Chương 413: Phiên Thiên ấn.


Một tiếng gầm như sét đánh từ miệng Kim Chiến Dịch phát ra. Sau khi phát hiện khí thế của đám cường giả xung quanh thay đổi, hắn chợt hiểu đám người này không còn tuân thủ theo tinh thần thánh kị sĩ phương Tây nữa.
Năm đó, khi xâm nhập vào thế giới phương Tây, giao chiến khắp nơi cũng chưa từng gặp cảnh bị vây công. Nhưng lúc này, bọn họ đã hoàn toàn thay đổi, muốn sử dụng loạn đao phân thây hắn.
Vào giây phút đó, kinh nghiệm chiến đấu bao năm của Kim Chiến Dịch đã bộc lộ. Trong hoàn cảnh bị đối phương giăng lưới, nếu hắn muốn quay người chạy thì đúng là nằm mơ. Đã dốc toàn lực mà cố gắng thu lại trong khi phía trước còn có người Đan Ni đang rình rập thì đúng là tìm đường chết.
Vì thế, hắn quyết định đánh cược. Toàn bộ năng lượng trong cơ thể được dồn hết vào trong long thương. Nếu đã bị Tháp Tháp Mộc dụ vào trong vòng vây thì hắn cứ lấy lão làm lá chắn, phá tan trận thế của kẻ địch.
Cảm nhận khí thế điên cuồng của đối phương, Tháp Tháp Mộc biến sắc. Mặc dù trốn sau tấm thuẫn chắn chắn nhưng hắn vẫn cảm nhận được lực phá hoại kinh người phát từ mũi thương.
Thậm chí hắn còn có cảm giác nếu để cho mũi thương này đâm trúng thì cho dù trốn sau tấm thuẫn cũng rơi vào cảnh lành ít, dữ nhiều.
Uy thế một thương của đối phương khiến cho lão có cảm giác như đang đối diễn với một vị tôn giả. Đến lúc này, lão mới hiểu được tại sao Kim Chiến Dịch lại được mọi người ca tụng là đệ nhất nhân dưới tôn giả.
Mặc dù, đối phương chưa phải là tôn giả, nhưng thực lực của hắn hoàn toàn xếp đầu trong số những người đã thức tỉnh thành công
Lão cắn chặt răng, tăng nhanh tốc độ lui về phía sau. Đồng thời, miệng lão hét lớn:
- Tránh ra.
Thanh âm của lão có chút hồn hển, nhớn nhác. Dù sao thì lão cũng chẳng thể ngờ được cái bẫy mình giăng ra cuối cùng lại bị chính mình xé rách.
Vào lúc này, đám cường giả phía sau cũng chẳng phải điểm tự mà chính là chướng ngại của lão. Một khi tốc độ của lão chậm lại thì kết quả như thế nào cũng chẳng dám tưởng tượng.
Mặc dù tất cả đều đến từ những nơi khác nhau, nhưng danh vọng cảu Tháp Tháp Mộc trong lòng mỗi người lại rất cao.
Thấy tốc độ lùi của lão cực nhanh, tất cả mọi người liền tránh ra, những lấy một con đường. Trong lòng mọi người đều có một ý định giống nhau sau đó là sau khi Tháp Tháp Mộc đi qua liền lao ra ngăn cản Kim Chiến Dịch .
Tuy nhiên khi tránh đường cho Tháp Tháp Mộc, tất cả đều ngẩn người. Bởi hai người bọn họ cùng vọt ra cùng lúc, chẳng có cơ hội để động thủ.
Lựa chọn của Kim Chiến Dịch hoàn toàn nằm ngoài suy nghĩ của bọn họ. Long thương trong tay hắn gần như dính chặt vào tấm thuẫn trên tay Tháp Tháp Mộc . Cả hai như gắn chặt lại làm một khối.
