Chương 376: Hỗn hợp chi thư


Bầu trời dần sáng lên, mặt trời nấp dưới những đám mây, tạo cho chúng một quầng ánh sáng mông lung. Ánh sáng dần trải rộng ra khắp bầu trời, những tia sáng ban mai màu vàng chậm rãi xuất hiện.
Khi Hạ Nhất Minh về tới sân Linh Tiêu Bảo Điện thì mặt trời đã lên cao.
Tuy bởi vì Trác Thịnh Phong khiến cho toàn bộ không khí của Linh Tiêu Bảo Điện đều trở lên nhốn nháo, nhưng Hạ Nhất Minh vẫn trở về phòng mình một cách vô thanh vô tức.
Giờ phút này, ở bên trong phòng, một Hạ Nhất Minh đang diễn luyện Khai Sơn Tam Thập Lục Thức từ thức thứ nhất tới thức thứ hai mươi ba, cứ thế vòng đi vòng lại không ngừng.
Hạ Nhất Minh nhìn cảnh tượng này, trong lòng hắn chợt sinh ra một ý tưởng quái dị.
Đây là lần đầu tiên hắn thuần túy đứng ở góc độ người xem, nhìn "chính mình" luyện tập Khai Sơn Tam Thập Lục Thức.
Bộ Kim hệ công pháp này dường như có đầy sơ hở, như thể chỉ cần vung tay lên liền có thể hoàn toàn phá vỡ bộ công pháp này.
Hắn hơi hơi lắc đầu thở dài, biết đây là bởi vì khi thi triển bộ công pháp này không có chân khí kim hệ phối hợp. Nguyên nhân chính là vì không có chân khí hoặc nội kình phối hợp, cho nên mới khiến cho người ta có cảm giác đây chỉ là động tác võ thuật hoa hòe hoa sói.
Tuy nhiên nghĩ lại, Hạ Nhất Minh lập tức bật cười.
Không phải là một mình môn kim hệ chiến kỹ này, bất kể là môn chiến kỹ nào, chỉ cần không phối hợp với chân khí tương ứng, cuối cùng cũng sẽ biến thành động tác võ thuật hoa hòe hoa sói.
Không sử dụng chân khí và nội kình mà vẫn có thể phát huy chiến kỹ uy lực hùng mạnh, sợ rằng chỉ có duy nhất Bách Linh Bát mà thôi.
Hắn lắc lắc đầu, nói:
- Bách Linh Bát, ta đã trở về.
Hạ Nhất Minh như đang biểu diễn trong phòng lập tức dừng lại, trên người hắn nổi lên một trận dao động kỳ lạ, rồi Hạ Nhất Minh biến mất, thay vào đó là Bách Linh Bát.
Hạ Nhất Minh nhìn về phía y, trong ánh mắt tràn đầy vẻ hâm mộ, nếu mình cũng có năng lực thần kỳ như vậy thì tốt quá, sẽ rất tiện lợi khi xử lý các sự việc.
Chỉ có điều vừa nghĩ tới thân phận không phải người của Bách Linh Bát, trong lòng Hạ Nhất Minh liền run rẩy, ý niệm vừa mới nảy sinh liền biến mất tăm mất tích.
- Bách huynh thành công rồi sao?
Hạ Nhất Minh tò mò hỏi.
Bách Linh Bát cũng không trả lời, duỗi cổ tay trái ra, trực tiếp vặn gãy, ném cho Hạ Nhất Minh.
Cầm lấy bàn tay bị đứt ra nhưng không hề có chút máu, khuôn mặt Hạ Nhất Minh không kìm nối co giật vài cái, tiếp đó cười khổ một tiếng, ném lên mặt bàn.
Bàn tay trái đó lập tức tan chảy ra, khi ngưng tụ lại lần nữa thì đã biến thành một quyển sách thần đạo.
Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng lên, hắn cầm lấy quyển sách, trực tiếp giở tới trang 24.
Nhưng trên mặt hắn lập tức lộ ra vẻ quái dị. Ở trang này tuy rằng cũng là một thức trong Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, nhưng không phải là thức thứ 24, mà là thức thứ 14.
Hắn kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn Bách Linh Bát mặt không có chút thay đổi.
Vẻ mặt hắn lập tức trở nên giở khóc giở cười, ở trang đầu tiên quả nhiên là trang đầu tiên của bí tịch phong vân vụ.
Hắn không nói gì chỉ lắc đầu, muốn hoàn toàn dung nhập nội dung của hai quyển sách thần đạo thuộc hệ thống bất đồng vào trong cùng một quyển, chỉ sợ chỉ có duy nhất Bách Linh Bát làm nổi.
- Ta phải đi rồi.
Dường như không nhìn thấy biểu tình khác thường trên mặt Hạ Nhất Minh, thanh âm bình tĩnh của Bách Linh Bát vang lên.
- Ngươi muốn đi đâu?
Hạ Nhất Minh không hiểu ra sao cả hỏi.
- Bảo trư còn ở ngoài thành.
