Chương 36: Lôi đài.


Ở giữa ngã tư đường có một cái lôi đài hình tròn.
Lôi đài có diện tích cũng không lớn, đường kính chỉ hơn mười thước, xem ra đây là lôi đài có diện tích bé nhất trong Thiên La đế quốc. Giờ phút này, ở trên lôi đài đã có hai đại hán đang đứng.
Ánh mắt của bọn họ giống như hai con gà chọi, giằng co qua lại, từ ánh mắt cùng động tác của thân thể, khắp nơi đều tiết lộ cho người ta biết hai chữ "khẩn trương".
Người bên dưới luôn miệng trầm trồ khen ngợi, vô luận hiểu biết hay không đều là đàm luận về hai người ở trên lâu đài.
Hai huynh đệ Hạ Nhất Minh tới sát lôi đài, đưa ánh mắt chăm chú nhìn hai người trên lôi đài, sau đó liếc mắt nhìn nhau không khỏi lộ ra thần sắc dở khóc dở cười.
Sau khi nghe được tiếng trống đồng, hai người còn cho rằng là do hai cao thủ đối chiến với nhau, vì vậy mới vội vã chạy tới. Nhưng không nghĩ tới, khi đến nơi lại khiến cho hai người thất vọng.
Mặc dù không xác định được thân phận hai người ở trên lôi đài, nhưng bọn họ cũng nhìn được ra, hai người này cũng có nội kình nhưng nhiều nhất cũng chỉ ở khoảng tam, tứ tầng nội kình mà thôi.
Loại trình độ nội kình này, đối với người bình thường mà nói, đã là rất khó có thể đạt được, còn đối với các đệ tử của thế gia mà nói ngay cả cơ sở ngũ tầng cũng không thể đạt tới. Cho nên, sau khi xác định được thực lực của hai người này rồi, huynh đệ Hạ Nhất Minh đã không còn hứng thú nữa. Nhưng giờ phút này người sau đẩy người đằng trước, muốn rời đi rất khó khăn, hai người chỉ đành lắc đầu đứng lại xem trận đánh.
Trên lôi đài, sau cả nửa ngày giằng co, rốt cuộc hai người cũng đã động thủ. Hai người này mặc dù tu vi nội kình không hề cường đại, nhưng mỗi người đều tu luyện một loại chiến kỹ, sau khi thi triển ra, cũng khiến cho người xem thấy đẹp mắt.
Người xem ở phía dười hầu như đều là người bình thường, ở trong mắt bọn họ, hai người trên lôi đài quyền qua cước lại phi thường náo nhiệt, trong khoảng thời gian ngắn, liên tiếp vang lên tiếng trầm trồ khen ngợi.
Vô luận võ công được truyền bá rộng rãi trong dân gian như thế nào, nhưng để có thể tu luyện được nội kình cũng chỉ có một ít người mà thôi.
Còn lại cái mọi người hiểu được chỉ là cơ bản nhất của công phu cường thân kiện thể cùng một ít chiến kỹ thô thiển. Đối với những người đó mà nói, người có thể tu luyện được nội kình chính là tu luyện giả cường đại, hơn xa so với bọn họ. Mà giờ phút này trên lôi đài là hai người chẳng những có nội kình, hơn nữa nhìn qua chiến kỹ tựa hồ cũng không giống với người bình thường. Vì vậy là bọn họ giành được sự ủng hộ của người xem.
Đấu được một lát, hai người Hạ Nhất Minh không còn gì để nói. Trong mắt hai huynh đệ thực lực của hai người trên đài đều không đáng giá một xu. Chỉ là do thân ở trong hoàn cảnh này, cũng không tránh khỏi cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, hận mình không thể lên trên lôi đài, phóng tay đánh cược một lần.
Đương nhiên, suy nghĩ này cũng chỉ ở trong lòng bọn họ mà thôi, lấy thân phận của hai người, tất nhiên không thể ra tay ở địa phương như thế này.
Một người nào đó trên lôi đài đột nhiên quát lớn một tiếng, sau đó cả người giống như bị điên tay chân đánh loạn lên. Mà đối thủ của hắn tựa hồ bị biến hóa bất thình lình này hù dọa sợ phát khiếp, trong nháy mắt đứng ngây ngốc một lúc. Trong lúc đó bị hắn hung hăng đánh vào ngực, bụng giống như đằng vân giá vũ bay ra khỏi lôi đài.
Bên dưới lôi đài, nhất thời tiếng hoan hô nổ lên như sấm, nam tử đạt được thắng lợi giơ cao hai tay của mình lên, giống như hoàng đế đang hưởng thụ sự tung hô của mọi người. Còn nam tử ngã xuống lôi đài thì không một ai để ý.
Huynh đệ Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn nhau, vừa buồn cười vừa tức giận, hai người không ngờ kết cục cuối cùng lại như thế.
