Chương 436: Sát nhân thủ châu.


Hạ Nhất Minh không hiểu ra sao cả nhìn sơn động này. Bề ngoài sơn động không hề bị đất đá che lấp. Trong lòng hắn hồ nghi tròng mắt chuyển động, chợt bừng tỉnh ngộ hỏi:
Ba người bọn họ đi vào đây à?
Bách Linh Bát gật đầu nói:
Trong son động này có một người tu luyện.
Trong lòng Hạ Nhất Minh lập tức trầm xuống. Hắn rốt cục hiểu được quả nhiên mình đà không tính sai. Ba người đỏ quả thật có cùng một mục tiêu. chính là tất cả những cao thủ tiến vào Quý Khốc Lĩnh. Chỉ có điều duy nhất mà hắn không thể xác định chính là vì sao ba người này lại mạo hiểm đắc tội với toàn thể thiên hạ như vậy.
Nêu hành động này của bọn họ bị truyền ra ngoài, như vậy khăng định sè ừờ thành công địch của tắt cà các thế lực mạnh nhất đông tây. Đừng nói là ba người bọn họ. cho dù là tam đại thế gia sau lưng bọn họ sê bị các môn phái khác phẫn nộ liên thù diệt trừ.
Tĩnh tâm trờ lại. Hạ Nhất Minh chậm rãi kích thích hai tai. Tâm của hắn như thể đã hóa vào trong gió. hòa thành một chỉnh thể với toàn bộ gió của thế giới này.
Đương nhiên, đây chăng qua chì lã một cảm giác đặc biệt, với tu vi hiện tại của hắn. còn xa mới có thể đạt tới một bước không thể tin nổi này.
Tuy nhiên, ờ khoảng cách hiện tại này. khi mà Hạ Nhất Minh đà thi triển công phu thuận phong nhĩ tới mức tận cùng thì có thể nghe được thanh âm ờ trong son động.
Ba tiếng bước chân như có như không vãng theo tiếng gió, trừ thử đó ra, trong sơn động còn có một tiếng hít thờ cực nhỏ. Tiếng hít thờ này trầm thấp mà có lực, đồng thời còn có một tần suất kỳ dị. Hạ Nhất Minh lập tức hiêu rằng người này đang tu luyện công pháp đặc thù nào đó. hơn nưa đã tới lúc mấu chốt. Hắn không xa lạ đối với loại tình huống này. Đây chính là lúc người nào đó tấn công chưởng ngại cực hạn, hon nưa lúc lẳng nghe thanh âm này, hắn mơ hồ cảm thấy dường như người đỏ sắp đột phá. Nhưng đúng vào thời khắc cuối này, đám người Hác Huyết đã đi tới chỉ còn cách người đó chừng mười thước.
Tuy răng đã dùng tuyệt đại bộ phận tinh lực để tân công chướng ngại cực hạn. Nhưng đối mặt với hoàn cảnh trí mạng này. người đó cuối cùng vẫn phân tâm, mở mắt ra.
Vị cao thủ trong hang động kia chảng qua mới chỉ đạt tới cảnh giới tam hoa mà thôi. lúc này vào Quý Khốc Lĩnh đê mạo hiêm ginh mạng tấn công thế chân vạc, thấy sắp thắng lợi lại bị người quấy rầy, trong lòng vô cùng kinh sợ.
Trước kia chưa bao giờ phát ginh loại chuyện thể này. Tát cả các thể hệ người tiến vào đây đều đã được các trường bổi chỉ dạy ân cần, nhưng bọn họ đều chì phòng bị âm sát khí trong Quỹ Khốc Lĩnh, tránh bị âm sát khí xâm nhập biến thành ngxrời điên chỉ biết giết chóc. Nhưng đúng là chưa bao giờ có gi từng nói với bọn họ rằng còn cẩn phải phòng bị cao thù nhân loại.
Cho nên khi y mờ hai mắt nhìn ba người Hác Huyết, ý niệm đầu tiên trong đầu không ngờ là không thể tin được hai mắt của minh.
Theo lệ thường, tất cả các cao thủ bình thường khi vào Quỷ Khốc Lĩnh đều sẽ tách ra mồi người đi một đường, vậy mà ba người này lại cùng nhau lẻn vào động là sao?
Ba người tuy rằng chưa hình thành thế chân vạc nhưng đã là một lão giả hơn hai trăm tuổi, trong đời đà trải qua vô số cuộc chỉến, phàn ửng cực nhanh, không gi sánh kịp. Ở nơi mình tư luyện đột nhiên xuất hiện ba người không hiêu thể nào, bọn họ tuyệt đối không thể đến đê nói chuyện phiếm với mình được.