Bách Linh Bát nói ngắn gọn.
Hạ Nhất Minh thầm than trong lòng, thật không rõ tại sao Bách Linh Bát và bảo trư này đều thuộc hai chủng loại bất đồng nhưng lại hòa hợp với nhau đến thế? Tuy nhiên nếu Bách Linh Bát ở bên cạnh bảo trư, như vậy chăc chắn sẽ không cần phải lo lắng gì cho con thú nhỏ này.
Ánh mắt đột nhiên rơi xuống cánh tay bị đứt của Bách Linh Bát, lại nhìn bí tịch trong tay, vẻ mặt Hạ Nhất Minh lộ ra một tia do dự.
Bách Linh Bát duỗi tay ra, cánh tay của y chậm rãi dài ra, nháy mắt đã khôi phục như thường.
Hạ Nhất Minh há miệng thở dốc, cuối cùng nhẹ nhàng phất tay, cười khổ nói:
- Người đi đi, bảo trọng.
Bách Linh Bát đi tới cửa, dường như hơi dừng lại một chút mới nói:
- Bảo trọng.
Dứt lời, cả người y lập tức như tan ra, như thể biến thành nước, lọt qua khe cửa, biến mất.
Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi nhìn nơi y vừa biến mất, sau một lát, tự nhéo tay mình, cảm giác còn khá đau…hiển nhiên không phải mình đang nằm mơ giữa ban ngày.
Tuy nhiên, với tính cách của Bách Linh Bát, không ngờ lại nói như vậy, thật khiến cho người ta không thể tin nnooir.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, dứt bỏ ý niệm đó ra khỏi đầu, một lần nữa giở bí tịch thần đạo ra.
Trang đầu tiên của quyển sách này là bí tịch phong vân vụ, Hạ Nhất Minh đã được thể hội uy năng to lớn của nó.
Đúng là nhờ vào năng lực ẩn nấp siêu phàm của vân vụ lực mà hắn mới có thể trốn thoát ngay trước mắt mấy vị Tôn Giả.
Đặc biệt khi ở trong mảng rừng nhỏ, sau khi cắt đứt được cảm ứng Trác Thịnh Phong, Hạ Nhất Minh lập tức độn thổ dời đi. Đương nhiên, khi sử dụng thuật độn thổ, trên người hắn vẫn bao phủ một tầng vân vụ lực, hoàn toàn che kín hơi thở của hắn.
Nếu không phải vậy, hắn muốn trốn thoát dưới sự liên thủ của ba vị Tôn Giả, tuyệt đối là si tâm vọng tưởng.
Bởi vậy có thể thấy, vân vụ lực mà hắn nắm giữ có uy lực mạnh mẽ tới mức nào. Đặc biệt là đối với những kẻ chưa thăng cấp lên thành Tôn Giả như Hạ Nhất Minh, tuyệt đối jaf lựa chọn tốt nhất để giữ mạng.
Tuy nhiên, giờ phút này Hạ Nhất Minh cũng không nghiên cứu vân vụ lực mà trực tiếp giở tới trang 24.
Ở trong này, quả nhiên có hình ảnh của thức thứ 24 của Khai Sơn Tam Thập Lục Thức. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Ánh mắt Hạ Nhất Minh lập tức sáng lên, một luồng sức mạnh kim hệ nhập vào trong bí tịch. Sau một lát, thông qua một phương thức thần kỳ nào đó, Hạ Nhất Minh dường như tiến vào một không gian thần kỳ.
Ở bên trong không gian này, các phương hướng đều là nhìn không thấy điểm cuối. Hơn nữa, ở trong không gian này còn có một áp lực độc đáo rất nhọn và sắc bén.
Đây là sức mạnh của kim hệ, là biểu hiện của sức mạnh kim hệ tới cực điểm.
Ngay sau đó, trong tay Hạ Nhất Minh xuất hiện đại quan đao khủng bố.
Toàn thân đao nhộn nhạo một loại lực lượng thần kỳ, đặc biệt ở đầu đao lại phát ra hào quang tỏa sáng khắp nơi, gần như một vầng mặt trời nhỏ.
Trong lòng Hạ Nhất Minh vô cùng nghi ngờ. Hắn đã từng đọc bản chính của Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, nhưng ở trong thế giới đó, đại quan đao cũng tuyệt đối không khoa trương như vậy.
Trong lòng hắn mơ hồ nổi lên một ý niệm kỳ dị, hay là vì Bách Linh Bát biến thành bí tịch này mà uy lực đại quan đao càng lớn lên gấp hàng chục lần như thế?
Hạ Nhất Minh lắc đầu, dứt bỏ tạp niệm. Thân thể hắn bắt đầu động.
Hạ Nhất Minh bắt đầu chậm rãi thi triển từ thức thứ nhất tới thức thứ hai mươi ba mơi thôi.
Ở trong quá trình này, Hạ Nhất Minh cũng không có chút tạm dừng, đao pháp trên tay hắn được thi triển lưu loát sinh động giống như mây bay nước chảy.
