Chương 410: Chạy trốn.


Cú va chạm đó chẳng khác nào thiên thạch rơi xuống trái đất, khiến cho người khác cảm thấy chấn động. Tại vị trí mà cao thủ phương Tây đứng đã xuất hiện một cái hố cực to. Còn nơi Kim Chiến Dịch đứng có vô số vết nứt lan rộng ra xung quanh
Thực lực hai bên đã nằm ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Vì thế mà mức độ phá hoại của họ dủ khiến người xem choáng váng.
Đám tiên thiên cường giả trên tường thành mặc dù không thể gây ra được cảnh tượng như thế, nhưng bọn học cũng có được chút cơ sở. Hơn mười năm trước, bọn họ cũng đã chứng kiến vô số trần đấu trên bình nguyên này. Mặc dù trong mắt có thể thấy rõ sự hưng phấn những cũng chưa đến nỗi mất bình tĩnh
Chỉ có đám công tử của các thế gia mới hoàn toàn ngây người. Đến lúc này, bọn họ mới biết con người có khả năng đạt tới thực lực như vậy.
Thân thể của cao thủ phương Tay bay ra một đoạn liền trở lại bình thường. Hắn hạ xuống đất, cất tiếng nói:
- Các hạ là ai?
Trong thanh âm của hắn có một chút lắp bắp. Rõ ràng mới học được ngôn ngữ của người phương Đông không lâu, nên chưa được tự nhiên.
Kim Chiến Dịch ngẩn đầu, ưỡn ngực cao giọng nói:
- Bổn nhân Kim Chiến Dịch ! người chưa tường nghe nói đến hay sao?
Người đó ngẩn người một lúc, chưa hiều được hết lời nói của đối phương.
Chỉ có điều, ngay lập tức, thân hình bắt đầu run rẩy. Ánh mắt có chút khó tin, cất giộng hỏi:
- Kim Chiến Dịch ! Người là Kim Chiến Dịch ?
Có lẽ hắn cũng không hiểu rõ Kim Chiến Dịch nói gì nhưng vẫn có thể nghe rõ ràng tên của đối phương.
Kim Chiến Dịch cất tấng cười to. Thanh âm thể hiện rõ sự đắc ý.
Trên tường thành, tiếng ồn ào bắt đầu nổi lên. Ba chữ Kim Chiến Dịch như có một ma lực khó tin. Cho dù bất kỳ ai khi nghe thấy cũng cảm thấy sững sờ.
Đại thân đế quốc, đệ nhất nhân dưới tôn giả.
Danh hiệu vang dội như thế, ngay cả ở vùng Tây Bắc xa xôi cũng tường nghe thấy người ta nhắc tới càng chưa nói gì tới những người sống ngay tại vùng đất Đại Thân.
Một lúc sau, trên tường thành nổ ra những tiếng haoan hô như sấm. Bầu không khí cuồng nhiệt dấy lên, nhanh chóng tràn ra.
Cũng không biết ai hô lên đầu tiên ba chữ:
- Kim Chiến Dịch
Tiếp sau đó, hàng vạn âm thanh cũng đồng thời cất lên. Thanh âm ầm ầm vang vọng trong ngôi thành, thậm chí còn truyền đi rất xa.
Kim Chiến Dịch oai phong, đứng yên một chỗ. Hắn giống hệt như một vị quân vương vĩ đại tiếp nhận sự hoan hô của thần dân.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn cảnh tượng xung quanh
Đến lúc này hắn mới hiểu được mấy tháng qua mình đã ở cùng với một người có danh vọng cực cao như vậy.
Với thực lực của Kim Chiến Dịch từng bước khiên chiến. Bằng thắng lợi của mình mà tạo dựng uy danh, Đệ nhất nhân dưới tôn giá, đối mặt với cao thủ dưới tôn giả, hắn gần như chưa hề bại.
Nhiệt huyết trong lòng Hạ Nhất Minh cũng bắt đầu dân lên. Hai nắm đấm bất chợt nắm chặt lại. Nếu lúc cao thủ phương Tây xuất hiện thì Hạ Nhất Minh chắc chắn sẽ đoạn lấy trước Kim Chiến Dịch, đánh cho hắn không ngẩng đầu lên được.
