Chương 483: Biển Khơi


Từng cơn sóng ngòai biển khơi không ngừng chen lấn nhau va chạm vào bờ , tạo nên âm thanh rào rạt liên miên không dứt . Âm thanh vô cùng vô tận đó làm cho người ta không biết chán ,không những thế còn có cái cảm giác được trở về với người mẹ thiên nhiên vĩ đại .
Đây là lần đầu tiên Hạ Nhất Minh thấy được biển khơi, mặc dù chỉ là đứng trên bến tàu mà quan sát , cũng đã làm cho hắn cảm thấy thỏai mái .vui vẻ.
Lần đầu tiên thấy được Đại Dương điều mà Hạ Nhất Minh suy nghĩ đó là nó so với vùng tiểu hồ của Hạ Gia Trang thật sự lớn hơn rất nhiều .
Nếu như ví vùng tiểu hồ như một người vừa mới bắt đầu trên con đường võ đạo , như vậy Đại Dương chính là một vị tôn giả , hai cấp bậc khó có thể so sánh được với nhau .
Hít thật sâu một hơi dài , cảm nhận hương vị của nơi đây , mùi vị của nó so với nội địa thực sự quá khác xa nhau , ở đây dường như có một hương vị chỉ thuộc về hải dương mà thôi .
Từ khi rời Linh Tiêu bảo điện , trải qua hơn một tháng hành trình, dưới sự dẫn đường của Trần Du Lâm , bọn họ cuối cùng cũng đã tới đươc ven biển.
Nơi đây chỉ có một bến tàu khá đơn sơ , Trần Du Lâm ban đầu chuẩn bị ba chiếc thuyền lớn , đồ ăn , thức uống , kể cả con ngươi đều được chuẩn bị đầy đủ , nhưng lại bị hạ Nhất Minh không một chút do dự mà cự tuyệt .
Hạ Nhất Minh lần này ra biển du lịch, không phải là một cuộc du ngọan , mà chính là tầm bảo , nếu như mang nhiều người như vậy, thật sự sẽ có khá nhiều phiền phức.
Cho nên Trần Du Lâm không có cách gì khuyên giải , đành phải chuẩn bị một con thuyền nhỏ.
Mặc dù nói là thuyền nhỏ, nhưng mà chiều dài cũng thật sự không thể gọi là nhỏ được . Dài hơn bảy trượng còn xem là nhỏ thì thật sự không biết đối với bọn họ như thế nào mới gọi là nhỏ
Lúc này, Trần Du Lâm đứng ở bên cạnh Hạ Nhất Minh , hắn vẻ mặt lo lắng, nói: "Hạ tôn giả, không bằng để cho vãn bối mang theo vài người đệ tử đi theo ngài , vãn bối xin cam đoan sẽ không quấy rầy việc tu hành của ngài "
Thực sự việc điều khiển thuyền trên biển không phải là một việc dễ dàng , điều trọng yếu chính là hắn biết Hạ Nhất Minh không hề có một tí kinh nghiệm gì về biển cả.
Nếu hắn thật sự để cho Hạ Nhất Minh một mình như vậy mà tiến ra biển khơi , hậu quả kia mặc dù đối với Hạ Nhất Minh thì chỉ là việc cá nhân của hắn mà thôi , nhưng đều trọng yếu chính là việc đó sẻ ảnh hưởng không nhỏ tới Trần Du Lâm , một vị tôn giả nếu có chuyện trên biển khơi thì trách nhiệm hắn thực sự rất khó gánh .
Hắn thậm chí còn hoài nghi, Hạ Nhất Minh có thể không có ý định dùng chiếc thuyền này để mà ra biển khơi.
Hạ Nhất Minh cười một tiếng dài, nói: "Làm sao?? ngươi không tin ta àh??"
Trải qua vài tháng sống chung với nhau , Trần Du Lâm nhận thấy Hạ Nhất Minh thật sự tốt hơn so với những vị tôn giả khác . Ít nhất là trong mắt của hắn vẫn xem Trần Du Lâm là một con người . Mặc dù Trần Du Lâm cũng biết, tất cả việc này điều quan hệ tới tuổi tác còn quá trẻ của Hạ Nhất Minh , nhưng trong lòng của hắn vẫn thật sự rất cảm động .
