớn rơi xuống bên kia sườn núi, lúc này những dãy núi cũng biến thành một màu nâu nhạt trải dài tới tận chân trời.
Một bánh xe tùy thời có thể biến mất hoàn toàn trước mắt.
Nhưng từ đỉnh núi cao kia chậm rãi xuất hiện một thân ảnh , thân hình lão khi mặt trời chiếu xuống mang theo cảm giác vô cùng quỷ dị. Truyện "Vũ Thần " được copy từ diễn đàn Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu. Hắn không thấy rõ diện mạo người này nhưng lại cảm nhận được khí thế vô cùng cường đại.
Khí thế này cũng không phải ngưng tụ dày đặc bởi người kia không tập trung mà để nó tùy ý tản ra.
Nhưng cho dù khí tức tùy ý tản mát cũng đủ để Hạ Nhất Minh cảm thấy áp lực trước nay chưa từng có.
Không sai, cảm giác sợ hãi này, tới từ tận cũng tâm can hắn. Thậm chí ngay cả bản thân hắn cũng không rõ vì sao mình đột nhiên có cảm giác kinh khủng như vậy.
- Người này vô cùng cường đại, so vơi ngươi mạnh mẽ hơn.
Âm thanh Bách Linh Bát vang lên bên tai hắn.
Hạ Nhất Minh chân mày khẽ nhíu lại, kéo Bách Linh Bát nhanh chóng bay xuống dưới.
- Ngươi muốn làm gì?
Bách Linh Bát hoài nghi hỏi.
- Đi xuống.
Hạ Nhất Minh không chút do dự nói.
Người này đã cường đại như vậy, mà hắn mới chỉ quang hóa một kiện thần binh lợi khí, lấy cái gì ra chống đỡ đây? Nếu trên không trung cùng người giao thủ chẳng phải chỉ đứng chịu đòn sao?
Bởi thế ý nghĩ đầu tiên lóe lên chính là hắn nhanh chóng phải hợp cùng Lôi điện, chỉ có cưỡi Lôi điện, Hạ Nhất Mính mới có thể tiến công, lùi thủ.
Nhưng khí Hạ Nhất Minh vừa mới bay xuống đã thấy được bóng người đằng xa khẽ động.
Lão giữa không trung mang lại cho người khác cảm giác trầm ổn như núi, nhưng khi cử động càng khiến như một đầu liệp ưng, thoáng cái đã mạnh mẽ phóng tới.
Hạ Nhất Minh trong lòng kinh hãi, bởi trong nháy mắt hắn đã nhận ra ,tốc độ người này không phải bản thân có thể so sánh. Chỉ e chưa rơi xuống đã bị lão chặn lại trên không.
Mà với năng lực Hạ Nhất Minh chỉ quang hóa Ngũ Hành Hoàn, một khi lão chặn lại giữa không trung, cho dù Bách Linh Bát biến thành Đại Khảm Đao cũng lành ít dữ nhiều.
Trên mặt đất, Lôi điện mở lớn đôi mắt, quang mang trên sừng bắt đầu lóe lên.
Nó cũng nhìn ra điểm đáng sợ của người kia , tuyệt đối là một vị siêu cấp cao thủ trước đây chưa từng gặp. Khi nhìn thấy người này, thậm chí Lôi điện còn nghĩ tới đầu quái vật biển sâu kia, bởi thế nó nhanh chóng ngưng tụ lực lượng lôi điện còn nghĩ tới đầu quái vật biển sâu kia, bởi thế nó nhanh chóng ngưng tụ lực lượng lôi điện đánh tới.
- Đoàng...
Một đạo âm thanh giòn giã vang lên, lôi điện lực lượng mau chóng phát ra, mục tiêu chính là người đang tới cực nhanh kia.
Tốc độ lôi điện cực nhanh, có thể coi là thiên hạ đệ nhất. Ngay cả người kia dưới tình huống này cũng không cách nào né tránh. Bất quá tay áo người này khẽ vung lên, liên tục huy vũ, trước mặt lão đã xuất hiện động khẩu đen ngòm.
Khi lôi điện lực lượng tiếp xúc với động khẩu này lập tức như tảng đá ném xuống biển, tiêu tán vô tung.
