Chương 581: Thực lực


Trong đám bụi mù mịt lúc này lại có thêm một chút ánh tím. Điểm sáng màu tím đó lúc đầu vô cùng yếu ớt giống như ánh sáng của ngọn nến chập chờn trước gió nhưng sau đó phạm vi của nó càng lúc càng lớn.
Một lúc sau, trong phạm vi khoảng một tấc tỏa ra vô vàn tia sáng màu tím. mỗi một tia sáng giống như những con rắn nhỏ đang cố gắng dãy dụa khống chế khu vực xung quanh.
Nét mặt lão nhân của Vũ gia hoàn toàn tái nhợt khôgn còn chút huyết sắc.
Mặc dù lực lượng và tốc độ của Ban lan thánh hổ đang rơi vào thế hạ phong, nhưng nó vẫn còn một cái ưu thế đó chính là sự khống chế đối với chân khí đã đạt tới một mức độ khó tin.
mặc dù thánh thú sở hữu nguồn chân khí vượt xa con người, nhưng khả năng vận dụng nó lại không thể sánh bằng.
Có điều, Ban Lan thánh hổ ở chung với tôn giả loài người một ngàn năm, lại cùng với tôn giả cũa Vũ gia tu luyện nên sự vận dụng chân khí của nó đã hoàn hơn xa thánh thú cùng bậc.
Đó cũng chính là lý do mà nó đồng ý đi theo con người, hơn nữa lại chấp nhận sự cung phụng của Vũ gia.
Lúc này, nó khiến cho cát chạy đá bay cũng là pháp môn vận dụng chân khí mạnh nhất của nó.
(Thiếu một đoạn)
Bất chợt một tiếng rống vang lên từ trong sơn cốc. Tiếng rống đó chính là tiếng thánh thú bị thương đã kích thích thú tính của nó. Ngay sau đó, tiếng ngựa hí cũng vang lên va chạm với tiếng rống của thánh hổ.
Một lúc sau, tất cả thanh âm trong sơn cốc đều biến mất. Ngay cả lôi điện màu tím cũng từ từ tan biến. Nguồn: http://truyenyy.com
Khung cảnh mù mịt trong sơn cốc cũng dần lắng xuống. Những tảng đá đang bay vù vù trong đó đều rơi hết xuống đất, chỉ còn lại đám bụi che khuất tầm mắt của mọi người.
Một cái bóng màu trắng chậm rãi đi ra từ trong sơn cốc. Bạch mã vẫn giữ phong thái cao ngạo xuất hiện trước mặt mọi người.
Lão nhân không nói tiếng nào nhảy ngay vào trong đám bụi. Ba vị cao thủ khác của Vũ gia cũng không dám chậm trễ lao vào theo.
Hạ Nhất Minh cảm thấy căng thẳng trong lòng, vẫy tay một cái. Bạch mã hí lên một tiếng chạy lại bên cạnh hắn.
Có điều lúc này ánh mắt mọi người nhìn nó đã hoàn toàn khác trước.
Hạ Nhất Minh đưa tay áp lên lưng bạch mã, đòng thời nhìn sâu vào trong mắt nó. mặc dù hắn không biết thú ngữ nhưng vẫn có thể dùng cách thức đặc biệt của bản thân trao đổi với bạch mã.
Một lúc sau nét mặt Hạ Nhất Minh không còn căng thẳng nữa mỉm cười. Sở Hao châu hỏi nhỏ:
- Ban Lan thánh hổ có chết không?
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu nói:
- Bạch mã cũng biết thế nào là đúng. thậm chí nó rất thích dũng khí của lão hổ kia. Nó nói thánh hổ mạnh hơn lục túc thánh thú rất nhiều vì vậy nó cũng không làm tổn thương đến tính mạng. Tuy nhiên thánh hổ cũng không thể tránh khỏi bị thương.
Sở Hao Châu nghe thấy thế mới thầm thở phào một tiếng.
Ban lan thánh hổ có địa vị rất cao trong hoàng thất Đại Thân. Nếu mà làm nó chết đi chỉ sợ Hạ Nhất Minh sẽ kết oán cừu với Vũ gia.
Bọn họ và bạch mã hiển nhiên là có thể rời khỏi kinh thành một cách dễ dàng. Nhưng cho dù là ai, nếu có một kẻ địch như hoàng thất Đại Thân cũng khó mà có thể ăn ngon ngủ yên được.