Sau khi tiến vào cái bẫy do Đan Ni cầm đầu. Kim Chiến Dịch liền tỏa ra khí thế kinh người. Trong luồng khí thế đó ẩn chứa sát khí khiến người ta nghẹt thở.
Tháp Tháp Mộc đã thành công dụ được Kim Chiến Dịch vào trong vòng mai phục hiển nhiên là lão không chịu chết cùng.
Vì vậy mà trong đầu lão chỉ có một ý nghĩ là nhanh chóng thoát ra. Nhưng Kim Chiến Dịch đã nhạy cảm hiểu được suy nghĩ đó. Vì thế mà hắn liền bám chặt lấy đối phương, một tấc cũng không rời
Có thể trong tình trạng nguy hiểm mà bình tĩnh đến như vậy. Lại còn đưa ra được sự lựa chọn to gan đến thế thì cũng chỉ có một mình Kim Chiến Dịch .
Đám người phương Tây dự định bao vây cũng không đông, chỉ khoảng hơn mười người. Mặc dù thực lục của bọn họ đều rất mạnh, nhưng động tác của Kim Chiến Dịch và Tháp Tháp Mộc quá nhanh. Dưới áp lực của cái chết, tốc độ lùi về sau cảu Tháp Tháp Mộc gần như đạt tới cực hạn, thậm chí còn có cảm giác tăng lên nữa.
Chỉ trong khoảng một cái hô hấp, hai người bọn họ đã vượt qua thông đạo do mười người tạo ra. Nhanh chóng xẻ đôi trận thế của người phương Tây ra làm hai nửa.
Hiển nhiên Kim Chiến Dịch đã lấy Tháp Tháp Mộc ra làm lá chắn mà thoát chết.
Một tiếng huýt sáo cuồng ngạo từ trong miệng Kim Chiến Dịch phát ra. Sau khi thoát ra khỏi sự bao vây của đối phương, cho dù là vô cùng can đảm nhưng hắn cũng cảm thấy lạnh hết cả người.
Trong thời gian ngắn ngủi đó, chỉ cần hắn ngập ngừng một chút, hay là Tháp Tháp Mộc lớn han hơn, thậm chí đám tiên thiên cường giả bất chấp tính mạng của lão mà đâm ra một nhát kiếm thì mạng của hắn có khả năng phải gửi lại đây. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nhưng may mắn thoát ra được, hắn cũng chẳng dám dừng lại. Hắn đào một vòng lớn chạy về hướng Hạ Nhất Minh .
Hạ Nhất Minh lúc này mới cảm thấy an tâm. Tuy nhiên, trong mắt hắn đã xuất hiện một sự tức giận.
Hai đạo bóng đen nhằm hướng Kim Chiến Dịch bay tới, tốc độ nhanh hơn Kim Chiến Dịch nhiều lắm. Hơn nữa, chúng hoàn toàn không gây ra một chút tiếng động khiến người ra có cảm giác quỷ mị
Kim Chiến Dịch đang ở giữa không trung. Long thương trong tay hắn chợt hóa làm hai, chớp lên một cái. Hai đạo bóng đen bị đánh trúng liền rời xuống đất.
"vù"
Tiếng rít xé gió lúc này mới vang lên. Hai bóng đen hiển nhiên chính là hai mũi tên, do hai cao thủ cầm trường cung bắn ra. Hơi sững người một chút, đám cao thủ liền lập tức lao tới
Vào lúc này, bọn họ cũng không giữ được đội hình nữa. Nhưng nhiều tiên thiên cường giả tập trung như vậy cũng tạo ra một khí thế long trời lở đấy. Cho dù là một vị tôn giả ở đây cũng phải cảm thấy lạnh gáy mà bỏ chạy
Kim Chiến Dịch cũng không phải là ngoại lệ. Hắn nhanh chóng tới bên cạnh Hạ Nhất Minh nói:
- Đi mau.
Đột nhiên, trong nháy mắt, hắn cảm nhận được từ người Hạ Nhất Minh có một cái gì đó không thể diễn tả được bằng lời.
