Chương 718: Cự lực.


Một tiếng nổ ầm ầm vang lên.
Tiếng nổ đó giống như một tiếng sét chợt vang lên giữa không trung, sau đó khuếch tán ra thật xa, vang vọng mãi không dứt.
Gia Đặt Nhĩ không khỏi lùi lại mấy bước. Sau khi cự thương của hắn cũng với vòng ánh sáng của đối phương tiếp xúc với nhau, nhất thời liền cảm thấy có một nguồn lực phản kích ấp đến.
Đối diện với nguồn lực đó, hắn chợt cảm thấy bản thân trở nên vô cùng nhỏ bé.
Uy lực của thứ lực lượng đó đã nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn.
Chỉ trong nháy mắt, hắn biết ngay nếu dựa vào năng lực bản thân thì cơ bản là không thể chống đỡ được nguồn năng lượng đó. Vì vậy nên hắn nhanh chóng ngửa người ra sau, ép chặt lưng xuống thân hình của cự tượng.
Đang lao xuống được nửa đoạn đường, thân hình cự tượng chợt bị chấn động mạnh mẽ. Ánh sáng màu đỏ dưới chân nó chợt biến mất. Thân hình khổng lồ của nó từ trên cao rơi thẳng xuống đất.
Một tiếng động mạnh vang lên, tứ chi của nó vững vàng đứng trên mặt đất. Nó bước từng bước về phía Hạ Nhất Minh và bạch mã.
Lực lượng ẩn chứa trong vòng ánh sáng của Hạ Nhất Minh tập trung hết vào cự tượng. Nhưng nó vẫn thản nhiên như không hề có chuyện gì xảy ra.
Nhìn thấy cảnh đó, cho dù là Hạ Nhất Minh cũng phải hít một hơi thật sâu, trong lòng cảm thấy ớn lạnh. Mới vừa rồi, hắn đã sử dụng năm thành lực lượng, hơn nữa lại còn được gia tăng bởi ngũ hành hoàn nên trên uy lực của vòng ánh sáng phải tương đương với một đòn công kích toàn lực của một vị tôn giả.
Nhưng ngay cả thứ lực lượng mạnh như thế cũng bị cự tượng hoàn toàn phá giải.
Trong lòng hắn chợt cảm thấy ơn lạnh. Không hiểu con cự tượng này ẩn chứa một thứ lực lượng bên trong cơ thể mạnh tới mức độ nao? Chỉ sợ nó hoàn toàn có thể sánh ngang với bạch mã Lôi Điện.
Nhưng trong cơ thể Lôi Điện còn có thể huyết mạch của thần thú. Chẳng lẽ con cự tượng này lại cũng như thế?
Nghĩ tới đây, cánh tay Hạ Nhất Minh lại tiếp tục khua lên. Một cái vòng sáng thứ hai lại xuất hiện.
Lần này, hắn đã dốc toàn lực khiến cho quang mang trên ngũ hành hoàn tỏa ra chói mắt.
Tăng thêm năm thành lực lượng nữa, bản thân hắn là một vị đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên thì lực lượng phát ra có thể tương đương với ba mươi vị tam hoa tôn giả đồng loạt phát lực.
Lúc này, Gia Đạt Nhĩ cũng giơ cự thương lên cao. Nét mặt hắn cùng với trong lòng đã không còn sự cuồng ngạo nữa. Lực lượng mạnh mẽ của đối phương đủ khiến cho hắn phải e ngại.
Giờ phút này chỉ có một điều thắc mắc trong lòng hắn đó là không biết luồng cự lực đó là do bản thân Hạ Nhất Minh phát ra hay là con thánh thú đồng hành với hắn.
Nếu là do con thánh thú đồng hành thì hắn còn cảm thấy thư thái. Dù sao có được một con thánh thú có huyết mạch thần thú cho dù nó có mạnh đến mấy thì cũng vẫn có thể chấp nhận được. Nhưng nếu nguồn lực đó mà là do Hạ Nhất Minh tạo ra thì thật sự là quá đáng sợ.
Cự thương cùng với vòng sáng lại tiếp xúc với nhau theo một lần nữa.
Lần này, cuối cùng thì Gia Đạt Nhĩ thực sự cảm thấy sợ hãi.
Từ trên cự thương truyền về một thứ lực lượng mênh mông như biển rỗng. Nó gây ra cho hắn một cái cảm giác giống như có hàng trăm con sóng lơn đang ép về phía mình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đối diện với thứ lực lượng đó, tất cả mọi thứ đều trở thành hư ảo.
Cự thương trong tay hắn tán ra thành vô số điểm sáng chui vào trong cơ thể.
Cự tượng đang vọt tới trước liền dứng lại. Hai chân trước của nó giơ lên cao, rống to một tiếng không cam lòng. Sau đó ngã vật xuống đất.