Giờ phút này, hắn cắn răng một cái, nói: "Hạ tôn giả, vãn bối không phải không tin được người, chỉ có điều ngài chưa từng có kinh nghiệm trên biển khơi , mà trên biển thì thời tiết luôn thay đổi thất thường , nếu thật sự gặp sóng to gió lớn , chiếc thuyền này bất kể như thế nào đều không thề bảo đảm được an tòan. Cho nên xin ngài cho vãn bối được đi theo hầu hạ."
Hạ Nhất Minh cảm nhận được một mảnh chân thành tha thiết của hắn , đưa tay khẽ vỗ bả vai của hắn , nói: "Yên tâm, ta tự nhiên muốn đi một mình tất đã có sự chuẩn bị , các ngươi có thể yên tâm mà đi."
Trần Du Lâm khẽ thở dài , rốt cục không dám làm trái mệnh lệnh Hạ Nhất Minh , đem bức Hải Đồ đã chuẩn bị tỉ mỉ hai tay dâng lên , liền sau đó đem thủ hạ rời khỏi mà đi.
Đợi cho tất cả bọn họ toàn bộ rời đi , Hạ Nhất Minh hai chân giẫm nhẹ trên mặt đất ,cả thân hình tựa như một cơn gió nhẹ nhàng bay lên trên chiếc thuyền . Thuyền tuy không nhỏ nhưng hắn cũng chỉ dùng một chút thời gian đã quan sát hết tất cả bên trong
Nhưng mà, hắn nhìn chiếc cột bườm to lớn ,cùng với tất cả trang thiết bị trên thuyền , không tránh khỏi chóang váng , hắn thật sự không biết phải sử dụng tất cả các thứ này như thế nào đây?.
Do dự một lát, Hạ Nhất Minh đầu tiên đem nhẫn bạc lấy ra , mở không gian lưu trữ , đem bọc vải to lớn mà Kim Chiến Dịch tặng cho hắn ra ngòai.
Hắn mặc dù không quan tâm đến điều này, nhưng nếu là món quà của Kim Chiến Dịch hắn tự nhiên sẽ không như vậy mà lãng quên.
Theo sau, hắn thuận tay lấy ra thiết bị truy tung, nói: "Bách huynh, ngươi thật sự một mình có thể điều khiển cả con thuyền này sao?"
Bách Linh Bát âm thanh từ thiết bị truy tìm truyền ra: "Đương nhiên, ta từng một mình điều khiển phi thuyền vũ trụ , hơn nữa lại hiểu được các kỹ năng sinh tồn trong hòan cảnh hiểm nguy , ngươi hòan tòan yên tâm ."
Hạ Nhất Minh thở dài một hơi, nếu Bách Linh Bát đã nói như thế , thì chắc chắn là hắn có thể làm được.
Mặc dù hắn cũng không biết cái gọi là phi thuyền vũ trụ là cái lọai thuyền gì , nhưng chắc cũng là một chiếc thuyền rất lớn , mà nếu như cả chiếc thuyền lớn mà Bách Linh Bát còn có thể điều khiển được như vậy chiếc thuyền này tự nhiên sẽ không trở thành vấn đề to tác .
"Bách huynh, tất cả bọn họ đã đi rất xa rồi , ngươi có thể qua đây." Hạ Nhất Minh dứt lời, thân thể phóng đi , lần nữa đã đặt chân trên bờ.
Cũng không lâu lắm, từ đằng xa một bóng người chạy tới , chính là Bách Linh Bát, ở trước ngực của hắn, Bảo Trư bám chắc không rời , ngay cả lắc lư một chút cũng không có.
Bách Linh Bát động tác cực nhanh ,chỉ trong nháy mắt đã đi tới trước mặt Hạ Nhất Minh
Hạ Nhất Minh duỗi giơ tay lên, nói: "Bách huynh, chúng ta có thể lên thuyền."
Bách Linh Bát ánh mắt hướng về bốn phía quan sát , nói: "Thuyền ở đâu?"
Hạ Nhất Minh giật mình, hắn mắt chớp liên tục , quay đầu nhìn lại một chút, chiếc thuyền nhỏ dễ thương vẫn còn nằm ở đó , không có bất luận biến hóa chi , chỉ là chẳng biết tại sao, Bách Linh Bát lại làm như không thấy.
"Bách huynh, thuyền đã ở chỗ này mà." Hạ Nhất Minh hướng ngón tay về phía thuyền mà nói.