Khí thế của vị cao thủ phương Tay kia đã giảm xuống đến mức thấp nhất. Sắc mặt hắn từ từ trắng bệch. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi xoay người bỏ chạy về phía Tây
Khi hắn tới đây, lấy thực lực một người tạo ra uy thế cực mạnh.
Nhưng khi trở về, khí thế hoàn toàn ảm đạm. Chẳng khác gì một con chó chạy nhà tang, vô cùng chật vật.
Từ trên tường thành tướng hả hả vang lên. Sự tức giận trong lòng mọi người đều biến mất. Sau khi Kim Chiến Dịch ra tay đã khiến cho bọn họ thoải mái hơn nhiều
Kim Chiến Dịch cũng không trở lại Trấn Kim thành mà sau khi vị khách phương Tây bỏ đi được một chút, hắn cũng bám theo
Nhìn biểu hiện thoải mái của hắn, mọi người đều nghĩ hắn đang chơi trò mèo vờn chuột. Trong chớp mắt, tiếng hoan hô trên tường thành lại phát ra vang dội.
Hạ Nhất Minh chợt nghĩ ra điều gì đó, liền xoay người chạy theo hướng khác
Tường thành mặc dù cao. Nhưng đối với hắn, độ cao này cũng chẳng có gì đáng ngại. Mặc dù ở phía này không có nhiều người như đằng trước, nhưng Hạ Nhất Minh rời đi cũng chẳng ai nhìn thấy
Ngay lúc cả hai rời khỏi Trấn Kim thành. Từ trong khi nhà cao cấp, tên đại hán mập lắc đầu, lầu bầu nói:
- Ta đã cảnh cáo nhưng bọn chúng vẫn muốn đi thì cũng chẳng liên quan gì tới ta. Linh Tiêu bảo điện chắc sẽ không trách cứ đến ta. Hắc hắc! Kim Chiến Dịch, Hạ Nhất Minh. Không biết hai người các ngươi sẽ như thế nào đây ?
Tiếng gió thổi vù vù bên tai, trong mắt Hạ Nhất Minh hoàn toàn thấy rõ được hai điểm di chuyển
Sau mấy cái nhấp nhô, hắn đã sóng vai cùng Kim Chiến Dịch.
Kim Chiến Dịch cũng chả quay đầu. Hắn cũng sớm đoán được Hạ Nhất Minh sẽ bám theo sau.
- Kim huynh! Ngươi định thế nào? – Hạ Nhất Minh trần giọng hỏi:
- Chẳng lẽ cứ đề cho hắn chạy?
Đơn thuần về mặt tốc độ, nếu không sử dụng loại khinh công như Vạn Lý nhàn đình thì Hạ Nhất Minh và Kim Chiến Dịch cũng chẳng hơn gì được vị khách phương Tay là bao nhiêu.
Nhưng cả hai muốn giữ người đó lại cũng chẳng có gì khó. Dù sao thì sự tự tin của người đó cũng đã hoàn toàn biến mất. Đối phó với người như thế mặc dù không quá dễ dàng, nhưng muốn đuổi kịp cũng chẳng khó khăn lắm.
Kim Chiến Dịch mỉm cười nói:
-Hạ huynh đệ! Đông phương chúng ta có câu: đến mà không đáp lễ mới là vô lễ.
Hạ Nhất Minh hiểu ngay ý định của gã. Mặc dù đã biết Kim Chiến Dịch là người to gan, lớn mật nhưng làm thế này thì hắn vẫn cảm thấy kinh ngạc. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Có điều, cảm thấy kinh ngạc cũng chỉ hiện ra trong nháy mắt mà thôi. Bầu máu nóng sôi trào đã nhanh chóng lấp đầy lồng ngực hắn.
- Kim huynh đã có nhã hứng, tiểu đệ xin phụng bồi.
Hai người nhìn nhau, cùng cất tiếng cười to. Lúc này, cả hai chẳng giống người đang truy đuổi cường địch mà cũng chả như đang chuẩn bị vào hang hổ. Bọn họ tựa như bằng hữu tán gấu với nhau về một vấn đề nào đó.
