Chương 530: Lôi điện hiện thân.


Hạ Nhất Minh lững thững bước đi, chỉ chốc lát đã rời khỏi Kiền Sơn Môn. Mặc dù gặp qua không ít đệ tử Kiên Sơn Môn nhưng nếu Hạ Nhất Minh không muốn để người khác phát hiện thì có mở lớn hai mắt cũng đừng mong nhìn thấy hắn.
Bất quá sau khi vào thành Hạ Nhất Minh cảm thấy như khó bước đi vậy, bởi hắn đột nhiên phát hiện, bản thân mình không biết đám người Hoắc gia đang ở nơi nào.
Bảo trư trong lòng đột nhiên lầm bầm vài tiếng, Hạ Nhất Minh cúi đầu nhìn nó ra hiệu lập tức hiểu ra. Hắn xoay người lập tức đã rời khỏi tòa thành này.
Sau khi ra khỏi thành, đặt bảo trư trên đất, tiểu tử kia đã nhanh chân bỏ chạy, Hạ Nhất Minh gắp gao bám theo nó chạy về xa xa.
Với tốc độ của Hạ Nhất Minh cùng bảo trư, chỉ cần khẽ động thân thể đã bắn đi như chớp, chỉ chốt lát bọn họ đã tới được nơi không có bóng người.
Trước mặt Hạ Nhất Minh một bóng trắng hiện ra khiến hắn hoa mắt, Lôi điện lúc này đã tới bên cạnh, nhanh chóng vòng thân thể quanh người hắn.
Hạ Nhất Minh cất tiếng cười to, ôm lấy cổ Lôi điện vuốt ve.
Bảo trư thoáng cái đã nhảy lên lưng Lôi điện ngồi chễm trệ trên đó.
Bách Linh Bát chậm rãi bước ra từ trong rừng rậm, Hạ Nhất Minh nhìn gã gật đầu, kẻ lại việc bản thân liên hệ cùng Hoắc gia một lượt. Sau đó nói:
- Lôi điện. Lúc này ta khổ sở chút ít vì Sở lão ca nhận một đồ đệ. Hi vọng khi hắn gặp được sẽ cao hứng.
Quả thật người có tam hệ thể chấy vô cùng hiếm thấy, càng không phải nói tới tổ hợp Phong, Thủy, Hỏa.
Sở Hao Châu nếu gặp được Hoắc Đông Thành chỉ e cũng không phải chỉ cam hứng mà thôi.
Lôi điện hí lên một tiếng nhỏ, với trí thông mình của nó hiển nhiên sẽ hiểu ý Hạ Nhất Minh. Bất quá khi nhắc tới Sở Hao Châu, cái đầu nó khẽ lắc như tỏ vẻ khinh thường.
Hạ Nhất Minh bật cười, nhẹ nhàng trấn an một hồi, nói:
- Thật vất vả mới phát hiện ra một người phù hợp. Ta ở lại Hoắc gia vài ngày, giúp bọn họ có được quyền cư trú tại đảo hai mươi năm nữa.
Bách Linh Bát khẽ gật đầu nói:
- Ngươi cứ quyết. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lo lắng giây lát, Hạ Nhất Minh nói:
- Nếu muốn ở lại nơi này, các ngươi cũng nên xuất hiện thôi.
Hắn nhìn Lôi điện ánh mắt quái dị nói:
- Nếu có người dám chủ ý tới ngươi, không cần khách khí.
Lôi điện hí dài một tiếng, cái đầu to lớn cọ cọ vào thân thể Hạ Nhất Minh.
Bề ngoài của nó mặc dù giống ngựa nhưng chiếc sừng tím trên đầu lại vô cùng khác biệt, chỉ cần người có chút kiến thức khẳng định sẽ nhận ra đây là một đầu linh thú. Mà tác dụng của nội đan linh thú, mọi người đều biết. Nếu nói đám Tiên thiên cường giả trong Kiền Sơn thành không có chủ ý, tuyệt đối không có khả năng. Bất quá nếu có nguời dám chủ ý với Lôi điện, Hạ Nhất Minh cũng không ngại cảnh tới trăm giết trăm, tới ngàn giết ngàn, cho tới khi không còn ai mới thôi.
Nhảy lên mình Lôi điện, chân khí xuất ra, hai bên nhất thời cảm thấy tâm ý liên thông.
Lôi điện mừng rỡ hí vang một tiếng, bốn vó tung lên hóa thành một đạo ánh sáng nháy mắt đã rời đi.
Phía sau nó một mảnh bụi đất bay lên, sau đó mới chậm rãi lắng xuống lộ ra thân ảnh Bách Linh Bát. Gã nghiêng đầu nghĩ ngợi một chút, dường như xem xét Lôi điện có hay không cố ý làm vậy.
Sau đó thân thể gã nhẹ nhàng bay lên, trên trời cao vút đi.
