Chương 490: Huyền thiết.


Lão nhân này có vẻ rất " tốt bụng", mặc cho Bách Linh Bát nướng bao nhiêu cá lão đều không từ chối.
Nhìn lão nhân ăn như vậy ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không khỏi tặc lưỡi than thầm " tham ăn". Nhưng biết được người này bốn mươi năm rồi chưa ăn đồ chín, hắn không khỏi cảm khái, mặt có dày hơn nữa cũng không tiến lại ăn cùng.
Mặc dù số cá này đều là bảo trư bắt cho hắn, còn nướng cá do Bách Linh Bát phụ trách, nhưng trong lòng Hạ Nhất Minh vẫn hết sức tôn kính nhường hết cho lão nhân gia này. Bởi vậy có mấy yêu cầu không quan trọng của lão trong nướng cá Hạ Nhất Minh vẫn vui vẻ đáp ứng.
Nửa canh giờ sau lão nhân rốt cuộc cũng no bụng, gương mặt đầy vẻ thỏa mãn.
Nếu là người bình thường bốn mươi năm chưa được ăn đồ chín, đột nhiên ăn được bữa cá nướng nhiều như vậy, chỉ sợ là ăn tới vỡ bụng mà chết, ăn vào bao nhiêu cũng theo đó mà đi.
Nhưng vị lão nhân này vốn không phải người thời, lão cũng là nhân vật đạt tới Tôn giả cấp bậc. Một thân tu vi cao như vậy cho dù là ngũ phủ lục tạng cũng được chân khí bảo hộ cứng rắn như kim cương, chút thịt cá này sao có khả năng ảnh hưởng tới lão chứ? Chẳng qua sau khi no bụng, gương mặt lão nhân đột nhiên xuất hiện vẻ xấu hổ.
Vài chục năm nay sống trên đảo này, trừ đầu bạch mã kia lão chưa từng gặp người ngoài.
Lúc này sau khi ăn nhiều cá của đối phương như vậy, nhớ lại kinh nghiệm trước đây sắc mặt không khỏi đỏ rần.
Đương nhiên bởi vì lão sớm đã nhận ra, bất luận là Hạ Nhất Minh, Bách Linh Bát hay con heo nhỏ bắt cá kia cũng không phải là kẻ đầu đường xó chợ nên lão mới có vẻ mặt như vậy. Nếu đám người Hạ Nhất Minh chỉ là người thường, vị lão giả này tuyệt đối sẽ không quan tâm tới việc nhỏ ấy.
Ăn trước mặt người bình thường, ăn chỉ là ăn, căn bản không liên quan gì nhiều. Nhưng thất lễ trước mặt cao thủ đồng giai như vậy, bất luận là ai cũng không khỏi cảm thấy xấu hổ.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh cùng Bách Linh Bát cũng không nhìn vào lão nhân. Bọn họ tựa hồ như không phát hiện ra vẻ mặt lúc này của lão. Điều này khiến lão cảm thấy vô cùng ấm áp trong lòng. Chỉ có bảo trư hai mắt trợn trừng, căm tức nhìn lão. Nó ngàn khó vạn khổ mới bắt được cá không ngờ bị lão nhân này ăn cả, một chút cũng không chừa lại, dĩ nhiên là nó cảm thấy vô cùng bất bình. Nhưng đám người Hạ Nhất Minh cùng Bách Linh Bát cũng không lên tiếng, bởi vậy nó cũng không làm gì hơn được.
Lão nhân do dự trong chốc lát, đôi mắt chợt sáng lên, lão nhanh chóng đứng dậy chạy như bay về phía nơi ở của mình.
Bảo trư đi tới cạnh Hạ Nhất Minh, cái mũi nhăn lại, lầm bầm vài tiếng.
Động tác của nó như đưa cáo trạng vậy, nhìn lão nhân kia xem, ăn xong vỗ mông đi thẳng, còn bảo trư ta ngàn khó vạn khổ mới bắt được cá.
Hạ Nhất Minh cười cười vuốt chiếc bụng nỏ của nó, nói:
- Bảo trư. Nếu như ngươi bốn mươi năm không ăn cá nướng, khẳng định có tốt hơn không?
Bảo trư lầm bầm vài tiếng lại đi tới cạnh Bách Linh Bát.
Cùng nó ở lâu ngày, mặc dù không hiểu điều nó nói nhưng nhìn động tác cũng đoán được vài phần.
