Chương 374: Một Hạ Nhất Minh khác


Những quyển sách ở đây đều cực kỳ quí báu. Nếu thực sự có bất cứ quyển nào bị hủy hoặc tổn hại, thì cho dù Trác Thịnh Phong cũng sẽ khó có thể chịu đựng nổi.
Cho nên dù lão cố ý tránh đường, mặc cho đối phương bỏ chạy, nhưng lão vẫn tuyệt đối tự tin, cho dù đối phương thực sự thoát ra khỏi phòng này, lão vẫn có thể nửa đường chặn lại.
Lúc này, song chưởng của lão đã sớm tích đầy đủ chân khí, chợt phát ra, khí thế không thể chống đỡ.
Hạ Nhất Minh đang ở giữa không trung, thân thể chợt dừng lại một chút, như thể có một bàn tay vô hình nắm chặt hắn lại.
Tuy nhiên hắn không chút kinh hoảng, cổ tay run lên, hai hộp gỗ lập tức quay tròn, bắn thẳng về phía sau.
Nụ cười trên mặt Trác Thịnh Phong chợt ngưng lại, trong lòng vô cùng phẫn nộ. Hóa ra trước khi rời đi, người này không ngờ còn cầm theo hai bản bí tịch, thực sự là khinh người quá đáng.
Lão thả một tay ra, dẫn dắt trong hư không, nhẹ nhàng chuyển hai chiếc hộp gỗ vào góc. Tuy nhiên, hai mắt lão lại hoa lên, hai chiếc hộp gỗ nữa tiếp tục bắn tới.
Trác Thịnh Phong sắc mặt xanh mét, đối phương rốt cục mang đi bao nhiêu bí tịch đây?
Lão âm thầm thề, một khi bắt giữ được đôi phương, sau khi bẻ chiêc răng có độc đi, nhất định phải cho hắn muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không xong.
Lão lại đảo cổ tay, phát ra một luồng nhu kình, dẫn hai chiếc hộp gỗ nhẹ nhàng bay đi. Tuy nhiên trong lòng lão lúc này đã có chuẩn bị, chỉ sợ trong tay đối phương sữ không chỉ có ba, bốn bí tịch.
Khóe mắt lão chợt lóe lên, thầm nghĩ, quả nhiên là vẫn còn.
Nhưng ngay khi lão vươn tay lại đột nhiên phát hiện không ổn. Đôi mắt cũng nhanh chóng mở to ra, đó không phải là hộp gỗ gì cả, mà là một thanh xoa kiếm đen nhánh.
Xoa kiếm này lặng yên xuất hiện không một tiếng động, gjoongs như một con độc xà đang âm thầm ẩn núp, đến thời khắc cuối cùng mới há mồm, lộ ra nanh độc, hung hăng táp về phía lão.
Trác Thịnh Phong thầm rùng mình. Từ trong kiếm này, lão cảm nhận được sức mạnh hùng hậu, sự sắc bén của nó còn khiến lão sinh ra cảm giác đang đối mặt với tử vong.
Từ sau khi thăng tiến lên Tôn Giả, lão đã bế quan ở đây hơn trăm năm, vẫn chưa từng gặp loại cảm giác này.
Hai mắt chợt trầm xuống, trên hai tay lão chợt lóe luồng bạch quang, ngay lập tức ngưng thành một thanh trường kiếm.
Mũi kiếm hướng lên, phát ra một tiếng vang trong trẻo, đánh bật xoa kiếm giống như độc xà kia.
Tuy nhiên trong lòng Trác Thịnh Phong lại không có chút vui sướng nào. Đối phó với một kẻ còn chưa tới Tôn Giả, không ngờ còn phải dùng tới binh khí, thật sự là quá mất mặt.
Nhưng không biết vì sao, khi bất thình kình nhìn thấy xoa kiếm, cảm giác nguy hiểm trong lòng lão càng tăng nhiều, gần như không cần nghĩ ngợi gì đã dùng tới binh khí.
Ngay một khắc khi lão đẩy xoa kiếm ra,Hạ Nhất Minh vốn đang bị giam cầm ở phía trước đột nhiên phát lực, thừa dịp Trác Thịnh Phong tập trung phần lớn tinh thần trên xoa kiếm, bùng phát chân khí cuồng bạo trong nháy mắt, đánh văng lực lượng cầm cố, phi thẳng ra khỏi đại môn.
Trác Thịnh Phong hừ lạnh một tiếng, thân hình run lên, lập tức đuổi theo.
Một khắc khi ròi khỏi cửa phòng, khóe mắt lão thoáng đảo qua xoa kiếm một lần.
Lão cũng không hiểu vì sao mình lại đột nhiên cẩn thận nhìn thanh xoa kiếm rất bình thường như thế, dường như đây là một thứ còn đáng sợ hơn cả người áo đen kia.
Trước khi thăng tiến lên Tôn Giả, lão cũng đã từng giao thủ với xoa kiếm thích khách của Hoàng Tuyền Môn, nhưng chưa từng có cảm giác như vậy.
Đồng thời, lão cũng cảm thấy cực kỳ khó hiểu đối với người áo đen trước mặt.