Một luồng ánh sáng chợt phóng lên cao, bay về phía kinh thành.
Một lúc sau, ba người Vũ Mạc Phi cũng đi ra. Nét mặt bọn họ đã hoàn toàn trở lại bình thường, bắt chuyện với mọi người.
Ngoại trừ Hác Huyết và Phương Thịnh ra, tất cả những người còn lại cũng đều thấy thoải mái.
Nhìn nét mặt của ba người Vũ gia cũng có thể thấy được Ban lan thánh hổ nhiều nhất cũng chỉ bị trọng thương mà thôi.
Chỉ cần giữ được tính mạng của ban lan thánh hổ thì hoàng thất Đại Thân và Hạ Nhất Minh cũng không hề có gì phải lo ngại.
Liếc mắt nhìn Hạ Nhất Minh tất cả mọi người đều xuất hiện một ý nghĩ trong đầu.
Địa vị của người thanh niên mới trở thành tôn giả có hai năm chợt tăng lên rất nhiều. Hơn nữa, tất cả đều có cảm giác, thực lực của hắn cho dù chống lại hoàng thất Đại Thân cũng không rơi vào thế hạ phong.
Nghĩ tới điều đó, đám người mới trở thành tôn giả đưa mắt nhìn nhau mà cũng cảm thấy rung động.
Cuộc chiến trong sơn cốc kết thúc , tất cả mọi người cùng đồng hành trở về Thúy Trúc cư.
Sau khi bước vào Thúy Trúc cư, cảm nhận quang cảnh trong đó, Hạ Nhất minh mới hiểu được tại sao Kỳ Liên song ma lại tôn sùng nơi này như vậy.
Nơi đây giống như một tòa thành nhỏ được bao bọc trong bức tường. Bên trong đó tái tạo khung cảnh tới nửa đại lục.
Đặc biệt nơi đây cũng có cả kiến trúc của mấy đại thế lực. Mỗi một thứ đều mô phỏng vô cùng hoàn mỹ bản chính của nó ở bên ngoài.
Mặc dù Hạ Nhất Minh đi chưa được nhiều lắm nhưng ở đây hắn cũng có thể thấy được Linh Tiêu bảo điện, vùng núi non ở Theien trì sơn, thậm chí là cả Khai Vanh quốc.
Tuy nhiên Hoành Sơn nhất mạch, Hạ gia trang và Đông Hải Bồng Lai tiên đảo thì không có ở đây.
Cho dù như thế thì Hạ Nhất Minh cũng cảm thấy ngây ngất. Muốn xây dựng được một ngôi thành như thế này chắc chắn phải tốn rất nhiều tiền tài vật chất và nhân lực.
Thông qua vô số các toàn kiến trúc, Hạ Nhất Minh cũng cảm nhận được sự thâm sâu của hoàng thất Đại Thân. Có lẽ thực lực của hoàng thất Đại Thân không thể bằng Linh Tiêu bảo điện nhưng trên một số phương diện, bọn họ cũng phải được kể đến đầu tiên.
Vũ Mạc Phi tự mình cùng đám người Hạ Nhất Minh tiến vào ngôi thành, sau đó thỉnh hắn tự chọn chỗ ở.
Hạ Nhất Minh không hề do dự chọn ngay lấy kiến trúc Tây Bắc. tuy nhiên hắn kinh ngạc khi thấy mấy người mới trở thành tôn giả kia cũng cùng chọn lấy chỗ này.
Suy nghĩ một chút, Hạ Nhất Minh liền hiểu ngay được lý do. mấy người bọn họ tập trung ở đây chính là đi tới Tây Bắc. Trong khi ngay trước mắt có một nơi để hiểu rõ về vùng đất sắp đến như vậy thì làm sao bọn họ có thể bỏ qua.
Vũ Mạc Phi liền đưa đám người Hạ Nhất Minh vào một góc của khu vực Tây Bắc.
Mặc dù nhà cửa nơi đây cũng không nhiều lắm nhưng nếu để cho toàn bộ mấy vị tôn giả sốgn thì lại có thừa.