Kỳ thật, lấy thực lực của hai người trên lôi đài mà nói, người bị đánh bay không phải là do nội kình tu vi hay uy lực chiến kỹ kém hơn, chỉ là do trong lúc bất ngờ đối thủ tự nhiên nổi điên lên nên cuối cùng mới thất bại. Kết quả như thế khiến cho một ít người biết được không khỏi có chút tiếc nuối, nhưng tuyệt đại đa số mọi người ở đây lại không nhận ra điều như thế.
Vị nam tử chiến thắng đứng trên lôi đài diễu võ dương oai nửa ngày, cao giọng nói:
- Kẻ hèn là thực khách của Trình gia, hôm nay ở đây thủ đánh, vị huynh đệ nào hứng thú tới khiêu chiến.
Thanh âm của hắn thật lớn, cứ như vậy truyền ra, còn người bên dưới lại đồng thời thấp giọng thì thầm:
- Nguyên lai chính là thực khách của Trình gia, chẳng trách lại có thể giành chiến thắng.
Trình gia trong tam đại thế lực mặc dù có vũ lực yếu nhất, nhưng ở trong Huyền thành bọn họ lại có thanh danh vang dội, khiến cho người người tôn sùng.
Người nọ kêu lên hai tiếng, thấy không có người ứng chiến, không khỏi sinh ra đắc ý, hai hàng lông mày trong lúc đó càng nhướng lên ngó bên này nghiêng bên nọ, dáng điệu ngông cuồng, lời nói ra càng không có chút khách khí.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, định tiến lên, đã bị Hạ Nhất Huyễn nắm tay kéo lại, lắc đầu nói:
- Không đáng.
Nao nao trong lòng, Hạ Nhất Minh gật đầu một cái, hai huynh đệ lùi lại, xoay người định rời đi.
Song thời khắc này, chỉ nghe thấy một tiếng quát lớn, rồi một đạo nhân ảnh giống như tia chớp phi thân lên lôi đài.
Hai người Hạ Nhất Minh không khỏi kinh ngạc, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đại hán hơn hai mươi tuổi giống như thiết tháp đứng ở trên lôi đài. Hắn mặc một bộ trang phục võ sĩ bó sát người, bắp thịt cả người được lộ ra, ngay cả quần áo cũng không cách nào che hết. Đồng thời, ánh mắt người này sắc bén, lạnh lùng, bất cứ ai nhìn vào hắn đều không tránh được cảm giác bị thương tổn mà lánh đi.
- Di. Sao lại là hắn.
Hạ Nhất Huyễn nhẹ giọng nói.
- Tam ca. Huynh nhận biết người này sao?
- Uh!!! Hắn chính là lão Nhị trong thế hệ thứ ba của Từ gia Từ Dục Tài, chính là một Kim hệ nội kình lục tầng cao thủ.
Hạ Nhất Huyễn chần chờ một chút, nói:
- Thật sự kỳ quái, khí thế trên người hắn so với trước kia cường đại hơn không ít.
Trong lòng Hạ Nhất Minh chợt hiện lên khuôn mặt một người, nhất thời cũng nhớ tới một việc.
Trong khi truy bắt Hồ Bân, hai người lục tầng cao thủ của thế hệ thứ ba Từ gia đã bị thương trong tay Hồ Bân. Có lẽ chính vì trận chiến ấy, mới làm cho Từ Dục Tài thăm quan quỷ môn quan một lần, nên mới làm cho hắn chuyển biến.
Đương nhiên, chỉ bằng vào lần kinh nghiệm ngắn ngủi đó, vẫn không đủ cho hắn đột phá bức tường cản trở của lục tầng, nhưng cũng khiến cho tinh thần, khí độ có chút thay đổi đều không có gì lạ.
Hạ Nhất Minh trong lòng vừa suy nghĩ, hỏi:
- Nhị ca. Huynh làm sao biết hắn so với trước kia cường đại hơn?
- Ở Từ gia, ta đã từng cùng với hắn tỷ thí qua một lần.
Hạ Nhất Huyễn mỉm cười nói.
- Ai là người thắng?
Hạ Nhất Huyễn cười ngạo nghễ, cũng không trả lời, bất quá thấy được sự tươi cười của hắn, Hạ Nhất Minh không cần nghe câu trả lời cũng rõ.
Từ Dục Tài dù sao cũng là tu luyện giả lục tầng nội kình, hắn vừa lên trên, khí thế từ trên người nhất thời toát ra hoàn toàn áp đảo đối phương.
Hán từ ánh mắt có chút chần chờ nhìn về phía Từ Dục Tài, không còn cuồng ngạo và ngang ngược như vừa nãy nữa. Hắn mặc dù không biết lai lịch đối thủ, nhưng cũng cảm ứng được, người này mình không thể đối kháng lại.
- Kẻ hèn Tiêu Lãnh, thực khách của Trình gia…
Tiêu Lãnh ôm quyền, cẩn thận nói:
- Xin hỏi các hạ là?
