Chương 455 : Bảo Đồ.


Ở trên tay Bảo Trư là một cây đại thụ ,tuy rằng nhìn qua không quá lớn , nhưng nếu so sánh với thân hình nó thì giống như việc con kiến mà tha con voi vậy .
Nhìn hai móng trước của Bảo Trư đang giơ đồ vật lên cao , hai chân sau lắc lư mà đi tới ,Hạ Nhất Minh thật không biết nói lời nào với nó . Hắn không cần nghĩ ngợi , tiến lại gần Bảo Trư . Mặc dù sương mù dày đặc cùng với Hạ Nhất Minh hòa làm một , nhưng đối với con mắt Hỏa Nhãn Kim Tinh của Bảo Trư mà nói , không có cách nào ngăn cản tầm mắt của nó , cho nên khi Hạ Nhất Minh tới gần ,đã bị phát hiện .
Khi nhìn thấy khuôn mặt xám đen của Hạ Nhất Minh , tròng mắt Bảo Trư bổng xoe tròn ,đảo qua đảo lại vài cái , nghĩ ngợi một lát , lập tức cầm đồ vật kia hướng Hạ Nhất Minh đưa tới. Đồng thời cái đuôi của nó phe phẩy , mũi hơi nhíu lại ,cho dù nhìn thế nào cũng biết rằng tiểu gia hỏa này đang tìm cách lấy lòng Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh trong lòng đang phẫn nộ lập tức triệt để tan biến , hắn lắc đầu đành chịu , mặc dù vừa rồi đã quyết định, nếu như là gặp được Bảo Trư phải ra sức bo nó mấy cái ,làm cho nó biết không nên chạy lọan trong những khu vực nguy hiểm . Nhưng mà trong khỏanh khắc hắn thực sự gặp được Bảo Trư , suy nghĩ này lại lập tức biến mất , ngược lại còn thêm một phần vui mừng và nhẹ nhõm . Hắn đã xem Bảo Trư như người nhà từ lúc nào mà không biết
Hạ Nhất Minh giơ tay tiếp nhận cây đại thụ , Bảo Trư lập tức dùng tứ chi ôm chặt cây đại thụ
Đây là động tác mà Tiểu Gia Hỏa này hay dung khi nhìn trúng một món bảo bối . Hạ Nhất Minh hung hăng liếc nó một cái ,Bảo Trư không dám thất lễ, mà chầm chậm bỏ tay xuống , dần lui về phía sau Hạ Nhất Minh
Nếu nói lúc đầu tới đây , Hạ Nhất Minh còn có một ít hứng thú muốn tìm kiếm nguyên nhân của Ngàn Năm Đại Kiếp rốt cuộc là cái gì . Nhưng sau khi phát hiện ra trong hình ảnh của Bách Linh Bát , là một đầu Cự Mãng khổng lồ , thì chút hứng thú đó của hắn cũng tan biến mất . Cự Mãng lớn như vậy quả thực quá mức rợn người , Hạ Nhất Minh thật sự không dám trêu trọc tới nó , khả năng của hắn bây giờ còn chưa thể địch lại siêu cấp linh thú
Dưới sự giúp đỡ của Mây mù lực ( hình như mấy tập trước là Vân Vụ phải không ta) Hạ Nhất Minh đã lặng lẽ an tòan rời ra khỏi cấm địa , theo sát sau hắn là Bách Linh Bát. Dường như cũng biết trên núi là thứ không dễ trêu trọc , Bách Linh Bát lần này biểu hiện đặc biệt dứt khóat , tốc độ so với lúc trước nhanh hơn một bậc
Cho đến khi hai người rời khỏi cấm địa , Hạ Nhất Minh mới thả lỏng tâm thần , nhưng hắn chợt tự hỏi chính mình : "tại sao thóat ra khỏi cấm địa lại dễ dàng đến như vậy?? ", làm cho trong lòng của Hạ Nhất Minh hết sức hồ nghi
Ngày xưa , Kim Chiến Dịch đề cập đến đỉnh núi trên Quỷ Khốc Lĩnh , vẻ mặt cực kỳ uy nghiêm, tuyệt đối là trước đó chưa từng có, cho nên khi Hạ Nhất Minh tiến vào trong đó luôn nơm nớp lo sợ. Nhưng mà sau khi bản thân hắn đã từng vào , cộng với Bảo Trư ở nơi này chạy lọan lung tung , không những thế , ở đâu còn khiêng thêm một cây đại thụ trở về , mà kết quả là vẫn bình yên vô sự
Do đó , tuy Hạ Nhất Minh cảm thấy rung động khi biết trên đỉnh núi cấm địa là một con siêu cấp mãng xà ,nhưng hắn lại hồ nghi về việc khoa trương qúa mức sự nguy hiểm mà nhiều người đã nhắc , khi nói tới cấm địa vùng đất Quỷ Khốc Lĩnh