Trong trí nhớ của lão, thanh xoa kiếm này chính là sinh mạng thứ hai đối với xoa kiếm sát thủ.
Kiếm còn người còn, kiếm mất người mất, đây như đã là điều khắc sâu vào trong cốt tủy của những sát thủ đó. Nhưng khi gặp nguy hiểm, đối phương lại dùng thanh kiếm này ném ra như ám khí không chút do dự. Điều này đã vượt qua ngoài ý liệu của lão.
Tuy nhiên, ở giờ khác này, lão bất chấp tất cả, bóng người chớp động, lập tức biến mất khỏi phòng.
Đợi khi tất cả bọn họ rời đi xong, xoa kiếm trên mặt đất đột nhiên động đậy ngoài dự đoán của mọi người. Nó biến thành một đám chất lỏng, nhanh chóng chảy tới cửa phòng, men theo góc tối, biến mất khỏi phòng.
Hai người một trước một sau, lao đi giống như hai mũi tên rời cung, từ tầng năm đã tới tầng một rồi nhanh chóng thoát ra khỏi cửa tháp.
Tháp có mười hai cửa vào. Lúc này đã là đêm tối nhưng mỗi cửa vào vẫn có một đệ tử nội kình tầng chín và ba đệ tử nội kình tầng tám thủ vệ.
Bọn họ đều nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt sáng ngời, đột nhiên cảm thấy phía sau lưng có gì đó khác thường. Còn chưa kịp có phản ứng lại xem rốt cục có chuyện gì đã xảy ra thì bốn người đều cảm thấy cổ mình căng lên, toàn thân bắn thẳng về phía sau như thể cưỡi mây đạp gió.
Bọn họ vừa mới phát ra tiếng thét kinh hãi liền cảm thấy lưng bị người đẩy nhẹ nhàng một cái, tiếp đó vững vàng đứng yên một chỗ.
Từ đầu đến cuối, bọn họ đều không biết chuyện gì xảy ra, chỉ có điều trong chớp mắt, bọn họ đã rời khỏi vị trí ban đầu, hơn nữa còn đứng ổn định ở trong tháp.
Bốn người quay mặt nhìn nhau, một luồng hàn khí chạy dọc theo xương sống lên óc.
Tiếp đó, bọn họ nghe thấy bên ngoài tháp truyền tới một tiếng thét dài mãnh liệt.
Tiếng thét dài này phá vỡ sự tĩnh lặng của bầu trời đêm, khiến cho cả Linh Tiêu Bảo Điện đều sôi trào lên.
Kim Chiến Dịch nhảy dựng lên như thể mông gắn hỏa tiễn. Y lập tức nhảy ra cửa phòng, nhìn thoáng qua phòng Hạ Nhất Minh.
Ở đó, tiếng xé gió truyền tới như thể máy móc đang vận hành.
Đêm qua, Kim Chiến Dịch đã chính mắt trông thấy Hạ Nhất Minh thi triển Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, cho nên dù nhắm mắt lại, y cũng biết cường giả trẻ tuổi trong phòng đang không ngừng luyện lại từ thức thứ nhất tới thức thứ hai mươi ba.
Chỉ có điều, lúc này Hạ Nhất Minh lại không hề dùng tới nội kình mà không ngừng liên tục thi triển từng thức.
Bắt đầu từ thức thứ nhất tới thức thứ hai mươi ba, sau đó lại bắt đầu từ thức thứ nhất, cứ thế vòng đi vòng lại, dường như vĩnh viễn không ngừng.
Tuy rằng Kim Chiến Dịch không rõ tu luyện như vậy có gì tốt nhưng đã đạt tới cảnh gjowis tu vi như bọn họ, mỗi người đều có phương pháp tu luyện khác nhau chỉ thích hợp cho bản thân, cho nên Kim Chiến Dịch căn bản là không hề có ý tứ quấy rầy việc tu luyện của đối phương.
Nhưng lúc này, mới nghe được thanh âm thét dài như thể cảnh báo, y do dự một chút rồi nói:
- Hạ huynh!
Tiếng quyền cước bên trong lập tức ngưng lại, sau đó truyền đến giọng nói không dài lòng từ Hạ Nhất Minh:
- Kim huynh, có chuyện gì?
Kim Chiến Dịch rõ ràng nghe ra ý bất mãn trong giọng nói này, đây là phản ứng tất nhiên của bất cứ kẻ nào đang tu luyện thì bị người khác quấy rầy. Y thậm chí còn tin rằng, nếu không phải là mình, chỉ sợ Hạ Nhất Minh sẽ trở mặt động thủ ngay lập tức.
Kim Chiến Dịch cười khổ một tiếng nói:
- Huynh, có người xâm lấn Linh Tiêu Bảo Điện chúng ta. Trác sư thúc đã tự mình đuổi theo, ngươi có hứng thú đi xem không?
Thanh âm của Hạ Nhất Minh vang lên không chút do dự:
- Kim huynh, ta không có hứng thú.