Cho nên y lập tức từ bỏ tu luyện, cho dù thấy sắp thành công không chút do dự. thuận tay rút binh khí ra, đó là một thanh trường kiếm như nước đâm thâng tới Chư Quan Hào. Chư Quan Háo cười lạnh một tiếng, cổ tay vừa lật, trong tay lập tức xuất hiện một cái quạt đen.
Loại binh khí quỉ dị này khiến người kia giật minh kinh hãi, nhưng y đã bị vây trong động này. nếu không liều mạng thì chỉ có bó tay chịu trói.
Y quát lên một tiếng mãnh liệt. trường kiêm không hềgiảm uy thế mà ngưng tụ toàn bộ chân khí của y. vạch ra một đạo kiếm quang cực nhanh giừa không trung. Đối mặt với một kích của người này, Chư Quan Hảo không dám chậm trề. cây quạt trong tay xoay tròn lên.
Mỗi một lần xoay tròn. trước mặtđã dường như xuất hiện thểm một vòng lốc xoáy. Tốc độ của sà càng lúc càng nhanh, khi kiếm của đối phương đâm vào lốc xoáy thì lốc xoáy đà biến thành hơn mười vòng.
Một kích cực mạnh không thể ép Chư Quan Hào lui khiến người kia không khỏi lạnh lẽo trong lòng. Đúng lúc này, một bàn tay vô thanh vô tức ấn vào ngực y. Thân thể y chợt cứng đờ. sau đó một luồng hàn khí cực lớn vọt lên nhưng chỉ sau một chút liền biển mất tăm mất tích.
Người này còn đang cảm thấy lo lắng thì y đột nhiên phát hiện mình không thể đề ru nôi chân khí mà âm sát khí không lồ từ màn sương đen bên ngoài đang ùn ùn tiến vào cơ thể y.
cảm nhận rất rõ ràng. dòng khí tràn ngập thô bạo kia không hề bị chân khí ngăn trờ đang xâm nhập dọc theo các kinh mạch tới khắp toàn thân. ngay cả trong óc có cảm giác lạnh lẽo tới cực diêm.
Tiếp đó, một thanh âm đầy phẫn nộ và kinh hãi vang lên. Thanh âm này cực lớn. vang vọng khắp hang động ngay cả mặt đất.
Đây là tiếng thét còn sót một chút lý trí cuối cùng của y trước khi bị âm sát khí xâm nhập. Tiếng thét đó tràn ngập thể lương vô tận. bất đắc dĩ và thù hận vô tận. Sau khi thét lên, thân thể của y run rây kịch liệt. nhưng trong miệng lại phát ra tiếng rú như sói tru. không còn một chút lý trí nào.
chậm rãi nâng đầu lên, miệng chày nước dãi. Hai mắt y đỏ sậm như máu. giống hệt một mành thú ăn thịt người thời thượng cổ.
Ba ngươi Hác Huyết lãng lặng nhìn hết thảy viêc này. Một cao thủ tam hoa của nhân loại biến thành một thử giổng như dà thú chỉ biết giết chóc. sự việc khủng bố bi gi này không ngờ lại do chính ba người sây ra. đồng thời lại không hề khiến ba người này có chút ảnh hương nào.
Hác Huyết lãnh đạm nói:
- Mọi người cẩn thận, lúc này không thể có sơ sót. Nêu để hắn chạy thoát, chúng ta chưa chắc có thề có được Ngưng Huyết Châu.
Phương Thịnh và Chư Quan Hảo đêu mặt không chút thay đôi, khẽ gật đâu. Trong lòng họ, giá trị của một viên Ngùng Huyết Châu hơn xa đám cao thủ cảnh giới tam hoa.
Ngay sau đó. vô số tiếng gió do quyền cước vang lên trong động, ngoài ra còn có nhưng tiếng gầm rú ác liệt như thể mãnh thú tru vang lên.
Sau khi người này điên cuồng, sức mạnh và tốc độ của y đà không còn kém cao thù chân vạc bao nhiêu.
Nhưng trước mặt y lai có ba cao thủ như vậy. Ba người đó đứng ờ trước cửa độngT thành hình tam giác, phối họp ăn ý với nhau, vừng vàng đáy lui mọi công kích của người kia.
Người nọ đà hoàn toàn mất lý trí, trong mắt y chỉ nhớ rỗ một việc chính là phải bằm thây ba người trước mặt này thành vạn đoạn. Hơn nữa. dù đà mất lý trí nhím 2 hết thảy dựa vào bản năng, lại có sức mạnh của màn sương đen vô tận kia duy trì cho nên bất kể bị đánh lui bao nhiêu lần, y đều bám riết không tha.