Nhưng mà hắn lại không biết cho dù người khác có tuyệt kỹ Vân Vụ đi chăng nữa cũng không dám đem màn sương dày đặc bên trong đó hút vào thân thể , đặc biệt là trên đỉnh núi cấm địa , nơi mà Thiện Địa Lực tỉ lệ thuận với Âm Sát Khí , hấp thu càng nhiều Thiên Địa lực ở nơi đây cũng giống như hấp thu càng nhiều Âm Sát Khí , từ đó việc tiến hóa thành kẻ điên chỉ là việc sớm muộn mà thôi
Cho nên ngòai Hạ Nhất Minh có được đan điền kỳ dị không sợ Âm Sát Khí ra , người ngòai cho dù là cấp bậc Tôn Giả cũng không ngu ngốc mà đâm đầu vào nơi mà , bản thân biết chắc rằng đó là cửa Tử
Còn Bảo Trư thì lai lịch khó đóan , có thể tại nơi đây thong dong đi tới đi lui , tự nhiên cũng có đạo lý riêng của chính nó , điều này thì bây giờ Hạ Nhất Minh vẫn chưa hiểu được
Hạ Nhất Minh đem đại thụ đặt xuống , ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Đại Thụ mà Bảo Trư đang cố sức ôm chặt lấy , trên mặt hắn dần lộ ra một nụ cười xấu xa . Bảo Trư dường như phát hiện được ý tứ của hắn , khẽ rùng mình , đôi con ngươi xoay chuyển , nhanh nhẹn chui tọt vào trong hốc cây
Hạ Nhất Minh trong lòng thầm hồ nghi, Bảo Trư từ khi nào học được tuyệt kỹ này????
Ý nghĩa của hắn chỉ vừa chớp động , thì Bảo Trư từ dưới đại thụ chui ra , hơn nữa còn chủ động đi tới bên cạnh Hạ Nhất Minh .trên hai tay nó dường như là một tấm da đen tuyền , nó vừa đưa tới , cái đuôi vừa lúc lắc dường như rất vui sướng khi dâng vật quý cho Hạ Nhất Minh
Hạ Nhất Minh sững sờ một chút, nhìn vào tấm da rồi chỉ chính mình nói:
"Cho ta ?"
Bảo Trư liên tục gật đầu , cái mũi lần nữa nhíu lại ,trong miệng lại phát ra tiếng kêu khẽ : "hừ..hừ…"
Ở trong cấm địa, Bảo Trư cũng biết đó là nơi nguy hiểm , cho nên nó không có phát ra bất cứ âm thanh gì, nhưng đến nơi này, nó lại biểu hiện ra dáng vẻ bất cần vốn có , nhìn nó làm cho người ta dễ cảm nghĩ là nó đang hãnh diện vì một nhiệm vụ khó khăn đã được hòan thành .
Hạ Nhất Minh dở khóc dở cười đem tấm da đen tuyền lấy qua . không tưởng tượng đến Gia Hỏa này có lúc cũng học được tuyệt kỹ Dâng Hoa Hiến Phật
Hắn thật sự không biết Tiểu Gia Hỏa này còn có bao nhiêu bí mật , Hạ Nhất Minh thật sự mong đợi vạn phần.
Đem tấm da chậm rãi mở ra , Hạ Nhất Minh ánh mắt hơi ngưng tụ.Khi hắn xem qua nội dung của tấm da trên mặt lại hiện lên một tia cổ quái .Trầm ngâm một chút, hắn dùng hai ngón tay truyền vào đó một chút lực rồi xé nhẹ tấm da , cho dù là Tấm da rắn chắc nhất cũng phải bị xé toang ra , nhưng tấm da đen tuyền thì lại không mải mai suy suyễn
Hạ Nhất Minh lật tay, mở nhẫn không gian, từ trong cũng lấy ra một tấm bản đồ .
Tấm bản đồ được dùng da dê chế tạo mà thành, nhưng Hạ Nhất Minh lại biết, ở trên thế giới này, tuyệt đối không có lòai dê thần kỳ như thế.
Trừ phi khi con dê này là linh thú cấp bậc Linh Dương , nếu không căn bản chính là không có cách nào chế tạo ra được tấm bài thi vô cùng chắc chắn này. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mà tấm da lấy được từ Bảo Trư cũng là một tấm bản đồ , hai tấm này có cùng chất liệu như nhau , ngôn ngữ viết cũng có điểm chung .Tấm bản đồ của Bảo Trư hẳn là vẽ về một hòn đảo , bởi vì chung quanh đều là màu xanh biếc của biển , điểm này tuyệt đối Hạ Nhất Minh không nhìn lầm
Duy nhất chỉ có một điều làm cho Hạ Nhất Minh đau đầu đó chính là chữ viết cũng không phải xuất xứ từ Đại Thân ngôn ngữ . Ngón tay vô thức lau qua la lại mấy chữ trên tấm bản đồ , Hạ Nhất Minh lầm bầm tự hỏi : "Những chữ này rốt cuộc là ý gì???"
"Đông Hải Bồng Lai tiên đảo." Một giọng nói quen thuộc từ phía sau Hạ Nhất Minh vang lên.