Chỉ có điều, mỗi lần thi triển đến thức thứ 23, hắn đều có cảm giác lực bất tòng tâm.
Tuy rằng khí thế bản thân đã được tăng tới mức cực điểm nhưng bất kể thế nào vẫn không thể xuất ra thức 24.
Tuy nhiên Hạ Nhất Minh cũng không nổi giận, hắn cứ chậm rãi thi triển từng thức ở trong không gian kỳ dị này. Dường như hắn có một trái tim vô cùng kiên trì, bất kể thất bại bao nhiêu lần, vẫn vững vàng như đá, không hề dao động.
Ở đây không có gió, không có không khí, không có ánh nắng, chỉ có vô tận trống vắng.
Khi đại đao múa may phát ra âm thanh chính là những tiếng động duy nhất ở đây.
Nếu Hạ Nhất Minh đình chỉ tu luyện, như vậy nơi này sẽ trở thành một mảng tĩnh mịch, không có chút tiếng động nào.
Tu luyện ở trong hoàn cảnh này, nếu là người có ý chí không kiên định, sẽ suy sụp rất nhanh. Nhưng đối với loại người bền gan vững chí, loại hoàn cảnh không hề có chút quấy nhiễu thế này mới là nơi tu luyện tốt nhất mà họ hằng mong ước.
Cũng không biết qua bao nhiêu thời gian, nhưng trong cảm giác của Hạ Nhất Minh, bất kể hắn tu luyện bao lâu cũng chỉ trong nháy mắt thôi.
Tuy rằng toàn bộ thể xác và tinh thần của Hạ Nhất Minh đều đã nhập vào trong phương thức tu luyện kỳ dị này, nhưng không phải vì thế hắn hoàn toàn không biết gì ở ngoại giới.
Một loại cảm giác kỳ dị nổi lên trong lòng hắn, Hạ Nhất Minh không chút do dự rời khỏi cảm giác thần kỳ này.
Tuy rằng hắn đã diễn luyện tới thức 23 nhưng hắn lại không hề có chút mồ hôi ướt áo nào.
Hai tai hơi giật giật, Hạ Nhất Minh lập tức nghe được tiếng bước chân của Kim Chiến Dịch.
Đương nhiên, đây là do Kim Chiến Dịch không hề che dấu. Nếu gã thực sự ẩn núp, cho dù là Hạ Nhất Minh cũng không dám nói có thể dễ dàng phát hiện hành tung của gã.
Nhìn bí tịch trong tay, hai mắt Hạ Nhất Minh hiện lên vẻ kinh ngạc.
Không biết từ khi nào, bí tịch trong tay đã trở nên nóng bỏng như bị lửa thiêu. Tuy nhiên loại nhiệt độ này cũng không thể tạo thành thương tổn gì đối với người đã ngưng tụ ra hỏa hoa như Hạ Nhất Minh, cho nên khi toàn bộ thể xác và tinh thần của hắn nhập vào trong bí tịch đều không thể phát hiện ra.
Hạ Nhất Minh do dự một chút, nhẹ nhàng vuốt ve trên thân bí tịch. Theo động tác của hắn, bí tịch giống như làm bằng cao su dẻo, bị hắn cuộn lại thành một quả cầu.
Hạ Nhất Minh quang minh chính đại nắm lấy quả cầu tỏa ánh sáng kim loại trên tay.
Hắn cực kỳ tin tưởng, không ai có thể nhìn ra được quả cầu này kỳ thực là một quyển sách thần đạo.
Đảo mắt khắp phòng một lượt, dường như không có khả năng bị lộ điều gì, Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, tĩnh tâm trở lại.
Khi hắn làm xong hết thảy là lúc tiếng đập cửa trầm ổn vang lên.
Hạ Nhất Minh có ý ngưng lại một lát mới dùng giọng không hài lòng nói:
- Kim huynh mời vào.
Hắn vung tay lên, một luồng sức mạnh vô hình lập tức mở cửa phòng ra.
Ngay khi mở cửa, Hạ Nhất Minh đã thấy được ánh sáng bên ngoài. Điều khiến hắn kinh ngạc chính là, lúc này không ngờ không phải là nắng sớm ban mai mà là trời chiều hoàng hôn.
Hắn lập tức hiểu ra, thì ra mình đã ở trong phòng tu luyện suốt một ngày.
Ngoài cửa quả nhiên là Kim Chiến Dịch, tuy nhiên so sánh với lúc trước, lúc này trên mặt Kim Chiến Dịch dường như mang theo một tia thấn sắc kỳ dị.
Hạ Nhất Minh thầm rùng mình, trong đầu hiện ra một ý niệm đáng sợ, hay là Kim Chiến Dịch đã nhìn ra?
Nhưng lời nói tiếp theo của Kim Chiến Dịch đã khiến hắn hoàn toàn vứt bỏ ý nghĩ đó!
---------------------------------

Vũ Thần - Chương #376


Báo Lỗi Truyện
Chương 376/1308