Khi lời Tiêu Lạnh nói đến mình là thực khách của Trình gia, cố ý ngữ khí có chút nhấn mạnh. Tại toàn bộ Huyền thành, hắn tuy không phải là đại nhân vật nhưng danh tiếng của Trình gia thì lại rất lớn, cũng không phải ai cũng muốn trêu vào.
Từ Dục Tài lạnh lùng hừ một tiếng, trên mặt hắn ngay cả một nụ cười cũng không có, lấy thanh âm không hề lớn, nói:
- Từ Dục Tài. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tiêu Lãnh ngẩn ra, sắc mặt nhất thời đại biến, hắn thân là thực khách của Trình gia, đương nhiên biết tam đại thế gia của Huyền thành. Đồng thời cũng biết được thân phận của đối phương, càng biết được vị thiếu niên này tu vi đã đạt tới lục tầng nội kình, hơn xa so với hắn. Nhưng mà, hắn tuyệt đối không nghĩ được, với thân phận như vậy, tai sao hắn lại lên đài gây ra phiền toái cho một tiểu nhân vật như mình.
Từ Dục Tài khẽ cau mày, nói:
- Ở trên lôi đài, vốn là nơi để luận võ, ngươi đánh hay không đánh, nếu không đánh thì đi xuống đi.
Tiêu Lãnh nhất thời như được đại xá, hắn cung kính, nói:
- Tiểu nhân đương nhiên không phải là đối thủ của Từ công tử, cũng nên đi xuống. Xin công tử thứ lỗi.
Dứt lời, Tiêu Lãnh mặt xám xịt đi xuống lôi đài, ngay cả quay đầu lại nhìn một lần cũng không dám.
Mọi người ở bên dưới lại bắt đầu tiếp tục rì rầm bàn luận, đề tài cũng chủ yếu xoay quanh người Từ Dục Tài. Gương mặt mỗi người đều tràn ngập sự hâm mộ nhìn Nhị thiếu gia của Từ gia đang giống như thiên thần ở trên lôi đài.
Nếu thân phận bọn họ kém nhau không xa, bọn họ có lẽ cũng có chút đố kỵ, nhưng Nhị thiếu gia của Từ gia với thân phận như vậy ở trong toàn bộ Huyền thành, cũng đã được coi là một nhân vật số một. Đối với bách tính bình thường mà nói, đây quả thực là nhân vật trong truyền thuyết vĩnh viễn không thể với tới. Mọi người căn bản là không thể sinh ra niềm đỗ kỵ.
Trong lòng Hạ Nhất Minh đột nhiên dâng lên một tia dự cảm bất hảo, hắn kéo tay huynh trưởng, nhẹ giọng nói:
- Tam ca. Chúng ta đi thôi.
Hạ Nhất Huyễn nhẹ nhàng khoát tay chặn lại, nói:
- Chờ một chút.
- Tại sao?
- Đấy chính là Nhị thiếu gia của Từ gia, thật không hiểu tại sao hắn lại lên lôi đài, chúng ta theo dõi hắn chút lại xem.
Hạ Nhất Huyễn vừa dứt lời, hai người đã nhìn thấy ánh mắt của Từ Dục Tài nhìn về phía bọn họ.
Mặc dù dưới lôi đài lúc này toàn là đầu người đang di chuyển, nhưng ánh mắt Từ Dục Tài giống như lưỡi dao sắc bén, không chút sai lệch tập trung lên người Hạ Nhất Huyễn.
Ngay trong nháy mắt, hai huynh đệ Hạ Nhất Minh đã hiểu được mục đích của hắn. Từ Dục Tài sở dĩ bước lên lôi đài cũng không phải vì sự diễu võ dương oai của Tiêu Lãnh, mà là vì Hạ Nhất Huyễn.
Quả nhiên, Từ Dục Tài đột nhiên ôm quyền thủ lễ, cất cao giọng nói:
- Hạ Nhất Huyễn huynh, đã hai năm không gặp, hy vọng huynh vẫn khỏe từ khi chúng ta chia tay nhau chứ?
Tất cả mọi người đều đồng thời nhìn về phía hai huynh đệ Hạ Nhất Minh, mà phương hướng đám người nhìn lại giống như được tách ra, hai người ngẩng cao đầu đứng, ở trong đám người đặc biệt lộ ra có thể nhìn rõ ràng.
Hạ Nhất Huyễn mỉm cười, cũng chắp tay ôm quyền, nói:
- Từ Dục Tài huynh, nghĩ không ra ngày xưa từ biệt, dĩ nhiên lại có thể gặp lại ở đây.
Trong ánh mắt Từ Dục Tài đột nhiên hiện lên tinh quang nói:
- Hạ Nhất Huyễn huynh, sau lần gặp mặt trước, trong lòng tiểu đệ luôn tưởng niệm. Hôm nay nếu đã gặp lại, không bằng lên đây vui chơi một chút.
Bên dưới lôi đài trong nháy mắt im lặng, theo sau đó tiếng hoan hô giống như nổ, mạnh điên cuồng không ngớt.

Vũ Thần - Chương #36


Báo Lỗi Truyện
Chương 36/1308