Dứt lời, bên trong lại lần nữa vang truyền đến những tiếng quyền cước. Không nghi ngờ rằng hắn tiếp tục diễn luyện lần này chính là để thể hiện không hề để ý tới việc bên ngoài.
Kim Chiến Dịch khẽ lắc đầu, y phóng người lên, đến giữa không trung liền đạp một cước. Không gian quanh thân nhanh chóng kéo lại gần, một khi cước này của y chạm xuống đất thì đã ra ngoài hơn mười trượng.
Nhưng y lại không hề biết rằng, ở trong phòng tuy rằng có Hạ Nhất Minh, nhưng biểu tình trên mặt Hạ Nhất Minh lại vô cùng cứng ngắc.
Cũng không biết trải qua bao lâu, từ khe cửa chảy ra một đám chất lỏng. Chất lỏng này chảy tới trong phòng, thẳng về hướng Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh dừng quyền cước, ánh mắt hạ xuống, đột nhiên một chân hắn biến mất, mà đám chất lỏng đó lại chảy tới dưới chân vừa biến mất đó, cứ như vậy dựng đứng lên, hoàn toàn bổ xung đầy đủ cái chân này.
Tiếp đó, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lên lấp lóe giống như một tiểu thái dương.
Ở một bên khác của tháp, Kỳ Liên song ma gần như đồng thời đứng lên, ánh mắt của họ đều hướng về phía tiếng thét dài vừa vang lên, trong đó ánh lên hào quang hưng phấn muốn lao tới.
Thanh âm của một lão nhân khác chợt vang lên:
- Các ngươi muốn làm cái gì? Đừng quên nơi đây là Linh Tiêu Bảo Điện, không phải là động thiên phúc địa của chúng ta. Không được đi ra ngoài gây chuyện sinh sự.
Kỳ Liên song ma liếc mắt nhìn nhau, bất đắc dĩ ngồi xuống.
Đại ma trầm giọng nói:
- Sư phụ, nghe tiếng huýt gió này, dướng như có người cầu viện.
Tuy rằng mỗi môn phái đều có tín hiệu cầu viện bất đồng nhưng đại đa số đều không khác nhau lắm.
Lão nhân chậm rãi gật đầu, nói:
- Không sai, đây chính là tiêng huýt gió cầu viện và cảnh báo của Linh Tiêu Bảo Điện. Hơn nữa, người phát ra tiếng huýt gió này chính là một vị Tôn Giả.
- Tôn Giả?
Ngay cả Tôn Giả còn phải phát ra tiếng huýt gió cầu viện, điều này khó mà tránh khỏi khiến cho người ta kinh ngạc. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lão nhân nhíu mày, miệng nhẹ nhàng lẩm bẩm tên mấy người,. Nhưng rất nhanh, tên mấy người này đều bị lão bỏ qua.
Tuy rằng mấy trăm năm trước,những người này đều là cao thủ cường đại danh chấn nhất phương, nhưng lão nhân lại tin tưởng vững chắc, bọn họ tuyệt đối sẽ không đến trêu chọc Linh Tiêu Bảo Điện.
Thật lâu sau, lão nhân thở dài một hơi thật sâu, nói:
- Phương Tây loạn rồi, chẳng lẽ là Tôn Giả phương Tây sao…..
Khi tiếng thét dài của Trác Thịnh Phong vang lên, toàn bộ tháp đều lâm vào chấn động.
Tuy rằng không ai biết, bên trong Linh Tiêu Bảo Điện có bao nhiêu lão quái vật cấp bậc Tôn Giả, nhưng những lão già này đều ít nhiều nhận ra thanh âm của Trác Thịnh Phong.
Bởi vì lão là Tôn Giả thủ vệ kho vũ khí, tuy rằng tu vi của lão không tính là đứng đầu trong các cường giả, nhưng trách nhiệm của lão lại là trọng yếu nhất.
Gần như ngay lập tức, trước cửa kho vũ khí đã hiện ra mấy bóng người. Bọn họ tiến vào trong kho vũ khí, liếc mắt một cái liền thấy trong kho sách đã trở lên bừa bãi, sắc mặt mọi người đều trở lên khó coi.
Hai người trong đó nhìn nhau, không nói lời nào, xoay người bước đi.
Những người còn lại vừa kiểm tra vừa xếp đặt lại các thần binh lợi khí. Lúc nàu họ mới thở phào nhẹ nhõm, ít nhất không hề tổn thất một thần binh nào.
Trong khi sắp xếp, bọn họ còn phát hiện, tuy rằng đại đa số hộp gỗ đều đã lệch vị trí, nhưng bộ sách bên trong đều hoàn hảo không tốn hao gì, coi như điềm may lớn trong cơn bất hạnh.
Tuy nhiên hiểu là như thế, sắc mặt họ vẫn rất khó coi, không ngờ có người dám có chủ ý với kho vũ khí của Linh Tiêu Bảo Điện. Đây tuyệt đối là một việc không thể dễ dàng tha thứ.
Ánh mắt họ hướng về một phía. Có ba vị tôn Giả đang ra ngoài đuổi bắt, hẳn là có thể tóm được về.

Vũ Thần - Chương #374


Báo Lỗi Truyện
Chương 374/1308