Bách Linh Bát đôi mắt ngay lập tức phát sáng lên như đang suy nghĩ , sau một lúc, hắn hỏi: "Đây là vật gì?"
Hạ Nhất Minh cả thân người chóang váng , mông đánh bạch một cái xuống nền đất.
Hắn lắc lắc đầu, đem cảm giác chóang váng trong đầu tiêu tán đi .
"Bách huynh, đây là thuyền, chẳng lẽ huynh ngay cả cái gì là thuyền cũng không nhận ra sao?
Hạ Nhất Minh trong giọng nói ẩn chứa một chút phẫn nộ, trong lòng của hắn đã có một chút dự cảm không tốt lành.
Cái tên này, ngay cả cái gì gọi là thuyền người cũng không biết, thì điểu khiển cái quái gì đây.
Trong lòng hắn hối hận, mình cùng Bách Linh Bát sống chung với nhau lâu ngày, đã hình thành tư tưởng rằng Bách Linh Bát không có gì làm không được , nhưng mà bây giờ mới biết được, hóa ra ở trên thế giới này, cũng có việc mà Bách Linh Bát cũng không biết ah. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Bách Linh Bát con mắt lần thứ hai lấp lánh một chút, hắn dường như biết mình đuối lý , nói: "Hóa ra đây là thuyền, ta còn tưởng rằng ngươi tìm được một phi thuyền vũ trụ...,"
Hạ Nhất Minh trên đầu xuất hiện một mảng xám xịt, nói: "
Bách huynh, Ta nghĩ bây giờ kêu bọn người Trần Du Lâm lại vẫn còn kịp ."
Bách Linh Bát khẽ lắc lắc đầu, nói "
Không cần."
"
Vậy ta làm sao ra biển?" Hạ Nhất Minh hỏi
"
Ta sẽ lái"
"
Ngươi………?" Hạ Nhất Minh âm thanh kéo dài, trong giọng nói của hắn tràn đầy sự nghi hoặc.
"
Ta ở trong ký ức lưu trữ tìm ra được lai lịch của chiếc thuyền này." Bách Linh Bát khôi phục vẻ yên lặng và tự tin trước kia , nói: "Dựa theo tư liệu ghi lại,đây chính là phương tiện di chuyển thô sơ nhất mà con người chế tạo ra, nó thao tác vô cùng đơn giản , ta ngay cả phi thuyền còn có thể lái , một con thuyền cổ tự nhiên không cần phải nói ."( haizzz.. Người máy cũng chảnh"
Hạ Nhất Minh bán tín bán nghi nhìn về phía hắn, sau đó rất lâu, cuối cùng cũng ra quyết định, Bách Linh Bát chưa bao giờ làm cho mình thất vọng , ít nhất cũng có thể tin tưởng hắn một lần.
Hai người một Trư tất cả đều lên thuyền , Hạ Nhất Minh đi theo phái sau lưng Bách Linh Bát , thấy hắn đông nhìn một cái, tây cũng nhìn một cái , dường như là đang tìm kiếm thứ gì đó.
Một lúc lâu, Hạ Nhất Minh không nhẫn nại được hỏi: "Bách huynh, ngươi đang tìm cái gì?",
" Khoang điều khiển , thiết bị dò đường ." Hạ Nhất Minh cứng lưỡi, trong lòng hồ nghi không ngừng, đấy rốt cuộc là những thứ gì, làm sao mình chưa bao giờ nghe nói tới.
Tiếp qua một lúc lâu, Bách Linh Bát cuối cùng ngừng tìm tòi, nói: "Chiếc thuyền này so với trong tưởng tượng của ta còn muốn cổ xưa hơn ."
Hạ Nhất Minh cẩn thận mắt nhìn thân thuyền, mặt trên mặc dù không dám nói là bóng loáng , nhưng dù cho là lấy nhãn lực của hắn, cũng có thể nhìn ra chiếc thuyền này có vẫn còn rất mới.
Dưới sự dặn dò của Hác Đồng , Trần Du Lâm đương nhiên không dám thất lễ , hắn từ trong đội thuyền chọn lựa ra con thuyền tốt nhất .nó cũng chỉ mới trải qua có vài lần sóng gió ,cho nên tất cả mọi thứ đều còn như mới , nếu so với những chiếc thuyền vừa được đóng chưa ra khơi lần nào , tự nhiên là lọai tốt nhất .
