Chương 684: Đuổi giết.


Toản Địa chi thuật chính là tuyệt chiêu bảo mệnh của Hạ Nhất Minh vào lúc này.
So với những kẻ đang phi hành trên trời, Hạ Nhất Minh không có thực lực mạnh đến vậy. Vì thế mà hắn quyết định lựa chọn đến nó. Theo phỏng đoán của hắn, thì ba người đang lơ lửng trên đầu không có một ai nắm được Toản Địa chi thuật, đồng thời tốc độ cũng không thể vượt qua được hắn với sự trợ giúp của ngũ hành hoàn của mình.
Chỉ cần có thể chui đủ sâu, chắc chắn sẽ thoát khỏi lực cảm ứng của họ. Mà cho dù không thể thoát khỏi, nhưng cũng có thể trì hoãn một canh giờ, đủ cho Bách Linh Bát và bạch mã Lôi Điện chạy đến. Lúc đó, thì hắn chẳng còn gì phải sợ nữa.
Tất nhiên, trong ngũ hành hoàn vẫn còn một đòn sát thủ nữa. Nhưng đòn sát thủ đó không thể sử dụng ngay được. Trừ khi có thể nắm chắc giết chết cả ba người đó, hay là bị lâm vào bước đường cũng, nếu không Hạ Nhất Minh không thể để cho sự tồn tại của Cửu Long lô bị lộ. Sau khi thần binh của ba người ở trong không trung thu nạp đủ năng lượng liền giống như thái sơn áp đỉnh lao xuống.
Nếu ba người còn điều khiển thần binh một cách phân tán thì chắc chắn không thể làm gì được ngũ hành hoàn. Nhưng nếu hợp lại một chỗ, cho dù không thể đánh nát được ngũ hành hoàn thì cũng có thể thông qua chân khí tác động mà làm cho Hạ Nhất Minh hứng chịu đau khổ.
Nhưng bọn họ lại không thể ngờ đươc, Hạ Nhất Minh đang bừng bừng khí thế ở ngay trước mặt, lại không có chút dũng khí giao thủ, nhanh chóng chui vào trong lòng đất.
Hô Duyên Ngạo Bác cười lạnh một tiếng, nói:
- Chiêu huynh! Hắn chui vào lòng đất rồi! Thỉnh huynh bức hắn ra có được không?
Chiêu Thái Lâm do dự một chút, nói:
- Thực ra hắn chỉ đắc tội với hai tộc Lang, Xà. Còn với Thử tộc lại không có vấn đề gì. - Lúc hắn nói mấy lời đó, nét mặt hoàn toàn thản nhiên.
Mặc dù Thử tộc cũng giống như Lang, Xà nhị tộc đều thuộc bộ tộc Đồ Đằng. Nhưng bởi vì quan hệ tương khắc vốn có nên Chiêu Thái Lâm đối với hai tộc đó cũng chẳng hề thích. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Xà tộc thì chẳng cần phải nói. Hằng năm thử tộc của hắn bị xà tộc nuốt không biết bao nhiêu con. Về phần lang tộc...chuyện chó săn chuột là điều hiển nhiên. Mặc dù Lang tộc cũng không phải là chó nhưng trong mắt hắn, lang và chó, chó và lang cũng chẳng có gì khác nhau. Vì thế mà hắn cũng chẳng để tâm lắm đối với việc đuổi bắt Hạ Nhất Minh.
Hô Duyên Ngạo Bác nhíu mày, thầm mắng đúng là đồ chuột không có mắt. Tuy nhiên, hắn vẫn bình thản nói:
- Chiêu huynh! Tiểu đệ từng nghe nói thấy trên người hắn có một khối huyền thiết. - Nét mặt Chiêu Thái Lâm lập tức thay đổi, vội vàng nói:
- Có thật không?
Thanh âm của hắn vốn đã the thé khó nghe, nhưng lúc này nói một cách vội vàng lại càng khó nghe hơn nữa.
Nét mặt Hô Duyên Ngạo Bác có chút méo mó, nói:
- Chiêu huynh! Chẳng lẽ lão phu lại đi lừa ngươi hay sao?
Nét mặt Chiêu Thái Lâm ửng đỏ, hai mắt đảo đảo, nói:
- Nhưng vừa rồi hắn sử dụng Thần toán chi thuật của Thần Toán tử. Chẳng phải giữa hắn và Thần Toán tử có mối quan hệ nào đó hay sao?
Hô Duyên Ngạo Bác cười cười nói:
- Hắn vốn là người của Thiên Trì nhất mạch nên có quen biết với Thần Toán tử cũng là chuyện hiển nhiên.
Nét mặt Chiêu Thái Lâm chợt trở nên hết sức nghiêm túc, nói:
- Chúng ta liên thủ chắc chắn là có thể đánh chết được hắn. Nhưng nếu sau này Thần Toán tử tìm tới cửa...