Hạ Nhất Minh hít vào một ngụm lãnh khí, hắn cùng Lôi điện phối hợp không biết bao lần, lực lượng lôi điện kia cường đại ra sao hắn hiểu rất rõ. Ngay cả nhân vật cường đại như Thần Toàn Tử cùng Vũ gia lão tổ phải cần cẩn trọng trọng, toàn lực ứng phó.
Không ngờ người này đối với công kích lôi điện chỉ tiện tay vung vẩy một hổi đã dễ dàng Nhân vật kinh khủng như vậy, thủ đoạn kinh khủng như vậy, Hạ Nhất Minh không khỏi phát lạnh trong tim.
Phía dưới, Lôi điện cùng bảo trư cũng sợ ngây người. Chúng nó kinh ngạc nhìn lên, người kia hời hợt ra tay, cũng không thi triển chiến kỹ kinh thiên động địa gì đã hóa giải hoàn toàn uy lực của Lôi điện. Hai đầu linh thú lúc này đồng dạng xuất hiện cảm giác kính sợ sâu sắc.
Bách Linh Bát nhẹ giọng nói:
- Ném ta qua đó.
Hạ Nhất Minh giật mình, đầu tiên do dự một lát, sau đó trong đầu nghĩ tới một cảnh.
Khi huyết nhục Vũ Phi Dương bọa liệt, tên này không nhưng không chết mà chỉ nháy mắt đã khôi phục như cũ.
Có thể thấy tên này tuyệt đối có được tấm thân bất tử, bản lĩnh người kia có lớn hơn nữa cũng đừng mong giết được gã.
Vung tay lên, Hạ Nhất Minh nhất thời coi Bách Linh Bát như ám khí ném thẳng về phía
người kia.
Ám khí lớn như vậy không thể gạt bất luận kẻ nào, người kia vung tay lên, một cỗ lực lượng tuôn ra tựa hồ như muốn đánh bay Bách Linh Bát.
Nhưng thân thể Bách Linh Bát đột nhiên léo sáng thất thải quang mang, nếu nói về số lượng màu sắc thậm chí còn nhiều hơn Hoành Sơn Nhất mạch hai màu.
Dưới quang mang thủ hộ nhât thời hóa giải hoàn toàn lực lượng của người kia.
Thân thể người này trên không trung dường như không dừng lại một giây nào. Nguồn: http://truyenyy.com
Mục tiêu ban đầu của lão đích thực là Hạ Nhất Minh. Nhưng sau khi trên người Bách Linh Bát tỏa ra thất thải quang mang, lão mới chú ý tới người này.
Ý niệm đảo qua trên người Bách Linh Bát , trong lòng lão không khỏi thất kinh.
Trên người kẻ này ngay cả một chút khí tức sinh mạng cũng không có, hắn như thế nào làm được.
Người này tới đây chậm một bước lên không chứng kiến Bách Linh Bát hóa thành Đại Khảm Đao, nếu không cũng không lấy làm kỳ lạ như vậy.
Bất quá người này với bản thân vô cùng tin tưởng,mặc dù với công pháp tu luyện của Bách Linh Bát vô cùng tò mò nhưng cũng không ảnh hưởng tới quyết định của lão.
Lão hừ lạnh một tiếng, hai tay đưa ra, trong hư không liên tục điểm tới. Chỉ trong chớp mắt vô số bóng ảnh hiện ra đông đảo. Theo sau quang mang đỏ nhạt khiến kẻ khác hoa mắt từ tay lão bắn ra.
Chỉ là khiến lão giật mình lần nữa chính là, song chưởng của Bách Linh Bát như sớm đợi sẵn ở đó, hoàn toàn chặn lại quang mang đỏ nhạt này.
Người này kinh ngạc một chút nói:
- Thần toán chi đạo?
Thủ ấn của lão đột nhiên dừng lại theo sau đẩy ra một lực lượng cường đại lạ thường.
Bách Linh Bát đồng dạng đánh ra, trong nháy mắt va chạm xuất hiện.
Thân thể người nọ rốt cuộc ngừng lại, nhưng Bách Linh Bát bắn ngược về phía sau, hơn nữa từ trên không rơi xuống.
Muốn phá giả Thần toán chi đạo chỉ có hai phương pháp, Vũ gia lão tổ tập luyện theo phương pháp biến hóa cực hạn, còn người này đi theo phương pháp đơn gian hơn, lấy lực phá xảo. Chỉ cần lực lượng một quyền đủ lớn, như vậy đối phương có tính toán ra sao cũng không thể thừa nhận được một kích lôi đình đánh tới.