Cảm giác đó khiến cơ thể hắn run run. Cho dù là hắn thì lúc này cũng chợt cảm thấy Hạ Nhất Minh nhanh chóng trở nên to lớn, còn bản thân mình thì bé dần đi.
Trong nháy mắt, Kim Chiến Dịch nhớ ra hắn đã cảm nhận hơi thở đó ở đâu. Thân thể của hắn lập tức ngừng lại sóng vai đưungs bên cạnh Hạ Nhất Minh.
Hai tia chớp đen phá không vọt tới trước mặt bọn họ
Nhưng lúc này mục tiêu không phai là Kim Chiến Dịch mà là Hạ Nhất Minh.
Hai tên cung thủ đã nhận ra được sự nguy hiểm của Hạ Nhất Minh . vì thế mà họ nhắm thẳng vào đối phương ý định không cho đối phương thi triển tuyệt chiêu.
Chỉ có điều, một tia sáng chợt lóe, nhẹ nhàng chặn lại hai ngọn tên đó giữa không trung.
Hai tên cung tiễn thủ cũng mới chỉ đạt tới tiên thiên. Dưới tình huống Kim Chiến Dịch đã có sự chuẩn bị thì làm sao còn tạo ra được sự uy hiếp.
Đối mặt với đám tiên thiên cường giả đang xông tới. Hạ Nhất Minh vẫn thản nhiên . Hai tay hắn kết ấn giơ lên đỉnh đầu. vào lúc mà bàn tay của hắn lên tới vị trí cao nhất liền dừng lại, lật một cái
Lật tay làm mây, vẫy tay tạo mưa …
Ngay khi bàn tay của hắn lật lại, một cái bóng mày đen đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu mọi người.
Toàn bộ không gian đang sáng sủa, dưới cái lật tay của Hạ Nhất Minh bóng đen lớn lên một cách nhanh chóng. Sau khi bàn tay hắn lật xuống hết, bóng đen đã bao phỉ phạm vi mười trượng
Không ai có thể hiểu tại sao lại xuất hiện cảnh tượng đó. Nhưng khi cảm nhận được sự khác thường, thì từ đỉnh đầu đã có một luồng áp lực cực lớn ép xuống.
Trong phạm vi mười trượng chợt trở nên tăm tối, không còn chút ánh sáng mặt trời. Giống như thế giới đã đi vào ngày tân thế, khiến cho người ta chẳng còn sức mà chống đỡ.
Ngay sau đó, tất cả mọi người đều cứng người nhìn cả khoảng không gian đè xuống.
Cũng chẳng biết ai phát ra tiếng hét, nhưng lúc này không còn người nào lao tới hướng hai người Hạ Nhất Minh.
Cảnh tượng trước nay chưa từng có đã khiến cho mọi người sợ vỡ mật. Tất cả đều kêu to rồi nhanh chóng bỏ chạy về bốn phương tám hướng, cố gắng thoát ra khỏi phạm vi mười trượng.
Ngày xưa, khi Kỳ Liên song ma gặp phải cảnh tượng này vẫn còn dũng khí mà để chống lại.
Nhưng lúc này, hơn mười vị tiên thiên cường giả bao gồm cả một vị nhất đường thiên và một vị cường giả đỉnh túc đều không hẹn mà bỏ chạy trối chết.
Tốc độ của mọi người rất nhanh nhưng tốc độ của trời sập xuống càng nhanh hơn
Chỉ trong một cái nháy mắt (có khi nháy cũng không đủ) khoảng thời gian chẳng có chút ánh sáng. Trên mặt đất hoàn toàn bao phủ trong một màu đen tối.
Tận lúc này tiếng gió rít mới phất ra , khiến cho người ta nghe choáng váng

Vũ Thần - Chương #413


Báo Lỗi Truyện
Chương 413/1308