Ánh mắt Hô Duyên Ngạo Bác có một chút kiêu ngạo, nói:
- Chỉ cần chúng ta đánh chết hắn thì cho dù là Thần Toán tử cũng chưa chắc đã có thể tính được ra ai là hung thủ. Hơn nữa, cho dù hắn tính ra được thì với sự liên thủ của bộ tộc Đồ Đằng các người và Hoàng Tuyền môn chúng ta chẳng lẽ lại sợ Thiên Trì sơn hay sao? - Thấy Chiêu Thái Lâm vẫn còn do dự, hắn tức giận, hừ một tiếng, nói:
- Nếu Chiêu huynh đã không muốn động vào Thần Toán tử vậy thì cứ tự nhiên. Chờ sau khi chúng ta thành công, huyền thiết trên người hắn sẽ là của chúng ta. - Cuối cùng thì Chiêu Thái Lâm cắn răng một cái, nói:
- Được! Ta sẽ bức hắn chui ra. Nhưng các ngươi phải động thủ giết hắn. - Lúc này, Hô Duyên Ngạo Bác mới mỉm cười, nói:
- Chỉ cần ngươi bức được hắn ra, bọn ta sẽ động thủ ngay lập tức. - Chiêu Thái Lâm vỗ nhẹ Kim Mao thử, một người một thú chợt hóa thành một đạo lưu quang, bay xuống. Thân thể cả hai vừa mới chạm đất liền độn thổ ngay lập tức. Một loạt động tác liên tục không hề có chút gián đoạn. - Nét mặt Sơn Đính nhân có chút thay đổi, nói:
- Toản Địa chi thuật quá cao. Không hổ là đệ nhất cao thủ của Thử tộc. - Hô Duyên Ngạo Bác lạnh lùng nói:
- Hắn không chỉ là đệ nhất cao thủ của Thử tộc mà cũng là người tu luyện Toản Địa chi thuật hàng đầu của bộ tộc Đồ Đằng. Với sự hợp lực của người và thử thì cho dù Hạ Nhất Minh có chắp cánh cũng khó mà thoát. - Sơn Đính lão nhân trầm ngâm một chút, nói:
- Làm sao mà Hô Duyên huynh lại quen biết hắn?
Hô Duyên Ngạo Bác do dự một chút, nói:
- Ngày xưa, khi lão phu du ngoạn thiên hạ đã từng kết giao với hắn. Thuật ẩn nấp của hắn rất hợp với lão phu. Lần này, vô tình gặp lại, chờ sau khi hắn bức được Hạ Nhất Minh ra thì mang vài khối huyền thiết giao cho hắn.
Trong mắt Sơn Đính lão nhân chợt lóe lên một tia sáng, sau đó gật đầu. Trong lòng lão có chút tiếc nuối do quá ít chú ý tới chuyện bên ngoài. Ngay cả việc trên người Hạ Nhất Minh có thứ bảo vật như huyền thiết mà hắn cũng không biết.
Tuy nhiên, hắn cũng không biết Hô Duyên Ngạo Bác cũng chỉ căn cứ vào lời nói của hai người Hác Huyết mà suy đoán rằng trên người Hạ Nhất Minh chắc chắn có huyền thiết mà thôi.
Hạ Nhất Minh di chuyển cực nhanh trong lòng đất. Ngũ hành hoàn trong tay hắn tỏa ra quang mang màu vàng của thổ hệ. Dưới sự trợ giúp của quang mang, tốc độ của hắn cực nhanh hơn xa đám tôn giả bình thường. Đây chính là đòn sát thủ của hắn. Có điều không phải để giết người mà chỉ dùng chạy trốn mà thôi.
Sau nửa ngày, Hạ Nhất Minh có phần lơi lỏng. Bởi hắn không cảm thấy có người truy đuổi phía sau. Trong lòng hắn không khỏi ngạc nhiên, chẳng lẽ trong ba người đó ngay cả một cao thủ tu luyện Thổ hệ cũng không có? Nếu đúng như vậy thì hôm nay đúng là chỉ vất vả một chút chứ không hề nguy hiểm. Nhưng suy nghĩ đó vừa mới xuất hiện trong đầu, nét mặt hắn đã lại trở nên hết sức khó coi. Bởi hắn cảm ứng được có một hơi thở mạnh mẽ vừa mới chui vào trong đất. Hơn nữa, nó đang lao về phía hắn với một tốc độ cực nhanh.
Tốc độ như vậy nếu ở trên mặt đất thì cũng chẳng có gì ngạc nhiên bởi vì Hạ Nhất Minh cũng có thể làm được. Nhưng đây lại đang ở trong lòng đất, chung quanh có sự cản trở của năng lượng thổ hệ đâu phải nhỏ. Chẳng hề nghĩ ngợi, quang mang màu vàng trong tay Hạ Nhất Minh lại tỏa ra. Hắn nhanh chóng lao đi. Trong lòng đất không hề có ánh sáng, cũng chẳng hề có phương hướng. Hắn chỉ có thể dựa vào cảm giác của mình mà đi.