Thân hình nặng nề của nó ngã xuống đất phát ra một tiếng động nặng nề. Lần công kích này, uy lực tương đương với sự công kích của ba mươi vị tam hoa tôn giả của Hạ Nhất Minh đã giành được chiến thắng.
Thần binh trong Đại thánh giả Gia Đạt Nhĩ của Linh Tượng tộc bị đánh cho vỡ tan. Ngay cả bản thân hắn cùng với thánh thú đồng hành ở bộ tộc được mọi người xưng tụng là đệ nhất linh tượng thánh thú cũng hoàn toàn bị áp chế.
Trên mặt đất xuất hiện một cái hố to. Linh tượng thánh thú lắc lư vài cái mới có thể đứng dậy được.
Thể tích của nó mặc dù rất to, nhưng động tác lại không hề cứng nhắc. Động tác của nó ở trên đất bằng cũng chẳng khác nào Hắc Sa vương dưới lòng biển.
Trên lưng cự tượng đột nhiên xuất hiện một bóng người. Gia Đạt Nhĩ lại một lần nữa ngồi xuống. Nhưng có điều so với vừa rồi, bây giờ trông hắn hết sức nhếch nhác. Thậm chí khóe miệng còn có một chút máu.
Chịu một kích vừa rồi, thân thể hắn đã bị tổn thương nghiêm trọng. Nhưng đứng trước mặt mọi người, Gia Đạt Nhĩ vẫn cố gắng áp chế thương thế của bản thân.
Hạ Nhất Minh mỉm cười. Trong lòng hắn cũng có một chút kính nể đối với cặp người và thú trước mặt. Chịu áp lực lớn như vậy mà bọn họ vẫn không buông tha. Chỉ riêng điều đó cũng đủ khiến cho hắn phải kính trọng rồi.
Một bầu không khí quỷ dị lan ra xung quanh.
Ngay cả đám tôn giả đang đứng xem cuộc chiến cũng đều biến sắc. Bọn họ có thể cảm nhận được rõ ràng vừa rồi lực lượng hai bên phóng ra mạnh như thế nào.
Nếu mà bản thân phải hứng chịu bất cứ một nguồn năng lượng nào do hai người phát ra, Ngả Văn Bân, Vũ Mạc Phi hay đám tôn giả khác cũng đều không dám tưởng tượng đến hậu quả của nó. Vào lúc này, bọn họ chỉ có một ý nghĩ duy nhất trong đầu rằng không ngờ thực lực của đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên lại mạnh như vậy.
Không chỉ có một mình Hạ Nhất Minh mà ngay cả Gia Đạt Nhĩ cũng chẳng hề kém.
Đột nhiên, cự tượng chợt mở miệng ra gầm lên một tiếng giận dữ. Sau đó, trên người đó ánh sáng màu hồng tỏa ra xung quanh.
Mỗi một vòng ánh sáng từ người nó phát ra, mặt đất liền có cảm giác rung rinh.
Năng lượng Thổ hệ mạnh mẽ cùng với năng lượng hỏa hệ cuồng bạo vào lúc này hoàn toàn bộc phát.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn cự tượng. Đến lúc này, hắn mới hiểu thì ra nó cũng là một con linh thú có thực lực đạt tới đỉnh phong.
Nó cùng với Ban Lan thánh hổ ở kinh thành giống nhau, đều đã đạt tới thực lực cao nhất trong cuộc đời của chúng.
Đây cũng là một điểm khác biệt giữa thánh thú và con người. Thánh thú mặc dù được trời ban cho thực lực mạnh mẽ, nhưng tiềm lực của chúng chỉ có hạn. Ngoại trừ linh thú có được huyết mạch của thần thú thì khác. Thánh thú cho dù tu luyện chăm chỉ đến mấy thì cả đời này cũng không thể đạt tới cảnh giới thần thú.
Đây là điểm hạn chế của chúng. Cho dù tính mạng chúng có dài đến mấy thì cũng chẳng có cách nào đột phát được cực hạn của bản thân.
Loài người và linh thú có tuổi thọ chênh lệch với nhau rất nhiều. Nhưng loài người lại có thể có được cuộc sống vô hạn nếu hắn có thể tiến vào thần đạo.
Đương nhiên chính thức có thể tiến vào thần đạo vô cùng ít. Chỉ có thể nói trong ngàn vạn người chưa chắc đã có được một người. Điều này chẳng hề có gì là nói quá.
Con cự tượng trước mắt đã đạt tới mức độ cao nhất mà linh thú bình thường có thể đạt tới. Khả năng điều khiển thiên địa lực cũng không phải chỉ có thổ tức mà thôi.
Trong số thánh thú có thể làm được như vậy đã là chuyện rất giỏi rồi.
Hạ Nhất Minh đã thấy không ít thánh thú. Nhưng ngoại trừ Long Xà ra, cũng chỉ có Ban Lan thánh hổ là có được khả năng đó mà thôi.