Sau khi sắp xếp xong, Vũ Mạc Phi cũng không cáo từ ngay mà tươi cười nói:
- Hạ tôn giả! Sở huynh! Bách huynh! Giờ ngọ ngày mai chúgn ta có tổ chức một hội giao dịch nho nhỏ. Hoàng thất sẽ đưa ra một ít vật phẩm, không biết các vị có hứng thú tham gia hay không?
Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng lên, trầm giọng nói:
- Vũ huynh! Mấy vị tân tôn giả kia có tham gia hay không?
Vũ Mạc Phi cười ha hả nói:
- Chúng ta chắc chắn sẽ yêu cầu. Nhưng tham gia hay không thì lại do bọn họ. - Dừng lại một chút ròi hắn nói tiếp:
- Theo lão phu được biết, ngoại trừ huynh đệ Kỳ Liên song ma chưa có câu trả lời ra thì mấy vị tôn giả còn lại cũng đồng ý.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu. Sau khi hắn cướp lấy bảo khố trong Hải Thiên thành thì có rất nhiều bảo vật. Có cơ hội như thế này làm sao hắn có thể bỏ qua?
- Như vậy buổi trưa ngày mai, Hạ mỗ chắc chắn sẽ tới. - Hạ nhất Minh quay đầu, đánh mắt với Sở Hao Châu.
Sở Hao Châu suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý. Còn Bách Linh Bát thì chẳng hề do dự từ chối ngay.
Đối với nhau mà nói, trên thế giới này quý báu nhất chắc chắn là đá năng lượng. Ngoại trừ vật đó ra, cơ bản hắn cũng chẳng để ý tới thứ gì khác.
Vũ Mạc Phi sau khi có được câu trả lời liền tiếc nuối rời đi. Mặc dù Hạ Nhất Minh và Sở Hao Châu đều tham gia, nhưng người khiến cho hắn khó dò nhất là Bách Linh Bát lại từ chối. Điều này khiến cho hắn tự hỏi không biết mạo phạm chỗ nào mà lại gây phản cảm cho một vị cao thủ mạnh như vậy.
Buổi tối, Hạ Nhất Minh một mình đi tới phòng của Bách Linh Bát. Vừa vào phòng hắn hỏi ngay:
- Bách huynh! Hôm nay huynh bay như thế nào vậy?
Bách Linh Bát bình tĩnh nói:
- Bay giống như mọi người.
Hạ Nhất Minh vỗ trán nói:
- ta hỏi huynh, lúc phi hành thì màu sắc đó là ở đâu ra?
Bách Linh Bát giơ một ngón tay ra, sau đó có những tiếng lách tách vang lên.
Hạ Nhất Minh đang định nói thì chợt thấy quanh ngón tay của hắn xuất hiện một luồng sáng. Màu sắc của luồng sáng đó thay đổi liên tục, nhìn rất đẹp.
Một lúc sau, Bách Linh Bát liền co ngón tay lại, nó liền trở về bình thường.
- Ta làm như thế.
Khóe miệng Hạ Nhất Minh hơi giật giật. Hắn biết cũng chỉ có Bách Linh Bát mới làm được chuyện đó.
Bản thân hắn không thể phát hiện được điều bí mật bên trong. Suy nghĩ một chút Hạ Nhất Minh hỏi:
- Bách huynh! Tại sao huynh lại làm như thế?
Bách Linh Bát ngẩn người một chút. Trường hợp như thế này rất ít khi thấy trên người hắn. Một lúc sau Bách Linh Bát mở miệng nói:
- Khi mấy người sở Hao Châu phi hành, quanh người bọn họ đều tỏa ra ánh sáng vì vậy mà ta cũng làm như thế.
Hạ Nhất Minh mở to mắt nhìn hắn, hoài nghi hỏi:
- Đơn giản như vậy thôi à?
- Đúng! - Bách Linh Bát gật đầu một cái.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, vỗ nhẹ vào vai Bách Linh Bát. Không ngờ một tên đầu gỗ như Bách Linh Bát mà cũng học được cái trò khoe khoang này.
Tuy nhiên trong lòng hắn cũng không hề cảm thấy lo lắng mà lại còn có chút vui mừng bởi tư tưởng của Bách Linh Bát càng lúc càng giống con người hơn rồi.

Vũ Thần - Chương #581


Báo Lỗi Truyện
Chương 581/1308