Theo hành động này mà luận, bảo trư cùng Bách Linh Bát ở một chỗ không có khả năng không có cá nướng để ăn.
Thấy được biểu hiện của tiểu gia hỏa này Hạ Nhất Minh không kiềm chế được cười lớn. Nhưng sau một lát, hắn đã ngưng lại ánh mắt tập trung nhìn về hướng lão nhân vừa đi khỏi.
Trong lùm cây rậm rạp đó lão nhân kia đã quay lại.
Khi lão đi tới trước mặt Hạ Nhất Minh khẽ đưa tay ra, trên tay lão là một cục sắt lớn, sau đó cẩn thận phóng tới trước mặt hắn.
Sau khi thực hiện xong chuỗi động tác này, vẻ mặt lão nhân đầy vẻ bất đắc dĩ. Bất quá lão nhân này cũng phi thường sảng khoái nếu đã quyết định lã sẽ không hối hận.
Nhìn cục sắt này một chút, lão nhân xoay người đã biến khỏi tầm mắt Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh miệng há lớn, hắn bị động tác của lão nhân làm cho ngây ngốc.
Vị lão nhân này trở lại không ngờ lại mang cho hắn cục sắt lớn này, chẳng lẽ muốn trao đổi với số cá nướng vừa ăn sao?
Còn chưa chờ Hạ Nhất Minh kịp suy nghĩ, bảo trư bên cạnh đã hừ hừ hai tiếng. Sau đó không để ý tới hình tượng, nào tới ôm chặt cục sắt này vào hai chân trước. Bộ dạng của nó lúc này giống hệt như lúc trước gặp Bách Linh Bát lần đầu tiên, bất luận thế nào cũng không chịu rời.
Hạ Nhất Minh trong lòng không khỏi rung động, tính tình bảo trư hắn đương nhiên hiểu rõ. Nhìn những động tác này của nó, hắn khẳng định cục sắt này lai lịch không thường, tuyệt không phải giống như cục đá bên đường.
Nhẹ nhàng túm cổ bảo trư lên, nhưng tiểu gia hỏa này vẫn nằm sấp, hai chân trước vẫn ôm chặt cục sắt kia không rời. Hơn nữa ánh mắt đầy vẻ đáng thương nhìn Hạ Nhất Minh, khiến trong lòng hắn cảm giác như đang phạm tội vậy.
Xem ra cướp cục sắt này khỏi chân bảo trư là chuyện không thể tha thứ vậy. Nhưng Hạ Nhất Minh ánh mắt lóe lên, lập tức lấy ra một đoạn ngắn của sừng Long xà không Không gian giới chỉ.
Cầm mẩu sừng Long xà trên tay, ánh mắt Hạ Nhất Minh thậm chí không liếc bảo trư một cái.
Sau hồi lâu, Hạ Nhất Minh cảm giác được dưới chân có vật gì động đậy. Hắn cúi đầu đã thấy bảo trư hai chân giơ cao cục sắt, không ngừng cọ vào chân hắn, cặp mắt thì gắt gao nhìn vào mẩu sừng Long xà trong tay hắn.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, giống như giao dịch, một tay đưa mẩu sừng cho bảo trư, tay kia nhận lấy cục sắt này.
Quay đầu nhìn lại thấy được đôi mắt phát sáng như bảo thạch của Bách Linh Bát.
Không biết vì sao, Hạ Nhất Minh cảm giác được trong đôi mắt này có thêm vài phần mềm mại.
Nhưng khi hắn định thần nhìn lại đã thấy đôi mắt này trở lại như thường.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, trong lòng vô cùng hoài nghi, chẳng lẽ vừa rồi hắn nhìn lầm, Bách Linh Bát sao có thể có cảm tình như con người chứ?
Dùng sừng Long xà đổi được cục sắt tới tay, Hạ Nhất Minh tung nhẹ kiểm tra, trong lòng không khỏi đại động.
Khối sắt này quả thật rất nặng, vượt ra ngoài tưởng tưởng của hắn. Dường như trên tay không phải khối sắt nhỏ mà là cả một khối sắt lớn.
Cau mày, Hạ Nhất Minh nhớ lại nội dung trong Thiên hạ kỳ trân lục.
Sau hồi lâu, vẻ mặt Hạ Nhất Minh hơi đổi, loại khoáng thạch này trong kỳ trân lục cũng có ghi chép.