Bạch mã Lôi Điện mở to hai mắt xinh đẹp. Hàn quang trong mắt nó lóe lên. Bốn vó khẽ động một cái liền biến mất tại chỗ.
Tốc độ của Lôi Điện cực nhanh, linh tượng không thể so sánh được với nó. Vì vậy mà khi nhìn thấy cự tượng có phần giật mình.
Thoáng cái, bạch mã đã xuất hiện bên cạnh cự tượng. Hai chân nó đạp mạnh một cái.
Cự tượng rống lên một tiếng kinh thiên động địa. Nhưng thân thể của nó đã không còn tự chủ được mà bay lên cao.
Bạch mã Lôi Điện ngước mắt nhìn theo con quái vật có thân hình to lớn trong không trung.
Thoáng cái, cự tượng đã rơi xuống. Lúc này, bạch mã đã đứng sẵn ở bên dưới chờ đợi nó. Hai chân sau của bạch mã lại tiếp tục giáng cho cự tượng một cú khiến cho nó tiếp tục bay lên cao.
Cự tượng rống lên một tiếng cực kỳ phẫn nộ. Nếu như đứng trên mặt đất bằng phẳng nó còn có thể mượn lực mà bay lên trời cao.
Nhưng trong tình hình như thế này, ngay cả một chút biện pháp nó cũng không hề có.
Gia Đạt Nhĩ ngồi trên lưng cự tượng, nắm chặt hai tay. Cuối cùng thì hắn cũng không chịu nổi nữa, phu ra một ngụm máu tươi. Nhưng sau khi phun ra được, tinh thần của hắn liền tỉnh táo hơn rất nhiều.
Từ trên người hắn tỏa ra một đạo quang mang đưa hắn và cự tượng cùng bay lên cao.
Bạch mã Lôi Điện đang chuẩn bị tấn công thì bị người ta cắt ngang khiến cho nó vô cùng tức giận.
Từ cái sừng trên đỉnh đầu nó bắt đầu lóe ra những tia chớp màu tím.
Nhưng Gia Đạt Nhĩ đã sớm phòng bị nên đưa cự tượng bay lên càng lúc càng cao. Thoáng cái đã thoát khỏi phạm vi công kích của Lôi Điện.
Thực ra Gia Đạt Nhĩ cũng không biết tuyệt kỹ của bạch mã Lôi Điện. Hắn chỉ cảm thấy uy danh của thánh thú có huyết mạch thần thú nên mới bay cao lên. Nhờ thế mà hắn mới tránh được một kiếp.
Nhìn Hạ Nhất Minh đang hãnh diện đứng bên dưới với bạch mã Lôi Điện, bất luận là Gia Đạt Nhĩ hay cự tượng cũng đều cảm thấy may mắn.
Linh Tượng tộc trong bộ tộc Đồ Đằng chính là cao thủ mạnh nhất trong số những người cùng đẳng cấp.
Hôm nay, sau khi va chạm với nhau, Gia Đạt Nhĩ đã hoàn toàn thất bại. Cho dù là nhân thú hợp nhất cũng không phải là đối thủ của Hạ Nhất Minh.
Linh tượng tất nhiên là linh thú đỉnh phong. Nhưng đứng trước bạch mã Lôi Điện ngay năng lượng bản nguyên nắm trong tăng cũng không kịp phóng thích đã bị bạch mã đá bay.
Tốc độ cực nhanh cùng với lực lượng mạnh mẽ khiến cho linh tượng hoàn toàn mất đi sự tự tin.
Bởi vì nó biết rằng chỉ bằng chút thực lực đó của đối phương cũng đủ hoành hành thiên hạ.
Một lúc sau, Gia Đạt Nhĩ cùng với cự tượng lại ổn định thân hình. Dưới chân cự tượng đóa sen màu đỏ lại xuất hiện, tỏa ra hồng quang, đồng thời khí thế ban đầu lại xuất hiện. Nhưng tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được một chút gì đó khác lạ từ trên người bọn họ toát ra.
Hạ Nhất Minh cất tiếng cười dài, nói:
- Gia Đạt Nhĩ các hạ chẳng phải muốn giáo huấn Hạ mỗ xuất khẩu cuồng ngôn hay sao? Tại sao lại không xuống?
Gia Đạt Nhĩ hít một hơi thật sâu rồi nói:
- Hạ Nhất Minh! Nếu ngươi có thể tiếp được tuyệt kỹ cuối cùng sau khi chúng ta hợp nhất thì lão phu xin nhận thua.
Hạ Nhất Minh nghe thấy vậy liền chấn động. Sắc mặt hắn có phần ngưng trọng, nhẹ nhàng vỗ lên lưng bạch mã. Nhất thời, lôi điện trên đỉnh đầu nó biến mất.
Tới lúc này, cũng chẳng gì còn phải sợ mà không nghênh chiến nữa.

Vũ Thần - Chương #718


Báo Lỗi Truyện
Chương 718/1308