Nhưng mà, Hạ Nhất Minh cũng không hiểu rõ tình hình, hắn nhìn vào vẻ mặt nghiêm trang của Bách Linh Bát, trong lòng kinh dị không thôi, chẳng lẽ đây thực sự là một con thuyền cũ hay sao?
Bách Linh Bát đột nhiên đi tới, hỏi: "Đây là cái gì?" Hạ Nhất Minh ngơ ngác theo phương hướng ngón tay của hắn nhìn lại, hắn rên rỉ một tiếng, nói: "Đây là Phàm."
"
Dùng để làm gì" Bách Linh Bát Hỏi
"Đem nó treo lên cột phía cao , có thể làm cho gió thổi thuyền đi"
"
Hiểu , đây là hệ thống động lực. Như vậy đây là cái gì?"
"
Cái ...này, hẳn là mỏ neo."
"
Tác dụng."
"
Đem nó ném xuống, sẽ có thể làm cho thuyền dừng lại."
"
Hiểu , đây là hệ thống phanh , còn cái kia"
"
Cái ...này..., hẳn là mái chèo."
"
Tác dụng."
"
Nói nhảm, mái chèo đương nhiên là dùng để chèo thuyền ." Hạ Nhất Minh bực mình nói
"Hiểu , đây là hệ thống động lực dự phòng còn kia?",
"Cái ...này ta cũng không biết. Ơ…. ngươi muốn làm gì."Hạ Nhất Minh hỏi
"Ta muốn thử một lần,xem cái này có công dụng gì."
"
,.................." Hạ Nhất Minh ngẩng đầu lên, hắn chỉ cảm thấy tương lai phía trước là một mảnh hắc ám
Liên tục sau hai canh giờ , chiếc thuyền này cuối cùng cũng được Bách Linh Bát nắm rõ , hơn nữa còn mở tầm mắt cho hắn thấy thế nào là việc điều khiển một con thuyền , nhưng phải nói, Bách Linh Bát thực sự có bản lĩnh chỉ trải qua thời gian ngắn ngủi mà hắn cũng đã có thể dong buồm ra khơi."
Hạ Nhất Minh một mình đi tới đầu thuyền, ở trong ngực của hắn Bảo Trư đang ôm lấy hắn.
Trong lúc Bách Linh Bát đi làm mọi thứ , thì tên giả hỏa này cảm thấy hắn không quá tin cậy , nên chuyển sang ôm chặt lấy Hạ Nhất Minh .
Bảo Trư cùng Hạ Nhất Minh , một lớn một nhỏ trừng mắt nửa ngày,quan sát Bách Linh Bát sờ sờ mó mó , cả hai dường như đều có một lọai sợ hãi giống nhau không nói nên lời.
Đem chiếc thuyền này giao cho Bách Linh Bát, dường như làm cho cả hai thật sự không quá an tâm.
Trên đỉnh đầu , cánh buồm bay phất phới ở trong gió , Hạ Nhất Minh ngẫng đầu nhìn thóang qua , trong lòng thật sự có cảm giác lo lắng , hắn nhìn quanh một hồi rồi hỏi "Bách huynh, ngươi có hay không cảm thấy có cái gì bất thường."
"
Không có, tất cả bình thường."Bách Linh Bát trả lời
"
Nhưng mà…" Hạ Nhất Minh do dự nói: "Ta làm sao cảm thấy, chiếc thuyền này giống như không phải tiến lên, mà là lùi về sau a."
Bách Linh Bát trầm đi một lúc lâu, nói: "
Ta hiểu, hướng gió biến đổi."
Hắn nhanh nhẹn đi tới cột buồm , cũng không biết điều chỉnh cái gì ,đem cả cánh buồm thay đổi.
Một tiếng gió lớn lần nữa đập vào cánh buồm tạo ra một âm thanh thật lớn , nhưng đội thuyền cũng thuận lợi hướng về phía trước mà đi.
Hạ Nhất Minh hít thật sâu một hơi thầm nghĩ . Lần này đi Đông Hải khó mà sóng yên biển lặng
Không biết điều gì sẽ đợi mình phía trước đây???

Vũ Thần - Chương #483


Báo Lỗi Truyện
Chương 483/1308