Chương 601: Trở về Hạ gia trang.


Tuyết phủ kín mặt đất khiến cảnh vật lúc này chỉ là một màu trắng xóa.
Những bông tuyết không ngừ theo gió tung bay thổi vào không gian càng thêm giá lạnh.
Dưới thời tiết này rất ít ai rời khỏi gia đình ấm áp mà ra ngoài.
Nhưng từ phương xa đột nhiên vài đạo thân ảnh nhanh chóng tiến tới nơi này, tuyết cho dù phủ kín đất trời cũng không ngăn được bước chân của họ.
Một bạch mã thần tuấn dị thường đạp tuyết mà đi, mặc dù dưới tuyết phủ dày như vậy, bình thường chỉ cần đạp nhẹ cũng lún sâu nửa chân.
Bất quá bốn vó trắng như tuyết của đầu bạch mã này đạp trên mặt tuyết cũng như trên đất bằng, thậm chí cả một chút dấu vết mờ nhạt cũng không để lại.
Trên lưng bạch mã là bốn người theo sát.
Bọn họ chính là đám người Hạ Nhất Minh, sau khi rời khỏi Tiên đảo khí hậu ấm áp như mùa xuân, càng lúc về gần Tây Bắc không ngờ thời tiết nơi đây lại càng lạnh giá như vậy.
Đám người Hạ Nhất Minh dĩ nhiên không quan tâm tới thay đổi thời tiết nhưng Hoắc Đông Thành dĩ nhiên là không chịu được.
Tu vi nội kình của hắn mới chỉ đạt tới ngũ tầng, còn xa mới đạt tới cảnh giới như các vị tôn giả. Quan trọng hơn là từ nhỏ hắn lớn lên trên Bồng Lai tiên đảo, địa phương giá lạnh như vậy dĩ nhiên là trong thời gian ngắn khó có thẻ thích nghi.
Sở Hao Châu ở một bên dùng ánh mắt lạnh lẽo quan sát, mặc dù đối với hoắc Đông Thành lão làm bộ không để ý nhưng hành trình mỗi ngày đều khống chế tới cực hạn của hắn.
Sau mấy ngày, hoắc Đông Thành rốt cuộc ngã bệnh. Nhưng cho dù như thế hắn vẫn cắn răng chịu đựng, thậm chí bước đi còn gian nan nhưng chưa từng oán giận hay mở miệng kêu than.
Hạ Nhất Minh mở miệng nói vài câu, nhưng Sở Hao Châu không chút thay đổi, nói lại. Nếu chỉ chút đau khổ ấy mà không chịu được ngày sau sao có thể thành công.
Không chỉ có Sở Hao Châu mà ngay cả Kim Chiến Dịch cũng nói vậy.
Gã nói, bản thân gã trước khi tấn giai Tiên thiên tu luyện so với Hoắc Đông Thành còn gian nan hơn gấp bội. Nếu không như thế gã cũng không có khả năng đạt được tu vi như hôm nay.
Hạ Nhất Minh nghe tới đó không khỏi lạnh lẽo toàn thân. Hắn căn bản không tưởng tượng ra phương thức tu luyện gian khổ gấp nhiều lần kia là thứ gì?
Nếu là người bình thường chịu đựng hành hạ như vậy, chỉ e chua tu luyện tới Tiên thiên đã gặp Diêm vương rồi.
Bất quá khi Sở Hao Châu cho Hoắc Đông Thành phục dụng tinh lực kim đan Hạ Nhất Minh mới hiểu ra.
Có lẽ chỉ có ở các đại môn phái tu luyện gia khổ như vậy cuối cùng mới đạt được thành tựu nổi bật mà thôi.
Cũng may lúc này đã sắp tiến vào Thái Thương huyện, Sở Hao Châu từ bi hơn mà cho Hoắc Đông Thành cỡi ngựa đi theo.
Về phần Độc giác mã lôi điện, có lẽ cũng vì thông cảm cho Hoắc Đông Thành nên không có chút phản đối nào, điều này khiến Hạ Nhất Minh vô cùng thắc mắc.
Nhìn xa xa , trong thế giới tuyết trắng xuất hiện một kiến trúc quen thuộc, tâm trạng Hạ Nhất minh kích động kích liệt.