Y giống như một ác ma luôn tăng trường không ngừng, thể hiện một tiềm lực mà nhân loai căn bản không thể nào cỏ đươc.
Mồi lần công; kích cuea y lại sắc bén hơn lần trước, sức mạnh hùng hậu hơn. tốc độ mau le hơn.
Ba người Hác Huyết lúc đâu còn dễ dàng chông đỡ thế công của người này nhưng sau nửa canh giờ, dưới sự áp bách cực mạnh thực lực của người đó tăng trường bùng nổ. Giờ phút này, ngay cả ba người bọn họ liên thủ phải hơi cố sức.
Chư Quan Háo hít một hơi, dài nói:
Nửa canh giờ rồi, thực lực của kẻ này đà nàng cao rất lớn. có lẽ là đù ròi đó.
Ánh mắt của Phương Thịnh nhìn về phía Hác Huyết, trầm giọng nói:
Nếu tiếp tục theo đuôi nưa, với tốc độ tăng trường thực lực của người này, nhiều nhất là hai canh giờ sau. chúng ta sè không thể áp chế hắn được. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hác Huyết do dự một chút, nói:
Có lẽ tới lúc rồi.
Phương Thịnh và Chư Quan Hảo đòng thời thả lõng một hơi. Lúc này tuy rằng ba người liên thủ nhưng người nắm quyền quyết định chân chính lại là Hác Huyết, bời vì chỉ có một mình gã tu luyện Ngưng Huyết Châu.
Hai mắt Phương Thịnh khè dương lên. Gã cho tay vào trong áo lấy ra một cây sáo ngọc. sau đó thân hình xông lên phía trước như quỷ mị.
Thân pháp của nó cực kỳ mau lẹ tới mức quỉ dị. có thể nói là không thể tin nổi. Chỉ trong chốc lát, gã đã hiện ra bên người kẻ điên kia. miệng nhẹ nhàng thôi một cái, trong cây sáo lập tức phát ra chân khí hùng mạnh như một mũi châm.
Một tiêng động cực nhô vang lên từ mi tâm người đó. Mũi tên không khí kia không ngờ dễ dàng đám xuyên qua trán người kia. Động tác của y lập túc trờ nên cứng đờ.
Ban đầu khi hai bên giao phong, bất kể trên người y bị đả kích trầm trọng thế nào, y đều có thể đứng dậy trớ lại. cho dù vét thương trên người nhiều không đếm xuể, cho dù máu trên người sần như đã cạn sạch nhưng y vẫn càng đánh càng hãng.
Nhìn lần này vết thương nho nhỏ ở mi tâm lập tức trở thành vết thương trí mạng. Thân thể y loạng choạng, rốt cục ngã thật mạnh xuống đất.
Ba người Hác Huyết không vội vàng tiến lên. Bọn họ cẩn thận chờ tại chồ. cho đến khi người kia thật lâu không hề nhúc nhích, bọn họ mới yên tâm. Phương Thịnh đột nhiên cười khó một tiếng, nói:
- Thật sự là gặp quỷ, nửa canh giờ này chẳng phải là dễ dàng gì.
Chư Quan Hảo hơi gật đầu. giơ hai tay tán thành đánh giá này của đồng bọn.
Huyết lóe lên. đột nhiên nói:
Bị ngưng huyết thuật đánh trúng sẽ có tốc độ tăng trưởng cực nhanh. Hai người mà chúng ta gặp lần trước không phải là cao thủ tam hoa là cao thủ chân vạc.
Phương Thịnh và Chư Quan Hảo nhìn nhau, lần lượt gật đầu. Sau khi tự mình thể nghiệm sự dũng mành của người kia, bọn họ rất dề nhận ra diêm này.
Hác Huyết tiến lên, lấy ra một cái bao tay. bò đẩu người kia ra. lấy ra một giọt máu cực kỳ tươi sáng, dường như là tràn đầy ma lực. chính là Ngưng Huyết Châu
Tiếp đó. bọn họ đi vào tận góc âm li trong cùng của sơn động, lấy ra một cái binh ngọc, hoàn toàn hòa tan thi thể người đó.
Chỉ có điều, bọn họ không phát hiện ra. ờ đinh sơn động có một vật thể kĩ dị phát ra hào quang mờ nhạt. hoàn toàn chép lại một cách hoàn mỹ tất cả những gi đã phát sinh trong động.

Vũ Thần - Chương #436


Báo Lỗi Truyện
Chương 436/1308