Tiếng cười của hai người vang xa đập vào tai vị cao thủ phương Tây lại chẳng khác nào tiếng chuông làm cho hắn sợ hãi.
Cắn chặt rang một cái, tốc độ của vị khách phương Tây đã đặt tới cực hạn.
Dưới tình troạng tính mạng bị uy hiếp, tiềm năng trong cơ thể hắn đã được kích thích. Nếu như có thể sống sót, sau đó xóa bỏ được sự ám ảnh trong lòng thì con đường tu luyện của hắn sẽ lại tiến thêm một bước nữa.
Tốc độ của ba người cực nhanh. Nhìn biểu hiện của bọn họ thì dù có chạy tới tận chân trời góc biển cũng là chuyện bình thường.
Cách Trấn Kim thành hơn trăm dặm mà trong mắt bọn họ cũng chẳ có gì đáng nói.
Địa hình nơi đây, người kia quen thuộc hơn hai người Kim Chiến Dịch rất nhiều. Trên đường đi đếu tránh được đám thành thị vệ tinh xung quanh. Những cho dù như thế thì sau khi chạy qua tòa thành cuối cùng vẫn bị người ta phát hiện.
Trên tường thành cao lớn có ba vị nam tử tiêu sái đang đứng.
Sắc mặt cả ba đều khác nhau nhưng trên người họ có một loại khí chất cao cao tại thượng.
Loại khí chất này cũng chỏ có đám đệ tử gia tộc mới có được.
Nếu đem ba người này thả cùng đám đệ tử thế gia trong Trấn Kim thành chỉ cũng chảng khác nào hạc giữa bầy gà
Mặc dù ba người đứng gần nhau, nhưng lại như có khoảng cách. Khí thế của họ tuy chẳng đối chọi với nhau nhưng cũng không hề có chút thân mật
Lúc này, cả ba đang nhìn về một phương hướng. Trên mặt họ đều cảm thấy một sự nghiêm trọng
Ba bóng người còn rất xa, nhưng cới tu vi của bọn họ vẫn có thể cảm nhận được tốc độ của mấy cái bóng đó nhanh đên mức nào.
Cả ba liếc mắt nhìn nhau một chút. Tất cả đều thấy trong ánh mắt của đối phương sự hoảng sợ.
Tốc độ như vậy, cho dù bọn họ có dốc hết sức cũng không thể hơn được.
Một người trong số đó đột nhiên thở dài nói:
- Trước khi Phương mỗ tới đây, tộc trưởng đã từng dặn khi phương Đông cà phương Tây khai chiến thì nơi này chính là chỗ tụ tập của cao thủ. Vốn Phương mỗ tự tin, nhưng đến giờ mới biết được mình đã quá coi thường anh hùng trong thiên hạ.
Tên còn lại nhíu mày một chút,nói:
- Phương huynh cần gì phải tự ti như thế. Khinh công ba người đó mặc dù cao, nhưng chúng ta cũng chẳng hề kém họ
Nam tử họ Phương cười khổ một tiếng nói:
- Chư huynh! Tiểu đệ cũng chằng phải tự chế giểu mĩnh. Chỉ là gặp được anh hùng trong thiên hạ nên mới cảm giác như thế
Người thứ ba mặc bộ trang phục nho sinh hoàn toàn im lặng. Hắn nhìn về phương xa, khí thế trên người có chút dao động.
Nam tử họ Phương vội nói:
- Hác huynh! Ba người kia chạy thẳng về chỗ đại doanh phương tây. Chúng ta không nên coi thường vọng động.
Người nọ khẽ gật đầu. Nhưng trong ánh mặt nổi lên ý chí chiến đấu mãnh liệt.
Ánh mắt hắn nhìn chăm chú về phía ba bóng người dần biến mất, trong đó có chút tiếc nuối
Nhưng thân hình hắn vẫn bắt động, như có một thứ gì đó trói buộc hắn lại nơi này

Vũ Thần - Chương #410


Báo Lỗi Truyện
Chương 410/1308