Hạ Nhất Minh chấn động, quay người lại , nhìn Bách Linh Bát với ánh mắt kinh ngạc , nếu không phải hắn đối với âm thanh Bách Linh Bát thập phần quen thuộc thì nhất định sẽ không tin tưởng những lời này là xuất phát từ hắn.
"Bách huynh, làm sao ngươi biết ?"
"Những chữ này là thổ ngữ ngàn năm trước , tuy không được phổ biến rộng rãi , nhưng chủ nhân của động phủ đã từng dạy cho ta " Bách linh bát lẳng lặng nói ra.
Hạ Nhất Minh ngay lập tức hai mắt đại tỏa sáng , nói: "Vị tiền bối kia vì sao phải cố dạy ngươi những tri thức này , phải chăng hắn có dự cảm gì sao?"
Mặc dù Hạ Nhất Minh bản thân cũng không quá tin tưởng, vị tiền bối cao nhân lại có thể biết trước đến mấy ngàn năm chuyện tình, nhưng hắn vẫn không nhịn được hỏi thăm .
Bách Linh Bát lắc đầu, nói: "Hắn cũng không phải cố ý dạy ta , mà là ta tự học."
"Tự học?" Hạ Nhất Minh ánh mắt nhìn Bách Linh Bát rồi thở dài một hơi, muốn nói về khả năng tự học , sợ trên thế giới này không có người thứ hai như Bách Linh Bát
Đem bản đồ đẩy đến trước mặt Bách Linh Bát , Hạ Nhất Minh vô cùng dứt khoát nói: "Giới thiệu một chút đi, ta xem không hiểu."
bức bản đồ được vẽ vô cùng tinh xảo, giống như là một bộ hình nổi , nhưng cũng tuyệt đối không phải người bình thường có thể nhìn thấu được.
Bách Linh Bát ánh mắt đảo qua bản đồ , lập tức nói: "Đây là một bộ bản đồ dưới đáy biển , nếu như ta phỏng đoán không sai, hẳn là sâu duới biển gần hòn đảo có tên là Đông hải Bồng Lai , có một tòa mê cung , mà bức bản đồ hướng dẫn cách vào mê cung đó." Ngón tay của hắn chỉ vào trung tâm của bản đồ nói: "Trên bản đồ giới thiệu, ở nơi này có một báu vật."
Hạ Nhất Minh hai mắt mơ hồ phát sáng, hắn một tay ôm lấy Bảo Trư , một tay khẽ ngắt cái lỗ mũi dài dài của nó ra sức khen ngợi , mặc cho Bảo Trư rên hừ hừ kháng nghị , đem nó đặt trên đầu gối ,hắn nói: "Thật xứng đáng là Bảo Trư a, ngay cả bảo đồ đều có thể trộm được." Nhưng hắn đâu ngờ rằng tấm bảo đồ đó chính là thứ mà Bảo Trư vô ý lấy được khi trôm cây đại thụ , nói một cách khác là đối với Bảo Trư đó chỉ là một tấm da dê bình thường mà thôi
"Bách huynh, rốt cuộc là bảo bối gì, lại ẩn núp ở dưới biển rộng." Hạ Nhất Minh hứng thú bừng bừng hỏi."
Bách Linh Bát khẽ lắc đầu, nói: "
Ta cũng không biết, phía trên này cũng không có viết, nhưng phỏng đoán bảo bối này không phải tầm thường".
Hạ Nhất Minh liên tục gật đầu, đây không phải là chuyện rõ ràng sao.
Tòa mê cung dưới biển phỏng đoán chính là vì bảo bối này xây dựng thành , công trình vĩ đại như thế ,sức người sức của như thế , mà bảo vật giá trị tầm thường , cho Thần Khí hắn cũng không tin là thật . nhờ sự chỉ dẫn của Bách huynh , Hạ Nhất Minh ước chừng hiểu rõ một ít.
Hạ Nhất Minh đem bảo đồ thu lại , để vào nhẫn không gian , hắn đối với cái này tuy rằng hiếu kỳ, nhưng cũng không có mang hy vọng quá lớn.
Theo sao Hạ Nhất Minh nhìn vào cây đại thụ mà Bảo Trư chịu trăm cay nghìn đắng mới có được , với một ánh mắt khinh bỉ (ta thêm vô đấy ^_^ trấn lột của con Heo không phải dùng ánh mắt khinh bỉ thì dùng ánh mắt gì nhỉ , tội nghiệp Bảo Trư tưởng là dâng cho hắn miếng da dê thì hắn sẽ bỏ qua cho cây đại thụ của nó . T__T )
P/S : Mình dịch dựa theo convert có sẵn nên đôi khi câu văn không hay đâu , còn muốn nó chỉnh chu hơn thì phải tốn nhiều thời gian hơn , mà mình hem có nhiều thì giờ , hi hi , mọi người bỏ qua cho , khả năng ngôn ngữ có hạn T_T . Tuy nhiên mình sẽ luôn post đều và đúng giờ

Vũ Thần - Chương #455


Báo Lỗi Truyện
Chương 455/1308