Nếu như nói tốc độ của Hạ Nhất Minh là gió thì tốc độ của Lôi điện là chớp. Chỉ vài hô hấp nó đã đi tới bên ngoài Kiền Sơn thành. Dưới sự chỉ dẫn qua tâm niệm của Hạ Nhất Minh, nó tận lực thu liễm âm thanh tạo ra, hơn nữa sau khi khỏi Bách Linh Bát, nó nhất thời chưa từng làm khói bụi bay lên.
Bởi vậy có thể thấy ngay từ đầu nó đã cố ý khiến Bách Linh Bát chịu đựng chỗ bụi đất kia. Sau khi đi tới ngoại thành, Lôi điện khẽ nhảy đã lập tức tiến vào bên trong.
Lễ hội đón năm mới này mặc dù Kiền Sơn thành thủ vệ đông đảo nhưng không ai phát hiện ra Lôi điện. Ngay cả có người canh gác vô tình đánh mắt về nơi này cũng chỉ thấy một tia chớp vụt qua, để lại cho họ sự nghi ngờ bản thân gặp ảo giác.
Sau khi vào thành, Hạ Nhất Minh lại như đập đầu vào tường không xác định được phương hướng. Hai tai run lên, trên mặt nhất thời xuất hiện nụ cười. Mặc dù không tìm được đám người Hoắc gia nhưng hắn vô tình nghe được tiếng bước chân của Trương Hòa Thái. Lôi điện lập tức lĩnh ngộ tâm ý Hạ Nhất Minh, bốn vó tung lên như quỷ mị biến mất.
Trương Hòa Thái tay cầm bình ngọc đi tới một nơi trong thành.
Gia sản của Hoắc gia trong thành mặc dù không lớn bằng bên ngoài nhưng dung nạp những người tới hôm nay còn thừa.
Bất quá chưa đợi Trương Hòa Thái tiến vào nơi ở của Hoắc gia, trước mắt lão đột nhiên hoa lên, đầu ngựa trắng không biết từ đâu xuất hiện trước mắt.
Trương Hòa Thái vô cùng hoảng sợ, hai mắt mở lớn, thân thể đột nhiên căng cứng, hai chân dùng sức bật về phía sau, chân khí trong cơ thể đột ngột vận lên, phát ra khí thế bao trùm.
Một loạt hành động của Trương Hòa Thái diễn ra thật nhanh, nhưng khiến lão cảm thấy kinh dị là đầu ngựa trắng kia một chút phản ứng cũng không có, chỉ lặng lặng đứng tại chỗ.
Trương Hòa Thái dù sao cùng là một vị Tiên thiên cường giả, trong nháy mắt đã bình tĩnh lại, lúc này hắn mới nhìn kỹ, trên lưng bạch mã có một người. Sau khi thấy rõ người này, lão không khỏi thở phào một hơi.
- Hạ tiên sinh, đây là...
Trương Hòa Thái khom người nói.
Hạ Nhất Minh xuống ngựa, lạnh nhạt nói:
- Trương huynh. Ta không biết nơi ở của Hoắc gia trong thành.
Trương Hòa Thái lập tức hiểu ý hắn, vội vàng nói:
- Trương mỗ cũng đang muốn gặp Hoắc huynh. Mời Hạ tiên sinh đi cùng.
Hạ Nhất Minh mỉm cười gật đầu, với hành động của lão, hắn rất hài lòng.
Trương Hòa Thái ánh mắt cung kính quan sát bạch mã, nhất thời vẻ mặt thay đổi.
Trên đỉnh đầu bạch mã không ngờ còn có một chiếc sừng màu tím. Chứng kiến điều này Trương Hòa Thái lập tức hiểu ra, bạch mã trước mắt này khẳng định là một đầu linh thú, thậm chí là một đầu linh thú hiếm thấy.
Khi nghĩ tới tốc độ khi nãy của bạch mã, trong lòng lão không áp chế được hàn ý bốc lên.
Tốc độ như vậy, chỉ e Tổ sư gia của lão mới so sánh được.
Len lén nhìn Hạ Nhất Minh, đối với lai lịch khó lường của Hạ tiên sinh này, lão trong lòng càng thêm kiêng kỵ.
Kỳ thực bảo trư cũng là linh thú nhưng dù sao hình tượng của nó cũng kém rất xa Lôi điện.
Chỉ nhìn chiếc sừng trên đầu, bất luận kẻ nào cũng biết nó không dễ chọc. Nhưng bảo trư không giống vậy. Nhìn thấy nó, tám, chín phần đám Tiên thiên cường giả đều muốn bắt nó lấy nội đan chế thuốc.
Trương Hòa Thái cung kính đi trước, Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện chậm rãi theo sau.
Mặc dù đang đêm nhưng các đệ tử Kiền Sơn Môn vẫn chưa nghỉ ngơi, mà chia thành từng tốp tuần tra trong thành.