Hạ Nhất Minh liều mạng bỏ chạy. Cũng may trong tay hắn còn có một cái ngũ hành hoàn phảng chế. Dưới sự bao phủ của vầng năng lượng thổ hệ phát ra từ ngũ hành hoàn, mặc dù tốc độ vẫn kém hơn người phía sau một chút, nhưng hơn xa tôn giả bình thường. Vì vậy khi tốc độ của Hạ Nhất Minh tăng lên, không chỉ có Chiêu Thái Lâm đang ở phía sau mà ngay cả hai người đang ở trong không trung cũng cảm thấy hoảng sợ. Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, trong mắt sát ý hiện rõ. Quang mang lóe lên, bọn lấy hai người bọn họ bay về phía trước.
Qua khoảng một khắc, trong lòng Hạ Nhất Minh càng lúc càng lo lắng. Người phía sau đã đến rất gần, khiến cho hắn có chút sợ hãi. Hắn không ngờ được đối phương lại có một cao thủ am hiểu Toản Địa chi thuật đến mức độ này. Hắn cắn răng, phóng lên trên. Chỉ trong mấy cái hô hấp, hắn đã thoát khỏi lòng đất.
Vừa rồi, bất ngờ giao thủ với ba vị tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên khiến cho hắn hết sức tự tin, cho dù phải đối mặt với hai vị đại tôn giả, thì ít nhất bản thân cũng có thể bỏ chạy.
Nhưng hắn vừa mới chui được đầu ra khỏi mặt đất liền thấy được một tia lưu quang.
Trái tim Hạ Nhất Minh đập thình thịch. Hắn có thể cảm nhận được lưu quang đó có điểm khác với phi kiếm lúc trước. Có lẽ, tốc độ của nó hơi chậm hơn một chút, nhưng uy lực của nó lại hoàn toàn khác biệt. Cái cảm giác áp lực từ nó thậm chí còn khiến cho hắn như đang phải đối mặt với Thần Toán tử. Tất nhiên, cho dù thế nào thì Thần Toán tử cũng không thể cùng với những người này liên thủ đuổi giết hắn. Chỉ có một giải thích duy nhất là bọn chúng đã sử dụng tới sát chiêu.
Ngũ thải quang mang trên ngũ hành hoàn, chợt bộc phát. Chân khí trong cơ thể Hạ Nhất Minh nhanh chóng lưu chuyển toàn thân, cuồn cuộn chui vào trong thế giới của ngũ hành hoàn. Cùng lúc đó, thế giới trong ngũ hành hoàn chuyển động càng nhanh, phát ra năng lượng cực mạnh, hòa hợp với năng lượng trong cơ thể Hạ Nhất Minh. Ngũ hành chi hoa hóa thành một màn sáng rất to, chặn lấy lưu quang đang từ trên cao đánh xuống.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, thân thể Hạ Nhất Minh khẽ lay động một chút. Tuy nhiên hai vị đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên trong không trung càng thêm kinh hãi. Lúc trước, bọn họ sử dụng năng lực đại tôn giả điều khiển phi kiếm đối phó với Hạ Nhất Minh, nhưng cũng không đạt được hiệu quả như mong muốn. Nếu như một vị tôn giả khác mà đối mặt với phi kiếm của bọn họ chắc chắn sẽ phải luống cuống chân tay, gần như là khó có thể ngăn cản. Nhưng thần toán chi thuật của Hạ Nhất Minh lại khiến cho bọn họ vô kế khả khi.
Vì vậy mà lần này, bọn họ đã có sự chuẩn bị từ trước. Cả hai cũng không lấy nhanh để thủ thắng mà sử dụng thực lực của đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên áp chế. Thần binh của Hô Duyên Ngạo Bác đã ngưng tụ gần như toàn bộ năng lượng trong người, chỉ cần Hạ Nhất Minh ló đầu lên chắc chắn sẽ nện xuống. Nhưng kết quả của nó lại khiến cho bọn họ thất kinh. Không ngờ được Hạ Nhất Minh lại có thể phát ra một nguồn năng lượng tương đương, chống lại công kích của Hô Duyên Ngạo Bác. Hung quang trong mắt Sơn Đính lão nhân lóe lên, quang mang trên người hắn cũng bạo phát, chém xuống ngay lập tức.
Mặc dù Ngũ Hành Đại Luân Hồi chi hoa của Hạ Nhất Minh rất mạnh, nhưng đối mặt với công kích của hai vị đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên, ngũ hành chi hoa đang tạo thành một màn sáng bị bổ ra làm đôi. Phi kiếm của Sơn Đính lão nhân sắc bén bổ tới. Nét mặt Hạ Nhất Minh hết sức nặng nề. Thân thể hắn hơi vặn vẹo một chút, trong nháy mắt không gian xung quanh xảy ra một sự biến hóa vi diệu.
Một tiếng nổ ầm ầm vang lên. Cuối cùng thì thần binh của Sơn Đính lão nhân cũng nện lên cơ thể Hạ Nhất Minh....

Vũ Thần - Chương #684


Báo Lỗi Truyện
Chương 684/1308