Làm gì còn có vẻ nào là một vị Tôn giả khiến người người kính sợ , hắn chỉ là một thiếu niên xa nhà ba năm lúc này trở lại. Mắt thấy gia hương tâm tình sao có thể bình tĩnh được nữa?
- Thật lớn...
Kim Chiến Dịch cười ha ha nói:
- Tới Tây Bắc mấy lần, đây là lần đâu tiên ta gặp được trận tuyết lớn như vậy.
Sở Hao Châu đồng cảm gật đầu nói:
- Không sai. Lão phu cũng lần đầu tiên chứng kiến một nơi tại Tây Bắc tuyết lớn như vậy. nếu không phải xác định đây là nhà Hạ lão đệ, lão phu còn tưởng chúng ta đi nhầm tới Bắc Cương băng thiên tuyết địa rồi chứ.
Hạ Nhất Minh chân mày khẽ nhíu , lập tức nghĩ tới Lê Minh Huyên cùng Viên Lê Huân đang tại Bắc Cương xa xôi kia.
Sau khi từ biệt, thoáng chốc mấy năm, bản thân hắn đã tiến giai tôn giả, không biết nàng tại Bắc cương có tốt không?
Bọn họ tiếp tục tiến tới, xung quanh thân thể họ như có một lực lượng vô hình khiến không bông tuyết nào có thể bám vào.
Không chỉ có đám người Hạ Nhất Minh, ngay cả bảo trư cùng lôi diện cũng vậy.
Lôi điện là thánh thú cường đại, có làm được nhiều này cũng không lạ. Bất quá bảo trư trong lời Hạ Nhất Minh chẳng qua có dị năng truy tìm bảo vật mà thôi. Tán dương vài câu sau đó ném nó cho Bách Linh Bát.
Còn Bách Linh Bát càng khoa trương hơn. Thân thể gã như động không đáy, bao nhiêu tuyết rơi trên người đều bị gã hấp thu sạch sẽ.
Chuyện quỷ dị này khiến Sở Hao Châu cùng Kim Chiến Dịch không khỏi phát lạnh.
Cả hai thầm nghĩ, vị ngũ khí tôn giả kỳ quái này, quả nhiên không thể lấy ánh mắt bình thường mà quan sát.
Sau khi tiến vào Thái thương huyện, từng bông tuyết trên đầu rơi chậm lại. Mặc dù còn vài bông tuyêt bay xuống nhưng căn bản không chút nào ảnh hưởng tới tầm mắt nữa.
Sở Hao Châu cùng Kim Chiến DỊch sợ hãi than trong lòng, sự việc như vậy bọn họ chưa từng gặp được.
Càng tới gần hạ gia trang, trong lòng Hạ Nhất Minh càng kích động nhưng bước chân không ngờ chậm lại.
Dường như cảm nhận được tâm tình của Hạ Nhất Minh, Sở Hao Châu cùng Kim Chiến DỊch nhìn nhau, bọn họ không thúc giục mà lẳng lặng đi cạnh hắn quan sát phong cảnh nơi đây.
Hai tai Hạ Nhất Minh run lên, gương mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Phía trước truyền tới âm thanh ồn ào, hắn chỉ nghe tiếng cũng biết ở đó có ít nhất hơn trăm người đang dọn tuyết trên đường.
Việc này khi còn bé Hạ Nhất Minh cũng tham gia không ít, bất quá theo tuổi tác cùng tu vi tăng cao hắn đã hoàn toàn xa rời nó.
Kim Chiến DỊch khẽ nói:
- Hạ huynh đệ. Bọn họ biêt ngươi trở về saoß
Gã từng tới Hạ gia trang một lần, đại khái đã hiểu rõ thực lực trong trang. Cũng biết hạ gia trang không có khả năng phái một đội ngũ trăm người ra đường dọn tuyết.
Hạ Nhất Minh mờ mịt lắc đầu nói:
- Kim huynh. Chúng ta cùng đi lâu như vậy chưa từng tách ra. Tiểu đệ sao có khả năng thông báo cho bọn họ biết chứ?
Kim Chiến DỊch nhún vai nói:
- Quên đi. Chúng ta tới xem không phải sẽ biết sao?
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu , bước chân nhanh hơn một chút.
Không lâu sau bọn họ đã tới được nơi này, cũng thấy được hơn trăm người đang đang ra sức dọn tuyết tạo một lối cho hai xe ngựa cùng đi.