Những người này sau khi thấy được Lôi điện không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc. Đối với chiếc sừng trên đầu nó càng cảm thấy tò mò. Chẳng qua khi thấy Trương trưởng lão đi trước đám người mới không dám lỗ mãng.
Lôi điện không có khả năng giống như loài ngựa thông thường. Nó đi theo sát Hạ Nhất Minh, đầu ngẩng cao, ánh mắt kinh thường đánh giá xung quanh.
Trong mắt nó, những người kia thực lực thấp kém không đáng nhắc tới.
Rốt cuộc cũng đi tới phủ đệ Hoắc gia, Trương Hòa Thái tiến tới ra hiệu lập tức đã có người mở cửa.
Người mở cửa là một vị nô bộc của Hoắc gia, sau khi nhìn thấy người tới là Trương Hòa Thái, nhất thời vui mừng khôn xiết, nói:
- Trương thái gia. Ngài rốt cuộc cũng tới.
Mặt khác có người thấy vậy lập tức chạy như bay vào trong, hô lớn:
- Trương thái gia tới. Trương thái gia tới.
Trương Hòa Thái ngây ngốc nhìn vào trong. Lão không phải là lần đầu tiên tới đây, nhưng không biết vì sao những người này lại kích động như vậy.
Tiếng bước chân nhanh chóng truyền tới, đám người Hoắc Nhạc Thanh mau chóng bước ra, bất quá vẻ mặt vài người bọn họ rất khó coi như trong bụng chứa đầy oán khí vậy.
Trương Hòa Thái ảnh mắt thay đổi, quan tâm hỏi:
- Hoắc huynh. Xảy ra chuyện gì?
Hoắc Nhạc Thanh định mở miệng, đột nhiên thấy Hạ Nhất Minh trước cửa, vội vàng nói:
- Hạ tiên sinh. Ngài đã về rồi.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, ôm bảo trư đi tới. Lôi điện quan sát một chút cũng theo Hạ Nhất Minh tiến vào.
Giờ phút này chứng kiến bộ dạng Lôi điện đám người vẻ mặt đại biến. Đặc biệt khi thấy được chiếc sừng tím trên đầu nó, trái tim của họ càng lúc càng lạnh.
Hoắc Nhạc Thanh hít vào một ngụm lãnh khí, nhìn bạch mã thần tuấn vô song này, trái tim đột nhiên đập dồn dập.
Bởi hắn nhận ra, đây chính là một đầu linh thú, hơn nữa từ ánh mắt tràn đầy quang manh của Lôi điện, hắn thậm chí còn cảm nhận bản thân còn xa mới là đối thủ của nó.
Tiên thiên linh thú cường đại như vậy không ngờ bị Hạ tiên sinh thu phục, điều này khiến hắn càng tò mò hơn với lai lịch của Hạ Nhất Minh.
- Đông Thành. Ngươi qua đây.
Hạ Nhất Minh khẽ nói.
Hoắc Đông Thành lập tức bước tới, cung kính nói:
- Tiền bối.
- Đây là Lôi điện, cũng là bằng hữu tốt của ta và sư phụ ngươi.
Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lên Lôi điện, vừa cười vừa nói.
Đám người nhất thời ngẩn ra, có ai lại giới thiệu sủng vật của mình như vậy chứ? Bất quá khiến tất cả cảm thấy bình thường, Tiên thiên cường giả có chút đặc biệt là chuyện đương nhiên.
Hoắc Đông Thành không dám chậm trễ, nhìn Lôi điện hành lễ thật sâu, nói:
- Vãn bối Hoắc Đông Thành. Bái kiến Lôi điện tiền bối.
Lôi điện hí lên một tiếng, nếu đổi lại là người khác, cho dù là Tiên thiên cường giả nó cũng không thèm để ý. Bất quá với Hoắc Đông Thành, nó lại rất có hảo cảm.
Trong lòng Hạ Nhất Minh cười thầm, Lôi điện mặc dù ra vẻ khinh thường Sở Hao Châu nhưng thực tế nó với lão nhân gia này lại có một mối liên hệ cảm tình rất lớn. Sau khi biết Hoắc Đông Thành sắp trở thành môn hạ của Sở Hao Châu, đối với hắn nó cũng cảm thấy thuận mắt hơn.
Khẽ lắc đầu, vẻ cười cười của Hạ Nhất Minh đột nhiên ngưng lại.
Sau khi Hoắc Đông Thành đi ra vẫn cúi đầu, cho tới lúc này mới nâng lên.
Hai tròng mắt hắn không ngờ đỏ hoe, thậm chí nước mắt cũng chảy ra.
Vẻ mặt tươi cười thu lại, Hạ Nhất Minh nhẹ giọng hỏi:
- Đông Thành. Xảy ra chuyện gì?

Vũ Thần - Chương #530


Báo Lỗi Truyện
Chương 530/1308