Một tiếng nổ vang lên, Bách Linh Bát đã rơi xuống đao thêm trên đất một hố sâu hoắm.
Nhưng chỉ tron giây lát Bách Linh Bát ra tay ngăn chặn đối phương, Hạ Nhất Minh đã an toàn đáp xuống.
Hắn không chút do dự nhảy dựng lên lưng Lôi điện, nhân mã tâm linh lại xuất hiện sự tương thông kỳ lạ.
Theo sau Ngũ sắc quang mang trên người chiếu sáng khắp nơi, quang mang tím sẫm theo đó vần vũ quang chiếc sừng trên đầu Lôi điện, tất cả bộc phát cường đại tới khó tin.
Bảo trư còn đi trước một bước, nó nhảy lên đầu Lôi điện, sau đó di chuyển vào lòng Hạ Nhất Minh, nhân vật thần bí kia sớm để lại trong lòng nó sự sợ hãi.
Người này rốt cuộc cũng ngừng lại, trên không trung lặng lẽ xoay người.
Người trung niên này vóc người cao gầy, khuôn mặt lộ rõ vẻ bình thản không chút màu mè, nhưng bất luận là ai đối diện không khỏi xuất hiện cảm giác lạnh lẽo toàn thân.
Nguyên nhân chính là bởi cặp mắt lão.
Ánh mắt cao cao tại thượng như một vị thần, từ đôi mắt đó quang mang coi thường tất cả bộc lộ rất rõ, tựa hồ cả thiên hạ không ai còn có thể để lão coi trọng.
Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện cẩn thận để phòng, sau khi chứng kiến tu vi võ đạo người này, bọn họ có chút tê dại da đầu.
Người này đối với sự công kích ngăn chăn của Lôi điện cùng Bách Linh Bát tựa hồ dễ dàng thoát khỏi hoặc đánh lui, uy lực này đừng nói chưa từng gặp qua, cho dù nghĩ qua cũng chưa từng có.
Người này quay đầu lẳng lặng nhìn Vũ gia lão tổ nằm trên đất, khẽ cau mày.
Chỉ liếc mắt bất luận kể nào cũng biết, Vũ gia lão tổ chỉ đang kéo dài chút hơi tàn, miễn cưỡng hô hấp mà thôi, trai tim lão đã chết, cho dù là thần tiên trên trời cũng đừng mong cứu lại.
Chậm rãi, người nọ quay mặt lại, nhẹ giọng nói:
- Vũ gia lão tổ là do ngươi giết?
Nghe được âm thành người này, Hạ Nhất Minh lập tức biết, đây chính là chủ nhân âm thanh xua đuổi bọn hắn khi nãy.
Chậm rãi gật đầu, Hạ Nhất Minh cao giọng nói:
- Không sai. Là tại hạ giết.
Hắn dừng một chút, nói:
- Người này âm mưu lấy đi tính mạng vãn bối,cho nên...
Người kia vung tay, một cỗ khí thế hung mãnh ập tới khiến Hạ Nhất Minh không thể nói thêm.
- Người này nếu do người giết, vậy để lại tính mạng đi. Truyện "Vũ Thần " được copy từ Ánh mắt người này thoáng lướt qua Lôi điện, nói:
- Ngựa của ngươi sẽ thuộc về ta.
Một người một thú thiếu chút nữa ngã quỵ, Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện hiển nhiên rất tức giận, bất quá bảo trư càng thở hổn hển hơn. Người kia ngay cả nó một chút cũng không đặt vào mắt, đây quả thật là đại bất kính đối với nó.
Ba người bọn họ nhất thời bộc lộ vẻ mặt giận dữ trong ánh mắt. Bất quá nói cũng là, bọn họ không thèm liếc mắt lại phía sau một chút, bởi trong thâm tâm bọn họ đã coi Bách Linh Bát là người bất tử, đương nhiên không cần quan tâm.
- Các hạ là người phương nào, có thể cho biêt đại danh?
Hạ Nhất Minh cao giọng nói.
Trong lòng hắn mơ hồ đã đoán ra, nhưng không có chứng thực, hắn vần còn ôm hi vọng.
Trên không trung người nọ cười một tiếng, nói:
- Lão phu Cát Ma Phàm Thù. Ngươi tự kết liễu hay để lão phu ra tay?

Vũ Thần - Chương #772


Báo Lỗi Truyện
Chương 772/1308