Đám người Hạ Nhất Minh tới lập tức gây được chú ý của đám người, bất quá chưa ai dừng tay mà vẫn tiép tục ra sức làm việc.
Những người này trên người đều mặc trang phục giống nhau, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không dám khẳng định, đây có phải là người trong Hạ gia trang không nữa.
Trong ấn tượng của hắn, trong nhà chưa từng có trang phục thống nhất, cũng như có quy cũ sâm nghiêm như vậy.
Biểu hiện của những người này một chút cũng không giống người của Hạ gia trang, mà ngược lại giống nô bộc trong đại gia tộc nào đó.
Ánh mắt đảo quanh, hai hàng chân mày giãn ra, Hạ Nhất Minh cười dài nói:
- Nhất ĐÀo.
Trong đám người dọn tuýet có một thiếu niên trẻ tuổi, trên người mặc một trường bào xanh biếc, hai tay chắp sau lưng đang giám sát.
Gương mặt hắn cao ngạo, ánh mắt sáng như sao, cả người tràn ngập vẻ tự tin.
Mặc dù hắn cũng thấy được đám người mới xuất hiện, bất quá với nhãn lực của mình hắn không cách nào biết được những người kia từ nơi nào tới.
Lúc này nghe được Hạ Nhất Minh gọi một tiếng, thân thể hắn run lên, ánh mắt kinh ngạc nhìn lại.
Rồi đột nhiên hắn nhảy dựng lên chạy như điên tới.
- Lục ca. Ngươi về rồi.
Hạ Nhất Đào gương mặt rạng rỡ, chỉ hai ba bước đã mau chóng xuất hiện trước mặt Hạ Nhất Minh. Hai tay hắn vỗn giang ra ôm lấy Lục ca, đột nhien nhìn đám người Kim Chiến Dịch ánh mắt cổ quái nhìn mình, Hạ Nhất Đào không khỏi dừng lại, nhìn Hạ Nhât Minh hành lễ thật sâu nói:
- Nhất Đào bái kién Lục ca.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, trái tim hắn hiển nhiên hưng phấn nhưng mơ hồ có cảm giác mất mát.
Ngay cả sư đệ của hắn cũng đã học cách khống chế tình cảm, mấy năm qua không chỉ có Hạ Nhất Minh hắn thay đổi, ngay cả sư đệ cùng Hạ gia trang cũng đã khác biệt rất nhiều.
- Nhất Đào. Trước mặt ta ít giả bộ di.
Hạ Nhất Minh cười mắng:
- Ngươi tính cách như khỉ nhỏ, trước mặt ta đóng kịch hả?
Hạ Nhất Đào giật mình, hắn gật đầu, gương mặt đỏ lên nói:
- Lục ca. Ta rất nhớ huynh.
Sắc mặt khẽ trầm xuống, Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Là ai khiến nguwoi có vẻ mặt như thế hả?
Từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, Hạ Nhất Minh đối với sư đệ này hiểu rất rõ. Nhìn gương mặt Nhất Đào, hắn khẳng định nó chịu ủy khuất, nếu không đã không bày ra vẻ mặt như vậy.
Hạ Nhất Đào giật mình ớn lạnh, hắn đột nhien cảm giác trên người Lục ca phát ra uy áp kinh người. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Trong nháy mắt, Nhất Đào chợt hiểu ra, lục ca mặc dù vẫn thân thiết như xưa nhưng cũng đã khác rất nhiều. Chỉ cần gương mặt khẽ đổi cũng đủ để khí tức tràn ngập, khiến kẻ khác không rét mà run.
Có chút rụt rè, Hạ Nhất Đào nói:
- Lục ca. Phụ thân nói hôm nay nhà có chuyện, muốn tất cả tuyết trên đường trong phạm vi mười dặm phải được dọn sạch. Không hiểu sao chuyện xui xẻo này lại tới tay đệ, huynh phải làm chủ cho đệ.
Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi nhìn Hạ Nhất Đào. Loại chuyện này hắn có thể nhúng tay vào sao?
Bất quá cũng kỳ lạ. Nghe tới độ dài như vậy trong lòng hắn trái tim đã bớt hưng phấn rất nhiều.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nhìn tường thành Hạ gia trang cách đó không xa, trong lòng cảm khái vạn phần.
Ta đã trở về rồi..

Vũ Thần - Chương #601


Báo Lỗi Truyện
Chương 601/1308