Nghe nói tại nơi có quặng sắt lớn có thể sản sinh ra khoáng thạch có hàm lượng cực cao. Những khoáng thạch này trọng lượng hơn xa bình thường, nếu để Hỏa hệ tiên thiên cường giả không ngừng đề luyện, sau thời gian độ tinh thuần càng cao cuối cùng sẽ xưng vương gọi là huyền thiết.
Trong Ngũ hành, huyền thiết thích hợp rèn binh khí cho Kim hệ. Nếu là một kiện thần binh lợi khi có thể thêm vào một chút huyền thiết bằng đầu ngón tay, độ cứng sẽ tăng lên rất nhiều. Còn thần binh lợi khí chế luyện bằng huyền thiết thì...
Khả năng này vô cùng nhỏ. Bởi trên đại lục số nguyên liệu huyền thiết vốn càng ngày càng ít, chủ yếu hơn muốn nấu chảy khoáng thạch này nhất định phải có một vị Hỏa hệ tiên thiên cường giả bất kể ngày đêm sử dụng hỏa hệ chân khí hun đốt, điều này cần người có thực lực thật sự cao.
Bởi vậy trừ khi ở trong những siêu cấp môn phái, nếu không căn bản không có khảng năng có được số lượng huyền thiết mong muốn. Mà cho dù là những siêu cấp môn phái này liệu có mấy ai sử dụng lượng lớn huyền thiết để chế tạo một kiện binh khí đây?
Trong đầu Hạ Nhất Minh chợt nhớ lại hình ảnh vị lão giả tiếc nuối khi đem khối huyền thiết này cho hắn.
Bất quá, nếu lão có thể lấy ra vật này, cũng nói lên một việc, huyền thiết này mặc dù trân quý nhưng trong mắt lão cũng không có người đại lục biết tới nó.
Đột nhiên Hạ Nhất Minh nhớ tới hốc núi kia. Vách núi nơi đó mặc cho một người một ngựa thi nhau chặt chém cũng không thể làm rạn nứt nó.
Khẽ gật đầu, nhìn khối huyền thiết trên tay, Hạ Nhất Minh biết trên hòn đảo vô danh này khẳng định có đại lượng khoáng thạch huyền thiết có thể đề luyện. Mà vì lão giả kia ở đây trên bốn mươi năm hẳn cũng đề luyện không ít huyền thiết.
Với thực lực Tôn giả của lão, hiển nhiên không phải vị Hỏa hệ tiên thiên cường giả có thể so sánh. Tốc độ luyện hóa huyền thiết của lão khẳng định nhanh hơn vài lần. Bốn mươi năm tích lũy, số lượng hẳn là không nhỏ.
Nếu không phải như vậy, cho dù Bách Linh Bát kỹ thuật có cao tới đầu cũng đừng mong lão nhân này sẽ đưa ra một vật quý giá như vậy.
Trầm ngâm hồi lâu, Hạ Nhất Minh cầm khối huyền thiết ném cho Bách Linh Bát, nói:
- Bách huynh. Thứ này rất cứng, nếu ngươi cảm thấy hữu dụng thì ăn đi.
Bách Linh Bát thuận tay nhận lấy, đôi mắt gã lập tức sáng lên, ánh sáng quét qua khối huyền thiết hồi lâu, rốt cuộc đưa tay ra.
Dưới ánh sáng mặt trời chiếu xuống, một tay gã lập tức biến thành lưỡi Đại Khảm Đao.
Một đao hung hăng chém xuống nhất thời chặt đi ba phần khối huyền thiết.
Hắn đưa ba phần huyền thiết này vào miệng, chậm rãi nuốt xuống.
- Rầm.
Một âm thanh cách đó không xa truyền tới. Hạ Nhất Minh cùng bảo trư trong lòng kinh hãi. Bọn họ sau đầu nhìn lại đồng thời trợn mắt cứng lưỡi không biết làm sao.
Phía sau bọn họ không xa là một đầu ngựa trắng đang trợn trừng hai mắt, hoảng sợ nhìn Bách Linh Bát. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Miệng nó mở lớn khiến cho người khác cảm thấy thừ người ra.
Trên mặt đất dưới miệng nó còn có một con cá lớn đang giẫy giụa.

Vũ Thần - Chương #490


Báo Lỗi Truyện
Chương 490/1308